Có thể tưởng tượng được, sau khi những lời hôm nay của Vân Triệt truyền đến tai các Đại Giới Vương, mỗi một ngày tiếp theo bọn họ đều sẽ phải trải qua trong thấp thỏm lo âu.
Nhưng thế lực hùng mạnh của bọn họ lại hoàn toàn không có đối sách, tất cả hy vọng đều đặt hết lên người Vân Triệt, cũng chỉ có thể đặt lên người hắn.
Chúa cứu thế... trên thế giới này, chưa bao giờ sự tồn tại của “Chúa cứu thế” lại rõ ràng đến thế.
Tuy rằng lời Trụ Thiên Thần Đế nói vô cùng kinh người, nhưng nếu hắn thật sự có thể cứu thế, thì mọi lời ca ngợi lớn lao hơn nữa đều không hề khoa trương... cho dù cả thế gian tôn hắn làm người đứng đầu chí tôn.
Những lời cần nói Vân Triệt đã nói xong, các Giới Vương bắt đầu từ biệt Vân Triệt và Băng Hoàng Thần Tông, lần lượt rời đi.
Khó có được một buổi tụ tập như thế này, nếu là một kết cục nan giải khác, bọn họ chắc chắn sẽ toàn tâm thương lượng đối sách. Nhưng đối mặt với thứ sức mạnh cực hạn vượt trên vị diện, lại còn gần một trăm người... thì đối sách chỉ là một trò cười.
- Vân thần tử, tất cả xin nhờ vào cậu.
Lúc rời đi, Trụ Thiên Thần Đế lại một lần nữa trịnh trọng nói với Vân Triệt.
Vân Triệt trịnh trọng gật đầu:
- Tiền bối yên tâm, vãn bối sẽ dốc hết toàn lực. Mặt khác, tiền bối cứ gọi thẳng tục danh của vãn bối là được.
- Ha ha, được.
Trụ Thiên Thần Đế mỉm cười gật đầu, cáo từ rời đi.
Từ trên người ông, Vân Triệt có thể cảm nhận được một luồng áp lực nặng nề khó có thể rũ bỏ.
Trụ Thiên Thần Đế vừa mới rời đi, Thiên Diệp Phạm Thiên đã đứng trước người Vân Triệt, cũng vô cùng trịnh trọng nói:
- Vân thần tử, hiện giờ ngươi là hy vọng duy nhất của đương thế, nếu có việc gì cần đến Phạm Đế Thần Giới ta, cứ việc mở lời.
- Được.
Vân Triệt gật đầu, biểu cảm bình thản... Đúng lúc này, bên tai hắn đột nhiên truyền đến truyền âm của Hạ Khuynh Nguyệt.
Hắn khẽ quay đầu, bắt gặp ánh mắt của nàng. Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt và hắn chỉ giao nhau trong thoáng chốc rồi dời đi, không nói thêm gì nữa.
- Khụ... Phạm Thiên Thần Đế, không biết gần đây ma khí trên người ngài có phát tác không?
Vân Triệt hỏi, tỏ vẻ thân thiết.
Thiên Diệp Phạm Thiên cười ôn hòa, cảm kích nói:
- Ha ha, nhờ Vân thần tử lần trước ra tay giúp đỡ, gần một tháng qua không hề phát tác nữa. Chỉ riêng ân tình này, Thiên Diệp cũng không biết nên báo đáp thế nào.
Vân Triệt cười híp mắt nói:
- Có thể tương trợ Thần Đế đứng đầu Đông Vực, là vinh hạnh của vãn bối. Chỉ là tu vi của vãn bối còn thấp, mới một lần thì còn lâu mới có thể trừ bỏ hoàn toàn ma khí, qua một thời gian ngắn nữa, chắc chắn nó sẽ lại phát tác...
Suy nghĩ một chút, Vân Triệt nghiêm mặt nói:
- Hay là thế này đi, mấy ngày nữa vãn bối sẽ đích thân đến Phạm Đế Thần Giới một chuyến để tinh lọc ma khí cho tiền bối, tranh thủ tinh lọc toàn bộ ma khí trong cơ thể ngài, để ngừa hậu hoạn.
Ánh mắt Thiên Diệp Phạm Thiên sáng ngời, thân là Phạm Thiên Thần Đế, người đệ nhất huyền đạo Đông Vực, vậy mà vào khoảnh khắc này trên mặt lại lộ vẻ thụ sủng nhược kinh, vội vàng nói:
- Vân thần tử đang gánh vác trọng trách cứu thế, Thiên Diệp chẳng qua chỉ là lo cho một thân mình, sao có thể để Vân thần tử phải nhọc công đến vậy.
Vân Triệt than nhẹ một tiếng:
- Haizzz, bên chỗ Ma Đế tiền bối kia phải lựa chọn thời cơ tốt nhất, tuyệt đối không thể nóng vội, bằng không chỉ phản tác dụng. Ít nhất trong thời gian tới vãn bối không dám đến quấy rầy Ma Đế tiền bối nữa, cũng không có việc gì khác, tiền bối không cần phải e ngại.
- Mặt khác, trong bốn Vương Giới của Đông Vực, vãn bối đã có vinh hạnh bái phỏng ba nơi, nhưng vẫn chưa được tận mắt chiêm ngưỡng phong thái của Vương Giới đứng đầu. Lần này coi như là để thỏa tâm nguyện của vãn bối, mong rằng tiền bối đừng trách cứ.
Vẻ thụ sủng nhược kinh của Thiên Diệp Phạm Thiên càng sâu hơn, nói:
- Vân thần tử nói chi vậy, nếu Vân thần tử có thể đích thân tới Phạm Đế Thần Giới, đó sẽ là may mắn của Phạm Đế Thần Giới!
- Nếu đã như vậy, Thiên Diệp cũng không khách sáo từ chối nữa, vậy ta sẽ trở về chuẩn bị sớm, bất cứ lúc nào cũng xin đợi Vân thần tử đến.
Cáo từ Vân Triệt, khoảnh khắc Thiên Diệp Phạm Thiên xoay người, ý cười vẫn còn trên vẻ mặt, nhưng sâu trong đôi mắt lại lóe lên một tia nghi hoặc.
- Vân thần tử, nếu có rảnh rỗi, mong rằng có thể đến Thánh Vũ Giới ta làm khách, đến lúc đó nhất định cả tông sẽ đón chào... Cáo từ.
Lạc Trường Sinh chào từ biệt Vân Triệt, mặt mỉm cười, không kiêu ngạo không siểm nịnh.
- Trường Sinh công tử khách khí.
Vân Triệt cũng mỉm cười, giống như đối mặt với một người quen biết sơ giao.
- Vân thần tử, cáo từ.
Lần này là Hỏa Phá Vân.
- Ừm, Hỏa thiếu tông chủ đi thong thả.
Vân Triệt mỉm cười gật đầu.
Một đám cường giả lần lượt rời đi, khí tức của Băng Hoàng Thần Tông cuối cùng cũng bắt đầu khôi phục bình thường.
Tiễn bước mọi người, Vân Triệt vừa mới thở ra một hơi, trước mắt chợt lóe lên một bóng dáng xinh đẹp, Thủy Mị Âm thanh tú đáng yêu đứng ở trước người hắn, cười tủm tỉm nói:
- Vân Triệt ca ca, hôm nay người ta có đẹp không?
Hôm nay Thủy Mị Âm hiếm khi mặc một thân váy xanh, bớt đi một phần yêu mị, lại nhiều thêm vài phần thuần mỹ. Trong lúc nhăn mày cười nói, dung mạo này còn hơn cả Phượng Tuyết Nhi năm xưa.
- ...Đẹp.
Ánh mắt Vân Triệt khựng lại, không cách nào dời đi, gần như không tự chủ được mà gật đầu.
Thấy Vân Triệt lộ ra vẻ mất hồn, Thủy Mị Âm hết sức vui vẻ, nàng tiến lại gần hơn, đột nhiên ghé sát bên tai Vân Triệt, nhỏ giọng nói:
- Hi hi hi, Vân Triệt ca ca, hỏi ca ca một chuyện nha, có phải ca ca bị Ma Đế khi dễ không?
- Khi dễ?
Vân Triệt nhất thời không phản ứng kịp.
- Chính là... gần đây nghe được một vài lời đồn rất kỳ quái, nói Vân Triệt ca ca kế thừa sức mạnh của Tà Thần, lại có dáng vẻ xinh đẹp, cho nên Ma Đế rất có thể đã nảy sinh tình cũ trên người Vân Triệt ca ca... nói cách khác, Ma Đế muốn khiến Vân Triệt ca ca nghe lời, rất có thể là Vân Triệt ca ca đã phải hy sinh nhan sắc.
Hai mắt Vân Triệt trợn trừng, lập tức xù lông:
- Ta...! Làm sao có thể! Đây là tên khốn kiếp nào bịa ra chuyện này! Đó là Kiếp Thiên Ma Đế, sao có thể làm chuyện đó được. Lại nói ta... ta giống người sẽ bán nhan sắc lắm sao!
Thủy Mị Âm nhìn mặt hắn, rất nghiêm túc nói:
- Giống!
Vân Triệt “vụt” một tiếng, đưa tay véo lấy hai má nàng:
- Giống cái đầu ngươi ấy! Ngươi đúng là tiểu nha đầu, chỉ biết ăn nói bừa!
Thủy Mị Âm đưa tay che gò má ửng đỏ... cũng không biết là vì xấu hổ hay vì bị Vân Triệt véo:
- A nha. Vân Triệt ca ca sờ mặt người ta, thật vui quá.
Vân Triệt không tự kiềm chế được mà nở nụ cười:
- Ngươi ấy à, quả thật giống như năm đó, không hề lớn lên chút nào, không biết hơn ba ngàn năm tuổi tác của ngươi đã đi đâu mất rồi.
Ánh mắt hắn thoáng dời xuống... dường như... cũng chẳng lớn lên ở ngực thì phải?
Mấy chữ “hơn ba ngàn tuổi” khiến gương mặt Thủy Mị Âm chợt cứng đờ, nàng tức giận nói:
- Nào có ba ngàn tuổi! Mấy năm nay người ta cũng chỉ lớn thêm ba tuổi thôi! Ba tuổi!
Vốn đây là một điểm mà nàng hoàn toàn không để ý... nhưng vì tuổi của Vân Triệt mới có hai chữ số, nàng bỗng trở nên đặc biệt để tâm.
- Được được được, ngươi nói ba tuổi thì chính là ba tuổi.
Vân Triệt hiểu ý mà cười.
Khóe mắt Thủy Mị Âm khẽ cong lên, thân thể dựa sát vào Vân Triệt, mềm mại nhẹ nhàng nói:
- Cho dù chỉ lớn thêm ba tuổi, người ta cũng đã không còn nhỏ nữa rồi nha, chừng nào thì ca ca mới cưới người ta đây?
Ánh mắt Vân Triệt liếc xéo, nhìn khuôn mặt non mềm tràn đầy rặng mây đỏ của nàng, cười tủm tỉm nói:
- Nếu ngươi chờ không kịp, tối hôm nay chúng ta có thể động phòng trước.
Đối với sự si mê của Thủy Mị Âm, những năm này Vân Triệt từ mơ hồ, thất thần, mê hoặc, đến không biết phải làm sao... đã dần dần tiếp nhận trong bất tri bất giác, cũng dần hưởng thụ nó.
Hơn nữa khi ở cùng Thủy Mị Âm, tâm tình của hắn luôn đặc biệt thả lỏng và vui vẻ.
Lời Vân Triệt nói chẳng những không khiến Thủy Mị Âm ngượng ngùng giận dữ, ngược lại đôi mắt nàng còn sáng ngời, cười tủm tỉm nói:
- Tốt quá tốt quá! Chỉ cần Vân Triệt ca ca nguyện ý, người ta thế nào cũng được. Chỉ không biết... các bà xã khác của Vân Triệt ca ca có đồng ý hay không?
Vân Triệt nghiêm mặt, giọng điệu đột nhiên lên cao:
- Hừ hừ! Chỉ cần là nữ nhân của Vân Triệt ta, có người nào mà không ngoan ngoãn nghe lời, lấy chồng làm trời! Lời này của ngươi thật sự đang chất vấn tôn nghiêm nam nhân của ta!
- À, hóa ra là như vậy nha, Vân Triệt ca ca thật lợi hại đó, về sau người ta cũng nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời Vân Triệt ca ca nói.
Thủy Mị Âm cười càng thêm vui vẻ... còn giống như mang theo vẻ trêu chọc.
Trên mặt Vân Triệt lộ vẻ đắc ý, sau đó đuôi mày đột nhiên giật mạnh.
Hả? Sao dường như có chỗ nào không đúng?
Vân Triệt vụt một cái quay người lại.
Ở sau lưng cách hắn không đến mười bước, Mộc Huyền Âm và Hạ Khuynh Nguyệt sóng vai đứng đó, đều im lặng không lên tiếng, đều mặt không biểu cảm, cũng không biết đã tới bao lâu.
“...” Da đầu Vân Triệt chợt tê rần, khóe miệng mấp máy nhưng không cách nào cười nổi, khô khan nói:
- Sư tôn, Khuynh Nguyệt, hai người... tới rồi.
Mộc Huyền Âm: “...”
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
- À, cái kia... Khuynh Nguyệt, mới vừa rồi vì sao nàng lại muốn ta nói những lời đó với Phạm Thiên Thần Đế vậy?
Vân Triệt gượng gạo tìm đề tài.
Hạ Khuynh Nguyệt chưa trả lời hắn, ánh mắt chuyển qua, nói với Mộc Huyền Âm:
- Mộc tiền bối, Khuynh Nguyệt muốn mượn Vân Triệt vài ngày, không biết có được không?
- Có thể, dẫn hắn đi bất cứ lúc nào cũng được.
Mộc Huyền Âm trực tiếp đáp ứng, không hề có một chút do dự nào.
- Hả? Khuynh Nguyệt nàng muốn dẫn ta đi đâu?
Vân Triệt ngắt lời hỏi... Không đúng, tốt xấu gì các ngươi cũng nên hỏi ý kiến của ta chứ!
- Mộc tiền bối không hỏi nguyên nhân sao?
Hạ Khuynh Nguyệt nghiêng người đến, nhỏ giọng hỏi.
Mộc Huyền Âm liếc nhìn nàng:
- Không cần. Ngươi còn có thể hại hắn sao?
Vân Triệt:
- Cái kia, ta còn chưa đồng ý...
Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng thi lễ:
- Được. Trong vòng mười ngày, Khuynh Nguyệt sẽ đưa hắn hoàn hảo trở về bên người Mộc tiền bối.
- Mất vài cái chân cũng không sao, chỉ cần không chết là được.
Mộc Huyền Âm hừ lạnh một tiếng.
Vân Triệt:
- Sư tôn, ta còn có một số việc...
- Nếu Mộc tiền bối không có việc gì cần đến hắn, vậy bây giờ Khuynh Nguyệt dẫn hắn đi luôn, có được không?
Hạ Khuynh Nguyệt hỏi ý.
Mộc Huyền Âm trực tiếp đáp ứng:
- Không thể tốt hơn, có hắn ở đây, Ngâm Tuyết Giới đừng hòng được yên tĩnh. Nếu là ngươi, mới có thể quản được hắn.
Vân Triệt: ( ̄ェ ̄;)...
Ái chà... Thủy Mị Âm đặt tay lên môi, tỏ vẻ suy tư.
Đối thủ ai cũng thật đáng sợ... xem ra quả nhiên nên kéo cả tỷ tỷ tới mới được!
...
Biên giới Ngâm Tuyết Giới.
- Hỏa thiếu tông chủ, xin dừng bước.
Lúc Hỏa Phá Vân sắp rời khỏi tuyết vực, từ phía sau hắn truyền đến một giọng nói bình thản.
Hỏa Phá Vân xoay người lại, nhìn về phía bóng dáng không biết đã đi cùng từ lúc nào, mỉm cười nói:
- Hóa ra là Trường Sinh công tử, không biết có gì chỉ giáo.
Lạc Trường Sinh mỉm cười:
- Ha ha, chỉ giáo không dám nhận, chỉ muốn đích thân biểu đạt một chút lòng biết ơn.
Hỏa Phá Vân cười nhẹ:
- Tôn sư bị thương không nhẹ, thể diện càng hao tổn nhiều, Trường Sinh công tử không trách thì thôi, tại sao lại nói lời cảm ơn.
Lạc Trường Sinh lắc đầu:
- Không không, đây là hai chuyện khác nhau. Cho dù kết quả thế nào, ân tình ngày đó Hỏa thiếu tông chủ báo cho, Trường Sinh ghi nhớ trong lòng, tương lai nếu có cơ hội, chắc chắn báo đáp.
Hỏa Phá Vân lắc đầu, than nhẹ một tiếng:
- Không cần, ngày ấy ta chẳng qua chỉ vì tư tâm quấy phá mà thôi, ngươi hoàn toàn có thể hiểu là ta muốn lợi dụng ngươi.
- Ha ha, Hỏa thiếu tông chủ đừng chối từ, trong lòng ta tự có tính toán.
Giọng Lạc Trường Sinh dừng lại một chút, giống như thuận miệng nói:
- Cuộc đời có thể gặp được một nữ tử nguyện ý trao trọn tấm chân tình, là may mắn cả đời, còn nếu bị người ta hoành đao đoạt ái, không thể nghi ngờ là chuyện thống khổ nhất, nhất là ngươi còn là...
Hỏa Phá Vân lên tiếng cắt ngang lời hắn, nụ cười trên mặt nhạt đi:
- Đừng nói nữa. Trường Sinh công tử, ngươi hận Vân Triệt bao nhiêu, ba ngàn năm trong Trụ Thiên Thần Cảnh, ta nhìn rất rõ ràng.
Lạc Trường Sinh: “...”
- Ba ngàn năm đều không thể buông bỏ oán hận, khi gặp lại chỉ có thể cúi đầu khom lưng, cảm giác này chắc hẳn rất khó chịu đi.
Lời nói này của Hỏa Phá Vân cực kỳ thẳng thắn và lạnh nhạt, không nghe ra cảm xúc gì.
Hai mắt Lạc Trường Sinh khép hờ, sau đó phá lên cười:
- Ha ha ha ha, ai nói không phải đâu. Nhưng đây là vận mệnh, người vĩnh viễn không thắng được trời, mệnh trời đã vậy, thuận cũng phải theo, không thuận cũng phải theo, còn có thể thế nào nữa?
- Nếu đã như vậy, chuyện ngày ấy coi như chưa từng xảy ra đi, đều tốt cho cả ta và ngươi.
Lạc Trường Sinh nhìn chằm chằm vào Hỏa Phá Vân, nụ cười vẫn như cũ:
- Ta đã rõ ý của Hỏa thiếu tông chủ, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không nói cho bất cứ ai chuyện ngày ấy ngươi truyền âm cho ta... càng sẽ không để cho Vân Triệt biết. Lạc Trường Sinh ta quyết không thể ngay cả chút nguyên tắc đó cũng không có.
Hỏa Phá Vân: “...”
- Viêm Thần Giới mới tiến vào hàng ngũ thượng vị tinh giới, còn cần một khoảng thời gian rất dài để thích ứng với cách sinh tồn của thượng vị tinh giới. Trong thời gian này, nếu Hỏa thiếu tông chủ có chuyện gì phiền nhiễu, ngàn vạn lần đừng nên khách khí.
Nói xong, Lạc Trường Sinh xoay người, trong lúc bóng dáng đi xa, nhanh chóng hòa mình vào tuyết vực mênh mông.
Hỏa Phá Vân đứng tại chỗ, ngực phập phồng, sau vài giây mới rời đi.