- Rất tốt.
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ gật đầu.
Hạ Khuynh Nguyệt là người báo thù, cũng là kẻ chiến thắng, nhưng nàng lại không hề có thái độ vui sướng hay kích động.
Thiên Diệp Ảnh Nhi sắp phải đối mặt với nô ấn vô cùng tàn khốc, thứ sẽ khiến nàng làm nô lệ ngàn năm, hủy hoại tôn nghiêm cả đời, nhưng nàng lại luôn bình tĩnh đến lạ thường, không có chút bi ai hay phẫn nộ.
Trụ Thiên Thần Đế lặng lẽ quan sát hai người từ khoảng cách gần. Sống đã mấy vạn năm, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ ràng đến thế, rằng rất nhiều khi, nữ nhân còn đáng sợ hơn nam nhân... không, là đáng sợ hơn rất nhiều.
Nhất là Hạ Khuynh Nguyệt, Nguyệt Thần tân đế mới kế vị ba năm, hắn cũng chỉ mới gặp mấy lần, nhưng hình tượng và vị thế của nàng trong lòng hắn đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Trụ Thiên Thần Đế, lúc Vân Triệt hạ nô ấn cho nàng ta, phiền ngài cùng với bổn vương dùng sức mạnh lớn nhất để áp chế huyền khí của nàng, đề phòng nàng đột nhiên ra tay công kích Vân Triệt.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười lạnh:
- Hạ Khuynh Nguyệt, ngươi cũng quá coi thường ta.
- Là ngươi không xứng để bổn vương tín nhiệm.
Hạ Khuynh Nguyệt châm biếm đáp lại.
- Phạm Đế Thần Nữ, nếu như ngươi đã quyết định như thế và không đổi ý, vậy cứ theo lời Nguyệt Thần Đế đi.
Trụ Thiên Thần Đế bình tĩnh nói.
Khi hạ nô ấn, hai người phải ở trong gang tấc. Giờ phút này, nếu Thiên Diệp Ảnh Nhi nảy sinh ý đồ khác, chỉ trong nháy mắt là đủ để diệt sát Vân Triệt. Hắn cũng sẽ không cho phép khả năng như vậy tồn tại.
- Được...
Thiên Diệp Ảnh Nhi không kháng cự, cũng không phẫn nộ, khóe miệng nhếch lên nụ cười thê lương lạnh lẽo không biết đang cười nhạo Hạ Khuynh Nguyệt hay tự giễu chính mình:
- Đến đây đi, tất cả như các ngươi mong muốn!
Hai cánh tay nàng chậm rãi dang ra, huyền khí trên người hoàn toàn thu lại.
Nàng vốn không có đường lui, Hạ Khuynh Nguyệt đã đáp ứng hết điều kiện của nàng, thời gian cũng từ ba ngàn năm giảm xuống còn một ngàn năm, tốt hơn rất nhiều so với kết quả mà nàng dự tính.
Hạ Khuynh Nguyệt nhìn như thoái nhượng, nhưng thật ra đã lặng lẽ cắt đứt mọi đường lui của nàng.
Bóng dáng Hạ Khuynh Nguyệt lóe lên, đã đứng bên cạnh Thiên Diệp Ảnh Nhi. Bàn tay nàng chìa ra, chưa chạm vào thân thể đối phương, một luồng tử mang đã phóng thích, áp lên người Thiên Diệp Ảnh Nhi, sau một thoáng ngưng trệ liền xâm nhập thẳng vào cơ thể, cứng rắn áp chế huyền mạch của nàng.
Thiên Diệp Ảnh Nhi quả thật không có cơ hội kháng cự.
Trụ Thiên Thần Đế tiến lên, đứng ở phía bên kia của Thiên Diệp Ảnh Nhi, một luồng bạch quang phủ xuống, cũng áp chế trên huyền mạch của nàng. Với sức mạnh của hai đại Thần Đế cùng áp chế, dù là Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng đừng mong đột ngột thoát ra.
- Phạm Đế Thần Nữ, tuy rằng tất cả đều do ngươi gieo gió gặt bão, ngay cả lão hủ cũng không thể đồng tình, nhưng với tính tình của ngươi mà có thể làm đến mức này vì phụ vương, cũng khiến lão hủ phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa.
Trụ Thiên Thần Đế có phần cảm khái nói.
- Vân Triệt, lại đây đi.
Hạ Khuynh Nguyệt nói.
Vân Triệt bước ra khỏi huyền trận, thong thả tiến đến trước mặt Thiên Diệp Ảnh Nhi, đối diện với nàng.
Thân hình bảy thước rưỡi của hắn chỉ cao hơn Thiên Diệp Ảnh Nhi chưa đến nửa ngón tay, nhưng linh áp vô hình thuộc về Phạm Đế Thần Nữ khiến cho một người đã quen đối mặt với Mộc Huyền Âm và Hạ Khuynh Nguyệt như Vân Triệt cũng cảm thấy áp bức đến ngạt thở.
- Vân Triệt...
Thiên Diệp Ảnh Nhi cất giọng trầm thấp. Vân Triệt vốn tưởng rằng nàng sẽ tức giận mắng chửi hắn dưới sự khuất nhục tột cùng, nhưng lại nghe nàng chậm rãi nói:
- Nô ấn đổi lấy Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, coi như là nợ nào trả nấy. Nhưng mà... ngươi tốt nhất nên cẩn thận với nữ nhân bên cạnh ngươi. Khi nàng ta đối tốt với ngươi, có thể không chút do dự hiến ta làm nô cho ngươi, nhưng nếu có một ngày nàng ta muốn hại ngươi... mười cái mạng của ngươi cũng không đủ để chết!
- Nói rất hay, hy vọng những lời này, chủ nhân tiếp theo của ngươi có thể ghi nhớ thật lâu.
Hạ Khuynh Nguyệt nhàn nhạt nói, rồi nhìn Vân Triệt:
- Bắt đầu đi. Ngươi không định từ chối đấy chứ?
Từ chối? Trừ phi đầu Vân Triệt bị lừa đá!
Người trước mắt là Thiên Diệp Ảnh Nhi... là nữ nhi của Phạm Thiên Thần Đế, là Phạm Thiên Thần Đế tương lai, là Thần Nữ đứng đầu Đông Vực sánh ngang với “Thần Hi”!
Xuất thân, địa vị, thực lực, tâm cơ thủ đoạn của nàng, tất cả đều đứng trên đỉnh cao nhất của thế gian. Chỉ riêng dung nhan phong tư của nàng... đã khiến cho ca ca của Mạt Lỵ là Khê Tô cam nguyện vì nàng mà chết, khiến cho Thần Đế đệ nhất Nam Vực cũng phải thần hồn điên đảo.
Đồng thời, Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng là người để lại bóng ma sợ hãi sâu sắc và nặng nề nhất trong cuộc đời hắn.
Vậy mà một người như vậy, lại... để cho hắn hạ nô ấn, trong một ngàn năm tới, trở thành nô bộc của riêng hắn, răm rắp nghe lời, không được có nửa điểm ngỗ nghịch!
Nếu nói không kích động, đó tuyệt đối là giả dối. Đừng nói là Vân Triệt, bất kỳ ai trên thế gian này đối mặt với cảnh tượng này, trong lòng đều sẽ dâng lên cảm giác hư ảo và không chân thực vô tận... thậm chí sẽ cảm thấy dù là giấc mơ ly kỳ nhất cũng không hoang đường đến thế.
Cánh tay Vân Triệt đưa ra, không nói một lời... cũng gần như không nói nên lời. Bàn tay hắn cứng ngắc nâng lên, đặt lên trán Thiên Diệp Ảnh Nhi, cẩn thận chạm vào tấm che mắt màu vàng của nàng.
Hắn chưa từng nhìn thấy dung mạo thật sự của Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Đồng thời hắn cũng có phần hoài nghi, trên thế giới này thật sự tồn tại một người có dung mạo sánh ngang với Thần Hi sao?
- Ngươi còn chần chừ cái gì?
Một câu nói nhàn nhạt của Hạ Khuynh Nguyệt kéo hồn Vân Triệt từ trong cơn thất thần trở về. Hắn khẽ hít một hơi, nô ấn cấp tốc kết thành, xâm nhập thẳng vào sâu trong tâm hồn Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Ngăn cách bởi tấm che mắt, không thể nhìn thấy đôi mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi rung động vào lúc này... Nhưng đôi môi có hình dáng và sắc màu đẹp đến không thể tưởng tượng nổi của nàng vẫn luôn khẽ run rẩy. Khoảnh khắc nô ấn của Vân Triệt kết thành và xâm nhập vào linh hồn, thân thể Thiên Diệp Ảnh Nhi run lên, nô ấn lập tức vỡ tan.
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi nói:
- Thiên Diệp Ảnh Nhi, nếu ngươi muốn đổi ý, bây giờ bổn vương có thể thả ngươi về nhặt xác cho phụ vương ngươi.
Trụ Thiên Thần Đế quay mặt đi, không nói gì, trong lòng phức tạp chưa từng có.
- Không cần ngươi nói nhảm!
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng lên tiếng, hai hàm răng khẽ cắn... rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
Hạ Khuynh Nguyệt ra hiệu bằng mắt cho Vân Triệt. Thế tay của Vân Triệt lập tức thay đổi, một nô ấn mới cấp tốc kết thành, lại lần nữa xâm nhập vào tâm hồn Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Lần này, nô ấn xâm nhập vào mà không gặp bất kỳ trở ngại nào... Chỉ có chiếc gáy trắng như tuyết và nửa bên ngọc nhan lộ ra của Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ run lên...
Nô ấn nhập hồn, sau đó khắc sâu vào nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn của Thiên Diệp Ảnh Nhi... Trừ phi Vân Triệt chủ động thu hồi, hoặc hoàn toàn phá hủy tâm hồn nàng, bằng không gần như không có khả năng giải trừ.
Thành... công rồi sao?
Cảm nhận được nô ấn của mình đã khắc sâu vào trong tâm hồn Thiên Diệp Ảnh Nhi, mối liên kết linh hồn đặc thù này vô cùng rõ ràng. Bàn tay Vân Triệt vẫn dừng giữa không trung, thật lâu không hạ xuống, ánh mắt cũng ngẩn ngơ một hồi lâu.
Bởi vì cảm giác không chân thật này, thực sự quá mãnh liệt.
Hạ Khuynh Nguyệt buông tay, tử quang tan đi. Sức mạnh của Trụ Thiên Thần Đế cũng đồng thời thu hồi. Thiên Diệp Ảnh Nhi không còn bị áp chế, bình tĩnh đứng đó... Giờ phút này, chỉ cần nàng muốn, một cái điểm ngón tay cũng đủ khiến Vân Triệt đang đứng gần ngay trước mắt phải tan xương nát thịt.
Nhưng Hạ Khuynh Nguyệt lại không hề lo lắng, bởi vì khoảnh khắc nô ấn khắc vào hồn, Thiên Diệp Ảnh Nhi đã trở thành người không có khả năng tổn thương Vân Triệt nhất trên đời này.
Ngược lại, bất cứ ai dám tổn thương Vân Triệt, đều sẽ trở thành kẻ địch không chết không thôi của nàng.
- Haizz...
Trụ Thiên Thần Đế lại thở dài một hơi. Hắn thế mà lại ngầm đồng ý, chứng kiến, thậm chí tham gia vào việc hạ nô ấn này, trong lòng phức tạp có thể tưởng tượng được.
- Thiên Diệp Ảnh Nhi, còn không mau bái kiến chủ nhân của ngươi.
Hạ Khuynh Nguyệt nói với giọng điệu vừa mềm mại vừa lạnh lùng.
Giọng Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh như băng:
- Hừ! Hạ Khuynh Nguyệt, ta còn chưa đến lượt ngươi quản giáo!
Nàng đưa mắt về phía Vân Triệt. Trong nháy mắt, tất cả sự lạnh lùng và hận ý khi đối mặt với Hạ Khuynh Nguyệt đều tan biến, mọi khí tức phóng ra ngoài đều thu liễm lại, thay vào đó là một sự cẩn trọng và kính sợ... Cả đời nàng chỉ quỳ lạy Thiên Diệp Phạm Thiên, giờ đây lại quỳ gối trước mặt Vân Triệt:
- Thiên Diệp Ảnh Nhi... bái kiến chủ nhân.
Lời của nàng vẫn lạnh lùng như thói quen, nhưng không hề có vẻ ngạo mạn uy nghiêm khi đối mặt với người khác. Dù là Hạ Khuynh Nguyệt hay Trụ Thiên Thần Đế đều nghe ra được một sự thành kính và cung kính.
“...” Nhìn Phạm Đế Thần Nữ cung kính quỳ gối trước mặt mình, Vân Triệt thấy trước mắt hoảng hốt một trận.
Trên đời này có mấy người được thấy dáng vẻ quỳ lạy của nàng?
Mái tóc vàng óng của nàng khẽ quét trên đất, phản chiếu thứ ánh sáng đẹp đẽ và quý giá nhất thế gian. Thân thể dưới lớp kim giáp hoàn mỹ đến không lời nào hình dung nổi, không màu sắc nào miêu tả được, đang dùng tư thái cung kính hèn mọn quỳ gục ở đó... Trước khi hắn lên tiếng, nàng đều không dám ngẩng đầu đứng dậy.
Vân Triệt cũng không biết, dù là ở trước mặt Thiên Diệp Phạm Thiên, Thiên Diệp Ảnh Nhi nhiều nhất cũng chỉ quỳ gối trong chốc lát, chứ không cúi đầu khom lưng.
- Trụ Thiên Thần Đế, như vậy, bên cạnh Vân Triệt sẽ có thêm một lá bùa hộ mệnh trung thành nhất, bớt đi một người có khả năng hại hắn nhất. Ngay cả Phạm Đế Thần Giới cũng không dám làm gì bất lợi cho Vân Triệt, có thể nói là một công đôi việc. Như vậy, ngài cũng có thể yên tâm hơn.
Hạ Khuynh Nguyệt bình tĩnh nói.
Trong lòng vẫn phức tạp khó tả, nhưng Trụ Thiên Thần Đế vẫn tán thành gật đầu:
- Ngươi nói không sai, với cục diện hiện giờ, an nguy của Vân Triệt thật sự quan trọng hơn tất cả.
Nhìn thoáng qua sắc mặt của Trụ Thiên Thần Đế, Hạ Khuynh Nguyệt khuyên nhủ:
- Nô ấn quả thật là hành vi ngỗ nghịch nhân đạo, trong lòng Trụ Thiên Thần Đế nhất thời khó chấp nhận, nhưng lần này là đôi bên cùng nguyện ý, xem như đã hóa giải phần nào thù hận ngày xưa, cũng là việc trăm lợi mà không có một hại. Vả lại, Trụ Thiên Thần Đế chỉ là người chứng kiến, không hề tham dự vào, cho nên cũng đừng quá để tâm.
Trụ Thiên Thần Đế cười nhẹ:
- Ha ha, ngươi yên tâm, tuy lão hủ ghét ác, nhưng không phải người cổ hủ. Đã nguyện làm người chứng kiến, sẽ không có suy nghĩ gì khác. Hơn nữa, lời ngươi nói quả thật không sai, không bàn đến ân oán khác, chỉ riêng việc nàng ta đã từng hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn lên Vân Triệt, cái giá phải trả như vậy... có thể nói là đáng đời!
Hạ Khuynh Nguyệt không nói gì nữa, khẽ thi lễ với Trụ Thiên Thần Đế.
....
Cùng lúc đó, tại Phạm Đế Thần Giới.
Ở Phạm Đế Thần Giới, Cổ Chúc là một sự tồn tại đặc biệt. Hiếm có người biết tên của hắn, càng gần như không ai biết thân phận lai lịch thật sự của hắn. Người ta chỉ biết hắn thường bầu bạn bên cạnh Thần Nữ, được Thần Đế đặc biệt coi trọng, địa vị trong giới cao đến không thua bất kỳ Phạm Vương nào.
Cổ Chúc thân như u hồn, không một tiếng động tiến vào Phạm Thiên Thần Điện, không thông báo mà đi thẳng vào trong, thoáng hiện trước mặt Thiên Diệp Phạm Thiên.
- Chủ nhân, lão nô có việc muốn báo.
Hắn cất giọng nói trầm thấp, khó nghe đến cực điểm.
Thiên Diệp Phạm Thiên đang bị kịch độc và ma khí quấn quanh toàn thân mở mắt ra, chậm rãi nói:
- Tất cả các ngươi lui ra.
Các Phạm Vương đang canh giữ ở bên cạnh hơi ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi nhiều, kể cả ác Phạm Vương trúng độc cũng toàn bộ rời đi.
Trong chốc lát, trong điện chỉ còn lại hai người là Thiên Diệp Phạm Thiên và Cổ Chúc.
Cổ Chúc chìa đôi tay già nua khô héo, một luồng kim quang lóe lên, giữa lòng bàn tay hắn hiện ra Phạm Hồn Linh, vô cùng cung kính dâng lên trước mặt Thiên Diệp Phạm Thiên:
- Tiểu thư phó thác, bảo lão nô giao Thánh Linh cho chủ nhân.
Sắc mặt Thiên Diệp Phạm Thiên lạnh như băng, nhưng không hề kinh ngạc, chỉ khẽ "Ừm" một tiếng. Hắn điểm ngón tay, Phạm Hồn Linh đã trở lại và tan biến trong tay hắn.
Sau đó, cả người hắn trở nên bình tĩnh, không hề hỏi một chữ nào về lý do Thiên Diệp Ảnh Nhi lại thông qua Cổ Chúc trả lại Phạm Hồn Linh, cũng như hướng đi của nàng.
Dưới tấm áo choàng tro rộng rãi, vẻ mặt già nua còn khô héo hơn cả vỏ cây của Cổ Chúc khẽ rung động. Hắn vốn ít lời, lúc này lại không nhịn được hỏi:
- Chủ nhân, hình như ngài sớm biết tiểu thư sẽ trả nó lại?
Thiên Diệp Phạm Thiên nở nụ cười, tuy rất nhẹ, nhưng phối hợp với gương mặt xanh đen dưới kịch độc của hắn lại càng thêm lạnh lẽo đáng sợ:
- Ha ha, Phạm Hồn Linh là tâm nguyện và mục tiêu cả đời nàng ta. Nếu ta không dùng Phạm Hồn Linh để đẩy một phen, sao nàng ta có thể ngoan ngoãn đi cứu mạng ta được!
“...” Cổ Chúc sững người tại chỗ, hồi lâu không nói nên lời. Dưới tấm áo choàng tro, đôi mắt vốn vĩnh viễn không gợn sóng của hắn đang kịch liệt co rút lại... một lúc lâu sau mới chậm rãi bình ổn.
✯ Thiên Lôi Trúc ✯ Dịch giả AI