Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1495: CHƯƠNG 1493: TÀ ANH CHI LINH

- Nàng có còn nhớ không, thuở ban đầu khi chúng ta vừa gặp nhau, nàng từng nói... nàng là “Mạt Lỵ nhuốm máu”, nàng đã giết vô số người, nhuốm vô số máu tươi, và cũng có vô số kẻ phải giết. Khi đó, sát ý nàng vô tình toát ra luôn khiến ta cảm thấy kinh hãi và sợ sệt.

- Sau khi đến Thần Giới, ta cũng từng nghe nói, sau khi nàng trở thành Thiên Sát Tinh Thần, đã từng vì xả hận mà tàn sát một tinh giới phụ thuộc Nguyệt Thần Giới. Chỉ trong một đêm, nàng đã thảm sát hơn 10 vạn người.

Mạt Lỵ: “...”

- Thế nhưng, sau này khi Thiên Sát Tinh Thần trở về Tinh Thần Giới, rõ ràng đã mạnh hơn rất nhiều, nhưng lại chưa từng phóng thích sát ý và hận thù lên người vô tội. Sau này, nàng bị phụ thân lừa gạt, bị Tinh Thần Giới vứt bỏ làm vật hiến tế, lại vì cái chết của ta mà thức tỉnh Tà Anh trong cơ thể... Chịu tổn thương và phản bội đến nhường ấy, nàng hoàn toàn có tư cách căm hận thế gian và trút xuống vạn lần oán hận.

- Nhưng nàng đã không làm vậy. Rõ ràng sở hữu sức mạnh đủ để áp đảo tất cả, nhưng suốt ba năm qua, nàng chưa từng xuất hiện trước mắt người đời, dường như cũng chưa từng giết thêm một ai.

- Vì sao ban đầu nàng có thể không chút cố kỵ quyết chiến với bốn Vương Giới, giết Nguyệt Thần Đế, đánh trọng thương ba Thần Đế khác, sau đó lại đột nhiên ẩn mình, không hề hiện thân, cũng không vì oán hận mà dùng sức mạnh Tà Anh gây nên tai họa gì? Bởi vì... khi đó nàng ngỡ rằng ta đã chết, nhưng sau đó, nàng nhớ ra ta sở hữu ngọn lửa Niết Bàn của Phượng Hoàng Thần Linh ban cho, biết được ta đã sống lại. Đó là nguyên nhân duy nhất.

Tròng mắt Mạt Lỵ rung động, không thu tay về, cũng không nói lời nào.

Trên mặt Vân Triệt nở nụ cười, nhẹ nhàng nói:

- Mạt Lỵ của ta đã thay đổi. Nàng không còn là Thiên Sát Tinh Thần tràn ngập sát niệm và hận ý, coi sinh linh như cỏ rác, mà đã trở nên nhân từ, do dự, thậm chí có phần hoang mang và yếu đuối. Mà những điều này không phải là sự thay đổi trong tính cách, mà là nàng đang dùng hết sức lực để mạnh mẽ khắc chế... tất cả là vì ta.

- Nàng đặt ta ở vị trí còn cao hơn cả oán hận, thù hận, sát niệm của nàng. Trong tiềm thức, nàng sợ sát nghiệt của bản thân sẽ ảnh hưởng đến ta, bởi vì nàng biết, cho dù nàng làm bất cứ điều gì, ta nhất định sẽ cùng nàng gánh vác.

Năm đó khi họ gặp nhau, Mạt Lỵ tràn ngập oán hận và sát ý... Mối hận của mẫu thân, của ca ca, hận vì bản thân suýt nữa bị độc chết.

Khi mới trở thành Thiên Sát Tinh Thần, nàng không cách nào giết được Nguyệt Vô Nhai, không cách nào giết được Thiên Diệp Ảnh Nhi, nhưng nàng lại không chút cố kỵ và thương hại mà trút giận lên các tinh giới phụ thuộc Nguyệt Thần Giới và Phạm Đế Thần Giới, nhuốm vô số máu tươi, gieo rắc vô vàn khủng hoảng và bóng ma... Thế nhưng, sau tám năm chung sống với Vân Triệt rồi quay về Tinh Thần Giới, Mạt Lỵ lại chưa từng ra tay với những tinh giới phụ thuộc ấy nữa.

Nàng thề sẽ giết Nguyệt Vô Nhai và Thiên Diệp Ảnh Nhi, nhưng sẽ không trút giận lên những người vô tội có liên quan đến bọn họ.

Một Tinh Thần mang hai chữ “Thiên Sát” vốn phải là kẻ lạnh lùng và ham mê giết chóc nhất, nhưng nàng lại trở nên nhân từ...

Bởi vì vào thời điểm đó, trong sinh mệnh của nàng, báo thù và giết chóc đã không còn là thứ quan trọng nhất.

Sau này, Tà Anh thức tỉnh trong cơ thể, nàng có được sức mạnh cường đại đến mức chính bản thân cũng phải e sợ, và dĩ nhiên cũng có đủ năng lực và tư cách để báo thù... một sức mạnh còn lớn hơn cả những gì nàng từng tha thiết ước mơ trong quá khứ.

Nàng có thể giết Thiên Diệp... giết Nam Minh... diệt sạch Tinh Thần.

Nhưng ba năm qua, dù sở hữu sức mạnh như vậy và cảm xúc tiêu cực bị kích phát triệt để, nàng lại chưa từng hiện thân.

Bởi vì nàng sợ sức mạnh và cảm xúc mà bản thân không thể khống chế sẽ gây ra tai họa kinh thiên động địa cho Thần Giới... Mà điều nàng sợ không phải là tai họa cho bản thân, càng không phải hậu quả mình phải gánh chịu, mà là nàng biết, dù thế nào đi nữa, Vân Triệt nhất định sẽ cùng gánh vác với nàng...

Đúng như lời Vân Triệt nói, bất tri bất giác, trong thế giới tiềm thức của Mạt Lỵ, sự tồn tại của Vân Triệt đã vượt qua... thậm chí còn vượt xa mối hận của nàng, vượt xa cả ý niệm của bản thân nàng, dù cho chính nàng có thừa nhận hay không.

Đặc biệt là cảnh tượng năm đó khi Vân Triệt một mình đến Tinh Thần Giới, cuối cùng chết ngay trước mặt nàng, đã khiến nàng không còn cách nào chấp nhận việc Vân Triệt phải chịu thêm bất cứ tổn thương nào... nhất là tổn thương do chính mình gây ra cho hắn.

Một Tinh Thần lấy Thiên Sát làm tên, kế thừa sức mạnh Tà Anh tà ác nhất, Mạt Lỵ lại lựa chọn lặng im.

Sự thay đổi của Mạt Lỵ đều nằm ngoài dự liệu của tất cả.

Năm đó, các đại Vương Giới ở ba Thần Vực Đông, Tây, Nam đều dốc toàn bộ lực lượng, Long Hoàng tự mình dẫn đầu, thậm chí không tiếc hiệu lệnh cho cả ba cấp tinh giới thượng, trung, hạ phải bằng mọi giá tìm được Mạt Lỵ trong thời gian ngắn nhất, bởi vì bọn họ sợ rằng một khi thương thế và sức mạnh của Mạt Lỵ hồi phục, Thần Giới chắc chắn sẽ gặp đại nạn.

Vậy mà ròng rã ba năm, họ không tìm được Mạt Lỵ, và cái kết cục mà họ lo sợ cũng không hề xảy ra.

Ngay cả khi Hạ Khuynh Nguyệt thuật lại chuyện Tà Anh chưa từng xuất hiện trong ba năm qua cho hắn nghe, trong lời nói của nàng cũng mang theo một tia nghi hoặc khó hiểu.

Ba ngày này, Mạt Lỵ vẫn không xuất hiện, Vân Triệt cũng trầm tĩnh suốt ba ngày. Hắn hồi tưởng lại tất cả những gì đã trải qua giữa mình và Mạt Lỵ, trong lúc vô tình nhận ra rất nhiều điều mà trước kia bản thân đã bỏ qua... cùng với nguyên nhân nàng mãi không chịu xuất hiện.

“...” Đôi môi Mạt Lỵ càng cắn chặt, nhưng vẫn quật cường không chịu quay đầu lại.

Vân Triệt lắc mạnh đầu, siết chặt năm ngón tay mình vào những ngón tay nàng:

- Hiện giờ, tất cả mọi người đều gọi nàng là “Tà Anh”, tất cả mọi người đều sợ hãi nàng... không sao cả. Sức mạnh của nàng, dáng vẻ của nàng, tính cách của nàng... cho dù tất cả đều thay đổi cũng không sao hết. Trong thế giới của ta, nàng vĩnh viễn là Mạt Lỵ quan trọng nhất, không thể mất đi nhất... Dù có xảy ra chuyện gì, điều này sẽ không bao giờ thay đổi.

Gương mặt Mạt Lỵ quay đi, nàng khẽ cắn răng, cuối cùng cất lên giọng nói run rẩy:

- Ngươi không hiểu... ngươi không hiểu Tà Anh... có ý nghĩa như thế nào... ngươi không hiểu... nếu ngươi ở gần ta, cũng sẽ trở thành kẻ dị đoan bị cả thế gian ruồng bỏ...

Vân Triệt đưa tay còn lại ra, nhẹ nhàng nói:

- Không, ta hiểu chứ. Nhưng người đời nhìn nàng thế nào, thì có liên quan gì đến chúng ta? Nếu sở hữu Hắc Ám huyền lực chính là ma, vậy thì ta cũng là ma. Hơn nữa, nàng là người đầu tiên trên đời này biết ta là “Ma”, nhưng nàng chưa bao giờ ghê tởm hay vứt bỏ ta.

Mạt Lỵ lắc đầu:

- Không giống nhau. Sức mạnh của Tà Anh là cực hạn của năng lượng tiêu cực, là cực hạn của Hắc Ám huyền lực, đã từng thật sự chấm dứt một thời đại, cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến người đời nay sợ hãi và bài xích Hắc Ám huyền lực. Bây giờ Tà Anh tái sinh, chỉ cần ta còn tồn tại trên thế gian một ngày, bọn họ tuyệt đối sẽ không có lúc nào được an bình.

- Ta... không phải đang trốn tránh ngươi. Ta biết rất rõ, đừng nói ta chỉ kế thừa sức mạnh Tà Anh, cho dù ta hoàn toàn mất đi lý trí, biến thành một con ác quỷ thực sự, ngươi cũng nhất định sẽ đến tìm ta. Nhưng mà, với trạng thái hiện giờ của ngươi, ta của hiện tại thật sự không thích hợp ở gần ngươi, nếu không, danh xưng “Thần Tử Cứu Thế” của ngươi sẽ vì ta mà bị vấy bẩn.

Hiển nhiên, tuy Mạt Lỵ luôn ở trong Thái Sơ Thần Cảnh, nhưng nàng vẫn âm thầm biết được rất nhiều chuyện.

Sau khi sức mạnh Tà Anh thức tỉnh, ký ức của Tà Anh chi linh cũng theo đó dần dần khôi phục, nàng biết được rất nhiều chân tướng viễn cổ còn sớm hơn và nhiều hơn cả Vân Triệt.

Vân Triệt không chút do dự nói:

- Ta không sợ, ta cũng không cần! Mạt Lỵ của ta thông minh như vậy, nhất định hiểu rất rõ một chuyện, ta thà trở thành kẻ địch của cả thế gian, cũng không muốn để nàng trốn tránh không gặp mặt. Nàng thật sự nhẫn tâm để ta phải chịu đựng cực hình tàn khốc như vậy sao?

Giọng điệu của Mạt Lỵ cố gắng trở nên cứng rắn:

- Ngươi phải để ý! Danh vọng và địa vị ở Thần Giới hiện giờ của ngươi không dễ gì có được, hơn nữa tất cả còn có công sức của những người khác. Hiện tại và tương lai của ngươi không chỉ liên quan đến một mình ngươi, đừng quên những nữ nhân của ngươi, người nhà của ngươi. Chẳng lẽ ngươi muốn vì một mình ta mà đảo lộn tất cả sao...

Vân Triệt: “...”

- Năm đó khi chúng ta gặp nhau, ngươi chỉ mới mười sáu tuổi, khi đó ngươi vẫn còn là một đứa trẻ, có thể tùy hứng. Nhưng bây giờ, bất kể chuyện gì, ngươi đều phải đưa ra lựa chọn lý trí nhất. Nhất là... ba năm trước, ngươi vì ta mà tùy hứng một lần, đã quá đủ rồi... mười đời mười kiếp cũng đủ rồi... ngươi tuyệt đối không thể vì ta mà tùy hứng thêm lần nào nữa... nếu không, ta thà chết ở nơi này, để ngươi vĩnh viễn không bao giờ gặp lại ta!

Bờ vai Mạt Lỵ khẽ run lên, hồi lâu không thể ngừng lại.

Nàng trốn tránh không phải là Vân Triệt, mà là những tổn thương do chính mình gây ra cho cuộc đời của hắn.

Nàng đã từng máu lạnh vô tình, không sợ hãi điều gì, sau khi có được sức mạnh càng cường đại hơn lại ngược lại trở nên “nhút nhát”.

Vân Triệt nhẹ nhàng nói:

- Mạt Lỵ, tất cả những điều nàng nói ta đều biết. Nhưng ta cũng biết, sự việc thật ra không đến mức tuyệt đối và bi quan như nàng nghĩ. Bởi vì hiện giờ, chúa tể chân chính của Hỗn Độn không phải là các đại Vương Giới, mà là Kiếp Thiên Ma Đế! Là một ma!

- Khi đối mặt với Kiếp Thiên Ma Đế, bọn họ đều phải cúi đầu khom lưng, đừng nói là bài xích phản kháng, ngay cả một chút bất kính cũng không dám có.

Mạt Lỵ nhắm mắt nói:

- Đó là vì bọn họ tự biết không có khả năng chống lại Kiếp Thiên Ma Đế, lựa chọn duy nhất chỉ có thần phục. Ta làm sao có thể so sánh được với Kiếp Thiên Ma Đế.

- Vậy nếu như Kiếp Thiên Ma Đế chấp nhận sự tồn tại của nàng thì sao?

Khi nói câu này, trên mặt Vân Triệt mang theo nụ cười, vô cùng tự tin:

- Bọn họ tự nhiên sẽ chỉ biết ngoan ngoãn chấp nhận, bất cứ kẻ nào cũng sẽ không có dị nghị gì.

- Năm đó Tà Anh Vạn Kiếp Luân vốn là khí vật thuộc về Ma tộc, Kiếp Thiên Ma Đế không có bất cứ lý do gì để không dung thứ cho nàng. Hơn nữa...

Lời Vân Triệt còn chưa dứt, bên tai hắn đột nhiên vang lên một giọng nói lanh lảnh:

- Hừ, chủ nhân nói không sai chút nào, ngươi quả nhiên là một tên đại ngốc!

Giọng Vân Triệt im bặt, ánh mắt nhanh chóng quét ngang bốn phía:

- Ai? Ai đang nói chuyện!?

Ngay lúc này, bên cạnh Mạt Lỵ đột nhiên ngưng tụ một luồng hắc quang nồng đậm, giữa hắc quang là một bóng dáng vô cùng nhỏ bé, cao chừng hai thước. Nhưng bóng dáng này quá mức mơ hồ, không thể nhìn rõ toàn bộ, thứ duy nhất hiện ra rõ ràng chỉ có một đôi mắt hẹp dài, thâm thúy như vực sâu:

- Bây giờ người chủ nhân lo lắng nhất chính là Kiếp Thiên Ma Đế đấy, đồ ngốc nhà ngươi!

- Hả...?

Vân Triệt nhìn chằm chằm vào cái bóng mơ hồ trong hắc quang, sững sờ một hồi lâu. Giọng nói truyền đến bên tai vừa non nớt vừa lanh lảnh như trẻ sơ sinh, lại mang theo sự ngây ngô thuần khiết chỉ có ở hài nhi.

- Ai cho phép ngươi ra ngoài!

Mạt Lỵ cuối cùng cũng xoay người lại, đôi mày khẽ chau xuống.

- Hu... chủ nhân lại mắng ta.

Giọng nói non nớt có chút tủi thân.

Vân Triệt cuối cùng cũng hoàn hồn, vẻ mặt khó tin nói:

- Nó... chẳng lẽ là...

- Nó chính là Tà Anh!

Mạt Lỵ nói.

“...” Câu trả lời của Mạt Lỵ khiến vẻ khó tin trên mặt Vân Triệt càng thêm sâu sắc.

Tà Anh Vạn Kiếp Luân, cực hạn của năng lượng tiêu cực thế gian, diệt thế ma luân đã từng chấm dứt cả một thời đại. Khí linh của nó, trong suy nghĩ của bất cứ ai, đều phải là một hung thần khủng bố, tàn bạo vô cùng.

Nhưng “Tà Anh” đột nhiên hiện thân này, lại được Mạt Lỵ chính miệng thừa nhận, tuy khí tức của nó quỷ dị, nhưng lại không có cảm giác hung ác. Mà giọng nói của nó, bất kể là dùng từ hay âm điệu, càng không hề có chút cảm giác áp bức hay đáng sợ nào, ngược lại... còn có chút đáng yêu?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!