Trước hành động của Kiếp Uyên, Vân Triệt hoàn toàn không kịp có bất kỳ phản ứng nào.
Ầm...
Trong sâu thẳm tâm hồn Vân Triệt vang lên một tiếng nổ trầm đục.
Một luồng hắc quang nổ tung trên người hắn, sau đó dâng lên làn sương mù đen kịt nồng đậm. Thế nhưng, đây không phải là lực lượng đến từ Kiếp Uyên, mà là sức mạnh của chính hắn. Hắc ám huyền khí bên trong huyền mạch và ma nguyên châu của hắn như một con ma thú tăm tối đột nhiên bị đánh thức, hoàn toàn mất kiểm soát, điên cuồng tuôn trào ra ngoài.
Tóc của Vân Triệt tung bay, đôi mắt ánh lên hắc quang u tối tựa vực sâu vô tận. Giữa ngực hắn hiện ra một huyền trận hắc ám rộng khoảng nửa trượng, huyền trận này xoay tròn cực nhanh dưới bàn tay Kiếp Uyên, càng lúc càng nhỏ lại như một cơn lốc xoáy đen kịt, cuối cùng hoàn toàn biến mất vào trong lồng ngực hắn.
Đúng lúc này, bàn tay Kiếp Uyên rời khỏi ngực hắn, hắc khí trên người hắn cũng theo đó tan biến sạch sẽ.
Vân Triệt lùi lại nửa bước, thở hổn hển, nhưng ngay sau đó lại phát hiện toàn thân không hề có chút cảm giác khó chịu nào. Hắn dùng linh giác quét nhanh qua cơ thể, cũng không nhận thấy bất kỳ điều gì khác thường.
- Tiền bối?
Hắn ngước mắt nhìn Kiếp Uyên, lòng đầy bất an.
Kiếp Uyên híp mắt, nụ cười như có như không:
- Đừng căng thẳng, ta chỉ gieo một “mầm mống” vào cơ thể ngươi mà thôi.
- Mầm... mống?
Kiếp Uyên âm u nói:
- Một mầm mống hắc ám. Nếu thế giới này vẫn luôn như lời ngươi nói, đáng để ngươi dùng tất cả để bảo vệ, thì mầm mống này sẽ vĩnh viễn không bao giờ thức tỉnh.
- Còn nếu có một ngày, ngươi hoàn toàn thất vọng và oán hận thế giới này, thì mầm mống đó sẽ thức tỉnh.
Lời nói của Kiếp Uyên cùng với vẻ mặt quỷ dị của nàng khiến tim Vân Triệt đột nhiên đập loạn nhịp:
- Sau khi thức tỉnh... sẽ thế nào?
Kiếp Uyên không trả lời thẳng:
- Đến lúc đó, ngươi sẽ tự biết. Bên trong mầm mống hắc ám này ẩn chứa ba giọt ma huyết căn nguyên của ta. Nếu ngươi có thể dung hợp nó, nó sẽ tăng cường sức mạnh, cải biến thân thể ngươi về chất, và... cởi bỏ phong ấn cảnh giới thứ sáu, thứ bảy mà Nghịch Huyền đã thiết lập trong huyền mạch của ngươi!
Ma huyết căn nguyên của Kiếp Uyên... đó chính là nguyên huyết của Ma Đế!
Thứ chưa bao giờ xuất hiện trong thế giới hậu Thần Linh thời đại!
- Ngoài ra, ta còn khắc ấn “Hắc Ám Vĩnh Kiếp” vào đó. Đây vốn là hắc ám huyền công chỉ thuộc về ta, cũng chỉ mình ta mới có thể tu luyện. Nhưng nếu là ngươi, sau khi dung hợp ma huyết của ta, có lẽ sẽ có khả năng tu thành.
- Ngoại trừ “Hắc Ám Vĩnh Kiếp”, tất cả hắc ám huyền công ta tu luyện cả đời đều ở trong đó, muốn tu luyện thế nào là tùy ngươi!
Hắc ám huyền công chỉ thuộc về Ma Đế, không nghi ngờ gì nữa, đó chính là cấp bậc cực hạn của sức mạnh hắc ám, cùng một thứ nguyên với Tà Thần Quyết và Sinh Mệnh Thần Tích!
Kiếp Uyên lạnh nhạt nói:
- Nhưng tất cả những điều này đều cần “mầm mống hắc ám” thức tỉnh, cho nên bây giờ ngươi tốt nhất nên quên hết đi. Ta nghĩ, ngươi chắc cũng không hy vọng, cũng không cho rằng sẽ có ngày đó.
Nén lại sự rung động trong lòng, Vân Triệt suy ngẫm rồi nói:
- Vãn bối từng mất mát quá nhiều, nhưng rồi lại lần lượt tìm lại được; vãn bối từng trải qua vô số lần tuyệt vọng, nhưng cuối cùng luôn là ánh sáng của hy vọng; vãn bối từng gặp rất nhiều ác ý, nhưng thiện ý vĩnh viễn luôn chiến thắng.
- Những người ở vị diện cao nhất của thế giới này cũng luôn âm thầm duy trì trật tự của Thần Giới. Đặc biệt là với sự tồn tại của Trụ Thiên Thần Giới, họ sẽ phán xét những tội ác cấm kỵ, khiến toàn bộ Hỗn Độn ở trong trạng thái bình ổn.
Vân Triệt nói tiếp:
- Cho nên, vãn bối thật sự tin rằng sẽ không có ngày đó. Vãn bối nghĩ, tiền bối cũng tin như vậy, nên mới đưa ra quyết định này.
Kiếp Uyên: “...”
- Hơn nữa, sau khi tiền bối rời đi, vãn bối sẽ... vãn bối muốn tất cả những người biết chân tướng công khai danh tính của tiền bối, công khai tất cả những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian này, để người đời sau vĩnh viễn không quên cái tên Kiếp Thiên Ma Đế, và cũng sẽ càng trân quý sự bình yên sau này. Có lẽ, từ đó về sau, nhận thức của thế nhân về ma cũng sẽ thật sự thay đổi.
Kiếp Uyên im lặng hồi lâu, rồi nàng xoay người, quay lưng về phía Vân Triệt:
- Ngươi đi đi. Đi làm chuyện mà một vị cứu thế nên làm. Còn chuyện này, ta sẽ tự mình tuyên bố với bọn họ!
...
Rời khỏi Tuyệt Vân Vực Sâu, Vân Triệt kéo theo Thiên Diệp Ảnh Nhi, triệu hồi Độn Nguyệt Tiên Cung, dùng tốc độ nhanh nhất bay về phía Đông Thần Vực.
Hướng đi không phải Ngâm Tuyết Giới, mà là Trụ Thiên Thần Giới.
- Ngươi nói... cái gì!?
Trong Trụ Thiên Thần Điện, nghe xong lời Vân Triệt, Trụ Thiên Thần Đế chậm rãi đứng dậy, râu tóc bạc trắng run rẩy không ngừng.
Hắn không thể tin nổi những lời Vân Triệt vừa nói, không thể tin một chữ nào.
- Những lời này đều do Ma Đế tiền bối đích thân nói.
Vân Triệt không hề ngạc nhiên trước phản ứng của Trụ Thiên Thần Đế, hắn chậm rãi nói, giọng điệu vô cùng trịnh trọng:
- Đại sự liên quan đến vận mệnh của toàn bộ Thần Giới, toàn bộ Hỗn Độn, vãn bối tuyệt đối không dám nói năng hàm hồ.
- Chuyện này... chuyện này... sao có thể... làm sao có thể...
Trụ Thiên Thần Đế hai mắt trợn trừng, như thể đang nghe một câu chuyện không tưởng.
Giống như Vân Triệt, khi nghe tin này, phản ứng đầu tiên của hắn không phải là mừng rỡ như điên, mà là kinh hãi, ngây người, và không thể tin nổi.
Với tâm tính, lịch duyệt và nhận thức về nhân tính của mình, Trụ Thiên Thần Đế hoàn toàn không cách nào lý giải được những gì vừa nghe.
Một Ma Đế viễn cổ có thể một tay che trời, lại vì những phàm linh hèn mọn so với đẳng cấp của mình mà cam nguyện hy sinh bản thân cùng tất cả tộc nhân còn sót lại...
Hắn không thể lý giải, thật sự không thể lý giải...
Chuyện như vậy chỉ có thánh nhân, một thánh nhân chân chính mới có thể làm được. Nhưng mà, nàng rõ ràng là ma... lại còn là Đế trong ma!
- Đây thật sự là lời Kiếp Thiên Ma Đế đích thân nói... thật sự là lời Kiếp Thiên Ma Đế đích thân nói?
Cùng một câu hỏi, hắn lặp lại hai lần.
Vân Triệt một lần nữa gật đầu:
- Vâng. Với sự cường đại của Ma Đế tiền bối, vốn không có lý do, lại càng khinh thường việc lừa gạt. Chính Ma Đế tiền bối đã bảo ta đến báo tin này. Tám ngày sau, nàng sẽ trở về ngoại Hỗn Độn, cũng sẽ tự tay phá hủy thông đạo không gian do Càn Khôn Thích mở ra, đoạn tuyệt khả năng quay về của các ma thần... và cả chính nàng.
Trụ Thiên Thần Đế nhìn Vân Triệt, từng thớ cơ trên mặt đều run lên vì kích động tột độ. Không hề nghi ngờ, trong khoảng thời gian qua, hắn chính là người lo lắng nhất, mỗi một khắc đều lo cho tương lai của Thần Giới, nghĩ đến vô số khả năng đối mặt với ma thần trở về.
Ma thần không trở về nữa, Ma Đế cũng sẽ rời đi... Nhìn Vân Triệt ở ngay trước mắt, nghe giọng nói rõ ràng bên tai, hắn lần lượt xác nhận mình không phải đang mơ.
- Tốt... tốt... tốt!
Dường như cuối cùng cũng tin rằng tất cả không phải là ảo ảnh, Trụ Thiên Thần Đế bật cười, gánh nặng ngàn cân trên người như được trút bỏ, khiến hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có, hốc mắt cũng phủ một tầng hơi nước:
- Trời phù hộ thế gian... trời phù hộ thế gian!
- Ngoài ra, Ma Đế tiền bối có dặn, nàng sẽ tự mình tuyên bố chuyện này. Cho nên kính xin Thần Đế tiền bối nhanh chóng mời các Thần Đế, Giới Vương đến. Để Ma Đế tiền bối đích thân tuyên bố, bọn họ mới có thể thật sự yên lòng.
Lúc Vân Triệt nói, trong lòng cũng cảm khái vạn phần.
Đúng vậy, tất cả đều như một giấc mơ, bất kỳ ai cũng khó có thể ngờ được kết cục lại như thế này.
Kiếp Thiên Ma Đế, từ lúc nàng trở về cho đến khi quyết định rời đi, chỉ vỏn vẹn gần hai tháng ngắn ngủi. Nàng đã gây ra sóng gió kinh thiên, mang đến nỗi kinh hoàng chưa từng có cho các đại lão Thần Giới. Chỉ cần nàng muốn, nàng có thể trở thành chúa tể Hỗn Độn không ai dám chống lại... Cuối cùng, nàng lại đưa ra một lựa chọn không tưởng nhất, cam nguyện trở thành một vị khách qua đường vội vã.
Trụ Thiên Thần Đế nghe vậy, vội vàng hô lớn:
- Thái Vũ, mau truyền âm các giới!
Âm thanh của Trụ Thiên Thần Đế truyền đi khắp nơi, có những âm thanh thậm chí vượt qua cả hư không mênh mông, truyền đến Tây Thần Vực và Nam Thần Vực.
Trong phút chốc, từ các Vương Giới, Thượng Vị Tinh Giới của Đông Thần Vực, từng chiếc huyền chu, huyền hạm tối tân nhất toàn tốc bay về Trụ Thiên Thần Giới. Trên bầu trời Tây Thần Vực và Nam Thần Vực cũng xẹt qua mấy vệt sao băng rực rỡ.
Giống như ngày Ma Đế trở về, một lần nữa, Trụ Thiên Thần Giới lại quy tụ gần như tất cả Thượng Vị Giới Vương của Đông Thần Vực. Mà khoa trương hơn nữa là lần này, bốn Thần Đế của Nam Thần Vực, một Hoàng năm Đế của Tây Thần Vực, tất cả đều đến.
Như vậy, ba phương Thần Vực Đông, Tây, Nam, ngoại trừ Tinh Thần Đế hành tung bất định, tất cả các Thần Đế khác đều tề tựu tại Trụ Thiên Thần Giới!
Cảnh tượng này, từ xưa đến nay chưa từng có!
Hiển nhiên, chỉ khi chính tai nghe Kiếp Thiên Ma Đế tuyên bố, bọn họ mới có thể thật sự yên lòng!
Trên Phong Thần Đài, mười bốn Thần Đế của ba phương Thần Vực đã có mặt đủ mười ba vị. Uy thế vô hình này khiến không gian của Trụ Thiên Thần Giới lặng lẽ run rẩy, khiến các Đại Giới Vương thượng vị, những người vốn có thể ngạo thị thiên hạ, cũng cảm thấy gần như khó thở.
Cảnh tượng như thế này, ngay cả bọn họ cũng chưa từng nghĩ tới.
Một trường diện hùng vĩ như vậy, lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Từng ánh mắt không ngừng liếc về phía Trụ Thiên Thần Đế. Nhưng Trụ Thiên Thần Đế vẫn luôn ngồi ngay ngắn bất động. Tuy rằng vẻ mặt hắn trầm ổn, ánh mắt bình thản, nhưng khóe mắt không ngừng co giật vẫn cho thấy nội tâm hắn đang cực kỳ không yên.
Mà Vân Triệt thì ngồi ngay bên cạnh hắn, vị trí còn cao hơn tất cả Thủ Hộ Giả và Phán Quyết Giả của Trụ Thiên Thần Giới.
Thời gian chậm rãi trôi đi trong tĩnh lặng, nhưng không một ai lên tiếng. Trong lòng mỗi người đều hiểu rõ hơn ai hết, chuyện sắp xảy ra sẽ thật sự quyết định vận mệnh của Hỗn Độn sau này. Bọn họ mang theo sự kích động, bất an và chờ mong chưa từng có, nín thở chờ đợi, ngay cả Thần Đế cũng không dám phá vỡ sự tĩnh lặng quỷ dị này.
Cuối cùng, trên không trung Phong Thần Đài, một bóng đen chậm rãi hiện ra.
Nàng không phóng thích bất kỳ uy áp nào, thậm chí không để người ta cảm nhận được chút khí tức nào, nhưng ngay khoảnh khắc nàng xuất hiện, tất cả Thần Đế, Thần Chủ, thậm chí cả linh khí vĩnh hằng trên Phong Thần Đài cũng lập tức tiêu tán vô tung. Không gian khổng lồ nhất thời hóa thành một vùng chân không đáng sợ, mãi đến vài giây sau, linh khí mới run rẩy hội tụ trở lại.
Mọi người hoàn toàn nín thở. Trước mắt họ là một bóng tối thoáng qua, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, gần như cùng một lúc, tất cả đều đứng dậy, những cái đầu vốn đã quen cúi nhìn chúng sinh đều đồng loạt cúi xuống thật sâu:
- Cung nghênh Kiếp Thiên Ma Đế!
Mười ba Thần Đế, đại diện cho sức mạnh đỉnh cao của Thần Giới, cùng các Thượng Vị Giới Vương, những người nắm giữ huyết mạch của toàn bộ Đông Thần Vực, tất cả đều đồng loạt cúi đầu trước một nữ tử. Sự sợ hãi và thần phục này đến từ tận sâu trong sinh mệnh và linh hồn, thậm chí vượt qua cả ý chí của họ.
Nếu có ai chứng kiến được cảnh tượng này, nó đủ để phá vỡ mọi nhận thức của bất kỳ huyền giả nào tại Thần Giới.