— Năm đó, sau khi Tà Anh Vạn Kiếp Luân gây ra đại họa khiến thần ma đều diệt vong, lực lượng của nó cũng tiêu hao gần như cạn kiệt, lại còn bị Tà Thần phong ấn. Trong những năm tháng bị phong ấn, lực lượng của nó đương nhiên không cách nào khôi phục, ngược lại còn bị sức mạnh do Tà Thần để lại dần dần ăn mòn và hủy diệt. Trăm vạn năm sau, khi phong ấn của Tà Thần tiêu tán, Tà Anh Vạn Kiếp Luân thoát ra trong trạng thái vô cùng suy yếu, yếu đến mức... Mạt Lỵ tình cờ tìm thấy cũng đủ sức phong ấn nó lại lần nữa.
Trụ Thiên Thần Đế: “...”
— Thời đại thượng cổ, Tà Anh Vạn Kiếp Luân không chỉ bị thần tộc e sợ mà còn bị cả ma tộc kiêng dè, cho nên nó luôn bị ma tộc toàn lực phong ấn. Sở dĩ sau khi thoát khốn, nó đã phóng thích ra Vạn Kiếp Vô Sinh cũng chính là vì oán hận tích tụ trong suốt chuỗi ngày dài bị giam cầm.
— Sở dĩ nó không tiếc bất cứ giá nào để hủy diệt toàn bộ thần tộc và ma tộc, ngoài oán hận ra, còn có một nguyên nhân có lẽ còn quan trọng hơn, đó là nó sợ hãi việc bị phong ấn một lần nữa.
Tại Thái Sơ Thần Cảnh, hắn đã tận mắt nhìn thấy khí linh của Tà Anh Vạn Kiếp Luân... ẩn mình trong sương đen, bất luận là hình thể, giọng nói, hay cả ngữ điệu đều giống hệt một đứa trẻ sơ sinh.
Thân là cực hạn của sức mạnh hắc ám, nó lại sợ hãi bóng tối, sợ hãi sự cô độc... Chỉ là, sẽ không một ai tưởng tượng nổi cảnh tượng như vậy, bọn họ chỉ có nỗi sợ hãi vô tận đối với cái tên Tà Anh Vạn Kiếp Luân, đối với hung danh diệt thế của nó.
— Cho nên, vì sợ hãi bị phong ấn lần nữa, nó đã lựa chọn thần phục Mạt Lỵ, cam tâm tình nguyện nhận nàng làm chủ, lấy ý chí của nàng làm ý chí của mình.
Vân Triệt không nói ra nguyên nhân sâu xa hơn khiến Tà Anh nhận Mạt Lỵ làm chủ là vì nó sợ hãi bóng tối và sự cô độc. Bởi vì hắn biết, lời này lọt vào tai người đời sẽ chỉ khiến họ cảm thấy nực cười, tuyệt đối không một ai tin tưởng.
— Mà Mạt Lỵ sở dĩ đồng ý là vì sợ nó bị kẻ lòng dạ khó lường đoạt được, trở thành công cụ gây họa cho kẻ khác. Nàng chưa bao giờ có ý định để sức mạnh của nó thức tỉnh, chỉ muốn để nó yên lặng vĩnh viễn trong cơ thể mình, để nó không bao giờ gây ra khủng hoảng cho thế gian, càng không tạo nên tai họa.
Trụ Thiên Thần Đế nói:
— Nhưng mà...
— Tiền bối có biết vì sao Tà Anh lại thức tỉnh không?
Vân Triệt biết ông định nói gì, bèn trực tiếp cắt ngang.
— Vì sao?
Trụ Thiên Thần Đế hỏi.
— Vậy đến bây giờ, tiền bối có biết vì sao năm đó Tinh Thần Giới lại không tiếc dùng đến “Tinh Hồn Tuyệt Giới” để bế giới không?
“...” Cho đến tận bây giờ, Trụ Thiên Thần Đế vẫn không hề hay biết chút gì về chuyện này.
Tinh Thần Đế đã mất tích mấy năm, không một chút tin tức. Mà các Tinh Thần và trưởng lão còn lại đều ngậm miệng như hến về chuyện bế giới năm đó, không chịu hé răng nửa lời.
— Vãn bối nghĩ, cho dù với khả năng của tiền bối, đến tận bây giờ cũng chắc chắn không biết vì sao năm đó Tinh Thần Giới lại cố tình bế giới... Bởi vì dù cho bọn họ có một vạn lá gan cũng nhất định không dám nói ra! Hễ bọn họ còn sót lại dù chỉ một chút lòng hổ thẹn cũng tuyệt đối không có mặt mũi nào nói ra dù chỉ một chữ!
— Rốt cuộc là vì sao?
Lời của Vân Triệt khiến trong lòng Trụ Thiên Thần Đế chấn động. Chuyện Tinh Thần Giới không thể hé lộ nửa lời, ông sớm đã biết chắc chắn không tầm thường, nhưng lại không cách nào biết được. Mà hiển nhiên, Vân Triệt đã biết toàn bộ chân tướng.
— Tà Anh, chính là bị Tinh Thần Giới... cưỡng ép bức ra.
Vân Triệt nói. Dù cho Mạt Lỵ vốn tưởng đã vĩnh viễn mất đi nay lại trở về trong sinh mệnh của hắn, nhưng mỗi khi nhớ lại chuyện năm đó, hắn vẫn nghiến chặt răng.
Hắn vĩnh viễn không thể tha thứ cho Tinh Tuyệt Không, vĩnh viễn không thể tha thứ cho Tinh Thần Giới!
Lập tức, hắn thuật lại tường tận nghi thức hiến tế năm đó của Tinh Thần Giới, chuyện Tinh Thần Đế liên tiếp mưu hại chính nhi nữ của mình cho Trụ Thiên Thần Đế nghe.
Trụ Thiên Thần Đế từng trải biết bao sóng gió, nhưng khi nghe Vân Triệt thuật lại, trên mặt ông vẫn lộ ra vẻ kinh ngạc sâu sắc.
Thiên Lang Khê Tô, Thiên Sát Mạt Lỵ, thân là người được Tinh Thần lực lựa chọn, vậy mà lại cam nguyện hiến tế bản thân để bảo toàn người thân. Còn phụ thân của họ, Tinh Thần Đế đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới, là biểu tượng tối cao của Đông Thần Vực, chẳng những không vì thế mà hổ thẹn và đau lòng, ngược lại còn lợi dụng điểm này để mưu hại họ...
Tàn độc, ti tiện, mất hết tính người cũng không đủ để hình dung.
— Thế mà lại có chuyện như vậy...
Trụ Thiên Thần Đế được xem là một trong những người hiểu rõ Tinh Thần Đế nhất trên đời này, nhưng ngay cả ông cũng cảm thấy vô cùng kinh hãi và khó tin.
Cùng là Thần Đế của Đông Vực, ông thậm chí còn cảm thấy hổ thẹn sâu sắc.
Ngay cả Phạm Thiên Thần Đế, kẻ máu lạnh vô tình nhất trong nhận thức của ông, bao năm qua vẫn luôn xem nữ nhi của mình như trân bảo, không để nàng phải chịu bất cứ tổn thương nào.
— Năm đó, vãn bối vì một nguyên nhân đặc thù nên mới biết được tất cả, mới cố chấp xông vào Tinh Thần Giới. Vãn bối có thể tiến vào “Tinh Hồn Tuyệt Giới” cũng là nhờ trên người có Tinh Thần huyết do nàng ban cho.
Vân Triệt thuật lại một cách ngắn gọn và nghiêm túc:
— Đáng tiếc, vãn bối chung quy sức yếu, đối mặt với Tinh Thần Giới căn bản không thể làm được gì, suýt chút nữa mất mạng, cuối cùng phải dùng một phương pháp đặc thù nhất để trốn thoát. Nhưng bọn họ đều cho rằng vãn bối đã chết, nàng cũng nghĩ như vậy, mới có thể vì thất vọng, tuyệt vọng và oán hận tột cùng mà khiến sức mạnh của Tà Anh Vạn Kiếp Luân thức tỉnh.
Năm đó, Tinh Thần Đế báo cho Trụ Thiên Thần Đế biết Vân Triệt chết trong tay Tà Anh, bây giờ ông mới biết được sự thật là hắn đã gặp phải độc thủ của Tinh Thần Giới. Trong lòng ông vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, lại một phen nghĩ lại mà sợ hãi tột độ... Nếu như năm đó Vân Triệt thật sự chết đi, thì kiếp nạn Ma Đế và Ma Thần đã không còn chút may mắn nào mà bao trùm toàn bộ Hỗn Độn.
Tinh Thần Đế không chỉ diệt sạch nhân tính, mất hết nhân luân, mà còn suýt chút nữa trở thành tội nhân lớn nhất trong lịch sử Thần Giới.
— Khó trách mấy năm nay Tinh Tuyệt Không không rõ tung tích. Nghĩ đến, chắc hẳn hắn biết một ngày nào đó chân tướng sẽ bại lộ, để người đời biết được Tà Anh là vì hắn mà thức tỉnh, thì trên đời này không một ai có thể tha thứ cho hắn, do đó mới tạm thời lánh đời trốn tránh.
Trụ Thiên Thần Đế thở dài một hơi, trong lòng vô cùng phức tạp:
— Vân Thần Tử, ngươi rốt cuộc... muốn nói điều gì?
Vân Triệt trong lòng thấp thỏm, nhưng ánh mắt và giọng điệu lại vô cùng kiên quyết:
— Vãn bối nói những chuyện này là để tiền bối hiểu rõ chân tướng, cũng là muốn thỉnh cầu tiền bối một chuyện. Hy vọng tiền bối có thể chấp nhận sự tồn tại của Tà Anh, cũng công khai ý này với thiên hạ.
Mặc dù trong lòng đã có dự cảm, nhưng đột nhiên nghe được lời của Vân Triệt, ông vẫn lộ vẻ khó xử. Ông do dự một lúc rồi than rằng:
— Chuyện này... vừa rồi lão hủ đã chính miệng nói, ngươi có tư cách đưa ra bất cứ yêu cầu gì. Nhưng mà... nhưng mà chuyện của Tà Anh, nàng cũng giống như Ma Đế và Ma Thần, liên quan đến an nguy của toàn bộ Thần Giới.
— Cùng là ma, vì sao tiền bối lại không dung thứ cho Kiếp Thiên Ma Đế còn đáng sợ hơn?
Câu nói này của Vân Triệt đã vô cùng sắc bén.
Trụ Thiên Thần Đế lắc đầu:
— Không giống nhau. Ma Đế quá cường đại, cho dù dốc hết tất cả cũng không có hy vọng chống lại, muốn sống sót chỉ có thể cúi đầu. Nhưng Tà Anh... ít nhất vẫn còn khả năng hủy diệt, một lần nữa đưa về trạng thái yên lặng.
— Vãn bối đã nói rồi, nàng không phải bị Tà Anh đoạt xá, ý chí của nàng mới là chủ đạo, chuyện mà mọi người lo lắng vốn sẽ không xảy ra.
Trụ Thiên Thần Đế nói:
— Đó là Tà Anh. Năm đó nó đã diệt tuyệt tất cả Chân Thần và Chân Ma, triệt để thay đổi thời đại và cục diện của Hỗn Độn. Tất cả mọi người đều biết, sức mạnh của nó là thứ sức mạnh tiêu cực cực đoan và đáng sợ nhất.
— Ta tin lời ngươi nói, cũng tin nó thật sự lấy Thiên Sát Tinh Thần làm chủ. Nhưng mà... Thiên Sát Tinh Thần, nàng vốn là Tinh Thần thích giết chóc và tuyệt tình nhất trong tất cả các Tinh Thần, sát niệm và lệ khí của nàng vốn cực kỳ nặng. Năm đó, biết bao Tinh Thần, Nguyệt Thần, Thủ Hộ Giả, Phạm Vương, thậm chí cả Nguyệt Thần Đế đều chết trong tay nàng.
— Nếu như nàng không phải bị Tà Anh Vạn Kiếp Luân khống chế, vậy thì những người đó đều chết dưới ý chí của chính nàng.
Vân Triệt khẽ lắc đầu, dùng giọng điệu chậm rãi nói:
— Nếu nàng thật sự lòng tràn đầy lệ khí và sát niệm như lời tiền bối nói, vậy thì, suốt hơn ba năm qua, vì sao nàng chưa từng xuất hiện, cũng chưa từng giết thêm bất cứ một người nào của Thần Giới?
Trụ Thiên Thần Đế sững sờ.
— Nếu như nàng thật sự sẽ gây họa cho thế gian như lời tiền bối nói, vậy thì, tiền bối cho rằng trên đời này có ai có thể ngăn cản được nàng sao?
Nhìn sắc mặt khẽ thay đổi của Trụ Thiên Thần Đế, Vân Triệt tiếp tục nói:
— Khi nàng chưa thức tỉnh sức mạnh Tà Anh, tốc độ và năng lực ẩn nấp của nàng đã được công nhận là thiên hạ vô song, Nam Thần Vực rộng lớn như vậy mà sau khi ám toán thành công vẫn không thể giữ nàng lại.
— Ba năm nay, Long Hoàng tự mình chủ trì, lực lượng đỉnh cao của các Vương Giới ở ba phương Thần Vực dốc toàn bộ lực lượng, nhưng từ đầu đến cuối, ngay cả bóng dáng của nàng cũng chưa từng chạm tới. Nói cách khác, nàng bây giờ trừ phi chủ động hiện thân, bằng không mọi người gần như không có khả năng tìm được nàng, càng đừng nói đến việc tập hợp lực lượng để vây diệt... có đúng không?
“...” Trụ Thiên Thần Đế biến sắc, nhưng không cách nào phủ nhận.
Long Hoàng dẫn đầu, tất cả Vương Giới đều xuất động... quả nhiên ngay cả vạt áo của Mạt Lỵ cũng không chạm tới được.
Trong mắt Vân Triệt lóe lên một tia sáng kỳ lạ:
— Như vậy... với sức mạnh hiện giờ của nàng, nếu muốn phát tiết lệ khí và sát ý, nếu muốn gây họa cho thế gian, nàng chỉ cần đi tàn sát ở các giới. Đừng nói là hạ vị, trung vị, thượng vị tinh giới, ngay cả Vương Giới cũng có thể bị đoạt đi vô số tính mạng trong thời gian ngắn. Có lẽ mọi người còn chưa kịp phản ứng, nàng đã ẩn mình một cách hoàn hảo.
— Cứ như thế, một lần, trăm lần, ngàn lần... mọi người ngoài việc chết chóc, sợ hãi, dần dần điêu linh, thì có thể làm gì được nàng chứ?
“...” Lời của Vân Triệt thực ra chính là nỗi sợ hãi lớn nhất của Trụ Thiên Thần Đế cùng tất cả những người trong Vương Giới đối với Tà Anh.
— Mà hiện thực lại là, trong mấy năm nay, nàng không hề giết dù chỉ một người. Tiền bối cho rằng nàng không dám, hay là không muốn!?
Môi Trụ Thiên Thần Đế giật giật, cuối cùng không nói được lời phản bác nào.
Tà Anh kinh thế thức tỉnh năm đó, sau khi chém giết Nguyệt Thần Đế thì chưa từng xuất hiện, cũng chưa hề gây thêm sát nghiệt. Nhưng từ trước đến nay, bọn họ đều không, cũng không muốn tin rằng đây là sự nhân từ của Tà Anh.
Lúc này nghe Vân Triệt miêu tả, cùng với những lời nói đâm thẳng vào nỗi lo lắng lớn nhất trong lòng, Trụ Thiên Thần Đế đã không thể không tin rằng, ý chí của Thiên Sát Tinh Thần thật sự ở trên ý chí của Tà Anh, bằng không... thật sự không cách nào giải thích được.
— Tuy vãn bối xuất thân hạ giới nhưng cũng rất rõ ràng rằng sự căm ghét và bài xích đối với “Ma” của người Thần Giới đã ăn sâu bén rễ, không phải một sớm một chiều có thể thay đổi. Nỗi sợ hãi đối với Tà Anh Vạn Kiếp Luân càng sâu tận xương tủy, cho dù không tin Tà Anh đã nhận chủ, chỉ cần nó tồn tại, Thần Giới sẽ vĩnh viễn sợ hãi không yên.
Trong mắt Trụ Thiên Thần Đế lộ ra vẻ kinh ngạc, ông đã rõ mục đích của Vân Triệt là muốn Tà Anh được bình yên tồn tại, nhưng không hiểu vì sao Vân Triệt lại nói ra những lời như vậy.
— Cho nên, vãn bối sẽ cho tiền bối, cho Thần Giới một lời hứa hẹn.
Thần sắc của Vân Triệt lúc này trịnh trọng hơn bao giờ hết, những lời này hắn đã suy nghĩ rất nhiều lần trong một tháng sau khi rời khỏi Thái Sơ Thần Cảnh.
— Sau khi chuyện của Ma Đế được giải quyết xong, Tà Anh sẽ vĩnh viễn rời khỏi Thần Giới, đi đến tinh cầu nơi vãn bối xuất thân, cũng chính là nơi vãn bối gặp được nàng, vĩnh viễn không trở về nữa, càng sẽ không giết bất cứ người nào của Thần Giới... Trừ phi, Thần Giới chủ động trêu chọc!
Giống như lời Vân Triệt vừa nói, cho dù ý chí của Tà Anh ra sao, chỉ cần nó tồn tại ở Thần Giới, người Thần Giới sẽ vĩnh viễn không thể ngừng kiêng kỵ và sợ hãi, cũng vĩnh viễn không thể đoán trước được người Thần Giới sẽ làm ra chuyện gì trong nỗi sợ hãi to lớn không thể xua tan này.
Trừ Thải Chi ra, Mạt Lỵ đã không còn lưu luyến gì với Thần Giới nữa, cùng hắn quay về Lam Cực Tinh cũng là tâm nguyện lớn nhất của nàng.
Cho nên, đây là kết quả tốt nhất mà hắn có thể nghĩ ra.
Trụ Thiên Thần Đế nghe vậy, chợt ngẩng đầu, kích động kêu lên:
— Thật... thật sao!?