Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1516: CHƯƠNG 1514: RỜI ĐI

Dưới sự dẫn dắt của Trụ Thiên thái tử, Vân Triệt nhanh chóng đi tới khu vực chủ điện. Trụ Thanh Trần cúi chào từ biệt:

— Phụ vương đang ở ngay trong đó, nếu Vân thần tử muốn, có thể vào gặp phụ vương, nếu muốn đến nơi khác cũng có thể tùy ý. Mặt khác, phụ vương đã đích thân ra lệnh, sau này Vân thần tử có yêu cầu gì, dù phải dốc toàn lực của cả giới cũng tuyệt đối không từ chối, cho nên xin Vân thần tử ngàn vạn lần đừng khách sáo.

Vân Triệt:

— À...

— Thanh Trần cáo từ.

Trụ Thiên thái tử hành lễ, sau đó ung dung rời đi.

Sau khi đi xa, hắn quay đầu lại lần cuối, liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi từ xa, rồi ngửa mặt lên trời thở dài:

— Mặc dù Vân Triệt hiện giờ còn yếu ớt, nhưng tiềm lực vô hạn, tương lai chắc chắn sẽ đứng trên vạn linh, trên người lại có hào quang chói lọi, thật sự là người xứng với nàng nhất.

— Nhưng mà... vì sao lại là nô tỳ, vì sao lại là nô tỳ...

— Phụ vương làm trái nguyên tắc cố hữu, lại còn tán thành... thậm chí đích thân chứng kiến, cũng là vì muốn cắt đứt ý niệm của ta sao...

Trong Đông Thần Vực, những kẻ có thân phận tôn quý, địa vị cao thượng, tự cho rằng có tư cách tiếp cận Phạm Đế Thần Nữ nhất, ai mà không say mê đến điên cuồng. Trụ Thanh Trần vì tâm tính câu nệ, đã được xem là người dè dặt nhất.

Thế nhưng, Phạm Đế Thần Nữ... lại thật sự trở thành nô bộc của Vân Triệt!

Không phải thê, không phải thiếp, thậm chí không phải thị nữ, mà là nô bộc khuất nhục, hèn mọn nhất, ngay cả chút tự tôn cuối cùng cũng không có!

Khi tin tức này được Nguyệt Thần Giới thúc đẩy lan truyền với tốc độ chóng mặt, nó đã gây ra không biết bao nhiêu kinh hãi và phẫn nộ... Nhưng lúc đó Vân Triệt có Kiếp Thiên Ma Đế chống lưng, ai dám làm gì? Kể cả Phạm Đế Thần Giới, kể cả Nam Minh Thần Đế si mê Thiên Diệp Ảnh Nhi nhất cũng phải ngoan ngoãn nhẫn nhịn.

Bây giờ, Kiếp Thiên Ma Đế đã rời đi, nhưng bên cạnh hắn lại có thêm một Tà Anh! Hơn nữa với công tích cứu thế của hắn, tất cả mọi người đều mang ơn cứu mạng của hắn, ai có thể làm gì được?

Sau khi Trụ Thanh Trần rời đi, Vân Triệt quay người nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, nói:

— Lại thêm một người... Ngươi đúng là họa hại không ít nhân vật cấp bậc thần tử.

Lúc đầu, Trụ Thanh Trần chỉ kín đáo liếc nhìn nàng, sau đó ánh mắt cũng vài lần liếc về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi. Mặc dù hắn đã cố gắng kìm nén, thần thái không có gì khác thường, nhưng Vân Triệt đều nhận ra.

— Tính tình dè dặt, lại có phần nhu nhược, tư tưởng thì ngoan cố y hệt phụ thân hắn, không xứng lọt vào mắt ta.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói không chút cảm xúc.

Dường như đường đường là Trụ Thiên thái tử, Trụ Thiên Thần Đế tương lai, ngay cả tư cách để nàng liếc nhìn thêm một lần cũng không có.

— Vậy theo ý ngươi, trên đời này loại nam nhân nào mới xứng lọt vào mắt ngươi? Thiên Lang Khê Tô?

Vân Triệt hỏi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi không chút do dự trả lời:

— Hắn cũng không xứng. Chỉ có chủ nhân.

Vân Triệt đưa tay sờ cằm, ánh mắt dời khỏi người Thiên Diệp Ảnh Nhi:

— Đáng tiếc, ngươi không xứng với ta!

Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”

— Ha ha, quả nhiên là Vân thần tử đến.

Một giọng nói ôn hòa truyền đến từ xa. Cảm nhận được khí tức của Vân Triệt, Trụ Thiên Thần Đế đã chủ động đi ra, bóng dáng vừa lóe lên đã đứng trước mặt hắn, mỉm cười nhìn hắn, trong mắt tràn đầy vẻ hiền hòa.

Tinh thần diện mạo của Trụ Thiên Thần Đế đã có sự thay đổi rất lớn so với khoảng thời gian trước, nguyên nhân tự nhiên là vì tai họa đã được giải trừ.

— Tiền bối.

Vân Triệt vừa định hành lễ đã bị Trụ Thiên Thần Đế đưa tay đỡ lấy, nói:

— Sau này ở Trụ Thiên Giới, ngươi không cần bất kỳ lễ nghi nào. Vừa rồi đã gặp con ta Thanh Trần rồi à?

Vân Triệt gật đầu, nói:

— Vãn bối và thái tử điện hạ đã trò chuyện rất vui vẻ.

Trụ Thiên Thần Đế mỉm cười:

— Vậy thì tốt. Lão phu ký thác rất nhiều hy vọng vào nó, lần này để nó chủ động tiếp cận ngươi cũng là xuất phát từ tư tâm. Mong rằng sau này ngươi có thể chỉ điểm cho nó đôi chút, để nó học hỏi thêm phẩm chất và thần quang của ngươi.

Khóe mắt Vân Triệt giật giật, vội vàng nói:

— Thái tử điện hạ bất kể là xuất thân, địa vị, tu vi hay lịch duyệt... đều không phải là thứ vãn bối có thể so bì, lời này của tiền bối, vãn bối tuyệt đối không dám nhận.

Trụ Thiên Thần Đế cười lắc đầu:

— Mấy tháng trước, ngươi thi triển Quang Minh huyền lực đã để lão phu thấy được thánh tâm thương xót thế nhân của ngươi, lúc đó trong lòng chỉ thấy xúc động và yên tâm. Không ngờ rằng, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, ngươi đã cứu Thần Giới, cứu đương thời, lập nên công lao vạn cổ bất diệt.

— Cách nói “Thánh tâm”, quả thật không sai.

Sắc mặt Vân Triệt có chút rối rắm:

— À... vãn bối chỉ là một tục nhân mà thôi.

Câu này vừa nói ra, ý tán thưởng trên mặt Trụ Thiên Thần Đế càng sâu, ông khẽ thở dài:

— Kẻ mang thánh tâm, lại lập công lao cứu thế, chẳng những không kể công kiêu ngạo, mà còn khiêm tốn bình thản như thế. Thánh tâm này, nếu như Thanh Trần có được một nửa của ngươi... không, chỉ cần có được ba phần của ngươi, cuộc đời này của lão phu cũng không còn gì hối tiếc.

Vân Triệt: “...”

(Xem ra sau này không thể không tiếp xúc nhiều với Trụ Thanh Trần rồi, hy vọng... sẽ không dạy hư hắn.)

Giọng Trụ Thiên Thần Đế hạ thấp một chút:

— Lại nói... Vân thần tử, không biết Kiếp Thiên Ma Đế nàng...

Vân Triệt nói:

— Mấy ngày nay vãn bối đều ở Thái Sơ Thần Cảnh và Ngâm Tuyết Giới, vẫn chưa gặp Ma Đế tiền bối. Nếu Ma Đế tiền bối có phân phó gì, sẽ chủ động hiện thân, bằng không, vãn bối quyết không cách nào gặp được. Nhưng tiền bối yên tâm, lời Ma Đế tiền bối nói ra nặng tựa ngàn cân, quyết không đổi ý.

— Ừm.

Trụ Thiên Thần Đế gật đầu, sự bất an vốn không nhiều trên mặt lại vơi đi vài phần, ông lại hỏi:

— Tà Anh... cũng thật sự bằng lòng vĩnh viễn ở lại hạ giới sao?

Vân Triệt gật đầu:

— Vãn bối đã từng nói, đây là ý nguyện của vãn bối, cũng là ý nguyện của nàng, ở lại hạ giới không phải là trói buộc đối với nàng. Chỉ là, vẫn câu nói cũ, sau này xin đừng đến gần và quấy rầy, cho đến khi dần dần quên đi... tốt nhất là toàn bộ Thần Giới đều quên đi sự tồn tại của nàng.

— Vãn bối cũng xin cam đoan với tiền bối, nàng tuyệt đối sẽ không chủ động tiếp cận hay xâm phạm Thần Giới. Nếu có ngày đó, nàng vì nguyên nhân bất khả kháng phải trở về Thần Giới, vãn bối cũng sẽ báo trước cho tiền bối, đồng thời kèm theo thành ý và cam đoan lớn nhất.

Trụ Thiên Thần Đế nói:

— Có lời này của ngươi, ta đương nhiên yên tâm. Ngươi là người có thánh tâm, luôn đặt an nguy của thế gian lên hàng đầu, nếu không nắm chắc, sao có thể hứa hẹn như vậy.

Vân Triệt: (Lại nữa rồi...)

Trụ Thiên Thần Đế chuyển mắt, nhìn về phương xa:

— Haizz, hiện giờ Trụ Thiên Giới, thậm chí các giới đều đã bình ổn, khói mù bao phủ bấy lâu nay đã tan đi, không còn cảm nhận được khí tức sợ hãi nữa.

— Tin tức Ma Đế trở về thế gian luôn được phong tỏa, thêm vào mệnh lệnh của Ma Đế, chưa từng có ai dám lan truyền, cho nên người biết được chỉ là số ít. Nhưng sự tồn tại của Tà Anh lại được vạn linh Thần Giới biết đến. Sau khi Ma Đế rời đi, Thần Giới vẫn sẽ chìm trong bóng ma của Tà Anh lâm thế, vĩnh viễn khó yên.

— Nhưng muốn xóa bỏ nàng, thật sự... còn khó hơn lên trời.

Năm đó Trụ Thiên Thần Đế đã tự mình giao thủ với Tà Anh, nên hiểu rất rõ điểm này. Nếu Tà Anh liều mạng tử chiến với bọn họ, họ có thể tập hợp lực lượng đỉnh cao để tiêu diệt... Nhưng mà, trừ phi nàng muốn tìm cái chết, bằng không tình huống này vốn không thể xảy ra.

Mà nếu nàng muốn đi, tất cả thần đế của ba phương Thần Vực hợp lực lại cũng đừng hòng giữ được chân nàng.

Điều này cũng có nghĩa là ba phương Thần Vực sẽ vĩnh viễn chìm trong bóng ma của Tà Anh. Chỉ cần nàng muốn, nàng có thể di chuyển không tiếng động trong bóng đêm, từng người một, thậm chí từng nhóm một, chôn vùi người của các đại Vương giới, thậm chí là các thần đế vào vực sâu tử vong.

Cho nên những năm này, mỗi lần các đại thần đế nghĩ đến hai chữ “Tà Anh” đều không rét mà run, luôn sống trong bóng ma lo sợ nàng đột nhiên xuất hiện bên cạnh mình.

Mà bây giờ, bởi vì Vân Triệt, bóng ma Tà Anh từ chỗ không ai biết đến sự tồn tại đã trở thành cả thế giới đều biết, lại còn có lời hứa không xâm phạm lẫn nhau với Thần Giới... Quan trọng hơn là, đây là lời hứa của Vân Triệt.

Mục đích của Vân Triệt là cứu vớt Mạt Lỵ, không để nàng chỉ có thể sống trong bóng tối, nhưng đồng thời cũng đã cứu vớt Thần Giới, cứu vớt vô số sinh linh đang run rẩy sợ hãi trong thầm lặng.

— Khi ngươi nói Tà Anh thực ra do Thiên Sát Tinh Thần làm chủ, và hứa hẹn sẽ vĩnh viễn rời khỏi Thần Giới, lão phu đã mừng như điên mà đáp ứng, cũng lập tức khẩn cấp công bố và đưa ra lời hứa tương ứng trước mặt mọi người... Tâm tình của lão phu đã rất lâu chưa từng nhẹ nhõm như thế, gần như có thể nói là lần nhẹ nhõm nhất trong cuộc đời này.

— Thật khó tưởng tượng, nếu Thần Giới không có ngươi, bây giờ sẽ là cảnh tượng như thế nào.

Khi nói chuyện, ánh mắt ông liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi ở xa xa... người đã từng suýt chút nữa hại chết Vân Triệt. Lúc trước khi chứng kiến Vân Triệt hạ nô ấn cho nàng, tuy ông đã đồng ý, nhưng trong lòng vẫn còn chút khúc mắc.

Nhưng giờ phút này, ông lại bắt đầu cảm thấy tình cảnh hiện tại của Thiên Diệp Ảnh Nhi quả thật cũng có thể xem là một loại ban ơn!

— Nhưng mà, sau khi đưa Ma Đế đi, chắc ngươi cũng sẽ sống ở hạ giới nhỉ?

Trụ Thiên Thần Đế nói, trong ánh mắt mang theo sự níu kéo và một chút tiếc nuối.

— Vâng.

Vân Triệt gật đầu, nghĩ đến việc không thể gặp lại Mộc Huyền Âm nữa, trong lòng chợt đau nhói, biểu cảm cũng thoáng cứng lại:

— Thật không dám giấu giếm, lúc trước vãn bối đến Thần Giới cũng chỉ vì tìm được nàng, hiện giờ tâm nguyện đã thành, ở Thần Giới... cũng không còn quá nhiều vướng bận.

— Mặt khác, có vãn bối ở bên cạnh Mạt Lỵ, như vậy tiền bối và mọi người cũng sẽ yên tâm hơn.

Trụ Thiên Thần Đế lại thở dài một tiếng:

— Tuy nói là vậy... haizz, khí tức hạ giới hỗn tạp, tài nguyên khan hiếm, tu luyện sẽ chậm chạp, cũng ảnh hưởng đến tuổi thọ. Hơn nữa, nghe nói tháng sau ngươi sẽ thành hôn với tiểu công chúa của Lưu Quang Giới, nếu ngươi không thường xuyên trở về, e rằng Lưu Quang Giới Vương cũng sẽ không chịu, ha ha.

Hiển nhiên lão già Thủy Thiên Hành kia đã sớm khẩn cấp tiết lộ chuyện này ra ngoài.

— À... vãn bối cũng không dám quên sự quan tâm và ân tình của tiền bối, sau này, vãn bối sẽ định kỳ đến bái phỏng tiền bối và thái tử điện hạ.

Tuy rằng tiếc nuối, nhưng Trụ Thiên Thần Đế không khuyên can giữ lại. Cũng như chính Vân Triệt đã nói, có hắn ở bên cạnh Tà Anh là cách để mọi người yên tâm nhất. Ánh mắt của Trụ Thiên Thần Đế chỉ về hướng chủ điện:

— Ừm. Các vị thần đế đều ở trong chủ điện, kể cả Nguyệt Thần Đế, có cần vào trong một lát không?

— Long Hoàng tiền bối cũng ở đó sao?

Vân Triệt hỏi.

Trụ Thiên Thần Đế gật đầu.

— Được!

Vân Triệt gật đầu, vừa định cất bước lại dừng lại, nói:

— Thôi vậy. Dù sao cũng được cho phép, vãn bối chỉ là một tiểu bối thân phận thấp kém, không dám cùng ngồi với các vị thần đế.

Không đợi Trụ Thiên Thần Đế mời lần nữa, Vân Triệt đã đổi giọng hỏi:

— Không biết khi nào thứ nguyên đại trận thông đến cực đông hỗn độn sẽ mở lại?

— Sáu canh giờ sau.

Trụ Thiên Thần Đế nói.

— Được, vậy vãn bối sẽ đến đó chờ, cáo từ.

Vân Triệt vốn định đồng ý lại đột nhiên từ chối, hiển nhiên nguyên nhân không phải như lời hắn nói... Nhìn bóng dáng hắn rời đi, trên mặt Trụ Thiên Thần Đế lộ vẻ nghi hoặc, như có điều suy nghĩ, sau đó lại lẩm bẩm thở dài:

— Chẳng những có thánh tâm cứu thế, lại còn tiêu sái đến vậy. Nếu Thanh Trần có được một phần như hắn cũng tốt, không biết phụ mẫu hắn là nhân vật thế nào mà lại sinh được một đứa con trời ban như thế.

— Lam... Cực... Tinh...

Ông nhớ kỹ cái tên tinh cầu này, nghĩ thầm sau này có nên đến bái phỏng một chuyến không. Nhưng nghĩ đến sự tồn tại của Tà Anh, cuối cùng ông vẫn từ bỏ ý định này.

Dù sao thân phận của ông quá đặc thù, nếu tự mình đến thăm, nói một cách nghiêm túc thì xem như vi phạm lời hứa. Một khi chọc giận Tà Anh, phá vỡ sự cân bằng khó khăn lắm mới gầy dựng được, ông sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!