Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1518: CHƯƠNG 1516: THẠCH NGHỊCH UYÊN

Tại cực đông của Hỗn Độn, không gian mênh mông, vách tường Hỗn Độn đã ở gần trong gang tấc, viên thủy tinh đỏ rực khảm trên đó trông vô cùng bắt mắt.

Bọn họ đã chờ đợi ở đây một lúc lâu. Với thân phận tôn quý của họ ở Thần Giới, không ai xứng đáng để họ phải chờ đợi như vậy, thế nhưng giờ khắc này lại không một ai tỏ ra mất kiên nhẫn.

- Vân Thần Tử, nghe phụ vương đề cập, sau chuyện này, ngươi sẽ trở về hạ giới, sẽ ít khi đặt chân đến Thần Giới. Nếu thật sự như thế thì quả là đáng tiếc, Thanh Trần còn muốn có thể kết giao với Vân Thần Tử nhiều hơn.

Trụ Thanh Trần đi đến trước mặt Vân Triệt, cảm thán nói.

Vân Triệt nửa đùa nửa thật đáp:

- Ta dù sao cũng là người xuất thân từ hạ giới, nơi đó có cội nguồn, có gia đình và rất nhiều vướng bận của ta. Hơn nữa... ta còn phải tự mình cẩn thận “thủ hộ Tà Anh”.

Trụ Thanh Trần lại không xem đó là lời nói đùa, mà trên mặt lộ ra vẻ kính trọng càng thêm sâu sắc:

- Trước kia, Thanh Trần đã từng cảm thấy phụ vương tán thưởng Vân Thần Tử quá mức, hiện giờ mới biết dù phụ vương có ca ngợi thêm gấp mười lần cũng không hề quá đáng. Có lẽ mấy vạn năm sau, khi tuổi thọ cạn kiệt, việc được sống cùng thời với Vân Thần Tử sẽ là may mắn lớn nhất cả đời Thanh Trần.

Da đầu Vân Triệt hơi tê dại, chỉ có thể nói:

- Vân Triệt nào có tài đức gì, thái tử điện hạ thật sự quá khen rồi.

Trụ Thanh Trần ung dung cười, cũng không thu lại lời của mình:

- Ha ha ha ha, xưng hô “điện hạ” này mới khiến Thanh Trần sợ hãi, nếu Vân Thần Tử không chê, cứ gọi thẳng ta là “Thanh Trần” là được.

Vân Triệt cũng không khách sáo, cười nói:

- Được, Thanh Trần huynh. Nếu đã vậy, Thanh Trần huynh cũng đừng gọi ta là Thần Tử nữa. Ở trước mặt một Thần Tử chân chính như Thanh Trần huynh, danh xưng này thật khiến ta hổ thẹn.

Trụ Thanh Trần cười nói:

- Ha ha, được. Vân huynh đệ, sau này nếu có lúc rảnh rỗi quay lại Thần Giới, nhất định phải cho Thanh Trần một cơ hội được tiếp đãi và thỉnh giáo.

- Nhất định rồi.

Vân Triệt gật đầu.

Hai người trò chuyện vô cùng hợp ý, khiến không ít Thần Tử trẻ tuổi đứng gần đó vô cùng ngưỡng mộ.

Vân Triệt và Trụ Thanh Trần trước đây chưa từng gặp mặt, nhưng vừa mới quen đã có phần tâm đầu ý hợp. Nguyên nhân cũng không có gì khác, trong mắt Vân Triệt, Trụ Thanh Trần có nhiều điểm tương đồng với Trụ Thiên Thần Đế, hơn nữa tuy là Thần Tử nhưng lại có thái độ khiêm tốn, ánh mắt và khí tức thuần khiết, lại mang một thân chính khí, khiến hắn cực kỳ có hảo cảm.

Mà trong mắt Trụ Thanh Trần, Vân Triệt là người được phụ vương hắn vô cùng tôn sùng, mang vầng hào quang chói lọi nhất đương thời, là người cứu vớt thế gian, lập nên công tích muôn đời, vậy mà lại không kiêu ngạo không nóng nảy... hơn nữa Vân Triệt còn có một tương lai vô hạn.

Quan trọng hơn cả là Vân Triệt sở hữu “Thánh tâm”!

Theo lời phụ hoàng hắn, người sở hữu Thánh tâm sẽ mang trong hồn vạn sinh linh, lòng dạ bao dung chúng sinh, tuyệt đối không đố kỵ, không ác độc, là người duy nhất trên đời có thể hoàn toàn tin tưởng phó thác mà không cần bất kỳ sự đề phòng nào.

Mà người như vậy, đương thời chỉ có hai người, một là Long Hậu của Tây Vực, hai là Vân Triệt của Đông Vực!

Vân Triệt nói:

- Thanh Trần huynh, hình như ngươi đã có người trong lòng, nếu ta đoán không sai, chắc là Thiên Diệp Ảnh Nhi?

Vẻ mặt Trụ Thanh Trần cứng đờ, theo bản năng định phủ nhận, nhưng lời sắp ra đến miệng lại hóa thành một nụ cười chua xót, nói:

- Với dung nhan của Thần Nữ, phàm là nam nhi có may mắn được gặp, ai có thể thật sự giữ được lòng thanh tâm vô tư.

Vân Triệt nói thẳng:

- Với địa vị của ngươi, hẳn phải biết nàng ta là người thế nào, và vì sao lại bị ta hạ nô ấn. Nàng ta không xứng để ngươi phải bận tâm.

Trụ Thanh Trần lắc đầu:

- Có xứng đáng hay không, là do bản thân quyết định.

Hắn cười cười, nói:

- Thật không dám giấu giếm, phụ vương ta không chỉ một lần nói với ta, vĩnh viễn đừng có bất kỳ suy nghĩ dây dưa nào với nàng. Nhưng mà... chuyện tình cảm là thứ không thể nói lý nhất trên đời, cũng là thứ khó bị lý trí khống chế nhất, ta vẫn còn chưa đủ trưởng thành.

Vân Triệt khẽ gật đầu:

- Ngươi nói đúng.

Nụ cười của Trụ Thanh Trần không còn gượng gạo nữa, mà thêm vài phần cảm kích:

- Đa tạ Vân huynh đệ đã thẳng thắn như vậy, trong lòng Thanh Trần đã sáng tỏ hơn nhiều.

Vân Triệt mỉm cười, nhưng trong lòng lại thầm thở dài: Ngàn năm này, Thiên Diệp phải ngoan ngoãn làm nha hoàn bên cạnh hắn, ngàn năm sau, Hạ Khuynh Nguyệt nhất định sẽ giết Thiên Diệp! Hy vọng hắn tốt nhất nên dứt bỏ suy nghĩ này đi!

Đúng lúc này, không gian đột nhiên ngưng đọng, lồng ngực của mọi người cũng như bị núi cao đè nặng, tất cả đều nín thở.

Trước vách tường Hỗn Độn, một bóng đen lặng lẽ hiện ra, một luồng uy áp vô hình bao phủ cả một phương không gian này, thậm chí là toàn bộ Hỗn Độn.

Kiếp Thiên Ma Đế!

Kiếp Uyên quá mức cường đại, cường đại đến mức trật tự của Hỗn Độn đương thời không thể nào chịu đựng nổi sự tồn tại khủng bố này. Vì vậy, mỗi một lần nàng hiện thân đều sẽ đi kèm với những dị tượng đáng sợ tương ứng.

Tất cả nguyên tố đều tĩnh lặng, toàn bộ những vì sao ở phương xa đều ngừng lay động, mọi người cảm giác như bị trấn áp trong một chiếc lồng giam hắc ám, không còn chút ngạo nghễ hay khí phách nào, chỉ có cảm giác nhỏ bé hèn mọn, linh hồn có thể bị xé nát bất cứ lúc nào, sinh mệnh có thể bị tước đoạt bất cứ khi nào.

- Cung nghênh Kiếp Thiên Ma Đế.

Tất cả các Thần Đế, Thần Chủ đều cung kính cúi đầu... Kiếp Thiên Ma Đế sắp rời đi, giờ đây lại đúng hẹn hiện thân, bọn họ vốn nên an lòng mừng thầm, nhưng luồng uy áp cực hạn nghiền nát ý chí của bất kỳ ai này vẫn khiến họ chỉ có thể run rẩy trong sợ hãi.

Kiếp Thiên Ma Đế đưa lưng về phía mọi người, nhìn thông đạo đỏ rực trên vách tường Hỗn Độn, không liếc nhìn bất cứ ai, lạnh lùng lên tiếng:

- Vân Triệt, ngươi tới đây.

- Vâng.

Vân Triệt tuân lệnh tiến lên phía trước.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Vân Triệt, nhưng không một ai dám nói lời nào.

Khi Vân Triệt đến gần, Kiếp Uyên vung tay lên, ngay lập tức, một kết giới hắc ám được dựng lên, ngăn cách tất cả.

Bên trong kết giới hắc ám, Vân Triệt đối mặt trực tiếp với Kiếp Thiên Ma Đế... Vẻ mặt của Kiếp Uyên vĩnh viễn lạnh lùng bình tĩnh như vậy, ngược lại là Vân Triệt, cả vẻ mặt lẫn ánh mắt đều vô cùng phức tạp.

Bỏ rơi tộc nhân, phá hủy thông đạo, quay về ngoài Hỗn Độn... Đây thật sự là kết quả tốt nhất đối với thế giới Hỗn Độn. Đó cũng là phương pháp duy nhất có thể thật sự tiêu trừ tai họa. Bằng không, ma thần quay về thế gian chắc chắn sẽ giáng xuống tai ương, mà Kiếp Uyên ở lại ngược lại sẽ khiến trật tự sụp đổ, sinh linh đồ thán.

Nhưng mà...

Nói cho hay là quay về ngoài Hỗn Độn. Thực chất... chính là Kiếp Uyên hoàn toàn chôn vùi bản thân cùng với tất cả tộc nhân còn sót lại vào vực sâu của tuyệt vọng và tử vong, không còn bất kỳ hy vọng xoay chuyển nào.

Hắn cũng không dám tưởng tượng, Kiếp Uyên khi “trở lại” ngoài Hỗn Độn sẽ phải đối mặt với những ma thần đã sớm vặn vẹo linh hồn kia như thế nào.

Vân Triệt mở miệng, có phần khó khăn nói:

- Tiền bối, hay là, tiền bối có thể thử hủy bỏ một phần huyền lực, như vậy, việc ở lại có lẽ sẽ không khiến trật tự sụp đổ.

Hắn biết đây là một ý tưởng tồi tệ đến mức nào, nhưng ngoài nó ra, hắn không thể nghĩ được điều gì khác.

Kiếp Uyên không hề thay đổi sắc mặt, không tức giận, thậm chí không có một chút biểu cảm nào, như thể chưa từng nghe thấy. Cánh tay nàng nâng lên, ngón tay nhẹ nhàng búng ra, một điểm hắc quang bay về phía Vân Triệt:

- Thứ này đối với ta đã vô dụng, cho ngươi đấy.

Vân Triệt theo bản năng đưa tay đón lấy.

Đó là một viên ngọc thạch màu đen chỉ lớn bằng ngón tay cái, nhẵn bóng không phản quang, không có nhiệt độ, càng không có bất kỳ khí tức nào.

Vân Triệt thử rót huyền khí vào, ngay lập tức trong cảm giác của hắn lại đồng thời xuất hiện thêm tám loại khí tức khác nhau... Thủy, hỏa, phong, lôi, thổ, hắc ám, sáu loại khí tức nguyên tố, cùng với hai khí tức linh hồn đặc thù.

- Đây là...

Vân Triệt lập tức nghĩ đến đây chắc hẳn là vật đến từ Tà Thần.

Kiếp Thiên Ma Đế nói:

- Viên đá này tên là “Nghịch Uyên”, do lực lượng của ta và Nghịch Huyền tạo thành, lấy lực lượng của hắn làm chủ. Đeo trên người có thể bóp méo cảm giác của người khác đối với ngươi, từ đó không cách nào phân biệt được huyền lực và khí tức của ngươi.

- Năm đó khi ta và Nghịch Huyền chung sống đều đeo nó bên người.

Nghịch Uyên, cái tên này hiển nhiên lấy một chữ từ “Nghịch Huyền” và “Kiếp Uyên”.

Quả thật nếu không có viên “thạch Nghịch Uyên” này tồn tại, việc Nguyên Tố Sáng Thế Thần và Kiếp Thiên Ma Đế kết làm phu thê đã sớm bị phát hiện, căn bản không thể nào lưu lại một đời sau.

Thu hồi lại, Vân Triệt trịnh trọng nói:

- Đa tạ tiền bối ban tặng, vãn bối sẽ sử dụng nó thật tốt.

Vân Triệt có năng lực dịch dung tương đối mạnh, ở hạ giới thường xuyên sử dụng. Nhưng khi đến Thần Giới, năng lực này khó có đất dụng võ, chỉ có một lần ngụy trang thành “Hắc Tâm Thánh Thủ” ở Hắc Gia Giới.

Nhưng điều kiện tiên quyết cực kỳ nghiêm ngặt của lần đó là đám người Lôi Thiên Phong từ đầu chưa từng gặp và tiếp xúc với hắn, bằng không, dù ngụy trang hoàn mỹ đến đâu cũng vô dụng.

Bởi vì khí tức!

Sau khi tu vi thần đạo đạt tới Thần Linh Cảnh, linh giác của huyền giả sẽ hoàn toàn siêu thoát phàm tục, chỉ cần dựa vào khí tức huyền lực là đã có thể trực tiếp xác định thân phận, cũng như khí tức sinh mệnh của người đó.

Vì vậy, khi Vân Triệt ở Thần Giới cần ẩn nấp, thứ hắn dùng không phải là dịch dung mà là Lưu Quang Lôi Ẩn và Đoạn Nguyệt Phất Ảnh, những kỹ năng có thể che giấu toàn bộ khí tức ở mức độ cao nhất.

Mà viên thạch Nghịch Uyên, với khả năng “bóp méo cảm giác của người khác”, có nghĩa là khí tức mà người khác cảm nhận được từ người đeo nó sẽ hoàn toàn khác biệt! Bất kể là thuộc tính huyền lực, cường độ, hay thậm chí là khí tức sinh mệnh, nếu kết hợp thêm với dịch dung diện mạo...

Quan trọng nhất chính là, đây là vật mà năm đó Kiếp Uyên đã tự mình sử dụng! Nói cách khác, nó có thể che giấu được cả những tồn tại cấp bậc như chân thần, chân ma!

Huống chi là phàm linh đương thời!

- Hừ, ta lại mong cả đời này ngươi sẽ không bao giờ phải dùng đến nó.

Kiếp Uyên lạnh giọng nói.

Vân Triệt chân thành nói:

- Cho dù vĩnh viễn không cần dùng đến, nó mang theo khí tức của tiền bối và Tà Thần, đối với vãn bối, đối với thế giới này mà nói, đều là vật vô giá.

Kiếp Uyên trực tiếp xoay người, vô cùng bình thản nói:

- Ta phải đi rồi, ngươi tự lo liệu đi.

Vân Triệt ngẩng phắt đầu, môi mấp máy, lại không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể thấp giọng hỏi:

- Tiền bối... không nói lời từ biệt với Hồng Nhi và U Nhi sao?

- Không cần thiết.

Ba chữ không chút tình cảm nào, nói ra cũng không hề do dự. Bàn tay nàng nâng lên, ngón tay lóe lên hắc quang, ngay trong khoảnh khắc sắp thu hồi kết giới hắc ám, động tác và hắc quang trên ngón tay nàng đột nhiên dừng lại.

Cánh tay chậm rãi buông xuống, nàng nhắm mắt lại, từ từ nói:

- Để ta... nhìn hai đứa nó một lần nữa.

- ...Được.

Vân Triệt nhẹ nhàng gật đầu, một ý niệm truyền ra.

Kiếm ấn trên cánh tay trái, ánh sáng đỏ rực và hắc quang đồng thời lóe lên, Hồng Nhi và U Nhi cùng lúc hiện thân, mái tóc đỏ tung bay và mái tóc bạc khẽ lướt vẽ nên hai đường cong hoa lệ trước mặt Vân Triệt.

Cảm nhận được các nàng ở gần trong gang tấc, khí tức của Kiếp Uyên khựng lại, sau đó chậm rãi xoay người, nhìn về phía các nàng... rồi ngay lập tức lại xoay người đi, nhắm hai mắt lại.

Nàng nói nhìn một lần... thật sự chỉ là nhìn thoáng qua.

- Được rồi, để hai đứa nó trở về đi.

Kiếp Uyên nói, giọng nói vẫn không hề có chút tình cảm nào như trước.

- ...Vâng.

Vân Triệt đáp lời, trong lòng dâng lên một cảm giác đè nén không nói nên lời.

Hắn có thể thấu hiểu được cảm nhận của Kiếp Uyên, thật sự có thể thấu hiểu.

Nàng là Kiếp Thiên Ma Đế, nhưng sao nàng lại không phải là một người mẹ chứ!

Ý niệm khẽ động, ánh sáng đỏ và hắc ám chớp lên trên người Hồng Nhi và U Nhi.

Mà đúng vào lúc này, đôi môi U Nhi khẽ mấp máy:

- Mẫu... thân...

Kiếp quang lóe lên, bóng dáng của Hồng Nhi và U Nhi biến mất tại chỗ... Tiếng gọi khẽ như lời nói mê ấy lại khiến cho ma thân cường đại nhất thế gian này đột nhiên run rẩy dữ dội, hơn nữa cơn run rẩy ngày càng kịch liệt, không cách nào kìm lại được.

“...” Vân Triệt không nói gì, tiếng gọi khẽ kia của U Nhi cũng truyền vào nơi sâu nhất trong linh hồn hắn. Hắn biết hai chữ gian nan, mơ hồ, non nớt như tiếng gọi của trẻ thơ này có ý nghĩa thế nào với Kiếp Uyên.

Kiếp Uyên cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói run rẩy, không phải nàng không muốn khống chế, mà là không cách nào khống chế nổi:

- Vân Triệt, ngươi nghe cho rõ đây... lực lượng của ngươi là kế thừa từ Nghịch Huyền, địa vị và vầng hào quang hiện giờ của ngươi, là đến từ ta!

- Nữ nhi của ta và Nghịch Huyền, hai đứa nó đi theo ngươi, ta cũng cho phép ngươi xem hai đứa nó là kiếm!

- Phụ thân của hai đứa nó đã dùng cả cuộc đời còn lại của mình để lưu lại mầm mống cứu vớt Hỗn Độn hiện giờ. Mẫu thân của hai đứa nó... tuy rằng mang đến tai họa cho thế giới này, nhưng đó là thế giới này nợ nàng! Hơn nữa nàng không tiếc phản bội tộc nhân, hủy diệt bản thân, để ban cho thế giới này sự yên bình!

- Cho nên, Hồng Nhi và U Nhi của ta và Nghịch Huyền, hai đứa nó có tư cách được thế giới này đối xử tử tế! Bất cứ ai cũng không thể... bất cứ ai cũng không có tư cách làm tổn thương hai đứa nó! Nếu như có một ngày, có kẻ làm tổn thương hai đứa nó, cho dù là ai, ngươi cũng tuyệt đối không được tha cho kẻ đó!

- Cho dù phải hủy diệt cả thế giới này để không phụ hai đứa nó, ngươi cũng phải... tàn sát cả thế giới này cho ta!!

Sau một thoáng yên lặng ngắn ngủi, Vân Triệt nhẹ nhàng gật đầu:

- Được.

Tuy rằng hắn không cho rằng chuyện như vậy sẽ xảy ra, nhưng hắn biết Kiếp Uyên có tư cách nói ra những lời này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!