Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1527: CHƯƠNG 1525: LAM CỰC TINH TRUYỀN TIN DỮ

Đông Thần Vực, Nguyệt Thần Giới.

Bên trong tẩm cung Nguyệt Đế, Hạ Khuynh Nguyệt đang yên tĩnh ngồi trên một huyền trận màu tím đậm. Dưới tử quang quấn quanh, dung nhan vốn đã tuyệt mỹ của nàng lại càng thêm vài phần tiên ảo.

Lúc này, một bóng dáng thiếu nữ hiện ra, cúi người bái lạy trước mặt nàng:

- Chủ nhân, Liên Nguyệt có việc bẩm báo.

Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi nói:

- Có tin tức của Vân Triệt sao?

Liên Nguyệt đáp:

- Không có. Nhưng bên phía Trụ Thiên Giới truyền đến tin tức, khoảng nửa khắc trước, Trụ Thiên Thần Đế và Long Hoàng đã điều khiển huyền hạm đi đến một tinh cầu tên là “Lam Cực Tinh”.

“...” Hạ Khuynh Nguyệt mở đôi mắt đẹp, một tia tử quang sâu thẳm chợt lóe lên.

Ánh sáng của huyền trận tan đi, nàng đứng dậy, bước ra ngoài điện:

- Truyền Nguyệt Vô Cực, lệnh cho hắn theo bổn vương ra ngoài.

- Vâng.

Liên Nguyệt lĩnh mệnh, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia nghi hoặc.

Trước kia, mỗi khi Nguyệt Thần Đế ra ngoài đều do nàng, Cẩn Nguyệt hoặc Ngọc Nguyệt đi theo. Ba người các nàng thường xuyên kề cận Nguyệt Thần Đế, chỉ cần một ánh mắt của người, các nàng đều có thể hiểu ý.

Lần này... lại gọi cả Hoàng Kim Nguyệt Thần Nguyệt Vô Cực đi cùng?

- Mạt Lỵ, sau này nàng sẽ cùng ta ở lại Lam Cực Tinh. Nói không chừng cả đời này thật sự không thể đặt chân đến Thần Giới nữa. Nàng... không có ý kiến gì chứ?

- Hừ! Ngươi đã quyết định thay ta rồi, ta còn có thể làm gì được nữa?

- Vân Triệt... ngươi nói thế giới này có thật sự đáng để ta làm vậy không?

- Một mình Tà Anh chết đi, thiên hạ sẽ được thái bình, Trụ Thiên Thần Đế làm sai ở đâu chứ!

Kèn kẹt... kèn kẹt... kèn kẹt... Hàm răng Vân Triệt càng lúc càng siết chặt, linh hồn càng lúc càng chìm sâu vào hắc ám.

Trong bóng tối hiện ra một bóng dáng bé nhỏ, cùng với giọng nói non nớt mà linh hoạt kỳ ảo của bé:

- Vô Tâm, con có hy vọng phụ thân trở thành một anh hùng cứu thế không?

- Con không cần anh hùng cứu thế, con chỉ muốn phụ thân thôi.

Vô... Tâm...

Anh hùng cứu thế... Ha, thật nực cười làm sao.

Lúc này, trong thế giới hắc ám của linh hồn truyền đến một cơn đau nhói, vang lên giọng nói của Thiên Diệp Phạm Thiên:

- Ảnh Nhi và bổn vương giống nhau, đều tu thành Phạm Hồn. Mà nô ấn hạ trên Phạm Hồn...

Linh hồn đột nhiên như bị vạn độc châm đâm thủng, điên cuồng giãy giụa...

- Vô Tâm!

Hắn kinh hãi hét lên một tiếng, chợt ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh thấm đẫm toàn thân.

- A!

Bên tai truyền đến tiếng kinh hô của một thiếu nữ, hắn vội vàng ngẩng đầu, nhìn thấy dung nhan như ngọc của thiếu nữ ở ngay trong gang tấc.

- Vân Triệt ca ca, ca ca tỉnh rồi... ca ca cuối cùng cũng tỉnh rồi!

Nàng kích động kêu lên, đôi mắt ngấn lệ.

Hắn nhìn thấy Thủy Mị Âm, cũng nhìn thấy Thủy Thiên Hành và Thủy Ánh Nguyệt. Hắn gắng sức lắc đầu, toàn thân trên dưới không chỗ nào không đau nhức:

- Ta... sao ta lại ở đây?

Hắn bị Không Huyễn Thạch mà Thiên Diệp Ảnh Nhi ném trúng, dịch chuyển đi... Mà huyền lực của Thiên Diệp Ảnh Nhi quá mức mạnh mẽ, nàng đột ngột ra tay khi vừa thoát khỏi áp chế, bản thân lại đang trong trạng thái Phạm Thần Thần Lực vỡ vụn nên khó có thể khống chế. Viên Không Huyễn Thạch kia không chỉ nện trúng Vân Triệt, không gian thần lực phóng thích đồng thời cũng trực tiếp đánh hắn đến hôn mê bất tỉnh.

Vì vậy, hắn hoàn toàn không biết mình đã bị truyền tống đến nơi nào.

Nếu không phải Vân Triệt có thân thể Long Thần, đổi lại là một Thần Vương bình thường khác, thân thể đã bị đánh cho nát vụn ngay tại chỗ.

Thủy Mị Âm lau nước mắt, rồi đưa tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán hắn:

- Là có người truyền âm cho tỷ tỷ, sau đó đưa ca ca đến đây. Ca ca yên tâm, không một ai phát hiện ra cả.

- ...Là ai?

Vân Triệt ngẩng đầu nhìn về phía Thủy Ánh Nguyệt. Hắc Ám huyền lực của hắn đã bại lộ, ba đại Thần Đế công khai đứng về phía đối địch với hắn, đương thời còn có mấy người dám che chở hắn như vậy?

Thủy Ánh Nguyệt nói với vẻ mặt có phần phức tạp:

- Người đó dặn ta không được nói cho ngươi biết. Chỉ bảo ta chuyển lời cho ngươi một câu: Sau khi tỉnh lại, lập tức đi Bắc Thần Vực, vĩnh viễn đừng quay lại.

“...” Lòng Vân Triệt rối như tơ vò, vốn không thể tĩnh tâm suy nghĩ.

Thủy Thiên Hành mở miệng, trầm giọng nói:

- Đã tỉnh lại thì mau chóng rời đi ngay đi. Hiện giờ cả ba phương Thần Vực đều đang tìm kiếm tung tích của ngươi, mà nơi này chính là một trong những nơi nguy hiểm nhất đối với ngươi... ngươi nên hiểu rõ điều này.

- Tuy có hơi tàn nhẫn, nhưng... bây giờ, Bắc Thần Vực thật sự là nơi duy nhất ngươi nên đến.

Bắc Thần Vực, nơi cùng tồn tại trên Thần Giới nhưng lại bị gọi là “Ma Vực”.

Vân Triệt gắng gượng đứng dậy, tuy toàn thân đau nhức rã rời nhưng ít ra vẫn có thể hành động:

- Đa tạ đã thu lưu, ta sẽ lập tức rời đi.

Hắn biết rõ, trong tình cảnh này, Thủy Thiên Hành không giao nộp hắn ra mà ngược lại còn thu lưu hắn đã là một sự mạo hiểm cực lớn, hắn tuyệt đối không nên ở lại thêm nữa.

- Ngươi có khả năng nặc ảnh, nếu đủ cẩn thận thì cũng sẽ không dễ dàng bị phát hiện... Ngươi đi đi, những chuyện khác ta cũng không giúp được gì cho ngươi.

Thủy Thiên Hành thở dài một tiếng, do dự một chút rồi cuối cùng vẫn hỏi:

- Có một chuyện, ta rất tò mò... rốt cuộc ngươi đã đắc tội với Long Hoàng như thế nào?

Cục diện ngày hôm qua, mặc dù ông không có mặt tại chỗ nhưng cũng đã nghe được bảy tám phần.

Không còn mối uy hiếp của Tà Anh, Thần Đế hạng nhất của Đông Vực và Nam Vực mượn chuyện của Trụ Thiên Giới để lập tức trở mặt cũng không khiến người ta kinh ngạc. Nhưng Long Hoàng... hắn lại cũng trực tiếp bài xích Vân Triệt.

Năm đó, Long Hoàng vô cùng tán thưởng Vân Triệt, còn muốn thu hắn làm nghĩa tử ngay trước mặt mọi người, gây chấn động thiên hạ. Mấy năm trước khi Vân Triệt rời khỏi Đông Thần Vực cũng chính là ở lại Long Thần Giới, còn rất được Long Hậu coi trọng, được tu luyện Quang Minh huyền lực.

Kết quả ngày hôm qua, cho dù lời nói và hành động của Vân Triệt có đắc tội Trụ Thiên Thần Đế thế nào đi nữa, nhưng hắn dù sao cũng có công cứu thế, Trụ Thiên Thần Đế cũng thật sự bội tín. Khi đó chỉ cần Long Hoàng đứng ra, không cần thiên vị, chỉ cần một lời công chính, tuyệt đối đủ để áp chế hai Thần Đế Phạm Thiên và Nam Minh, tất cả những chuyện sau đó đều sẽ không xảy ra.

Thế nhưng, Long Hoàng chẳng những không bảo vệ, ngược lại còn cùng hai Thần Đế Phạm Thiên, Nam Minh chèn ép Vân Triệt. Lời “kêu gọi” sau đó cũng rõ ràng bức bách tất cả mọi người phải đứng về phía đối địch với Vân Triệt, đặt Vân Triệt vào một hoàn cảnh vô cùng trớ trêu và bi thảm.

Thần Đế hạng nhất của ba phương Thần Vực cùng nhau chèn ép Vân Triệt, cho dù trong lòng những người khác nghĩ thế nào, bề ngoài cũng quyết không dám ngỗ nghịch.

Kết cục ngày hôm qua, Trụ Thiên Thần Đế là nguyên nhân, còn Long Hoàng không thể nghi ngờ chính là kẻ thúc đẩy lớn nhất.

Vân Triệt nói, trước mắt lóe lên bóng dáng của Thần Hi:

- Ta chưa bao giờ đắc tội hắn. Nhưng ta đại khái biết được nguyên nhân.

“...” Thủy Thiên Hành không hỏi thêm nữa, ông vung tay lên, tức thì, hơn mười tầng kết giới như màn nước xung quanh toàn bộ biến mất:

- Ngươi đi đi.

Vân Triệt cứu Thần Giới, tất cả mọi người đều nợ hắn một mạng, không ai có tư cách đi chỉ trích hắn, càng không có tư cách đuổi giết hắn... Nhưng, kẻ có lực lượng mạnh nhất đương thời, nắm trong tay quyền phát ngôn cao nhất lại nói hắn sai rồi, nói hắn đáng chết, vậy thì hắn chính là sai rồi, chính là đáng chết.

Long Thần Giới, Phạm Đế Thần Giới, Nam Minh Thần Giới... ba đại Vương Giới xếp trong ba thứ hạng đầu của Thần Giới, một khi bọn họ đã thống nhất ý chí về một chuyện, vậy cho dù chuyện đó có hoang đường, nực cười đến đâu cũng đều là chân lý không cho phép chống lại.

Từ đầu đến cuối, từ xưa đến nay, đây vẫn luôn là thế giới lấy sức mạnh làm đầu.

Thủy Mị Âm kéo lấy bàn tay Vân Triệt, cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương:

- Vân Triệt ca ca, ca ca thật sự muốn đi... Bắc Thần Vực sao?

Ánh mắt Vân Triệt ảm đạm, giọng nói tựa sương tan:

- Ta sẽ về tinh cầu của ta trước. Nô ấn trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi rất có khả năng đã được giải trừ, ả biết tinh cầu của ta, cũng biết nơi ở của người nhà ta, ta phải về đưa họ đi trước.

Đúng lúc này, sắc mặt Thủy Thiên Hành đột nhiên thay đổi, gầm lên một tiếng:

- Ngươi nói cái gì!?

Ba người Vân Triệt, Thủy Ánh Nguyệt, Thủy Mị Âm quay đầu lại, kinh ngạc nhìn về phía Thủy Thiên Hành.

Thủy Thiên Hành điểm vào mi tâm, hiển nhiên có người đang truyền âm cho ông. Sau tiếng gầm, sắc mặt ông trở nên cực kỳ khó coi:

- Chuyện khi nào!?

- Đã gần một canh giờ rồi.

Giọng nói ở đầu bên kia đáp.

- ...Chuyện quan trọng như vậy, vì sao không báo sớm!

Thủy Thiên Hành tức giận nói.

- Thuộc hạ đã truyền âm liên tiếp hơn mười lần, nhưng đều không nhận được hồi đáp...

Lúc này Thủy Thiên Hành mới nhớ ra, để đảm bảo không có chút sơ hở nào, ông đã hạ xuống hơn mười tầng kết giới ngăn cách ở đây, không để cho khí tức của Vân Triệt lộ ra chút nào.

Mà trong khoảng thời gian này, chính ông cũng luôn ở trong kết giới.

Nhiều tầng kết giới ngăn cách mạnh mẽ như vậy, rất có thể đã ngăn cách cả truyền âm!

Thủy Thiên Hành chợt ngẩng đầu, trầm giọng nói:

- Vân Triệt! Tinh cầu mà ngươi xuất thân có phải tên là Lam Cực Tinh không!?

“...!!” Sắc mặt Vân Triệt đột biến.

Sắc mặt biến đổi của Vân Triệt khiến Thủy Thiên Hành biết không còn chút may mắn nào nữa, ông trầm giọng nói:

- Không thể quay về! Một canh giờ trước, Long Hoàng và Trụ Thiên Thần Đế đã đến thẳng Lam Cực Tinh, hơn nữa còn cho lan truyền tin tức này ra khắp nơi!

Rắc rắc!

- Ngươi nói... cái gì!?

Khóe mắt Vân Triệt lập tức tóe máu, tiếng xương khớp vang lên chói tai khi hắn siết chặt nắm đấm.

Nháy mắt tiếp theo, hắn đã như một kẻ điên lao ra ngoài.

Rầm!!

Một luồng huyền khí từ trên trời giáng xuống, gắt gao trấn áp thân hình Vân Triệt lại. Bóng dáng Thủy Thiên Hành lóe lên, bàn tay như núi lớn đè lên vai hắn:

- Ngươi định đi đâu? Đi chịu chết sao? Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra sao, hành động lần này của bọn họ chính là để ép ngươi hiện thân!

Trụ Thiên Thần Đế hạ thủ đoạn âm độc với Tà Anh, ông có thể lý giải, thậm chí tán thành.

Nhưng hiện giờ, Thủy Thiên Hành không tài nào nghĩ ra được... Dù thế nào cũng không thể nghĩ thông, Trụ Thiên Thần Đế, người coi trọng chính đạo nhất, cực kỳ bài xích sự ti tiện, tại sao lại làm ra thủ đoạn đáng xấu hổ là lấy tinh cầu, lấy người nhà ra để bức bách!

Vân Triệt vừa mới cứu vớt Thần Giới này khỏi tai họa... Quá nực cười! Thật sự quá nực cười!!

- Buông... ra!!

Toàn thân Vân Triệt nổi gân xanh, đốt ngón tay trắng bệch, tròng mắt tụ máu gần như vỡ nát... Nhưng làm sao hắn có thể thoát khỏi sức mạnh của Thủy Thiên Hành.

- Nếu ngươi còn chút lý trí, thì lập tức lăn đến Bắc Thần Vực cho ta!

Thủy Thiên Hành hung tợn nói.

- Ngươi bảo ta đi... trơ mắt nhìn bọn họ tìm đường chết sao!

Vân Triệt từng chữ như rỉ máu.

Thủy Thiên Hành gầm lên dữ dội:

- Vậy cũng còn hơn là để ngươi đi chết cùng bọn họ! Người nhà của ma nhân... ngươi nghĩ bọn họ sẽ vì ngươi hiện thân mà buông tha sao!

- Buông ra... buông ra!!

Rầm!!

Hơn mười đường mạch máu trên người Vân Triệt đồng thời vỡ nát, máu tươi tuôn trào, khuôn mặt hắn méo mó, giọng nói tựa ác quỷ rít gào:

- Nếu còn không buông ra... ta sẽ giết ngươi!!!!

Hắn không cách nào tưởng tượng nổi cảnh tượng phụ mẫu, nữ nhi, thê tử rơi vào tay những kẻ đó... dù chỉ là một hình ảnh cũng không dám tưởng tượng!

- Phụ thân, buông huynh ấy ra đi.

Thủy Mị Âm nhẹ nhàng nói.

“...” Thủy Thiên Hành sững sờ.

Hai tròng mắt của Thủy Mị Âm long lanh lệ, nhưng giọng nói lại đặc biệt kiên quyết:

- Phụ thân, buông Vân Triệt ca ca ra đi, con cầu xin phụ thân buông huynh ấy ra.

Chân mày Thủy Thiên Hành giật giật, giây lát sau, cuối cùng ông thở dài một tiếng, thu hồi sức mạnh đang đè trên người Vân Triệt.

Vân Triệt loạng choạng quỳ xuống đất, hắn thở dốc mấy hơi nặng nề, vừa định đứng lên, một thân thể mềm mại đã dựa vào sau lưng hắn, hai tay vòng ra phía trước, nhẹ nhàng ôm lấy hắn.

Bên tai hắn truyền đến giọng nói nhẹ nhàng như mộng của Thủy Mị Âm:

- Vân Triệt ca ca... em biết, ca ca yêu thương người nhà của ca ca như vậy, yêu thương nữ nhi của ca ca như vậy, cho dù xảy ra chuyện gì, cho dù phải mất đi sinh mệnh, ca ca nhất định đều sẽ không buông tay họ... đây mới là Vân Triệt ca ca mà em yêu nhất.

“...” Thân thể Vân Triệt run rẩy, răng cắn chặt muốn vỡ nát, máu tươi hòa cùng mồ hôi chảy xuống từ người hắn, thấm ướt bộ xiêm y đen như màn đêm của thiếu nữ.

- Cho dù người khác nhìn ca ca thế nào, Vân Triệt ca ca trong lòng em vĩnh viễn đều là người tốt nhất trên đời... người tốt nhất. Cho nên... cầu xin ca ca... nhất định phải sống sót... và tất cả những người ca ca yêu thương... đều phải sống bình an... được không...

Trên lưng, nơi những giọt máu lạnh như băng vừa lướt qua, lại có thêm những giọt ấm áp nhanh chóng rơi xuống.

Vân Triệt chậm rãi giơ tay, chạm lên mái tóc của thiếu nữ sau lưng... cuối cùng chỉ dừng lại một chút, rồi đặt lên vai nàng, thong thả mà kiên quyết đẩy ra.

Hắn đứng dậy bay đi, sau đó Độn Nguyệt Tiên Cung hiện ra, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa rồi biến mất nơi chân trời trong nháy mắt.

“...” Thủy Mị Âm đưa tay đè lên ngực, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói:

- Cầu nguyện huynh nhất định phải sống sót...

- Phụ thân, chúng ta có cần mau đến xem không?

Thủy Ánh Nguyệt nhìn theo phương hướng Vân Triệt rời đi.

- Không còn kịp nữa rồi.

Thủy Thiên Hành thở dài nói.

Độn Nguyệt Tiên Cung là một trong những huyền chu nhanh nhất ở Thần Giới, huyền hạm hạng nhất của Lưu Quang Giới cũng quyết không thể nào đuổi kịp. Giờ phút này xuất phát, khi đến nơi, cho dù kết quả thế nào cũng đã sớm kết thúc.

Thủy Thiên Hành ngẩng đầu, nhìn bầu trời hơi u ám, thất thần nói nhỏ:

- Chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này nhất định không thể nào được ghi vào lịch sử của Thần Giới.

- Chúng ta đã chứng kiến một Thần Tử chân chính giáng thế, nhưng cũng chứng kiến... một đoạn lịch sử hoang đường và nhục nhã nhất của Thần Giới... có lẽ cũng là của cả một thời đại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!