Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1534: CHƯƠNG 1533: THIÊN DIỆP TUYỆT TÂM

Ầm ầm ầm...

Tiếng gầm rú nặng nề vang vọng, mọi người bất giác ngẩng đầu, kinh ngạc phát hiện bầu trời vốn đang quang đãng vạn dặm không mây bỗng ùn ùn kéo đến từng tầng mây đen, cả thế giới cũng theo đó mà nhanh chóng tối sầm lại.

Một cảm giác đè nén nặng nề lặng lẽ bao trùm từ trên cao, khiến trong lòng mọi người dấy lên một nỗi bất an không thể kiềm chế và ngày càng mãnh liệt, nhưng không một ai biết được ngọn nguồn của nỗi bất an này.

Mây đen đến bất ngờ mà đi cũng rất nhanh. Chỉ sau mười mấy giây ngắn ngủi, mây đen đã tan đi hết. Tuy có phần quái dị, nhưng dị tượng thoáng qua này nhanh chóng bị người ta ném ra sau đầu... càng không thể biết rằng đám mây đen này không chỉ xuất hiện trên một vùng trời hay một tinh giới, mà là toàn bộ Thần Giới!

Nguyệt Thần Giới.

Hạ Khuynh Nguyệt ngước nhìn lên không trung, dõi theo sự xuất hiện và tan biến của đám mây đen.

Cẩn Nguyệt bên cạnh nàng bất giác thốt lên:

- Mây thật kỳ quái, nhưng có phần giống với đám mây của bốn năm trước... A!

Nàng khẽ kêu lên một tiếng, vội cúi đầu che môi:

- Tỳ... tỳ nữ lắm lời.

Mây đen tan hết, bầu trời một lần nữa quang đãng trở lại. Hạ Khuynh Nguyệt xoay người, chậm rãi bước vào tẩm cung:

- Ta sẽ bế quan một thời gian. Trước khi ta xuất quan, mọi sự vụ lớn nhỏ đều do Ngọc Nguyệt và Vô Cực định đoạt. Nếu không phải chuyện động trời thì không được đến quấy rầy.

- ...Vâng.

Cẩn Nguyệt hé môi, nét mặt lộ vẻ kinh ngạc, sau đó ngoan ngoãn đáp lời.

Nhìn bóng lưng Hạ Khuynh Nguyệt rời đi, Cẩn Nguyệt thất thần một lúc lâu. Không biết có phải ảo giác không, nàng cảm thấy Hạ Khuynh Nguyệt dường như vô cùng mệt mỏi.

Cùng lúc đó, tại Phạm Đế Thần Giới.

Ánh mắt Thiên Diệp Phạm Thiên rời khỏi không trung, đám mây đen che trời vừa rồi khiến hắn nhíu mày hồi lâu. Sau đó, hắn xoay người, theo kim quang lóe lên đã đến trước thần điện nơi Thiên Diệp Ảnh Nhi đang ở.

Thiên Diệp Ảnh Nhi bị Phạm Hồn băng tán, Phạm Đế Thần Lực kế thừa cũng tán loạn. Dù đã qua mấy ngày, nhưng cả huyền mạch lẫn tinh thần của nàng vẫn chưa hoàn toàn phục hồi.

Cảm nhận được Thiên Diệp Phạm Thiên tiến vào, Thiên Diệp Ảnh Nhi mở đôi mắt đẹp... Mái tóc dài của nàng vẫn mang màu vàng kim lộng lẫy, nhưng kim quang trong mắt đã nhạt đi rất nhiều.

- Phụ vương.

Nàng không đứng dậy, dù đang ở trong điện của mình nhưng trên mặt vẫn quen đeo chiếc mặt nạ vàng. Đây đã sớm trở thành một thói quen mà ngay cả Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không nhận ra.

- Khôi phục đến đâu rồi?

Thiên Diệp Phạm Thiên nhàn nhạt hỏi.

Trước kia, khí tức của Thiên Diệp Ảnh Nhi đáng sợ đến mức ngay cả các Thần Đế cũng khó lòng cảm nhận được trọn vẹn. Lúc này, Phạm Đế Thần Lực của nàng đã tan hết, khí tức trên người mỏng manh, nhưng cảnh giới vẫn là Thần Chủ!

Vẫn là Thần Chủ cấp năm!

Tuy còn kém xa trạng thái đỉnh phong của nàng một khoảng cách mà người thường không thể tưởng tượng nổi, nhưng sau khi Phạm Đế Thần Lực tiêu tán hoàn toàn mà vẫn có thể giữ lại tu vi Thần Chủ trung kỳ, đủ thấy thiên phú và thành tựu bao năm qua của nàng khủng bố đến mức nào.

Mà tuổi của nàng mới chưa đến nghìn năm!

Mặt khác, huyền công nàng tu luyện đều lấy Phạm Thần Thần Lực làm nền tảng, cho nên khi Phạm Thần Thần Lực tan hết, tất cả huyền công của nàng cũng đều bị phế bỏ. Giờ đây trên người nàng chỉ còn lại huyền lực bình thường và thuần túy nhất, ở cùng cấp bậc, không thể là đối thủ của bất kỳ ai.

Nhưng những cảm ngộ khi tu luyện trước kia vẫn còn đó, cho nên một khi kế thừa lại Phạm Thần Thần Lực, việc tu luyện lại các huyền công hệ Phạm Thần chắc chắn sẽ thuận lợi hơn trước kia gấp bội.

- Sáu thành.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên hỏi:

- Có tin tức của Vân Triệt không?

Thiên Diệp Phạm Thiên lạnh giọng nói:

- Không có. Lam Cực Tinh bị Hạ Khuynh Nguyệt hủy diệt, Ngâm Tuyết Giới Vương chủ động chịu chết, hiện giờ ngay cả một cái cớ để ép hắn hiện thân cũng không có. Nhưng với thực lực của hắn, trốn không được lâu đâu.

Hàn quang lóe lên trong mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Hừ! Để hắn chạy trốn cũng tốt, như vậy, cuối cùng ta cũng có cơ hội tự tay băm vằm hắn thành vạn mảnh!

Nàng đứng dậy, khí tức phóng ra, cảm nhận trạng thái huyền lực và hồn lực của mình một phen rồi nhíu mày nói:

- Cứ đà này, chưa đến nửa tháng nữa, ta sẽ có thể khôi phục đến mức kế thừa lại Phạm Thần Thần Lực. Ta đã được thừa nhận lần đầu, tự nhiên cũng có thể được thừa nhận lần thứ hai. Nhiều nhất là mấy trăm năm, ta nhất định có thể trở lại trạng thái đỉnh phong.

Thiên Diệp Phạm Thiên gật đầu:

- Ừm! Nếu là người khác, gặp phải cảnh thần lực và thần hồn cùng tán loạn, muốn được thừa nhận lần thứ hai quả thực khó như lên trời, nhưng ngươi lại có khả năng rất lớn. Để ta kiểm tra trạng thái huyền lực của ngươi.

- Vâng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đồng thời thu liễm khí tức và tâm niệm.

Thiên Diệp Phạm Thiên đến gần, bàn tay từ từ nâng lên, nhưng... sâu trong đôi mắt phẳng lặng như nước của hắn lại đột nhiên lóe lên một tia kim quang quỷ dị.

Xoẹt!!

Trong điện thờ yên tĩnh đột nhiên rực lên kim quang chói lòa như mặt trời, dưới ánh kim quang là tiếng rên khẽ của Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Vô số sợi tơ vàng quấn chặt lấy toàn thân Thiên Diệp Ảnh Nhi, như một tấm lưới vàng khổng lồ siết chặt lấy thân thể nàng... không chỉ thân thể, mà cả huyền khí của nàng cũng như bị vạn ngọn núi cao trấn áp, không cách nào phóng thích, càng không thể nào thoát ra.

Trên mặt nàng lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng rồi lại bình tĩnh lại nhanh nhất có thể:

- Phụ vương, người... phụ vương, người đang làm gì vậy?

Nàng ngừng giãy giụa, bởi nàng biết, với trạng thái hiện giờ của mình thì không thể nào thoát ra được.

Thiên Diệp Phạm Thiên thu tay về, chắp sau lưng, thản nhiên nói:

- Chuyện kế thừa lại Phạm Thần Thần Lực, ngươi đừng nghĩ tới nữa, bởi vì ngươi không còn xứng đáng.

“...” Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi thay đổi, trong lòng cũng chợt lạnh buốt. Cái lạnh này không chỉ đến từ lời nói, mà còn từ giọng điệu của hắn, bởi vì Thiên Diệp Phạm Thiên chưa bao giờ dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với nàng:

- Phụ vương, người đang... đùa cợt gì vậy?

Đôi mắt Thiên Diệp Phạm Thiên híp lại, giọng nói lạnh đi:

- Thiên phú, sự cố chấp cùng với dã tâm trên huyền đạo của ngươi đã khiến ta năm đó dứt khoát chọn ngươi làm người kế thừa, sau đó thậm chí còn công bố với đời rằng ngươi chính là Phạm Thiên Thần Đế tương lai. Ta đã ký thác kỳ vọng lớn lao vào ngươi, vậy mà ngươi lại làm ta thất vọng đến thế.

- Khiến người thất vọng? Rốt cuộc con... đã phạm phải sai lầm lớn gì?

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày, nàng thật sự không biết mình đã khiến hắn thất vọng ở điểm nào, đã mắc phải lỗi lầm gì... Mà cho dù có phạm phải sai lầm lớn đi nữa, tại sao lại phải dùng Phạm Hồn Tác trói nàng lại?

- Bao năm qua ta đã dạy ngươi thế nào?

Giọng Thiên Diệp Phạm Thiên không hề có chút phẫn nộ, thậm chí một tia tiếc hận cũng không, chỉ có sự lãnh đạm khiến lòng người rét run:

- Thân là Phạm Thiên Thần Đế tương lai, ngươi phải luôn đặt lợi ích của bản thân lên trên hết. Chỉ cần đạt được mục đích, bất cứ thứ gì cũng có thể hy sinh, cũng có thể tính kế đoạt lấy, không từ thủ đoạn.

- Vậy mà ngươi... lại vì cứu một người khác mà hy sinh bản thân, cam chịu làm nô bộc cho kẻ khác! Thật sự làm ta quá thất vọng!

Thiên Diệp Ảnh Nhi chợt ngước mắt, dù cho tâm cảnh của nàng vững vàng đến đâu, trong mắt cũng hiện lên sự kinh ngạc trong vài giây:

- Con là vì... cứu người!

Thiên Diệp Phạm Thiên lạnh giọng nói:

- Hừ! Cứu ta? Ta có từng ra lệnh cho ngươi cứu ta, hay ép ngươi cứu giúp không!? Ta thậm chí đã đưa cả Phạm Hồn Linh cho ngươi, vậy mà ngươi lại trả về, còn phạm phải sai lầm ngu xuẩn như thế!

Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”

Giọng hắn càng thêm lạnh lẽo:

- Hơn nữa, kể từ khoảnh khắc ngươi trở thành nô bộc của Vân Triệt, ngươi đã hoàn toàn mất đi tư cách kế thừa ngôi vị Phạm Thiên Thần Đế... Không, ngay cả tư cách kế thừa Phạm Thần Thần Lực cũng không có. Bằng không, đó sẽ là sỉ nhục của Phạm Đế Thần Giới ta, là vết bẩn vĩnh viễn không thể xóa nhòa!

“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi sững người tại chỗ, đôi mắt bắt đầu run rẩy vô cùng kịch liệt.

Nàng không thể tin, một chữ cũng không dám tin.

Trở thành nô bộc của Vân Triệt, đó không thể nghi ngờ là sự hy sinh và sỉ nhục lớn nhất đời nàng, là nỗi nhục nhã mà nàng dù chết cũng không muốn thừa nhận.

Thế nhưng vì Thiên Diệp Phạm Thiên, nàng đã ném hết tôn nghiêm của mình xuống dưới chân Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt.

Thiên Diệp Phạm Thiên, cha ruột của nàng, điểm yếu duy nhất trong tâm hồn nàng theo lời Hạ Khuynh Nguyệt.

Thế giới của nàng vốn lạnh lẽo và vô tình, cũng chính vì thế, sự ấm áp và chỗ dựa tinh thần duy nhất ấy lại là thứ nàng trân quý nhất trong đời.

Nàng nằm mơ cũng không ngờ, càng không thể tin được, sự hy sinh lớn lao như vậy của mình đổi lại không phải là ánh mắt ôn hòa hơn của hắn, mà lại là những lời nói lạnh lùng đến thế.

Thiên Diệp Phạm Thiên có vô số con cháu, nhưng trước nay luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, chỉ riêng với nàng, từ sau khi mẫu thân qua đời đã hết mực cưng chiều ôn hòa, không gì không đáp ứng. Hắn đã sớm tuyên bố nàng là Thần Đế tương lai, đã sớm trao cho nàng quyền lực còn vượt trên cả ba Phạm Thần. Đại sự trong giới, rất nhiều đều do một tay nàng quyết định. Dù nàng có phạm lỗi nhỏ hay thậm chí sai lầm lớn, hắn vẫn không nỡ trách phạt, ngược lại còn che chở đến cùng.

Bao năm qua, Thiên Diệp Ảnh Nhi đã trực tiếp hoặc gián tiếp hại chết không ít nhân vật tầm cỡ có liên quan đến các Vương Giới, nhưng dù là Vương Giới cũng chưa từng có ai dám thực sự động đến nàng, bởi vì tất cả đều biết địa vị của nàng ở Phạm Đế Thần Giới, động đến nàng cũng đồng nghĩa với việc động đến toàn bộ Phạm Đế Thần Giới!

Thiên Diệp Phạm Thiên đối xử với nàng như vậy, nàng đối với Thiên Diệp Phạm Thiên... vẫn luôn coi là tình thân phụ tử cuối cùng và quan trọng nhất trong đời, không thể phụ lòng. Giống như suy nghĩ của nàng trước mộ mẫu thân... Sự cố chấp và nỗ lực của nàng bao năm qua, có một phần rất lớn là vì không muốn phụ kỳ vọng của phụ thân.

Thế nhưng, tất cả, vào hôm nay... đột nhiên trở nên xa lạ và xa vời đến thế.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhắm mắt lại, không phẫn nộ, không chất vấn, chỉ thấp giọng nói:

- Có lẽ, đúng là con đã sai rồi. Như vậy, phụ vương định vứt bỏ con sao?

Thiên Diệp Phạm Thiên nói:

- Không, tuy ngươi đã không còn tư cách kế vị Thần Đế và kế thừa thần lực, nhưng vẫn còn một tác dụng khác.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nở một nụ cười rất nhẹ, rất lạnh:

- Tác dụng? Trói buộc con là vì “tác dụng” này sao? Sợ con chạy trốn đến thế, xem ra đó không phải là một “tác dụng” dễ chịu gì cho cam.

Hai mắt Thiên Diệp Phạm Thiên chuyển qua, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như cũ, không hề có một chút không nỡ, càng không có chút áy náy nào:

- Nam Minh đang trên đường tới đây, khoảng nửa canh giờ nữa sẽ đến. Lúc đó, hắn sẽ mang ngươi đến Nam Minh Thần Giới, và ngươi sẽ hoàn thành giá trị cuối cùng của mình.

Sắc mặt vốn luôn duy trì vẻ lạnh lùng tỉnh táo của Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên biến đổi, con ngươi nàng co rút lại, hoàn toàn không thể tin nổi từng chữ mình vừa nghe:

- Người muốn đưa con... cho Nam Minh!?

Những lời nói trước đó của Thiên Diệp Phạm Thiên, nàng còn có thể lý giải là vì hắn thực sự thất vọng... như lời hắn nói, một người từng làm nô bộc cho ma nhân, nếu kế vị Thần Đế, quả thực sẽ bị người đời lên án chê cười, thậm chí trở thành sỉ nhục của Phạm Đế.

Hắn có thể tước đoạt tư cách kế thừa của nàng, nhưng làm sao hắn có thể... đem nàng, Phạm Đế Thần Nữ danh chấn hậu thế, người đã vứt bỏ toàn bộ tôn nghiêm để cứu mạng hắn, giống như một món hàng mà dâng cho Nam Minh!

Thiên Diệp Phạm Thiên hờ hững nói, như đang thuật lại một chuyện hết sức bình thường:

- Sao ngươi lại kinh ngạc như thế? Đây chẳng phải là chuyện đương nhiên sao. Phạm Đế Thần Giới ta vì Tà Anh mà mất đi hai Phạm Vương, vì Kiếp Thiên Ma Đế mà mất đi ba Phạm Thần, thần lực và thần hồn của ngươi lại vỡ vụn, có thể nói là tổn thất nặng nề, uy thế giảm mạnh, tuyệt đối không thể chịu thêm tổn thương nào nữa.

- Nam Minh Thần Đế thèm muốn ngươi đã lâu, trước kia dù lá gan hắn có lớn hơn nữa cũng không dám manh động. Sau khi chúng ta mất đi hai Phạm Vương và ba Phạm Thần, hắn đã lộ rõ ý đồ uy hiếp, nhưng khi đó ngươi còn chưa đưa ra quyết định ngu xuẩn kia, nên ta quyết không để hắn được toại nguyện. Nhưng bây giờ...

Thiên Diệp Phạm Thiên nở nụ cười:

- Đưa ngươi cho hắn chính là giá trị lớn nhất mà ngươi có thể mang lại cho Phạm Đế Thần Giới. Cho dù không đưa ngươi cho hắn, với cục diện hiện tại và tính tình của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không ngồi yên. Để hắn tự tay cướp lấy và ta chủ động dâng lên, hai chuyện này hoàn toàn khác nhau. Vế sau vừa giải được mối họa ngầm, lại vừa kết đồng minh với Nam Minh, còn có thể khiến hắn nợ ta một ân tình cực lớn... Dù sao, đối với Nam Minh mà nói, nữ nhân quan trọng hơn tất cả, mà Ảnh Nhi ngươi, để có được ngươi, bất cứ cái giá nào hắn cũng sẽ không do dự.

- Ta thật sự mong chờ xem hắn sẽ cho ta một đáp lễ thế nào đây.

“...” Môi Thiên Diệp Ảnh Nhi run rẩy, nhưng không thể thốt nên lời.

Người cha trước mắt sao mà xa lạ đến thế... Không, khoảnh khắc này nàng chợt nhận ra, có lẽ từ trước đến nay mình chưa bao giờ thực sự hiểu rõ và nhìn thấu phụ thân của mình, chưa bao giờ!

Thiên Diệp Phạm Thiên nghiêng người, chậm rãi đến gần Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Trước đó, còn một chuyện quan trọng phải làm. Là nữ nhi ưu tú nhất trong số các con của ta, cho dù không có Phạm Thần Thần Lực, với thiên phú của ngươi, tương lai chưa biết chừng có thể đạt tới Thần Chủ chí cảnh. Nếu không phải bất đắc dĩ, ta thật sự không nỡ đưa ngươi cho Nam Minh.

- Nhưng thiên phú như vậy, nếu thực sự thuộc về Nam Minh thì cũng thật đáng tiếc. Ta nghĩ Nam Minh chắc chắn cũng không thích, dù sao nữ nhân quá mạnh mẽ sẽ khó khống chế, cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.

- Cho nên...

Ngón tay hắn đột nhiên điểm ra, một tia kim quang bắn thẳng đến Thiên Diệp Ảnh Nhi, hóa thành một huyền trận màu vàng bao bọc lấy thân thể nàng.

Khoảnh khắc huyền trận thành hình, vô số luồng khí tức như hồng thủy đột nhiên ập vào huyền mạch của Thiên Diệp Ảnh Nhi, khiến huyền mạch vốn đã tổn thương vì Phạm Thần Thần Lực vỡ vụn của nàng nổ vang...

Phụt!

Thiên Diệp Ảnh Nhi phun ra liên tiếp ba ngụm máu tươi, ngọc nhan vì đau đớn mà vặn vẹo. Nàng cắn chặt răng không phát ra tiếng kêu thảm thiết, nhưng toàn thân không một chỗ nào không run rẩy, linh hồn càng như bị ác ma giày xéo, kịch liệt co rút.

Nàng là người có tâm địa vô cùng độc ác, năm đó vì đoạt lấy Tà Thần Thần Lực, khi hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn lên người Vân Triệt, nàng không hề nhíu mày.

Nhưng giờ đây đối mặt với người cha đột nhiên tuyệt tình và đáng sợ đến thế, nàng không cách nào hiểu nổi... nàng càng muốn tin rằng, đây chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng tàn nhẫn và hoang đường.

Thiên Diệp Phạm Thiên buông tay, nhưng huyền quang màu vàng vẫn quấn quanh người Thiên Diệp Ảnh Nhi. Hắn xoay người, lại chắp hai tay sau lưng, mỉm cười nói:

- Như vậy, từ giờ trở đi, huyền khí của ngươi sẽ dần dần tiêu tán cho đến khi còn lại Thần Quân cảnh, hơn nữa kiếp này khó có khả năng trở thành Thần Chủ.

- Cứ như vậy, vừa không để Nam Minh hưởng lợi, lại có thể chặt đứt tâm tư giết cha của ngươi.

- Đến Nam Minh rồi, nếu biểu hiện đủ tốt, nói không chừng Nam Minh Thần Đế vẫn sẽ nguyện ý lập ngươi làm hậu. Với sự bồi dưỡng của ta dành cho ngươi bao năm qua, ta tin chỉ cần ngươi muốn, ngươi sẽ làm được... Ngàn vạn lần đừng hoang phí giá trị và cơ hội cuối cùng của ngươi.

Phía sau hắn, trong Phạm Hồn Tác màu vàng, thân thể Thiên Diệp Ảnh Nhi đang đau đớn và run rẩy chậm rãi gục xuống... huyền mạch của nàng đã bị hủy đi gần một nửa, hơn nữa còn là tổn thương không thể chữa trị. Huyền khí hỗn loạn cấp tốc trôi đi, tuôn trào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!