Ước chiến của Vân Triệt và Mộ Dung Dật kết thúc như vậy, kết quả của cuộc tỷ thí này ngoài dự đoán của mọi người, chấn động tâm thần mọi người. Sau đó, không hề có chút hồi hộp nào, cái tên Vân Triệt giống như một trận gió bão thổi quét toàn bộ Thương Phong Huyền Phủ, thậm chí toàn bộ Thương Phong Hoàng Thành.
Chân Huyền cảnh cấp hai, chính diện đánh bại Chân Huyền cảnh cấp chín, chỉ một điểm này cũng đủ để khiến toàn thành oanh động. Mà Vân Triệt chỉ mới mười bảy tuổi, lại còn dùng huyền lực Chân Huyền cảnh cấp hai để tùy tâm khống chế Bá Vương Cự Kiếm, thứ mà mấy trăm năm qua không một ai có thể khống chế thành công, điều này càng gia tăng thêm vài phần sắc thái truyền kỳ cho Vân Triệt.
Trong lúc nhất thời, vô số vầng hào quang dưới đủ kiểu lời đồn đại đã bao trùm lên người Vân Triệt, ví như những từ ngữ khoa trương như “Ngôi sao mới hàng đầu của Thương Phong Huyền Phủ”, “Thiên tài đệ nhất mấy trăm năm qua của Thương Phong Huyền Phủ”, “Yêu nghiệt tuyệt thế có thể khiêu chiến vượt cấp gần như một đại cảnh giới”, thậm chí còn có “Trụ cột tương lai của Thương Phong Hoàng Thất” vân vân.
Trong một đêm, Vân Triệt từ một kẻ vô danh đã trở thành người mà gần như toàn thành đều biết. Theo đủ loại phiên bản đồn đãi truyền ra, hắn trở thành đối tượng mà vô số huyền giả trẻ tuổi hâm mộ, ghen tỵ và sùng bái.
Chỉ có điều, tất cả những chuyện này, Vân Triệt hoàn toàn không hay biết.
Sau khi trận chiến với Mộ Dung Dật kết thúc, Vân Triệt bị Lam Tuyết Nhược kéo về chỗ ở.
Vết thương bên sườn của Vân Triệt tương đối không nhẹ, miệng vết thương dài chừng nửa thước, máu tươi tràn ra nhuộm đỏ một mảng lớn áo khoác màu trắng. Lam Tuyết Nhược rửa sạch miệng vết thương cho hắn xong, cẩn thận bôi lên loại thuốc mỡ đã chuẩn bị từ trước, sau đó dùng băng vải quấn một vòng thật dày. Tuy tổn thương như vậy còn nhẹ hơn dự tính của nàng rất nhiều, nhưng nhìn thấy miệng vết thương ghê người và vết máu này vẫn khiến trong lòng nàng co rút đau đớn từng trận.
- Sư tỷ, đừng lo lắng, sẽ nhanh khỏi thôi.
Vân Triệt mỉm cười nói. Có Đại Đạo Phù Đồ Quyết trong người, lúc trước bị tiểu tiên nữ đạp cho nửa cái mạng còn có thể khôi phục bảy tám phần trong chưa đầy mười ngày, huống chi là vết thương nhỏ này.
Cả quá trình, hắn đều dùng ánh mắt mềm nhẹ nhìn Lam Tuyết Nhược, động tác của nàng thật không lưu loát, hiển nhiên rất ít… thậm chí là chưa từng rửa miệng vết thương, bôi thuốc cho người khác, điều này khiến toàn thân hắn tràn ngập một dòng nước ấm áp.
- Chỉ là, bộ quần áo mới sư tỷ vừa làm cho ta lại bị bẩn rồi.
Vân Triệt cầm lấy bộ quần áo luyện công bị rách một mảng lớn, lại còn bị máu tươi nhuộm đỏ, rất buồn bực nói.
- Không sao, ta lại làm thêm cho ngươi vài bộ, người không có chuyện gì lớn là tốt rồi.
Cột xong vòng băng vải cuối cùng, Lam Tuyết Nhược đã mồ hôi nhỏ giọt. Nàng vẫn nhớ rõ ràng khoảnh khắc Vân Triệt bị trường thương của Mộ Dung Dật quét trúng, nàng cảm giác trái tim mình như rơi xuống vực sâu vạn trượng. Hiện giờ tuy vết thương của Vân Triệt khiến nàng đau lòng, nhưng đồng thời cũng làm cho nàng có cảm giác như được trở về thiên đường.
- Thật sao?
Nghe Lam Tuyết Nhược nói vậy, Vân Triệt bỗng chốc vui sướng nở nụ cười:
- Đây chính là ước hẹn chỉ có của nữ nhi với phu quân của mình… Sư tỷ, cuối cùng người cũng bằng lòng ở bên ta rồi sao?
- Ngươi, ngươi…
Mặt Lam Tuyết Nhược bỗng chốc nhuộm đầy ráng đỏ, trong lòng rối loạn, nàng cắn môi, cố gắng nghiêm mặt nói:
- Hừ! Ngươi, tiểu nam nhân hoa tâm đã thành thân này! Ta còn chưa kịp trách hỏi ngươi chuyện mạo phạm ta trước đó, lại còn dám được một tấc lại muốn tiến một thước! Về sau… về sau không được… không được hôn trộm ta nữa!
- À, không thể hôn trộm… nghĩa là, ta có thể quang minh chính đại hôn người?
Vân Triệt khẽ cười, dáng vẻ nghiêm mặt của Lam Tuyết Nhược không hề đáng sợ chút nào, ngược lại còn thêm một phần đáng yêu của tiểu cô nương.
Lam Tuyết Nhược, người hoàn toàn như một tờ giấy trắng trong phương diện tình cảm, không phải là đối thủ của Vân Triệt. Bị một câu nói của hắn làm cho hoàn toàn rối loạn, nàng còn chưa kịp nghĩ nên nói gì, bỗng nhiên trên tay ấm lên, bàn tay nhỏ bé đầy mồ hôi đã được Vân Triệt nhẹ nhàng nắm lấy. Trước mắt nàng, khuôn mặt mang theo nụ cười ấm áp của Vân Triệt càng lúc càng gần… Hơi thở nam nhi khiến tim nàng đập rộn lên cũng chậm rãi truyền đến.
- Ngươi… ngươi định làm gì?
Lam Tuyết Nhược theo bản năng lùi người về sau, hoang mang nói.
- Lúc trước là hôn trộm, dọa sư tỷ sợ, là ta không đúng. Cho nên, để bồi thường cho sư tỷ, ta phải rất chân thành hôn sư tỷ một lần nữa.
Vân Triệt nhẹ nhàng nói, từng chữ đều khiến tim Lam Tuyết Nhược đập nhanh thêm một phần. Trong lúc mơ màng, mặt Vân Triệt đã ở rất gần, nàng có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm áp của hắn đang phả lên mặt mình. Nếu nàng không lùi lại, một giây sau, môi của nàng sẽ bị hắn hôn lên…
Giọng nói lý trí mách bảo nàng nên lập tức tránh đi, nhưng nữ nhân trước giờ chưa bao giờ là động vật do lý trí chủ đạo.
Tim nàng đập nhanh điên cuồng hơn, vệt ửng hồng trên mặt đã lan đến tận sau gáy trắng như tuyết, nhưng lại không cách nào làm ra động tác muốn tránh đi… Bởi vì nơi sâu thẳm trong nội tâm, nàng vốn không hề bài xích sự “mạo phạm” này, ngược lại còn có một… cảm giác chờ mong và khát vọng mà chính nàng cũng không thể lý giải.
Trong lúc giật mình, nàng cảm giác được đôi môi mềm mại của mình cuối cùng vẫn bị nhẹ nhàng phủ lên, eo nhỏ cũng bị một cánh tay vụng trộm ôm lấy. Thân thể nàng cứng đờ, tầm mắt trở nên ngày càng mông lung, sau đó lặng yên nhắm hai mắt lại…
“Rầm” một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra, một giọng nói sang sảng kèm theo tiếng cười to truyền vào:
- Ha ha ha ha! Vân Triệt tiểu tử, biểu hiện hôm nay cực tốt! Ngươi quả nhiên khiến ta chấn kinh một phen. Cho nên viên Kim Lân Hóa Long Đan này, ta thế nào cũng phải đích thân đưa cho ngươi…
Tần Vô Ưu mang theo một trận gió bước vào, vừa gào được một nửa thì giọng nói như bị tảng đá chặn lại, im bặt, đôi mắt thoáng chốc trợn to hơn cả mắt trâu… Trước mắt hắn, trên người Vân Triệt, bên hông quấn một tầng băng vải, cánh tay trái đang ôm chặt vòng eo nhỏ yếu ớt của Lam Tuyết Nhược, hai người đang hôn nhau nồng thắm…
- A!
Lam Tuyết Nhược kêu lên một tiếng kinh hãi, nhanh như tia chớp thoát khỏi vòng tay Vân Triệt, chân tay luống cuống quay lưng đi, hai tay che mặt, gò má tuyệt diễm hoàn toàn đỏ bừng.
Vân Triệt ngược lại rất thản nhiên, hắn liếm liếm chút nước bọt thơm còn vương bên khóe miệng, vẻ mặt vẫn chưa thỏa mãn, nghiêm túc nói:
- Tần đạo sư, ngài đến rồi.
- Ta… ta… ta… ta…
Tần Vô Ưu, đường đường là một trong những thủ tịch đạo sư của Trung Phủ thuộc Thương Phong Huyền Phủ, vào lúc này lại miệng méo mắt lệch, vẻ mặt kinh hãi, nói năng cũng trở nên lắp bắp:
- Ta… ta… đi… đi nhầm chỗ, các ngươi… các ngươi… tiếp tục… tiếp tục…
Tần Vô Ưu vừa nói vừa lùi về phía sau, khi lui đến cửa còn bị vấp một cái, suýt chút nữa ngã lộn cổ ra ngoài. Hắn khó khăn lắm mới đứng vững, cũng không dám ngẩng đầu nhìn thêm, co giò chạy trốn.
Một loạt hành động này của hắn khiến Vân Triệt nhìn mà ngây người, thấp giọng nói:
- Người đã lớn tuổi như vậy rồi, còn không nhìn nổi ta và sư tỷ thân thiết sao? Chuyện bé xé ra to. À… ừm, sư tỷ, chúng ta tiếp tục.
- Ai… ai muốn tiếp tục với ngươi! Ta… ta còn có việc, không… không thèm để ý đến ngươi nữa!
Lam Tuyết Nhược đưa tay cầm lấy bộ quần áo luyện công rách nát nhuốm máu của Vân Triệt lên, với vẻ mặt đỏ như ráng mây chạy ra ngoài, để lại một làn gió thơm mịt mù.
Vân Triệt đứng dậy, tùy tiện tìm một bộ quần áo mặc vào. Sau đó đi tới trước cửa, vừa định đóng cửa phòng thì liền nhìn thấy Tần Vô Ưu đi rồi lại quay về, mang theo vẻ mặt cổ quái đến cực điểm.
- Tần đạo sư, lần này có đi nhầm chỗ không?
Vân Triệt cười hề hề nói.
- Ngươi… ngươi tiểu tử này.
Khóe miệng Tần Vô Ưu giật giật, sau đó bỗng nhiên “haizz” một tiếng, đi thẳng vào phòng, đặt mông ngồi xuống bàn, bưng ấm trà trên bàn lên rót một tách, sau đó nhấp một ngụm.
Trong mắt Vân Triệt, hành động này, nhìn thế nào cũng giống như đang tự an ủi.
- Tần đạo sư, ngài tự mình đến đưa Kim Lân Hóa Long Đan cho ta sao?
Vân Triệt ngồi vào đối diện Tần Vô Ưu, biết rõ còn cố hỏi.
Tần Vô Ưu lại không gật đầu, mà trợn mắt nhìn hắn, giọng điệu quái dị nói:
- Ba tháng trước, ngươi nói ngươi và Tuyết Nhược khoảng thời gian kia… khụ khụ, ngủ cùng nhau, ta còn chín phần hoài nghi, không ngờ tới, ngươi… ngươi… ngươi…
Hắn thật sự không tìm ra lời nào để nói về Vân Triệt. Hắn biết rõ thân phận của Lam Tuyết Nhược là gì. Mà bỏ qua thân phận của nàng, vẻ ngoài của nàng cũng khuynh quốc khuynh thành, những năm này đám thanh niên tài tuấn theo đuổi nàng, chỉ riêng những người hắn biết đã đếm không xuể, mà trong số đó, Mộ Dung Dạ xét về mọi điều kiện cũng không đủ tư cách lót đáy. Nhưng Lam Tuyết Nhược dù ôn nhu dịu dàng với bất kỳ ai, lại chưa từng có thêm một bước tiếp xúc và quan hệ với nam tử nào. Trong lòng nàng chứa đựng rất nhiều chuyện, vốn không có tâm tư về phương diện này.
Không ngờ Vân Triệt tiểu tử này chẳng những thiên phú kinh thế hãi tục, liên tục ngoài dự đoán của mọi người, mà còn là cao thủ tán gái, lại có thể trong chưa đầy nửa năm đã chiếm được Lam Tuyết Nhược. Mấu chốt là Vân Triệt không hề có bối cảnh, ngay cả thân nhân cũng không có, còn nhỏ hơn Lam Tuyết Nhược hai tuổi, lại đã thành thân! Những điều này theo Tần Vô Ưu, thật sự là… rất không khoa học!
- Ta thích Tuyết Nhược sư tỷ, Tuyết Nhược sư tỷ cũng thích ta, chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?
Vân Triệt rất thản nhiên nói.
Tần Vô Ưu lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt, nói:
- Vậy ngươi có biết bối cảnh thân phận của Tuyết Nhược là gì không?
Vân Triệt ngẩn ra, rồi lắc đầu:
- Ta không biết. Vốn dĩ từ lời nói và khí chất của sư tỷ, ta đã nhiều lần cảm thấy nàng chắc chắn có một thân phận rất tôn quý. Nhưng ta cũng không hỏi tới, cũng không cố gắng thăm dò. Nếu nàng không muốn cho ta biết, ta có hỏi đến cùng cũng chỉ khiến nàng khó xử. Khi nàng cho rằng thời cơ thích hợp, nàng tự nhiên sẽ nói cho ta. Ta chỉ biết một điều, nàng nhất định sẽ không hại ta.
- Không biết thân phận của nàng mà ngươi đã dám làm bậy như vậy, ngươi đúng là… đúng là… Haizz!
Tần Vô Ưu lại thở dài, vô cùng rối rắm gãi đầu, sau đó bỗng nhiên ngẩng đầu, nói:
- Nếu nàng không nói cho ngươi biết, vậy để ta nói cho ngươi biết… Tuy ta thừa nhận ngươi là thiên tài trăm năm khó gặp, không chỉ ta, mà huynh trưởng của ta, Tần Vô Thương, cũng bị biểu hiện hôm nay của ngươi làm cho chấn động sâu sắc. Nhưng mà, tuổi của ngươi bây giờ còn quá nhỏ, giống như một con chim ưng non. Trong lứa trẻ, cho dù đặt ở toàn bộ Thương Phong Đế Quốc, ngươi đều đã hoàn toàn xứng đáng được chú ý, nhưng nếu bỏ qua phạm trù tuổi tác này, thực lực của ngươi vẫn chỉ là tầng dưới chót. Trên vũ đài lớn, ngươi vốn không có năng lực nhấc lên được gợn sóng chân chính nào.
- Ta hy vọng sau khi nghe xong những lời tiếp theo của ta, ngươi hãy cân nhắc thật kỹ năng lực của mình, sau đó suy xét xem bản thân có đủ năng lực và quyết đoán để nghênh đón những thứ có khả năng phải đối mặt không… Nếu ngươi cảm thấy mình có thể không hề sợ hãi, không sợ hậu quả, thì hãy cố hết sức mình để bảo vệ Tuyết Nhược. Nếu như không đủ giác ngộ, vậy thì, xin ngươi hãy chủ động kéo xa khoảng cách với nàng. Vì tương lai của nàng, và cũng vì tính mạng của chính mình.
“…” Lời của Tần Vô Ưu mang theo sự trịnh trọng vô cùng, lòng Vân Triệt cũng theo đó trầm xuống, hắn nhíu mày, chăm chú hỏi:
- Thân phận của Tuyết Nhược sư tỷ… rốt cuộc là gì?
Tần Vô Ưu nói rõ ràng từng chữ:
- Thương Nguyệt, là nữ nhi duy nhất của Thương Phong Đại Đế tại vị, công chúa duy nhất của Thương Phong Hoàng Thất. Phong hào “Thương Nguyệt Công Chúa”.
“…” Sắc mặt Vân Triệt lập tức cứng đờ, tròng mắt bắt đầu run rẩy kịch liệt.
- Cái tên Lam Tuyết Nhược là đến từ mẫu phi của nàng. Mẫu phi của Thương Nguyệt Công Chúa họ Lam, khi nàng mười bốn tuổi đã qua đời. Trước khi qua đời, bà đã đổi tên nàng thành “Tuyết Nhược”, hy vọng nàng có thể thuần khiết ngây thơ như tuyết trắng, rời xa trần thế không sạch sẽ và ồn ào. Có lẽ khi đó, mẫu phi của nàng đã nhận ra hoàng thất sắp bùng nổ nguy cơ, hy vọng Thương Nguyệt Công Chúa có thể rời xa náo động, bảo vệ bản thân.