- Thần Vương cấp năm? Đùa cái gì vậy?
- Đầu óc của đám người Nam Hoàng Thần Quốc chứa toàn phân hay sao!
- Sao lại thế này? Không phải Nam Hoàng còn có Nam Hoàng Tiễn sao?
- Nam Hoàng đây là muốn chơi trò bình vỡ chẳng sợ nát hay sao? À không... đây là vứt mặt mũi xuống đất cho người ta chà đạp sao?
- Lấy thực lực của Nam Hoàng Tiễn, chưa hẳn không thể thắng được Kỳ Hàn Sơn. Cho dù chịu thua, cũng quá khó coi đi.
...
Kinh ngạc, khó hiểu, cười vang, nhạo báng... Bị ánh mắt và âm thanh từ bốn phương tám hướng bao phủ, không một ai bên phía Nam Hoàng dám ngẩng đầu lên, cả đời bọn họ chưa từng cảm thấy mất mặt đến thế.
Đông Khư Thần Quân nghiêng đầu liếc nhìn Nam Hoàng Thần Quân, châm chọc cười:
- Ồ, Nam Hoàng đây là cố tình làm chúng ta ghê tởm sao? Vốn là phúc lớn trời ban, lại bị làm thành cục diện khó coi như thế, chậc chậc.
Trước đây, cuộc chiến Trung Khư từng xuất hiện giới hạn thấp nhất là Thần Vương cấp tám, lúc đó không chỉ trong chiến trường, mà sau khi kết thúc cũng dẫn đến không ít lời châm chọc.
Lúc này, Nam Hoàng thế mà lại phái ra một Thần Vương cấp năm trong khi Nam Hoàng Tiễn còn chưa xuất chiến!
Ngoài việc vứt bỏ mặt mũi để làm người khác ghê tởm, làm cuộc chiến Trung Khư thêm phần nực cười ra, còn có thể có lời giải thích nào khác sao?
Đông Khư Thần Quân vừa dứt lời, đột nhiên chân mày khẽ động:
- Hả? Vân Triệt?
- Sao lại là hắn!
Bên tai hắn đồng thời truyền đến giọng nói kinh ngạc của Đông Cửu Khuê.
Đông Cửu Khuê nói:
- Hắn chính là Vân Triệt đã xưng bá ở biên giới phía đông! Tuyệt đối không sai, vì sao hắn lại ở bên phía Nam Hoàng Thần Quốc?
Đông Tuyết Từ cười ha hả:
- Tên nhóc này chạy sang phe Nam Hoàng thì cũng thôi đi, lại còn bị người ta đẩy ra làm trò cười như một con chó. Thú vị, thú vị thật! Lần này, e rằng sẽ lập tức nổi danh khắp Đông Vực rồi, ha ha ha ha.
- Hừ! Cái vẻ mặt đó của hắn dùng để dọa người thì đúng là tuyệt nhất.
Đông Tuyết Nhạn cũng ghét bỏ nói.
Lời của Đông Tuyết Từ và Đông Tuyết Nhạn khiến Đông Khư Thần Quân và Đông Cửu Khuê đồng thời liếc mắt:
- Sao lại thế này? Không phải các ngươi rất mong hắn đến sao?
- Hắn thật sự không đến tông môn mà đi thẳng tới Trung Khư Giới, vừa khéo bị ta gặp được. Hắn chống lại ý muốn của Đông Khư Tông chúng ta, chẳng những không có chút ăn năn bồi tội nào, ngược lại còn ăn nói ngông cuồng, rõ ràng là không hề để Đông Khư Tông ta vào mắt.
Nhắc tới chuyện này, Đông Tuyết Từ đã không còn khó chịu, ngược lại cảm thấy vô cùng khoái trá:
- Vì thế khi hắn tìm đến nương tựa, ta liền bảo Tuyết Nhạn thu hồi Đông Khư Lệnh đã ban cho hắn, đuổi hắn đi. Hừ, nếu không phải đang ở Trung Khư Giới, chỉ bằng lời nói và hành động của hắn, ta đã sớm tự mình ra tay đánh gãy tứ chi của hắn rồi.
- Vân Triệt bị đại ca và ta đuổi đi, chắc hẳn tự biết không thể tiếp tục lăn lộn ở Đông Vực, vì thế mới không biết xấu hổ mà tìm đến Nam Hoàng nương tựa, kết quả lại bị Nam Hoàng đẩy ra làm một tên hề vào đúng lúc này, ha.
Đông Tuyết Nhạn cười khẽ một tiếng, nghĩ đến một tháng trước chính nàng còn tự mình đến biên giới phía đông mời Vân Triệt, liền cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Chân mày Đông Cửu Khuê cau chặt.
Thần sắc Đông Khư Thần Quân cũng không dao động, hỏi:
- Thật không ngờ? Cửu Khuê, không phải ngươi nói huyền lực của hắn chỉ có Thần Vương cảnh cấp một sao?
Đông Cửu Khuê nói:
- Lúc đó ta tận mắt chứng kiến đúng là như thế. Nhưng hiển nhiên, trên người hắn chắc chắn có huyền khí che giấu tu vi, không thể nào trong một tháng lại có tiến cảnh như vậy được. Tu vi hiện tại của hắn cũng nhất định không phải là thật... Dù sao, chuyện hắn đánh bại Vẫn Dương Kiếm Chủ và Minh Bằng Lão Tổ đều không phải giả.
- Cửu gia có tận mắt nhìn thấy không?
Đông Tuyết Từ hỏi.
Đông Cửu Khuê lắc đầu:
- Chưa từng. Nhưng theo kiến thức của ta, hắn chắc chắn có chỗ hơn người.
Đông Tuyết Từ chậm rãi nói:
- Nói cách khác, đánh giá lúc trước của Cửu gia đối với hắn từ đầu đến cuối cũng chỉ là suy đoán mà thôi. Nếu đã đoán sai, Đông Khư Tông ta chẳng phải đã bị hắn đùa bỡn như khỉ rồi sao?
- Thôi, cứ coi như người này chưa từng tồn tại ở Đông Khư Tông.
Đông Khư Thần Quân nói. Cho dù Vân Triệt thật sự dùng huyền khí nào đó để che giấu tu vi, nhiều nhất cũng chỉ là Thần Vương cấp mười, chiến trận Đông Khư không thiếu một mình hắn, đuổi thì cũng đã đuổi rồi.
Hắn vốn nóng lòng tìm kiếm ngoại viện cường đại là vì lo lắng Nam Hoàng quật khởi.
Bây giờ còn lo lắng cái quái gì nữa.
Bắc Hàn Thần Quân đứng lên, lạnh lùng nói:
- Nam Hoàng! Các ngươi xác định để người này xuất chiến?
- Đương nhiên.
Đáp lại là Nam Hoàng Thiền Y.
Vừa rồi bọn họ còn đang hoài nghi có phải người tự xưng là Vân Triệt này tự ý xông vào chiến trường hay không, nhưng lời đáp lại của Nam Hoàng Thiền Y lại không chút do dự.
Chân mày Bắc Hàn Thần Quân nhíu lại:
- Nơi này là cuộc chiến Trung Khư, không phải là nơi diễn trò hề!
Một câu nói vô cùng chói tai, khiến người của Nam Hoàng đều mặt đỏ tai hồng.
Nam Hoàng Tiễn còn đứng ở đó, lại để cho một Thần Vương cấp năm vào chiến trường... Đây không phải diễn trò hề thì là gì?
Nam Hoàng Thiền Y thản nhiên nói:
- Trò hề? Lời này của Bắc Hàn Thần Quân, ta nghe không hiểu. Hắn tham gia cuộc chiến Trung Khư, có vi phạm quy tắc gì không?
Bắc Hàn Thần Quân bật cười:
- A, rất tốt. Đường đường Nam Hoàng Thần Quốc lại bày ra trò hề như thế, cùng tồn tại ở U Khư, ngay cả bổn vương cũng cảm thấy hổ thẹn sâu sắc. Nếu đã như vậy, bổn vương sẽ đích thân chiêm ngưỡng phong thái của người áp trận bên phía Nam Hoàng các ngươi!
Hắn vung tay lên:
- Tây Khư Kỳ Hàn Sơn, Nam Hoàng Vân Triệt, khai chiến!
- Kỳ Tông chủ, tốc chiến tốc thắng. Chiến trường Trung Khư không phải nơi phế vật xứng đáng ở lại!
Tây Khư Thần Quân nói, không phải truyền âm, mà là nói thẳng trước mặt mọi người.
Gương mặt Kỳ Hàn Sơn vẫn đang co giật, ở một chiến trường thuộc về Thần Vương đỉnh phong như cuộc chiến Trung Khư này lại gặp phải một đối thủ là Thần Vương cấp năm, nói ra cũng là một chuyện tự hạ thấp bản thân.
Sau khi Bắc Hàn Thần Quân hô lên hai chữ “Khai chiến”, hắn vẫn không nhúc nhích, ngay cả khí tức cũng không vận chuyển. Ra tay trước ư? Hắn không vứt được cái mặt mũi đó.
Bên tai truyền đến mệnh lệnh “Tốc chiến tốc thắng” của Tây Khư Thần Quân, hắn mới cuối cùng giơ bàn tay lên, nhếch khóe miệng, nói với Vân Triệt:
- Có nghe không, nơi này không phải là nơi cho loại phế vật như ngươi ở lại... Cút xuống đi!
Giọng nói vừa dứt, thân hình hắn chợt lóe, cuốn theo một luồng gió bão nhằm thẳng vào Vân Triệt, năm ngón tay khép lại thành trảo, chụp thẳng xuống thiên linh cái, hiển nhiên muốn ném văng Vân Triệt ra khỏi chiến trường bằng tư thế nhục nhã nhất.
Vân Triệt vẫn không nhúc nhích, dường như ngay từ đầu đã không chuẩn bị phản kháng. Chênh lệch nửa đại cảnh giới là một khoảng cách khổng lồ không cách nào dùng thủ đoạn gì để bù đắp, phản kháng cũng không có chút ý nghĩa nào, trực tiếp chịu thua còn có thể bớt bị trào phúng và ánh mắt lạnh lùng.
Tất cả mọi người đều tin chắc rằng, trong nháy mắt tiếp theo Vân Triệt sẽ bị quét văng khỏi sân, và cuộc chiến Trung Khư lần này của Nam Hoàng Thần Quốc cũng sẽ kết thúc trong sự sỉ nhục này.
Vốn dĩ nếu Nam Hoàng Tiễn xuất chiến, Nam Hoàng Thần Quốc còn có một chút khả năng cứu vãn thể diện. Cho dù bị đánh bại, ít nhất cũng có thể tỏa ra ánh hào quang chói lọi cuối cùng của Nam Hoàng nhất mạch. Ấy vậy mà bọn họ lại lựa chọn đẩy ra một Thần Vương cấp năm... Có lẽ thật sự là dưới cơn tức giận tột độ, dùng cách này để làm toàn bộ cuộc chiến Trung Khư thêm phần nực cười.
Chỉ có Thiên Diệp Ảnh Nhi, nàng hờ hững ngồi đó, hai mắt nhắm nghiền, đầu hơi cúi, từ đầu đến cuối không hề nhìn vào chiến trường một lần.
Bởi vì vốn không cần nhìn.
Hồi tưởng lại đại hội huyền thần năm đó ở Đông Thần Vực, Vân Triệt lấy tu vi Thần Kiếp cảnh tham gia cuộc chiến phong thần, dẫn tới bao nhiêu lời than thở, sau đó lại không biết đã lật đổ nhận thức của bao nhiêu người.
Vân Triệt, sự tồn tại của hắn dường như là để đảo lộn lẽ thường và nhận thức!
Kỳ Hàn Sơn nháy mắt tới gần, bàn tay cuộn trào hắc mang cách đầu Vân Triệt chỉ còn khoảng hai thước. Đúng lúc này, Vân Triệt im lặng hồi lâu đột nhiên tung một cước, đá thẳng vào bụng Kỳ Hàn Sơn.
Rầm!
Một tiếng nổ vang, nặng nề như thể tiếng nổ vang vọng trong lục phủ ngũ tạng của mỗi người. Huyền khí quanh thân Kỳ Hàn Sơn lập tức tán loạn, thân hình cong gập lại thành một góc vuông đầy khoa trương, bị đá bay ngược ra ngoài, trong chớp mắt xuyên qua chiến trường, nện thẳng xuống khu vực của Tây Khư Tông.
Ầm ầm ầm!
Kỳ Hàn Sơn rơi xuống đất, thân thể cày trên mặt đất một rãnh sâu kéo dài mấy dặm mới dừng lại.
Chiến trường Trung Khư lập tức yên tĩnh, mọi người như đột nhiên bị bóp chặt yết hầu, hai mắt trợn trừng, miệng há hốc, thật lâu không phát ra được một chút âm thanh nào.
Vân Triệt, người mà bọn họ dự đoán sẽ bị trọng thương ném ra khỏi chiến trường, vẫn đứng ở trung tâm chiến trường, vị trí dưới chân không hề thay đổi, trên người không dính một hạt bụi.
“...” Sau rèm châu, đôi mắt đẹp của Nam Hoàng Thiền Y chợt lóe lên một quang mang kỳ lạ vô cùng tươi đẹp.
Trong từng đôi mắt hoảng sợ như gặp phải quỷ thần, Vân Triệt lại tỏ vẻ lạnh lùng, không hề có bất cứ thái độ kích động nào, vẻ mặt lạnh lùng như thể vừa tiện tay đập chết một con muỗi.
Chiến trường phía nam truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ thản nhiên của Nam Hoàng Thiền Y:
- Tây Khư Giới Vương nói không sai, phế vật thật sự không có tư cách ở lại chiến trường này.
“...” Tây Khư Thần Quân sững người tại chỗ, không hề có phản ứng.
- Này... này...
Nam Hoàng Mặc Phong, Nam Hoàng Tiễn... toàn bộ bọn họ đều kinh ngạc đến ngây người, ánh mắt, thậm chí cả đầu óc đều có chút hoảng hốt.
Nam Hoàng Thần Quân vô thức đứng dậy, gắt gao nhìn chằm chằm vào Vân Triệt... ngay cả hắn cũng không thể tin vào mắt mình.
Tĩnh mịch, vẫn là tĩnh mịch. Cuộc chiến Trung Khư chưa bao giờ xuất hiện một khoảng lặng kéo dài như thế. Bởi vì cuộc chiến Trung Khư chưa bao giờ xuất hiện một màn hoang đường đến tột cùng như vậy.
- Cái này... sao... sao lại thế này?
Đông Tuyết Từ vốn định xem kết cục thê thảm của Vân Triệt như bị người ta tạt một gáo nước lạnh, triệt để ngây người tại chỗ, thẫn thờ hồi lâu.
- A... a a!
Một tiếng rên rỉ khàn khàn vô cùng thống khổ phá vỡ sự yên tĩnh đến nghẹt thở, trong làn bụi đất, Kỳ Hàn Sơn chợt đứng lên, hắn hung hăng trừng mắt về phía Vân Triệt, miệng mở ra, dường như định gầm rú điều gì đó, nhưng lời còn chưa nói ra, một ngụm máu tươi đã điên cuồng phun ra... Sau đó máu tươi lại hóa thành suối máu, từ trong miệng hắn, trong thất khiếu điên cuồng tuôn trào, cả người cũng ngã thẳng về phía sau, lần này không thể đứng dậy được nữa.
- Kỳ... Kỳ Tông chủ?
Đệ tử của Kỳ Vương Tông phát ra âm thanh run rẩy sợ hãi, Tây Khư Thần Quân xoay người hạ xuống, đáp xuống bên cạnh Kỳ Hàn Sơn, huyền khí đảo qua, sắc mặt nhất thời trở nên vô cùng kinh hãi. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Vân Triệt, ánh mắt ba phần tức giận, bảy phần hoảng sợ:
- Ngươi...
Ngũ tạng của Kỳ Hàn Sơn đã vỡ nát, kinh mạch toàn thân đứt gần một nửa! Nếu không cứu chữa kịp thời, thậm chí sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.
Hắn vô cùng rõ ràng tu vi của Kỳ Hàn Sơn. Mà vừa rồi Kỳ Hàn Sơn rõ ràng chỉ trúng một kích của Vân Triệt... nhưng lại bị thương nặng đến nông nỗi này!?
Đối mặt với ánh mắt căm tức của Tây Khư Thần Quân, Vân Triệt coi như không thấy, không hề phản ứng lại.
Nam Hoàng Thiền Y lại mở miệng:
- Tây Khư Thần Quân có chuyện muốn nói? Đã biết hắn là một phế vật, lại vẫn còn phái hắn xuất chiến, chẳng lẽ Tây Khư Giới Vương đang nói cho người đời biết Tây Khư Giới các ngươi cũng chỉ còn lại phế vật rồi sao?
Giọng nói rõ ràng êm ái như vậy, nhưng lại từng chữ mang theo sự trào phúng chói tai đâm thẳng vào lòng.
Câu nói trước đó của Tây Khư Thần Quân “Tốc chiến tốc thắng. Chiến trường Trung Khư không phải là nơi phế vật lưu lại”, bị nàng nhẹ nhàng ném trả lại vào mặt hắn một cách vô cùng hung hãn.
Ánh mắt Tây Khư Thần Quân đột nhiên trở nên âm hàn. Thân là Giới Vương Tây Khư Giới, ngày thường hắn luôn nhận được những ánh mắt kính sợ, ai dám nói như thế với hắn... Nếu là Nam Hoàng Thần Quân thì cũng thôi đi, Nam Hoàng Thiền Y, vẫn chỉ là một nữ tử tiểu bối!
Nam Hoàng Thiền Y dời mắt đi, không thèm liếc nhìn Tây Khư Thần Quân nữa, mà nhìn về phía Bắc Hàn Thần Quân:
- Bắc Hàn Giới Vương, “trò hề” này của Nam Hoàng ta diễn thế nào? Nếu đã khiến ngài thỏa mãn, có phải nên tuyên bố kết quả thắng bại rồi không!
Vô số ánh mắt vẫn luôn tập trung trên người Vân Triệt, nhưng những ánh mắt này đã có sự thay đổi long trời lở đất so với trước. Thần Vương cấp năm bị mọi người xem là trò cười này, thế mà lại một kích đánh bại Kỳ Hàn Sơn... có lẽ là do Kỳ Hàn Sơn khinh địch sơ suất, nhưng việc Kỳ Hàn Sơn bị đánh bại trong nháy mắt vẫn là sự thật rành rành trước mắt, lại còn trọng thương hôn mê ngay tại chỗ.
Mà ngoài Vân Triệt ra, Nam Hoàng Thiền Y... vị Nam Hoàng Thái nữ tính tình lạnh nhạt mềm mỏng trong lời đồn và trong nhận thức này, người có thiên phú huyền đạo chỉ ở mức trung bình trong Nam Hoàng, chỉ có dung nhan tuyệt mỹ siêu phàm, hôm nay nàng chẳng những cự tuyệt tấm lòng của Bắc Hàn Sơ ngay trước mặt mọi người, giờ phút này lại còn một lời đâm thẳng vào Tây Khư Thần Quân, đối mặt với Bắc Hàn Thần Quân mà từng chữ đều mang theo sự trào phúng!
Không chỉ có người khác, ngay cả trên dưới Nam Hoàng đều ngạc nhiên thật lâu. Bọn họ nhìn Vân Triệt, nhìn Nam Hoàng Thiền Y, đều có một cảm giác hư ảo sâu sắc.