- Sao vậy?
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc mắt.
“...” Vân Triệt không nói gì, xoay người lại, ngước nhìn trời cao.
- Còn định chạy?
Lục Bất Bạch không cần dùng tay, ánh mắt chợt lóe lên hắc quang, một tầng hắc khí nhàn nhạt đã bao phủ lấy thiếu nữ, hoàn toàn áp chế thân thể và huyền khí của nàng. Đừng nói là trốn chạy, ngay cả cử động một chút cũng là hy vọng xa vời.
Nhưng hiển nhiên, Lục Bất Bạch không có ý định giết nàng, ngay cả lực lượng trói buộc nàng cũng có phần cẩn trọng.
Thiếu nữ cắn chặt răng, không hề sợ hãi, đôi mắt trừng lớn mang theo phẫn hận không hề lùi bước:
- Ác... nhân! Đại trưởng lão, còn có anh Tường và mọi người... nhất định sẽ tới cứu ta, cũng nhất định... sẽ không tha cho các ngươi!
Giọng nói của nàng vẫn còn vương nét trẻ con, chứng tỏ tuổi tác của nàng cũng tương đồng với vẻ bề ngoài, chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi.
Lục Bất Bạch lạnh lùng cười:
- Cứu ngươi? Tha thứ? Chỉ bằng bộ tộc Tội Vân các ngươi?
Vân Triệt: “...”
Bốn chữ “bộ tộc Tội Vân” vừa thốt ra, cả chiến trường nhất thời xì xào bàn tán. Bắc Hàn Thần Quân tỏ vẻ đã hiểu, nói:
- Thiếu nữ này là người của Tội Vân tộc?
Bắc Hàn Sơ đưa tay ôm ngực, thở hổn hển, oán hận nói:
- Đúng vậy! Trên đường đến đây, ta và sư tôn, sư thúc đã gặp phải người của Tội Vân tộc.
Bắc Hàn Thần Quân nheo mắt:
- Người của Tội Vân tộc không phải không được tùy ý rời khỏi tội vực sao? Chẳng lẽ bọn chúng định bỏ trốn?
Bắc Hàn Sơ nói:
- Chắc là vậy. Người của Tội Vân tộc bỏ trốn khắp nơi, sư tôn đã đi truy sát, đó cũng là lý do hôm nay người không thể đến đây.
Nói đến đây, Bắc Hàn Sơ hung hăng nghiến răng... Nếu Tàng Kiếm tôn giả ở đây, hắn đâu phải chịu sự nhục nhã tột cùng như vậy.
Bắc Hàn Sơ hạ giọng:
- Mà tiểu cô nương này lại tình cờ bị chúng ta bắt gặp, nên thuận tay bắt luôn. Sư thúc nói thân phận của nàng ở Tội Vân tộc chắc chắn không tầm thường, mà tổng cung chủ lại vừa hay... Đưa nàng về thiên cung, ít nhất có thể chuộc lại phần nào tội lỗi đánh mất Tàng Thiên kiếm của ta.
- Lăn về đi!
Lục Bất Bạch lật tay, định hất thiếu nữ trở lại huyền chu.
Toàn thân thiếu nữ không thể cử động, đừng nói là bây giờ, cho dù mạnh hơn trăm lần, ngàn lần, nàng cũng không thể có chút sức lực giãy giụa nào. Nhưng nàng lại quật cường không chịu khuất phục, trên bàn tay nhỏ bé bị hắc ám trói chặt đột nhiên bắn ra một chùm tử quang sâu thẳm.
Một huyền giả Thần Hồn cảnh, dù thế nào cũng không thể thoát khỏi sự áp chế của một Thần Quân, bất kể là thân thể hay huyền khí. Nhưng tia tử quang này rõ ràng bắn ra từ cánh tay thiếu nữ, không phải đến từ huyền khí có thể dùng ý chí khống chế.
Tử quang xuyên qua không gian, đâm thẳng vào mắt Lục Bất Bạch...
Nhìn thấy tia tử quang này, động tác của Lục Bất Bạch khựng lại, hai mắt cũng đột nhiên trừng lớn.
Rầm!
Tử quang đâm thẳng vào mi tâm của hắn nhưng không gây ra chút tổn thương nào. Thế nhưng Lục Bất Bạch lại sững người tại chỗ, một khắc sau, trong đôi mắt hắn ánh lên vẻ cuồng nhiệt tột độ.
Phía dưới, Bắc Hàn Sơ cũng toàn thân chấn động, buột miệng gầm nhẹ:
- Tử... Tử Ma Cương!?
Lục Bất Bạch bỗng nhiên phá lên cười, một nụ cười mừng như điên không thể kiềm chế, như thể phát hiện ra ơn trời ban tặng:
- A... ha ha... thật sự nhặt được báu vật, ha ha ha... Hả!?
Một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mắt hắn, cắt đứt tiếng cười điên cuồng không kiểm soát.
Vân Triệt đứng bên cạnh thiếu nữ, chậm rãi đưa tay, kéo cô gái đang ngã về phía mình, đồng thời giải trừ phong tỏa hắc ám trên người nàng.
“...” Thiếu nữ ngẩn ra, ngây ngốc đứng sau lưng Vân Triệt. Một tầng lực lượng từ hắn bao phủ lấy nàng, vừa như bảo vệ, vừa khiến nàng không thể trốn thoát.
Nụ cười của Lục Bất Bạch cứng đờ, chân mày khẽ nhíu lại:
- Ngươi làm vậy là có ý gì?
- Người này, ta muốn.
Vân Triệt lạnh lùng nói.
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
- Ngươi!
Lục Bất Bạch tiến lên một bước, rồi lại đứng vững, thản nhiên nói:
- Nàng ta là hậu duệ của tội tộc, ta cần đưa nàng ta về để chế tài. Tôn giá tuy cũng họ Vân, nhưng hiển nhiên không liên quan gì đến tội tộc này, hà cớ gì phải lãng phí lòng thương hại vô ích.
Vân Triệt trực tiếp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của thiếu nữ, bay xuống.
Dù cho sự nhẫn nại của Lục Bất Bạch có cao đến đâu cũng suýt chút nữa tức điên phổi. Thân hình hắn nhoáng lên, đột ngột chắn trước mặt Vân Triệt, trên mặt đã mang ba phần âm u:
- Cửu Diệu thiên cung ta không oán không thù với tôn giá, lại bị tôn giá tính kế, mất đi Tàng Thiên kiếm, thiếu cung chủ còn bị sỉ nhục nặng nề. Dù vậy, ta và thiếu cung chủ vẫn từng bước nhượng bộ tôn giá... Tôn giá không nên được voi đòi tiên!
Cái gọi là tính kế trong lời hắn tất nhiên là chỉ việc Vân Triệt khi giao đấu với mười đại Thần Vương đã cố ý dùng hắc ám bao phủ khiến không ai có thể nhìn thấy quá trình, từ đó nhận định Vân Triệt chắc chắn đã dùng một loại ma khí cực mạnh nào đó, khơi dậy lòng hiếu kỳ và tham lam của Bắc Hàn Sơ... mới dẫn đến mọi chuyện sau đó.
Biết rõ Vân Triệt cố ý tính kế, nhưng hắn vẫn nhịn.
Nhưng Vân Triệt lại bức người đến thế... nếu hắn còn tiếp tục lùi bước, đừng nói người khác, ngay cả chính hắn cũng sẽ khinh thường bản thân.
Huống chi, thiếu nữ này... tuyệt đối phải đưa về Cửu Diệu thiên cung!
Hắn kiêng kỵ lai lịch của Vân Triệt, nhưng tuyệt đối không có nghĩa là hắn sợ Vân Triệt. Mà cho dù thực lực chân chính của Vân Triệt thật sự không kém hắn, nơi này còn có Bắc Hàn thành, còn có Đông Khư tông và Tây Khư tông!
Trong lúc nói chuyện, một tầng uy áp Thần Quân nặng nề đã bao phủ khắp người hắn, hai tay, bả vai, từng luồng hắc ám kiếm cương mơ hồ lóe lên, ma uy lẫm liệt.
Vân Triệt: “...”
Một bàn tay nhỏ từ phía sau nắm chặt lấy vạt áo hắn, càng lúc càng chặt.
Lục Bất Bạch tiếp tục nói:
- U Khư năm giới đều nghe lệnh Cửu Diệu thiên cung ta. Nơi này ngoài ta ra còn có bảy vị Thần Quân của U Khư năm giới. Chỉ cần ta ra lệnh một tiếng, ngay cả Nam Hoàng cũng sẽ cùng tấn công ngươi. Dù tôn giá có bản lĩnh thông thiên, cũng không thể sống sót rời đi.
- Chúng ta vốn có thể là bằng hữu. Tôn giá là người thông minh, hà tất phải vì một nữ tử vô dụng mà bồi cả tính mạng.
Giọng của Lục Bất Bạch có năm phần khuyên giải, năm phần uy hiếp. Trước khi làm rõ thân phận của Vân Triệt, hắn không muốn trở mặt, nhưng nếu Vân Triệt cố tình cưỡng đoạt... hắn cũng chỉ có thể tru sát Vân Triệt tại đây.
Câu trả lời của Vân Triệt chỉ có sáu chữ:
- Hoặc là cút, hoặc là chết!
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ hít một hơi.
Sắc mặt Lục Bất Bạch thay đổi, không còn âm trầm nữa mà trở nên hoàn toàn bình tĩnh, chỉ là trong mắt, trên người, sát ý đột ngột bùng lên.
- Xem ra, ngươi là kẻ không biết điều.
Ầm ầm!
Thần Quân nổi giận, trời long đất lở. Trên không trung mây đen cuồn cuộn, phía dưới âm phong gào thét. Lục Bất Bạch không cần phải áp chế cơn phẫn nộ và sát ý nữa, tất cả đồng thời bùng nổ. Hắn giơ tay lên, bàn tay quấn quanh hắc quang, giống như một con ác quỷ dữ tợn đang gầm rít.
Biểu cảm của Vân Triệt cũng thay đổi, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, tạo thành một độ cong lạnh lẽo vô tận.
Trong khoảnh khắc hắc khí nhuộm đầy toàn thân, râu tóc của Lục Bất Bạch bay múa, uy áp Thần Quân ngập trời khiến các huyền giả phía dưới không thể kiểm soát mà run rẩy sợ hãi:
- Hôm nay, nàng ta, Tàng Thiên Kiếm, và cả mạng của ngươi... đều phải ở lại! Không biết điều, tự tìm đường chết. Bây giờ dù ngươi có quỳ xuống cầu xin cũng đã muộn rồi!
Trong tiếng gầm rít đáng sợ, một luồng kiếm quang hắc ám từ trên người Lục Bất Bạch bắn ra, đâm thẳng về phía Vân Triệt. Nơi nó lướt qua, mặt đất cách xa mười mấy dặm đều nứt toác.
Cùng lúc đó, một vách chắn vô hình lập tức mở ra trước người Vân Triệt.
Phong Vân Tỏa Nhật!
Hắn ôm lấy thiếu nữ, một cái thuấn thân, tránh khỏi kiếm quang. Vách chắn Tà Thần hoàn toàn ngăn cản dư chấn, không hề ảnh hưởng đến thiếu nữ chút nào.
Lúc này, Lục Bất Bạch đã gầm lên một tiếng dữ dội, lao thẳng tới, năm ngón tay chộp đến không phải là thiếu nữ váy trắng mà là ngực của Vân Triệt.
Cánh tay Vân Triệt vung ngang, đẩy thiếu nữ ra xa, vách chắn Tà Thần trên người cũng trực tiếp tách ra, theo thiếu nữ bay đi. Thân thể Vân Triệt lao về phía trước, rút ngắn khoảng cách với Lục Bất Bạch, năm ngón tay hóa trảo, nghênh đón.
Phụt rầm!
Hai trảo va chạm, không gian trong phạm vi mười dặm vỡ tan như băng mỏng. Bão táp hắc ám ập tới lập tức nuốt chửng thiếu nữ, nàng kinh hãi kêu lên một tiếng... nhưng lập tức phát hiện ra, một tầng vách chắn thần kỳ bao quanh nàng đang mơ hồ tỏa ra ánh sáng nhạt, ngăn cách tất cả tai ương và hắc ám.
Rầm!
Rầm!!
Rầm!!!
Lực lượng hắc ám liên tục bùng nổ, cánh tay hai người lại chạm vào nhau, không gian vừa mới hứng chịu tai họa lại một lần nữa sụp đổ dữ dội.
Cuộc giao thủ giữa Vân Triệt và Lục Bất Bạch đột nhiên bùng nổ, những người ở chiến trường Trung Khư hoàn toàn không kịp phản ứng. Lực lượng như vậy không thể nghi ngờ chính là tai họa khủng khiếp đối với bọn họ, trong phút chốc tiếng kêu thảm thiết vang trời, vô số bóng người liều mạng bỏ chạy.
Bất Bạch thượng nhân vốn một mực nhẫn nhịn, trong lòng rõ ràng còn nhiều kiêng kỵ, lại đột nhiên ra tay với Vân Triệt... còn là toàn lực ra tay với sát ý ngập trời, khiến Bắc Hàn Sơ và các đại Thần Quân đều trở tay không kịp.
Mà điều càng làm bọn họ kinh hãi chính là, lực lượng của Lục Bất Bạch... hoàn toàn bị Vân Triệt chính diện đỡ được!
Lục Bất Bạch chính là một Thần Quân cấp bốn! Hơn nữa đã dừng lại ở Thần Quân cảnh hơn tám ngàn năm, huyền lực hùng hậu mênh mông như biển cả. Vân Triệt đánh bại Đông Tuyết Từ, đánh bại mười đại Thần Vương, đánh bại Bắc Hàn Sơ, bây giờ... thậm chí ngay cả lực lượng của Lục Bất Bạch cũng chính diện đỡ lấy!
Hơn nữa huyền lực hắn phóng thích ra vẫn là lực lượng của Thần Vương cấp năm!
Đây rốt cuộc là quái vật gì!
Sau cơn kinh ngạc, Bắc Hàn Sơ, người vốn đang bị đè nén bởi khuất nhục và bất cam vô tận, lập tức phấn chấn tinh thần:
- Sư thúc ra tay rồi! Phụ vương, các vị Giới Vương tiền bối, mau cùng ra tay! Băm thây Vân Triệt vạn mảnh!
Bắc Hàn Thần Quân nhìn lên trời, thản nhiên nói:
- Không, Bất Bạch thượng nhân có thân phận thế nào, vội vàng ra tay tương trợ chỉ khiến ngài ấy bất mãn. Hơn nữa... một mình ngài ấy là đủ rồi.
Ầm ầm!!
Lại một luồng hắc quang phá nát không trung, cánh tay Vân Triệt bị đánh văng ra. Năm ngón tay của Lục Bất Bạch từ trảo hóa thành kiếm, đâm thẳng vào ngực Vân Triệt. Kiếm uy bùng nổ, chấn văng Vân Triệt ra xa.
- Nguy rồi!
Nam Hoàng Thiền Y khẽ kêu lên, nàng vừa bước lên trước nhưng lại lập tức dừng lại... Bởi vì nàng chợt thấy Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng ở trung tâm chiến trường vẫn lặng yên như cũ, không hề có chút dao động cảm xúc nào.
Đánh bay Vân Triệt, Lục Bất Bạch không đi bắt thiếu nữ váy trắng mà lại lao về phía Vân Triệt. Bởi vì nàng không thể trốn thoát được, mà sự việc đã đến nước này, Vân Triệt phải chết!
Thân thể Vân Triệt xoay tròn trên không, huyền khí trên người đột nhiên thay đổi.
Oanh Thiên, mở!
Huyền khí đột nhiên cuồng bạo hơn không biết bao nhiêu lần, trực tiếp đánh bật Lục Bất Bạch đang toàn lực lao tới. Hắn còn chưa kịp kinh hãi, một đôi tròng mắt đỏ đen đã ở ngay trước mặt, cánh tay quấn quanh huyết quang đập thẳng xuống.
Ầm ầm!!
Song chưởng chạm nhau, đôi mắt của Lục Bất Bạch lập tức lồi ra, gần như vỡ nát. Hắn cảm giác một quyền của mình như nện vào huyền thiết không thể phá vỡ, toàn bộ cánh tay phải đột ngột mất đi tri giác, năm ngón tay gãy vụn, âm thanh mạch máu nổ tung rõ đến chói tai.
Dù sao kinh nghiệm huyền đạo của hắn cũng vô cùng phong phú, dư lực dẫn dắt thân thể lùi nhanh về phía sau bằng tốc độ nhanh nhất, gắng gượng thoát khỏi lực lượng của Vân Triệt.
- Ngươi...
Tay trái của hắn nắm lấy tay phải, trong miệng run rẩy thốt lên, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ như gặp phải quỷ thần. Mấy khắc trôi qua, cánh tay hắn vẫn hoàn toàn tê dại, không thể nhấc lên, chỉ có máu tươi đang điên cuồng tuôn rơi.
- Sư... thúc!
Bắc Hàn Sơ hoảng sợ đến cực điểm, các Thần Quân càng kinh hãi thất sắc.
Vân Triệt lại một lần nữa xé nát nhận thức và tín niệm của bọn họ.
Vân Triệt không đuổi theo, bởi vì lực lượng va chạm liên tục vừa rồi đã gần như làm hao hết vách chắn Tà Thần che chở cho thiếu nữ váy trắng. Hắn thuấn thân đến bên cạnh thiếu nữ, bàn tay chìa ra, một vách chắn Tà Thần mới bao phủ lấy người nàng.
Đúng lúc này, ánh mắt Bắc Hàn Sơ đột nhiên thay đổi, hắn bắn đi như một mũi tên, nháy mắt xông đến trước người Thiên Diệp Ảnh Nhi, bàn tay nổ ra kiếm cương chín thước, chĩa thẳng vào cổ nàng.
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi không hề động đậy.
Biến cố bất ngờ khiến mọi người kinh hãi liếc nhìn.
Bắc Hàn Sơ thở hổn hển, kiếm cương trong tay chỉ cần tiến thêm một phân sẽ cắt đứt yết hầu của Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Vân Triệt, đây là nữ nhân của ngươi phải không? Giao thiếu nữ kia... cho sư thúc! Ngươi và nàng đều sẽ bình an vô sự, Tàng Thiên kiếm cũng có thể lấy đi.
- Bằng không, ta giết nàng!
Làm rất tốt... Nắm lấy cánh tay vẫn còn tê dại, Lục Bất Bạch bình thường tuyệt đối sẽ khinh thường hành vi này, nhưng vào lúc này trong lòng lại tràn đầy tán thưởng.
Vân Triệt không hề có phản ứng, trong ánh mắt lạnh lùng thoáng qua một tia thương hại.