Năm đó, Mạt Lỵ từng nói với hắn rằng trong ký ức được khắc sâu vào huyết mạch Tà Thần Bất Diệt có ghi lại việc mầm mống Tà Thần đã thất lạc tại Lam Cực Tinh. Đây cũng là một trong những lý do nàng tìm đến Thiên Huyền đại lục.
Không rõ là do Mạt Lỵ không muốn nhắc tới Bắc Thần Vực, hay nàng có điều che giấu, hay là trong ký ức của Tà Thần có thiếu sót... cũng có thể là vì một nguyên nhân nào khác, mà sau Hỏa, Thủy, Lôi, Hắc Ám, mầm mống Tà Thần thứ năm lại tồn tại ở Bắc Thần Vực!
Một thế giới thuộc về ma.
Nếu không phải đã chiếm được mầm mống Hắc Ám và biết được một vài bí mật của Tà Thần từ thời viễn cổ, hắn chắc chắn sẽ không thể nào lý giải nổi.
Vân Triệt khẽ vung tay, thế giới bão tố phía trước lập tức cuồn cuộn, gào thét như vạn long quần vũ. Phong vực khổng lồ di chuyển và rít gào theo đúng ý niệm của hắn. Khi hắn thu tay về, tất cả lại biến mất không còn tăm hơi chỉ trong nháy mắt.
Vân Thường kinh ngạc thốt lên:
- Oa! Tiền bối, ngài lại còn tu luyện cả huyền lực bão táp, thật lợi hại.
Ở Bắc Thần Vực, hầu hết mọi người đều chủ tu hắc ám, số người kiêm tu huyền lực thuộc tính khác chưa tới một nửa. Vậy mà nàng đã tận mắt thấy ngọn lửa, sấm sét, và bão tố trên người Vân Triệt, đây là chuyện chưa từng tồn tại trong nhận thức của nàng.
- Đi thôi.
Vân Triệt xoay người, dẫn Vân Thường quay về đường cũ.
Ngay ngày đầu tiên đến Trung Khư giới, huyền mạch đã cho hắn cảm ứng được sự tồn tại của mầm mống Tà Thần, từ đó đoán ra những cơn gió lốc vĩnh viễn không ngừng ở nơi này rất có thể được sinh ra từ nó.
Thế nhưng, hắn không lập tức đi tìm. Bởi vì nếu làm vậy khiến gió lốc nơi đây ngừng lại, dị biến ở Trung Khư giới sẽ rất dễ dàng thu hút sự chú ý của người khác.
Trước kia, tìm được một mầm mống Tà Thần có thể khiến hắn hưng phấn kích động một thời gian dài. Nhưng lần này, hắn lại lạnh lùng đến lạ thường. Có lẽ là vì trong lòng chỉ còn lại hận thù.
Khi trở lại bên cạnh Thiên Diệp Ảnh Nhi, gió lốc nơi này đã dịu đi rất nhiều.
Thiên Diệp Ảnh Nhi dường như định hỏi điều gì đó, nhưng đột nhiên, nàng cảm nhận được khí tức trên người Vân Triệt biến đổi, vờn quanh thân hắn rõ ràng là nguyên tố phong thuần túy đến cực điểm.
Đôi mắt đẹp của nàng khẽ nheo lại, nàng lại một lần nữa dùng ánh mắt nhìn quái vật để nhìn Vân Triệt:
- Bây giờ ngươi đã có thể khống chế hoàn mỹ huyền lực hệ phong rồi chứ?
Vân Triệt vung tay... Trong nháy mắt, khu vực trăm dặm xung quanh, gió lốc hoàn toàn ngừng lại, thế giới nhất thời yên tĩnh đến đáng sợ.
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi hít một hơi thật nhẹ, nói:
- Không hổ là Nguyên Tố Sáng Thế Thần. Ba phương Thần Vực chắc chắn vẫn chưa hiểu hết, bọn họ rốt cuộc đã chọc giận một con quái vật đáng sợ đến mức nào. Càng buồn cười hơn là, một con quái vật đáng sợ như vậy trước kia lại từng là đại thiện nhân cứu thế, còn định âm thầm quy ẩn hạ giới, ha ha ha ha.
Nàng đột nhiên cất tiếng cười lớn, mỗi một chữ, mỗi một tiếng cười đều mang theo sự châm chọc và bi ai sâu sắc.
- Chúng ta phải đi.
Vân Triệt nói.
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc nhìn Vân Thường:
- Đi đâu? Đưa tiểu nha đầu này về nhà sao?
- Đúng!
Vân Thường vui mừng ngẩng đầu:
- A! Thật sao ạ?
- Ta chỉ còn thiếu nửa bước là đột phá đến Thần Quân cảnh.
Vân Triệt nói, thời gian nửa năm từ Thần Vương cấp năm bước đến Thần Vương đỉnh phong, tiến cảnh khủng bố đủ để dọa cho thần đế cũng phải kinh hồn bạt vía này khi nói ra từ miệng hắn lại không hề có chút cảm xúc nào:
- Cấp bậc tài nguyên ở nơi này đã không còn đủ... Thiên Hoang giới xem ra là một lựa chọn không tồi.
- Nói như vậy, ngươi định tránh Nam Hoàng Thiền Y?
Thiên Diệp Ảnh Nhi nheo đôi mắt vàng lại, khóe môi đột nhiên nhếch lên một đường cong nguy hiểm:
- Ta ngược lại cảm thấy nên gặp nàng ta một lần. Nàng ta đã hứa nửa năm sau sẽ đến đây, ta nghĩ nàng ta sẽ không thất hứa.
- Chẳng phải ngươi là người kiêng kỵ nhất việc gặp phải phiền phức vô vị sao?
Vân Triệt lạnh lùng nói, rồi chân mày hắn đột nhiên nhướng lên, ngước mắt nói:
- Ngươi biết thân phận của nàng ta?
Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ điểm ngón tay, một kết giới cách âm lặng lẽ hình thành, ngăn Vân Thường ở bên ngoài. Nàng chậm rãi nói:
- Có lẽ vậy. Mức độ ngăn cách thông tin giữa Bắc Thần Vực và các thần vực khác còn nghiêm trọng hơn ngươi tưởng. Ta đoán, trong mấy năm ngươi ở Đông Thần Vực, chắc chắn chưa từng nghe được tin đồn cụ thể nào về Bắc Thần Vực, e rằng ngay cả tên của một ma nhân cường đại nào ở Bắc Thần Vực cũng chưa từng nghe qua.
“...” Sự thật đúng là như thế.
- Năng lực tình báo của Phạm Đế Thần Giới gần như ngang với lực lượng “Cao Nguyệt” của Nguyệt Thần Giới ở Đông Thần Vực, nhưng những gì biết được về Bắc Thần Vực lại cực kỳ ít ỏi. Tin tức cố gắng lắm mới thu được cũng chủ yếu tập trung vào ba đại Vương giới của Bắc Thần Vực, còn về việc thế hệ trẻ xuất hiện thiên tài nào thì sẽ không ai để ý, cũng không cần phải để ý.
- Thế nhưng, Nam Hoàng Thiền Y lại biết đến sự tồn tại của ngươi. Chuyện này rất kỳ lạ. Hơn nữa, thái độ của nàng ta đối với ngươi, cùng với những lời nàng ta nói ngày đó đều cho ta một cảm giác... Nàng ta không chỉ biết ngươi từng dẫn tới chín tầng lôi kiếp, mang trong mình lời tiên đoán chân thần, mà dường như còn biết chuyện ngươi sở hữu huyền mạch Tà Thần, thậm chí... cả chuyện Ma Đế trở về, nàng ta đều biết.
- Bằng không, ta thật sự không thể lý giải nổi vì sao nàng ta lại nói ra được bốn chữ “Rạng đông hắc ám”.
“...” Chân mày Vân Triệt nhíu lại.
- Có thể hiểu rõ ngươi đến mức này, còn có thể dễ dàng nhìn thấu ngươi, nếu có ai đó làm được, vậy chỉ có thể là người của Vương giới! Nhưng nàng ta lại là con gái của một thần quốc thuộc tinh giới trung vị.
Chân mày Thiên Diệp Ảnh Nhi bất giác nhíu chặt:
- Một người của Vương giới lại ẩn mình trong một tinh giới trung vị, còn có thân phận hoàn hảo như vậy, hơn nữa nàng ta là nữ nhân, cộng với cảm giác mơ hồ này... Tất cả những điều đó khiến ta nghĩ tới một cái tên.
Vân Triệt:
- Ai?
- Ma nữ!
- Ma nữ... là người thế nào?
Vân Triệt hỏi.
- Nói đến ma nữ, không thể không nhắc tới một người, người được mệnh danh là nữ nhân đáng sợ nhất trên đời. Ngay cả lão cẩu Thiên Diệp Phạm Thiên, năm đó hắn đã chính miệng nói với ta, nếu trên thế gian này có thứ gì khiến hắn sợ hãi nhất, thì đó chắc chắn là nữ nhân này.
- Trì Vũ Thập!
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi nói ra cái tên này... một cái tên hoàn toàn xa lạ đối với Vân Triệt.
- Là một trong những ma đế của ba Vương giới Bắc Vực sao?
Vân Triệt hỏi. Có thể khiến một nhân vật như Thiên Diệp Phạm Thiên phải kiêng kỵ, chỉ có thể là tồn tại cấp bậc thần đế.
- Nàng ta là Đại Giới Vương của Kiếp Hồn Giới, một trong ba thần đế Bắc Vực, nhưng hiếm có ai gọi nàng là thần đế. Nàng ta có một danh hiệu còn cao hơn cả thần đế - Ma Hậu Bắc Vực, cũng được gọi là “Ma Hậu”.
- Đế của Bắc Vực là ai?
Vân Triệt hỏi tiếp.
Trong mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi thoáng qua một tia u ám:
- Không có đế của Bắc Vực. Cũng không ai dám trở thành đế của Bắc Vực.
- Thực lực của nàng ta vượt xa các thần đế khác?
Vân Triệt nhíu mày.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Không, những nam nhân thân cận với nàng, dính dáng đến nàng... tất cả đều đã chết.
Vân Triệt: “...”
Thiên Diệp Ảnh Nhi khinh thường hừ lạnh:
- Nghe đồn nàng ta có một dung mạo đủ để mê hoặc thiên hạ, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều có thể gặm nhấm tâm hồn người... Càng có thể ăn tươi nuốt sống người! Nghe nói cả đời nàng ta từng gả cho bốn người, từ Giới Vương hạ vị đến Giới Vương trung vị rồi đến Giới Vương thượng vị... Dẫm lên nam nhân mà thăng tiến như diều gặp gió, mà ba nam nhân thân là Giới Vương tất cả đều đã chết, nghe nói là bị nàng hút cạn tinh huyết đến chết.
- Mà nam nhân cuối cùng nàng ta gả cho, là Tịnh Thiên Thần Đế của Tịnh Thiên Thần Giới.
Tịnh Thiên Thần Giới? Chân mày Vân Triệt khẽ động... Thiên Diệp Ảnh Nhi đã nhắc đến ba Vương giới của Bắc Vực: Phần Nguyệt, Diêm Ma, Kiếp Hồn, không hề có cái tên “Tịnh Thiên” này.
Khóe môi Thiên Diệp Ảnh Nhi lộ ra nụ cười lạnh trào phúng:
- A, nam nhân chính là sinh vật ti tiện và đáng buồn như vậy. Một nữ nhân dẫm lên thi thể của nam nhân để thượng vị, không biết đã bị bao nhiêu nam nhân vấy bẩn, vậy mà vẫn có thể mê hoặc vô số nam nhân đến thần hồn điên đảo, ngay cả một thần đế đường đường cũng không tiếc bất chấp cả giới phản đối và thiên hạ chê cười để cưới nàng làm hậu... chết thật nực cười và thê thảm.
- ... Ngươi nói, Tịnh Thiên Thần Đế cũng đã chết!?
Trên mặt Vân Triệt cuối cùng cũng lóe lên một tia kinh ngạc.
Nụ cười của Thiên Diệp Ảnh Nhi càng thêm trào phúng:
- Đúng, đã chết. Giống như những nam nhân trước đó nàng ta gả cho, không có ngoại thương, không có nội thương, không có kịch độc, không có dấu vết giao đấu, trên mặt còn mang theo nụ cười... nhưng chính là đã chết.
- Không chỉ chết, mà còn không biết Trì Vũ Thập đã dùng thủ đoạn yêu ma gì, chỉ trong trăm năm ngắn ngủi, trên dưới Tịnh Thiên Thần Giới đã hoàn toàn thần phục nàng ta, ngay cả tên tinh giới cũng đổi thành Kiếp Hồn Giới. A... có lẽ tất cả nam nhân trong giới đều đã bị nàng ta ngủ qua một lần rồi!
Vân Triệt chưa từng nghe đến cái tên “Ma Hậu Bắc Vực”, mà những lời miêu tả của Thiên Diệp Ảnh Nhi không nghi ngờ gì đã vẽ nên một hình tượng khiến người ta phải dựng tóc gáy.
Vân Triệt nói:
- Ngươi nói, Nam Hoàng Thiền Y rất có thể là người của Trì Vũ Thập này?
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói tiếp:
- Dưới trướng Ma Hậu có “Chín Ma Nữ”, và chín ma nữ này được gọi là “Cái bóng” của Ma Hậu. Theo tin tức ta biết, có lời đồn chín ma nữ này là linh hồn phân thân của nàng, cũng có lời nói đó là những nữ tử đặc biệt mà nàng lựa chọn. Nhìn Nam Hoàng Thiền Y, hiển nhiên là vế sau.
- Chín ma nữ tồn tại trong bóng tối ở Bắc Thần Vực, giám sát Bắc Thần Vực, và càng giám sát những kẻ dị đoan, đề phòng sự xâm nhập ngầm của ba thần vực khác. Không ai biết thân phận thật sự của các nàng... hoặc là thân phận của các nàng luôn luôn thay đổi. Nhưng có thể chắc chắn một điều, để trở thành ma nữ, các nàng đều sẽ trải qua thần lực truyền thừa của Kiếp Hồn Giới, thực lực cực kỳ cường đại, đặc biệt là linh giác và năng lực nhìn thấu sâu sắc đến cực điểm...
- Với hiểu biết có hạn của ta về Bắc Thần Vực, ma nữ của Ma Hậu... đây là thân phận khả dĩ nhất của Nam Hoàng Thiền Y mà ta có thể nghĩ đến!
Vân Triệt trầm mặc, đôi mày nhíu chặt, lặng lẽ sắp xếp lại những thông tin mà Thiên Diệp Ảnh Nhi vừa nói.
Nếu suy đoán của Thiên Diệp Ảnh Nhi là thật, hắn tiến vào Bắc Thần Vực chưa đầy một năm đã bị một tồn tại cấp Vương giới để mắt tới... thật sự không phải là chuyện dễ thở.
- Xem ra ngươi quả nhiên là một tên sát tinh, đi đến đâu cũng không thể yên ổn.
- Ngươi muốn gặp Nam Hoàng Thiền Y, là định làm gì?
Vân Triệt hỏi.
Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh đi:
- Phản chế! Ta không phải là người quen chịu bị động!
- Phản chế thế nào?
Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên mỉm cười, ngón tay thon dài chậm rãi vê một chiếc chuông vàng nhỏ nhắn, tinh xảo:
- Muốn nắm được thóp của một nữ nhân, chẳng phải quá dễ dàng sao? Đây là “Tiểu Phạm Hồn Linh”, có thể xâm nhập vào hồn hải, khiến người ta tạm thời mất đi ý thức. Chỉ cần không cố tình quấy nhiễu, rất lâu sau cũng sẽ không tỉnh lại.
- Phạm hồn lực của ngươi đã mất hết, dùng nó thế nào?
Vân Triệt nói.
Ngón tay Thiên Diệp Ảnh Nhi khép lại:
- Ta là người luôn chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. Bên trong nó tích trữ phạm hồn lực của ta trước khi bị phế. Ta bị lão cẩu Thiên Diệp Phạm Thiên kia phế huyền lực xuống Thần Quân mà vẫn có thể trốn đến đây chính là nhờ vào nó.
- Lực lượng còn lại bên trong... có lẽ có thể sử dụng thêm một lần nữa. Nhưng với hồn lực ít ỏi còn lại và trạng thái hiện giờ của ta, ta không dám chắc có thể thành công, cần sự hỗ trợ của ngươi.
- Long hồn?
- Đúng.
- Ngươi định làm gì?
Khóe môi Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ động, một luồng âm thanh nhỏ truyền vào tai Vân Triệt.
- A, thật sự đê tiện.
Vân Triệt cười lạnh một tiếng.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng cười lạnh một tiếng:
- Chẳng phải ngươi đã từng làm chuyện còn đê tiện hơn nó vạn lần với ta rồi sao? Cho nên, ngươi muốn làm hay không?
- Đương nhiên muốn.
Vân Triệt không chút do dự trả lời.