Giọng điệu của Vân Triệt vô cùng bình thản, nhưng từng lời thốt ra lại khiến các cường giả Vân thị phải cau mày.
Vân Tường bật cười, lúc này hắn đột nhiên cảm thấy việc giải thích và liên tục nhượng bộ lúc trước thật nực cười biết bao. Trên mặt hắn không còn vẻ tức giận, chỉ còn lại sự miệt thị và khinh bỉ:
- Hừ... Dựa vào ngươi? Một Thần Vương nhỏ nhoi?
Nhị trưởng lão Vân Phất của Vân thị cau mày nói:
- Cứu Thường nhi không phải là lý do để ngươi có thể giương oai ở đây. Ngươi nên thấy may mắn vì tộc trưởng lòng dạ rộng lượng lại là người trọng ơn nghĩa, bằng không, chỉ với những lời vừa rồi của ngươi, câu nào cũng đủ để chịu trừng phạt nặng nề.
- Lần cuối cùng... lập tức cút khỏi đây!
Rầm!
Huyền khí phóng thích, đẩy ra từng tầng gợn sóng trong không gian tổ miếu. Dường như chỉ cần Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi chần chừ thêm một khắc, bọn họ sẽ ra tay không chút lưu tình.
Vân Triệt trầm giọng:
- Thiên Ảnh, giết...
Đoàng!!!
Một tiếng sét kinh thiên động địa đột nhiên từ bên ngoài truyền đến, kèm theo không gian chấn động như trời sập, cùng với những tiếng kinh hô hỗn loạn.
Toàn bộ hai mươi hai Thần Quân trong tổ miếu lập tức đứng dậy, Vân Tường lạnh lùng nói:
- Có kẻ cố tình xông vào lôi vực!
Vân Đình nói:
- Không... là đã xông vào rồi. Hơn nữa khí tức này...
Giọng nói già nua, nặng nề của đại thái trưởng lão vang lên:
- Lôi vực bị xâm nhập, là Hoang Thiên Long Tộc.
- Cái... cái gì!
Vân Tường cùng các trưởng lão đồng loạt hoảng hốt.
Vân Đình xoay người, hai tay chậm rãi siết chặt:
- Không, không chỉ có Hoang Thiên Long Tộc. Còn có Cửu Diệu Thiên Cung.
Đúng lúc này, một âm thanh chấn động hồn phách mang theo uy lăng của Thần Quân... hơn nữa còn là Thần Quân đỉnh phong từ xa truyền đến:
- Vân Đình tộc trưởng, Cửu Diệu đặc biệt đến bái phỏng, kính xin nể mặt ra gặp.
- Đây... đây là! Cửu Diệu Cung Chủ!
Giọng nói này, cùng với linh áp đáng sợ này, người đến đây chính là tổng cung chủ của Cửu Diệu Thiên Cung -- Cửu Diệu Thiên Tôn!
- Lại là vì Thánh Vân Cổ Đan sao?
Vân Tường nghiến răng nghiến lợi nói.
Vân Đình nặng nề thở dài, trong lòng bi thương tột độ:
- Thế trận lớn như thế, e rằng không chỉ đơn giản vì Thánh Vân Cổ Đan. Đại nạn chỉ còn bảy ngày, sẽ luôn có kẻ không nhịn được mà đến ra tay độc ác vơ vét một phen... Chúng ta ra ngoài thôi, ba vị thái trưởng lão cũng xin mời.
Ngày thường, hắn gần như không bao giờ cần đến lực lượng của ba vị thái trưởng lão, lần này lại chủ động yêu cầu.
- Tộc trưởng, chẳng lẽ ngài định...
Các trưởng lão đồng loạt kinh hãi, với tình trạng cơ thể của Vân Đình, một khi thi triển toàn lực, thứ tiêu hao không chỉ là huyền khí, mà còn là sinh mệnh.
Vân Đình xua tay:
- Thực lực của Cửu Diệu Thiên Tôn còn hơn xa dự tính của các ngươi, huống chi còn có Hoang Thiên Long Tộc. Hôm nay nếu ta không ra tay, e rằng chúng ta không chống đỡ nổi đến kỳ hạn đại nạn... Đừng nhiều lời nữa, đi thôi.
Bọn họ đã tận mắt chứng kiến hy vọng chói lọi trên người Vân Thường, rồi lại tự tay dập tắt hoàn toàn hy vọng ấy.
Hy vọng chợt tắt ngấm, sự áy náy và cảm giác tội lỗi khiến hắn có phần tâm tàn ý lạnh.
Bọn họ không còn để tâm đến Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, thậm chí không quan tâm đến Vân Thường, toàn bộ phi thân lên, rời khỏi tổ miếu.
Vân Triệt không động, không có người khác ở bên, dưới gợn sóng của Quang Minh huyền lực, thân thể và huyền mạch bị thương của Vân Thường đang khép lại với tốc độ vượt xa lẽ thường. Sắc mặt của Vân Thường cũng dần bớt đi vẻ trắng bệch, nhưng nàng vẫn hôn mê sâu, không cách nào tỉnh lại.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng yên bên cạnh, lặng lẽ quan sát... nàng tin chắc rằng, khi Vân Triệt dùng sinh mệnh thần tích để khôi phục huyền mạch cho nàng, hắn cũng chưa từng dồn hết tâm trí như vậy.
Trên bầu trời Thiên Cương Vân Tộc lúc này lơ lửng mấy trăm người. Số lượng không nhiều, nhưng khí tức ai nấy đều kinh người. Trong đó, số lượng Thần Quân lên đến ba mươi người, vượt xa toàn bộ Thiên Cương Vân Tộc.
Đặc biệt là hai người dẫn đầu, uy áp khiến không gian đông cứng lại rõ ràng là Thần Quân đỉnh phong!
Mà những bóng dáng này không chỉ có con người, trên không trung phía sau lôi vực, từng long ảnh khổng lồ đang lượn vòng, con ngắn thì ngàn trượng, con dài thì vạn trượng, quanh thân lấp lánh lôi đình. Trong lúc chúng bay lượn, chúng đã cưỡng ép mở ra một lối đi trong lôi vực thủ hộ của Vân tộc, cho dù là phàm linh cũng có thể bình an đi qua.
Ở Thiên Hoang Giới, thế lực tinh thông sức mạnh lôi điện nhất không phải là Thiên Cương Vân Tộc, mà là Hoang Thiên Long Tộc. Hoang Thiên Ma Lôi của tộc chúng, dù tự xưng là sức mạnh lôi đình cuồng bạo nhất dưới Vương Giới cũng không hề quá lời.
Xâm nhập lôi vực thủ hộ của Thiên Cương Vân Tộc, đối với chúng dễ như trở bàn tay.
- Vân tộc trưởng, nhiều năm không gặp, vẫn khỏe chứ.
Cửu Diệu Thiên Tôn một thân áo bào đen, tóc dài râu dài, tướng mạo ôn hòa, trông rất có tiên phong đạo cốt.
Vân Đình lại không để ý đến hắn, mà trừng mắt nhìn nam tử áo bào tím bên cạnh:
- Hoang Tịch! Hai tộc chúng ta giao tình hơn mười vạn năm, ở Thiên Hoang Giới, ai cũng có thể giẫm lên Thiên Cương Vân Tộc chúng ta một cước, chỉ có ngươi là không có tư cách đó! Hôm nay ngươi bày ra trận thế lớn như vậy không mời mà đến, lẽ nào... là để thăm lão hữu sắp lìa đời là ta đây sao!
Hoang Tịch, là long chủ của Hoang Thiên Long Tộc, cũng là con rồng mạnh nhất Thiên Hoang Giới.
Hoang Thiên Long Chủ cười nhẹ, không chút hổ thẹn hay tức giận:
- Ha ha, Vân tộc trưởng, hôm nay bản long chủ đến đây chính là đi theo Cửu Diệu Thiên Tôn. Đợi Cửu Diệu Thiên Tôn được như ý nguyện, bản long chủ sẽ rút lui.
Sự bình thản này không thể nghi ngờ chính là sự tuyệt tình thẳng thắn nhất. Vẻ mặt của Vân Đình càng thêm thê lương, lạnh giọng nói:
- Tốt... rất tốt.
Ánh mắt hắn chuyển đi, lạnh như băng trầm giọng:
- Cửu Diệu Thiên Tôn, chỉ vì một viên Thánh Vân Cổ Đan mà khiến ngươi bám riết không tha như vậy, tài nguyên và liêm sỉ của Cửu Diệu Thiên Cung các ngươi đã cạn kiệt đến mức này rồi sao?
Cửu Diệu Thiên Tôn cũng không giận, ngược lại cười ha hả... Thiên Cương Vân Tộc sắp đến ngày đại nạn chỉ khiến bọn họ thương hại chứ không có tư cách khiến họ tức giận, đây không thể nghi ngờ là một hiện thực quá bi ai:
- Ha ha ha ha, Vân tộc trưởng nói đùa rồi. Một viên cổ đan sao đáng để bổn thiên tôn đích thân đến vùng đất tội lỗi này.
Vẫn giữ nụ cười trên môi, Cửu Diệu Thiên Tôn chậm rãi nói:
- Ngoài Thánh Vân Cổ Đan ra, bản thiên tôn còn muốn mượn một món đồ từ chỗ Vân tộc trưởng, Vân Thiên Đỉnh.
Vân Tường không thể nhịn được nữa, giận dữ hét lên, Thiên Long Lôi Thần Thương hiện ra trong tay, tiếng rồng gầm vang trời, kinh lôi quấn quanh, mũi thương chỉ thẳng lên không:
- Vô liêm sỉ! Cho dù Thiên Cương Vân Tộc ta có rơi vào bụi bặm, cũng không phải là lũ các ngươi có tư cách giẫm lên!
Hoang Thiên Long Chủ liếc mắt:
- Hả? Đây chẳng phải là long thương năm đó tộc ta ban cho các ngươi sao, bây giờ lại dùng nó chỉ vào bản long chủ, thật nực cười!
Năm đó là tặng cho, bây giờ lại thành “ban cho” trong miệng hắn. Hắc mang chợt lóe lên trong mắt hắn, thoáng chốc, Thiên Long Lôi Thần Thương trong tay Vân Tường chấn động mạnh, tiếng rồng gầm trở nên run rẩy, uy thế của cây thương cấp tốc giảm xuống.
“!!” Vân Tường cắn chặt răng, bàn tay cầm thương kịch liệt run lên.
- Cút...
Vân Đình chậm rãi phun ra một chữ, ngoan tuyệt... và bất lực.
Cửu Diệu Thiên Tôn cười hề hề nói:
- Vân tộc trưởng, ngài vẫn nên suy nghĩ kỹ thì hơn. Hôm nay bản thiên tôn và long chủ đã đích thân đến đây, sao có thể tay không trở về được.
Sắc mặt của Vân Đình mỗi lúc một âm trầm:
- Kẻ có tư cách chế tài Thiên Cương Vân Tộc ta chỉ có Thiên Hoang Thần Giáo. Hành động lần này của các ngươi không sợ đắc tội Thiên Hoang Thần Giáo sao!
Cửu Diệu Thiên Tôn và Hoang Thiên Long Chủ chẳng những không lộ vẻ kiêng kỵ, ngược lại còn đồng thời nở nụ cười thần bí khó lường:
- Nói rất hay! Vì sao hôm nay chúng ta lại ở đây, Vân tộc trưởng chẳng lẽ không thể dùng cái đầu của ngươi suy nghĩ kỹ lại xem?
Vân Đình sững sờ, sau đó sắc mặt đột nhiên thay đổi, trong nháy mắt từ xanh đen chuyển thành trắng bệch:
- Chẳng lẽ... các ngươi...
Đại thái trưởng lão thở dài nói:
- Nói nhiều lời vô ích cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Ra tay đi.
Ác chiến cứ thế bùng nổ trên bầu trời Thiên Cương Vân Tộc.
Một ngày như vậy, bọn họ đã sớm có chuẩn bị, chỉ là không ngờ nó lại đến vào hôm nay, càng không ngờ đối phương không phải là Thiên Hoang Thần Giáo, mà là Cửu Diệu Thiên Cung cùng với Hoang Thiên Long Tộc.
Toàn bộ Thần Quân của Cửu Diệu Thiên Cung và Hoang Thiên Long Tộc đột nhiên nhào xuống, vừa mới giao thủ, đã áp chế toàn diện các Thần Quân trưởng lão của Thiên Cương Vân Tộc.
Vạn năm trước, Thiên Cương Vân Tộc là gia tộc Giới Vương, bá chủ số một không thể tranh cãi. Nhưng sau khi gánh vác danh tội tộc vạn năm, bị “giam cầm” ở tội vực này, lại trải qua từng lần chế tài tàn khốc, bọn họ đã sớm suy bại điêu tàn.
Cho đến bây giờ, dù là Cửu Diệu Thiên Cung hay Hoang Thiên Long Tộc, bọn họ đều tuyệt đối không có sức chống cự... Huống chi là cả hai tộc cùng đến.
- Vân tộc trưởng, tính ra, cũng đã rất nhiều năm không được lĩnh giáo thần uy của ngài.
Ngón tay của Cửu Diệu Thiên Tôn ngưng tụ thành kiếm, cười hề hề nói.
Năm đó khi Vân Đình còn là Thần Chủ chí tôn, Cửu Diệu Thiên Tôn chỉ là một tiểu bối quỳ xuống ngưỡng vọng, bây giờ lại dám bày ra tư thái kiêu ngạo như thế trước mặt hắn.
Vân Đình không nói một lời, trong tay hiện ra lôi thương, sắc tím nhuộm kín trời cao.
Ầm ầm ầm!!
Vân Đình và Cửu Diệu Thiên Tôn giao thủ chiêu đầu tiên, trong nháy mắt trên không trung đã vạn lôi cùng lóe lên, mây đen giăng đầy, không gian trăm dặm xung quanh vì thế mà kịch liệt chấn động, trời đất không ngừng biến sắc.
- Lũ vong ân bội nghĩa... chịu chết đi!
Vân Tường gầm lên một tiếng dữ dội, nhắm thẳng vào Hoang Thiên Long Chủ.
- Ha ha, không biết tự lượng sức mình.
Mắt rồng của Hoang Thiên Long Chủ liếc xéo, thân thể không động, bàn tay nâng lên, nhẹ nhàng đè xuống.
Nhất thời, giữa không trung chợt hiện một long trảo ngàn trượng, mang theo ma lôi tối đen đánh tới Vân Tường.
Nơi long trảo đi qua, không gian gợn lên từng tầng sóng hắc khí, lôi quang màu đen sôi trào như biển cả dậy sóng.
Bóng dáng của Vân Tường chấn động, nhưng không hề lùi bước, hét lớn một tiếng, huyền cương phóng thích, lấy uy thế còn mạnh hơn lúc trước nghênh đón thẳng mà lên...
Rầm ---
Tiếng va chạm nặng nề đến cực điểm, dưới long trảo, khí tức Thần Quân của Vân Tường như bọt sóng bị nghiền nát, vỡ tan không còn dấu vết, cả người như một viên thiên thạch rơi xuống, nện mạnh xuống đất.
Vân Tường, Thần Quân cấp tám, thân mang Thiên Cương thần lực màu lam, thực lực tổng hợp ở Thiên Cương Vân Tộc gần như chỉ sau tộc trưởng Vân Đình.
Nhưng lại dưới một kích của Hoang Thiên Long Chủ... lập tức tan tác!
Trên dưới Thiên Cương Vân Tộc đều kinh hãi tột độ, bọn họ còn chưa kịp kinh hoàng kêu lên, mặt đất vỡ vụn bỗng nhiên nổ tung, bóng dáng của Vân Tường giống như lôi đình lao ra, mang theo tiếng gầm giận dữ và lệ khí rung trời lại bổ nhào vào Hoang Thiên Long Chủ.
Nhưng mà... Bóng dáng hắn mới vọt lên không đến mười trượng, long trảo chưa tiêu hết lực lượng kia lại đột nhiên chụp xuống.
Rầm!!!!
Thiên Long Lôi Thần Thương rời tay bay ra, dưới lôi quang hắc ám đáng sợ tuyệt luân, áo bào của hắn vỡ vụn, toàn thân nứt toác, máu văng tung tóe, như một túi máu bị vỡ bay ngang ra ngoài, nện xuống nơi xa hơn mười dặm... Toàn thân run rẩy, nhưng lại không thể đứng lên ngay, hiển nhiên đã bị thương nặng.
- Tường nhi!!
- Vân Tường đại nhân!!
Một màn này gần như đánh sập hơn nửa niềm tin của tộc nhân Vân thị. Vân Đình gầm to một tiếng, khoảnh khắc phân tâm, bị Cửu Diệu kiếm trận đâm thẳng vào ngực, máu tươi bắn lên không, đổ nhào xuống.
- Tộc trưởng!!
Bốn phương tám hướng vang lên những tiếng gào thét tuyệt vọng đến xé lòng.
Cửu Diệu Thiên Tôn không đuổi theo, ánh mắt hắn chuyển hướng về phía tổ miếu của Thiên Cương Vân Tộc, nói với Hoang Thiên Long Chủ:
- Nơi đó là tổ miếu của Thiên Cương Vân Tộc. Thánh Vân Cổ Đan và Vân Thiên Đỉnh chắc chắn ở nơi này.
- Ngươi... dám!!
Lời của Cửu Diệu Thiên Tôn khiến tròng mắt Vân Đình co rút lại, bởi vì Vân Thiên Đỉnh, thứ quan trọng nhất của tộc họ, thật sự đang ở bên dưới tổ miếu.
Hắn phi thân lên, nhưng huyền khí vừa mới dâng lên đã khiến sắc mặt hắn trắng bệch, trong miệng phun ra liên tiếp mười mấy ngụm máu tươi.
- Ha ha, quả nhiên lời thiên tôn nói không sai.
Hoang Thiên Long Chủ cười nhạt một tiếng, cánh tay nâng lên, long trảo ngàn trượng hư thực kia hung hãn nện xuống tổ miếu.
- Dừng... dừng tay!!
Vân Đình phun máu, phẫn nộ gào thét... Nhưng vốn không có sức ngăn cản.
Ầm rầm!!
Khí bạo rung trời, đá cổ bay tán loạn, trong nháy mắt tổ miếu đã sụp đổ tan tành dưới long trảo.
Nhưng mà, nụ cười của Hoang Thiên Long Chủ cũng vào lúc này bỗng nhiên cứng đờ.
Dưới cổ miếu sụp đổ hiện ra ba bóng dáng. Một nam tử quay lưng về phía mọi người, ôm một thiếu nữ đang hôn mê, một nữ tử che giấu dung nhan đứng dựa vào một cột đá, tư thái tao nhã mà lười biếng.
Long trảo vốn dễ dàng đánh tan Vân Tường kia lại gắt gao dừng ở trên không bọn họ, giống như cố ý dừng lại... Nhưng chỉ có Hoang Thiên Long Chủ biết, long trảo của hắn dường như đột nhiên đánh lên một bức tường vô hình, cho dù thế nào cũng không thể ép về phía trước thêm nửa phần.
Kể cả uy áp và lực hủy diệt trên long trảo cũng hoàn toàn bị ngăn cản và triệt tiêu, không cách nào phóng thích ra dù chỉ một chút.