“...” Vân Triệt vẫn không đáp lời, nhưng bước chân khựng lại vì vấp phải một khúc xương rồng nặng trịch.
Ánh mắt vàng kim vốn mang theo vài phần trêu tức của Thiên Diệp Ảnh Nhi chợt biến đổi, thân hình nàng khẽ chuyển, chắn ngay trước mặt Vân Triệt:
- Ngươi thật sự đã giết nàng ta... giết cả Long Hậu!?
Vân Triệt khẽ chau mày, lạnh lùng đáp:
- Không liên quan đến ngươi!
“...” Gương mặt ngọc ngà của Thiên Diệp Ảnh Nhi cứng lại, rồi khóe môi nàng nhếch lên, sau đó phá lên cười như điên dại:
- Ha ha ha ha... ha ha ha ha ha...
- Không trách được, không trách được! Ha ha ha ha ha ha ha ha...
Tiếng cười khiến tấm lưng ong của nàng run rẩy, đôi gò bồng đảo cũng rung lên theo từng nhịp... Kể từ khi đến Bắc Thần Vực, đây là lần đầu tiên nàng cười thoải mái và tùy ý đến vậy. Trong tiếng cười không còn chút thê lương, lạnh lẽo hay mờ mịt, chỉ có sự khoái trá và vui sướng thuần túy.
Ở Thần Giới, đặc biệt là ở cấp bậc Vương Giới, ai cũng biết cả đời Long Hoàng chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Long Hậu, sau khi trở thành đế của long tộc, hoàng của hỗn độn, luôn một lòng theo chính đạo, khinh thường phường trộm cắp, lòng dạ lại rộng lớn bao la, khiến Long Thần nhất tộc không chỉ uy danh chấn thế mà còn được vạn giới kính trọng.
Khi ở cuộc chiến phong thần, Long Hoàng tỏ vẻ thưởng thức thậm chí che chở cho Vân Triệt, tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, cuối cùng thậm chí tuyên bố trước mặt mọi người rằng muốn thu hắn làm nghĩa tử.
Nhân vật giống như Long Hoàng rất khó thưởng thức một người, cũng rất khó thay đổi ý chí. Nhưng thái độ của hắn đối với Vân Triệt lại thay đổi một cách quỷ dị.
Sau khi Ma Đế rời đi, Tà Anh bị đánh ra ngoài hỗn độn, chính hắn đã đột nhiên đứng ra, giọng điệu lạnh lùng, đẩy Vân Triệt vào thế đối đầu với tất cả mọi người, khiến hắn rơi vào vực sâu tăm tối.
Có thể khiến cho ý chí của Long Hoàng xuất hiện thay đổi lớn lao như thế, dường như chỉ có thể là Long Hậu.
Long Hậu bế quan quỷ dị trước đó.
Long Hậu vốn không nguyện tiếp xúc với người đời chẳng những năm đó chứa chấp Vân Triệt, còn dạy hắn tu luyện Quang Minh huyền lực... điều này không thể chỉ dùng lý do “thương xót nhân tài” để giải thích được.
Vẻ tàn bạo của Vân Triệt khi đối mặt với Hoang Thiên Long Tộc làm cho nàng theo đó hồi tưởng lại ân oán giữa Vân Triệt với Long Hoàng, lúc lơ đãng kết hợp chúng cho ra một suy nghĩ cực kỳ không thể tưởng tượng được, một suy nghĩ mà trong mắt bất kỳ ai cũng là điều tuyệt đối không thể.
Nhưng mà chuyện vớ vẩn cỡ nào đều có thể phát sinh ở trên người Vân Triệt.
Nàng đột nhiên hỏi ra câu hỏi kia vốn chỉ có một phần thử xem, chín phần trêu tức, định dùng giọng điệu trào phúng để nói rằng:
- Nếu ngươi không ngủ với Long Hậu, vì sao Long Hoàng lại đột nhiên ngoan tuyệt với ngươi như thế.
Nhưng mà phản ứng mà nàng nhận được không phải là nụ cười lạnh của Vân Triệt mà là sự trầm mặc khác thường và lời trách mắng chẳng khác nào một sự ngầm thừa nhận của hắn.
Hình bóng của Thần Hi không còn nghi ngờ gì nữa, chính là nơi sâu thẳm nhất, đau đớn nhất, và cũng hổ thẹn nhất trong đáy lòng Vân Triệt, chân mày hắn đột nhiên nhíu lại, ánh mắt đầy giận:
- Có gì buồn cười!
Năm đó nếu như không phải Thần Hi gặp được hắn, sẽ không có tai họa sau này.
Chính là, hắn không muốn tin tưởng Thần Hi đã chết, hắn tình nguyện tin tưởng tất cả lời Hạ Khuynh Nguyệt nói đều đang lừa dối hắn.
Tiếng cười của Thiên Diệp Ảnh Nhi thoáng dừng lại, nhưng khóe môi vẫn giữ lấy ý cười:
- Vì sao không thể cười? Hậu của Long Hoàng, Long Hậu của hỗn độn, Long Hậu nổi danh cùng với ta, một nữ nhân khiến Long Hoàng phải khúm núm như một con chó trung thành, một nữ nhân cao quý tựa tiên nữ trong mắt tất cả đàn ông thiên hạ, hóa ra cũng chỉ là một con tiện nhân vẻ ngoài thanh cao, bên trong dâm đãng!
Ngọn lửa giận dữ nổ tung trong mắt Vân Triệt, hắn đột ngột vung tay, túm lấy cổ áo Thiên Diệp Ảnh Nhi, gằn giọng:
- Ngươi... nói... lại... một... lần... nữa!!
- Ta có nói sai?
Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn đang cười lạnh. Đây rõ ràng là chuyện không hề liên quan đến nàng, nhưng không biết vì sao, trong lòng nàng chính là rất không khoái trái.
Tay Vân Triệt hơi run rẩy:
- Ngươi... còn dám nói bậy nàng nửa chữ, ta phế ngươi đi!
Đôi mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi u lãnh mà tuyệt mỹ, nhưng không hề kiêng kỵ chút nào:
- Ngươi nỡ sao? Nếu như ta bị phế đi, trên đời này sẽ không còn nữ nhân có được máu của Ma Đế, ai tới giúp ngươi tu luyện Hắc Ám Vĩnh Kiếp, ai sẽ giúp ngươi biến Tam Phương Thần Vực thành ma vực đây?
Vân Triệt không đáp, nhưng bàn tay đang túm lấy Thiên Diệp Ảnh Nhi lại đột ngột buông ra:
- ...Vân Thiên Ảnh, không có ngươi, tương lai ta vẫn có thể giẫm đạp lên Tam Phương Thần Vực, mà ngươi không có ta, vĩnh viễn đều đừng nghĩ tới báo thù. Còn có, ngươi nhớ kỹ cho ta, nàng là Thần Hi, không phải Long Hậu!
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi đưa tay ngọc xoa ngực, rất ôn nhã chỉnh lại xiêm y, lời của Vân Triệt khiến nàng thoáng trầm tư, nhưng khóe môi vẫn nở nụ cười đầy châm biếm:
- Chẳng những đã ngủ, còn ngủ ra tình cảm?
Nàng tiến lên trước một bước, hơi thở nhẹ như u lan lướt trên môi Vân Triệt:
- Cũng khó trách Long Hoàng sẽ đối xử với ngươi như vậy, Long Hậu Thần Hi, Thần Nữ Phạm Thiên lại đều đã thành đồ chơi dưới háng của một mình ngươi, ngươi quả thật... đáng bị thiên đao vạn quả!
Vân Triệt lạnh lùng nhắc lại:
- Nàng không phải là Long Hậu, lại càng không phải là đồ chơi! Ngươi không xứng được đặt ngang hàng với nàng!
Thiên Diệp Ảnh Nhi lại không hề tức giận, trên đời này, có thể mang đến cho nàng “cảm giác vận mệnh thăng bằng” nhất không hề nghi ngờ chính là Thần Hi, đầu nàng ghé sát lại, đôi môi gần như chạm vào vành tai Vân Triệt:
- Phải không? Vậy ngươi nói cho ta, khi Thần Hi ở trên giường cùng ngươi, có còn giữ dáng vẻ thánh khiết cao cao tại thượng đó không?
Bàn tay Vân Triệt khẽ siết lại, nhưng khoảnh khắc trước khi lửa giận bùng nổ lại đột nhiên bị hắn áp chế, trên mặt hắn lại nở một nụ cười nhạt:
- Nàng là nữ nhân hoàn mỹ nhất trên thế giới, trước mặt ta, nàng có thể thánh khiết như sen tuyết, cũng có thể phóng đãng tựa yêu cơ.
- Khoảng thời gian ở cùng với nàng, ta chỉ hận không thể mỗi giây mỗi phút... hận không thể chết trên người nàng. Chỉ với một điểm này, ngươi đã không thể so sánh bằng.
- Còn ngươi, chẳng qua chỉ là một công cụ tu luyện và một món đồ chơi thượng hạng của ta mà thôi, hiểu chưa!
“...” Nụ cười trên mặt Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi biến mất, nhưng cánh môi không rời khỏi bên tai hắn, giọng nói cũng nhẹ nhàng đi rất nhiều:
- Vân Triệt, ngươi yên tâm, ta sẽ làm tròn bổn phận của một công cụ và một món đồ chơi... ngươi cũng thế.
- Hừ!
Vân Triệt hừ lạnh, xoay người nhanh chóng rời khỏi lôi vực.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi đi theo sau, tâm trạng rõ ràng không hề yên ổn.
Nàng nhẩm lại lời của Vân Triệt, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy trào phúng:
- ‘Không phải là Long Hậu’... Hóa ra kẻ được xưng là đệ nhất hỗn độn cũng chỉ là một trò cười bi thảm.
- Người trên thế gian này lại có ai thật sự nhìn rõ được ai.
...
Rời khỏi Thiên Cương Vân Tộc, Vân Triệt bung hết tốc độ, nhằm thẳng hướng nam mà bay đi, không hề ngập ngừng, càng không cần chuẩn bị bất cứ cái gì.
Hắn nói cho Vân Đình, bản thân sẽ đi diệt Thiên Hoang Thần Giáo. Mà thật ra hiện giờ cho dù hắn liên thủ với Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không thể nào thật sự diệt được Thiên Hoang Thần Giáo.
Thân là tông môn Giới Vương của Thiên Hoang Giới, uy danh khổng lồ, nội tình nặng nề, cường giả đông đảo... không hề nghi ngờ bất cứ một cái nào cũng là một ngọn núi cao không thấy đỉnh.
Huống chi tổng giáo chủ của Thiên Hoang Thần Giáo, Đại Giới Vương của Thiên Hoang Giới còn là một Thần Chủ chân chính!
Nhưng mà Vân Triệt vẫn nói như vậy với Vân Đình. Hơn nữa chỉ cho mình thời gian ngắn như vậy. Dù sao chuyện Thần Hư đạo nhân chết ở Thiên Cương Vân Tộc nhất định đã truyền đến Thiên Hoang Thần Giáo, chuyện lớn như thế, bọn chúng đến Thiên Cương Vân Tộc hỏi tội cũng chỉ mất nhiều nhất là vài ngày.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Trong khoảng thời gian ở Thiên Cương Vân Tộc này, hắn rõ ràng đã chạm vào bình cảnh Thần Quân Cảnh.
Chỉ cần một cơ hội... không, thậm chí không cần đến cơ hội, chỉ cần một cú hích nhẹ, hắn đã có thể trực tiếp đột phá, bước vào Thần Quân Cảnh!
Đây cũng là lý do vì sao hắn nói ra câu “Trong ba ngày để cho ngươi khôi phục Thần Chủ” với Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Đột phá đại cảnh giới, đối với huyền giả nào khác mà nói đều sẽ mang đến thay đổi về chất đối với huyền khí và bạo tăng tu vi. Còn đối với Vân Triệt mà nói, sự tăng trưởng về thực lực có thể nói là long trời lở đất.
Cửu Diệu Thiên là một tiểu thế giới lơ lửng trên vạn ngọn núi, Cửu Diệu Thiên Cung uy danh hiển hách ở Thiên Hoang Giới chính là ở trong đó.
Ở Thiên Hoang Giới, Cửu Diệu Thiên Cung là một trong những tông môn cường đại nhất thuộc Thiên Hoang Thần Giáo, là thánh địa huyền đạo vô số Thiên Hoang huyền giả tha thiết ước mơ, có thể gia nhập bất kỳ cung nào trong Cửu Cung đều là vinh quang cả đời.
Nhưng hôm nay Cửu Diệu Thiên Cung lại cực kỳ không yên ổn.
Bởi vì tổng cung chủ tự mình đi đến Thiên Cương Vân Tộc để thừa cơ cháy nhà hôi của lại bỏ mạng tại Thiên Cương Vân Tộc!
Cửu Diệu Thiên Cung bị bao trùm bởi một bầu không khí u ám, tràn ngập sự kinh hoảng và rối loạn chưa từng có.
Tàng Vũ Tôn Giả, người đứng đầu Cửu Đại Phân Cung Chủ của Cửu Diệu Thiên Cung, địa vị ở Cửu Diệu Thiên Cung gần với Cửu Diệu Thiên Tôn. Hiện giờ Cửu Diệu Thiên Tôn đã chết, những kẻ khác đều bất tài, nên việc hắn kế thừa vị trí Tổng Cung Chủ có thể nói là điều hiển nhiên.
Nhưng cho đến bây giờ hắn vẫn chưa hoàn hồn.
Hôm nay hắn theo Cửu Diệu Thiên Tôn đi đến Thiên Cương Vân Tộc, tận mắt nhìn thấy Hoang Thiên Long Tộc bị tàn sát như một lũ sâu bọ hèn mọn, tận mắt nhìn thấy Thần Hư đạo nhân bị một cước giẫm chết, lại tận mắt nhìn thấy Cửu Diệu Thiên Tôn bị chặt thành tám khúc trong chớp mắt...
Cả đời hắn từng nhìn thấy cảnh tượng người chết rất nhiều, nhưng đó chính là Hoang Thiên Ma Long! Đó chính là Thần Quân đỉnh phong!
- Tổng Cung Chủ, các vị Phân Cung Chủ đều đã hầu ở Cửu Diệu Cung, chờ đợi Tổng Cung Chủ chủ trì đại sự.
Thủ tịch đệ tử của Tàng Vũ Tôn Giả khom người cúi đầu, dáng vẻ đầy nịnh nọt, miệng đã trực tiếp gọi hắn là “Tổng Cung Chủ”, dùng từ cũng không phải “thương nghị” mà là “chủ trì”.
Tàng Vũ Tôn Giả gật gật đầu, thở mạnh một hơi, đứng dậy.
Lúc đi ra, hắn theo bản năng nâng mắt nhìn lên trên trời cao... mà vừa liếc mắt, toàn thân hắn run lên bần bật, kinh hãi đến mức lộn nhào từ trên không trung rơi xuống, miệng phát ra tiếng hét thất thanh tựa dã thú gầm rú trong sợ hãi:
- Vân Vân Vân Vân... Vân Triệt!!
Trên bầu trời Cửu Diệu Thiên, Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đang lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống Cửu Diệu Thiên Cung rộng lớn bao la.