Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1602: CHƯƠNG 1601: LỘ RA TRÒ HỀ

Vừa tiến vào Thiên Hoang thần giáo, một luồng áp lực vô hình đã phả vào mặt.

So với các tông môn thông thường, bầu không khí nơi đây toát lên vẻ nghiêm trang, trịnh trọng hơn hẳn. Phóng mắt nhìn quanh, trong tầm mắt có vô số giáo chúng mặc áo choàng với màu sắc khác nhau, bọn họ canh gác nghiêm ngặt từng khu vực, ánh mắt đều mang theo uy nghiêm, đứng im không nhúc nhích.

- Muốn lẻn vào, chẳng phải ngươi chỉ cần ẩn mình là được sao?

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói.

Nàng quá rõ việc mình lộ diện sẽ gây ra chuyện gì. Năm xưa khi nàng còn chưa quen dùng mặt nạ che mặt, bất kỳ gã đàn ông nào nhìn thấy nàng, từ phàm phu cho đến Thần Đế, đều không khỏi lộ ra đủ loại bộ dạng thất thố.

Sự khinh bỉ và chán ghét của nàng đối với đàn ông cũng dần hình thành trong quá trình đó.

- Ngươi thật sự cho rằng ta đến đây chỉ đơn thuần vì Vân Thường mà muốn hủy diệt Thiên Hoang thần giáo này sao?

Vân Triệt lạnh lùng nói.

Đôi môi Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ mím:

- Còn có tài nguyên nữa đúng không? Chỉ là giữa hai việc này, việc nào mới là “tiện thể” đây?

Vân Triệt có thể đột phá từ Thần Vương cảnh cấp một lên Thần Quân cảnh cấp một trong vòng chưa đầy một năm, trợ lực lớn nhất chính là thần lực cuối cùng mà Băng Hoàng thần linh ban tặng.

Nếu chỉ tu luyện đơn thuần, không biết hắn phải mất bao nhiêu năm.

Vân Triệt hiện giờ đã đạt đến Thần Quân cảnh. Ở cảnh giới này, cho dù thiên phú của hắn cao đến mức không ai sánh bằng, mỗi một lần đột phá cũng đều phải trả giá bằng nỗ lực cực lớn và thời gian rất dài... Cho dù mỗi tiểu cảnh giới chỉ cần mười năm kinh thế hãi tục để đột phá, hắn với lòng tràn đầy hận thù cũng tuyệt đối không cam tâm ngủ đông trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.

Hắn đã mơ hồ lĩnh ngộ được Hư Vô pháp tắc, cho phép hắn trực tiếp chuyển hóa linh khí huyền đạo trong huyền tinh thành tu vi của bản thân, đây không thể nghi ngờ là một loại sức mạnh nghịch thiên.

Chỉ cần có đủ huyền tinh, tốc độ tu luyện của hắn sẽ vượt xa tu luyện thông thường, hơn nữa không gặp phải bất kỳ hiểm nguy hay gian khổ nào.

Nhưng điều kiện tiên quyết là phải có đủ huyền tinh!

Số huyền tinh và huyền ngọc cướp được từ Cửu Diệu thiên cung để trợ giúp đột phá lên Thần Quân cảnh đã tiêu hao gần ba thành. Mà việc thăng cấp ở Thần Quân cảnh lại cần năng lượng nhiều hơn Thần Vương cảnh không biết bao nhiêu lần... Huống chi vì tính đặc thù của huyền mạch, việc đột phá của hắn còn gian nan hơn huyền giả bình thường.

Cho nên ngoài việc mượn Thiên Diệp Ảnh Nhi để dung hợp ma huyết và tu luyện Hắc Ám Vĩnh Kiếp ra, chuyện hắn cần làm nhất chính là dùng mọi thủ đoạn để thu hoạch một lượng tài nguyên khổng lồ!

Thiên Hoang thần giáo ở ngay dưới chân, tuy lịch sử tương đối ngắn ngủi, nhưng dù sao cũng là đại tông môn cấp Giới Vương của một tinh giới thượng vị. Nếu có thể cướp sạch tài nguyên của nó, vậy không thể nghi ngờ sẽ là một trợ lực vô cùng to lớn đối với Vân Triệt.

Nhưng độ khó của việc này e rằng không khác gì tiêu diệt toàn bộ Thiên Hoang thần giáo.

Vân Triệt đột nhiên nói:

- Dưới chân có một huyền trận công kích rất lớn, ta cảm nhận được hơn ba ngàn trận mạch. Nếu nó khởi động, ta chắc sẽ không chết, nhưng ngươi thì chắc chắn phải chết.

Theo tiến triển của Hắc Ám Vĩnh Kiếp, cảm giác của hắn đối với Hắc Ám huyền lực cũng đã trở nên vô cùng nhạy bén.

Một thế lực khổng lồ luôn có lá bài tẩy của riêng mình. Huyền trận công kích khổng lồ ẩn giấu bên dưới kia hẳn là tấm lá chắn cuối cùng và cũng đáng sợ nhất của Thiên Hoang thần giáo, một khi bị ép phải mở ra, chắc chắn sẽ kinh thiên động địa.

Nhưng ngược lại, nếu phá hủy, làm nhiễu loạn trận mạch của huyền trận khổng lồ này, cố tình dẫn động nguồn năng lượng tích tụ bên trong đó thì...

Thiên Diệp Ảnh Nhi khinh thường hừ lạnh:

- Ồ, vậy ta đúng là phải cảm ơn ngươi rồi. Ngươi định để ta làm gì?

Vân Triệt nói:

- Không cần làm gì cả. Cứ ngoan ngoãn đứng đó là đủ. Tự nhiên sẽ có người chủ động mang cơ hội tới... hơn nữa còn là một cơ hội vô cùng hoàn mỹ.

- Nếu thất bại thì sao?

- Vậy thì cứ dùng vũ lực là được.

Vân Triệt không hề kiêng dè, hắn đột nhiên đưa tay nâng chiếc cằm tinh xảo của Thiên Diệp Ảnh Nhi lên, nhìn thẳng vào mặt nàng nói:

- Hơn nữa, ta không cho rằng mình sẽ thất bại... Thứ gọi là sắc đẹp, ở những mức độ khác nhau sẽ khiến đàn ông có những phản ứng khác nhau.

- Có loại khiến người ta phải ngoái nhìn, có loại khiến lòng người mê đắm, có loại khiến lòng người nảy sinh dục vọng, có loại khiến người ta mất hết lý trí, còn có loại sẽ khiến người ta trở nên điên cuồng. Ngươi cảm thấy mình thuộc loại nào?

“Bốp” một tiếng, tay của Vân Triệt bị Thiên Diệp Ảnh Nhi hung hăng gạt ra, nàng cười lạnh:

- Ta, cái công cụ này, đúng là tiện lợi thật!

Thiên Diệp Ảnh Nhi khép hờ đôi mắt vàng, ý lạnh thấu tâm can:

- Nhưng có một việc ngươi phải nhớ kỹ cho ta, nếu có kẻ nào “điên cuồng” quá mức, bất kể là ai dám chạm vào một góc áo của ta, ta tuyệt đối sẽ không nhẫn nhịn, nhất định sẽ khiến kẻ đó tan xương nát thịt ngay tại chỗ! Mặc kệ kế hoạch của ngươi là gì!

- Nghe hiểu chưa!

- ...

Vân Triệt nhìn nàng, đột nhiên cười nhẹ:

- Bây giờ ta vẫn thích bộ dạng chán ghét đàn ông này của ngươi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi: “??”

---

Vì Vân Triệt cố tình kéo dài thời gian, khi bọn họ đến đại điện của Thiên Hoang thái tử, tiệc mừng sinh nhật của thái tử đã bắt đầu.

Trước cửa điện, chân mày của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đồng thời nhíu lại.

Trong điện có lượng lớn khí tức Thần Quân, tổng cộng có bốn vị Thần Quân đỉnh phong. Nhưng lại không hề có khí tức của Thần Chủ cảnh.

Thiên Hoang giáo chủ không có ở đây?

Tiệc mừng trăm năm tuổi của Thiên Hoang thái tử, không thể nghi ngờ là đại sự đủ để chấn động toàn bộ Thiên Hoang giới. Thân là Thiên Hoang giáo chủ, phụ thân của thái tử, hắn nên là người thích hợp nhất để chủ trì, nhưng bọn họ xác nhận lại lần nữa, trong điện không hề có khí tức của cảnh giới Thần Chủ.

Mặc dù không biết vì sao, nhưng trước mắt xem ra đây không phải là chuyện xấu.

- Bộ tộc Bạch thị đông vực đến!

Tiệc mừng trăm năm tuổi của Thiên Hoang thái tử, Giới Vương tương lai của Thiên Hoang giới, không hề nghi ngờ sẽ thu hút vô số khách quý từ tám phương đến chúc mừng, hiếm có ai dám đến muộn... Mà “bộ tộc Bạch thị đông vực”, hiển nhiên không có tư cách đến muộn.

Vân Triệt còn chưa bước vào, một tiếng hừ lạnh không hề che giấu đã truyền đến:

- Mấy năm nay bộ tộc Bạch thị càng ngày càng sa sút, nghe nói ở đông vực sắp rơi xuống hàng nhị lưu, nhưng cái vẻ ta đây lại càng lúc càng lớn, ngay cả đại sự như tiệc mừng trăm năm tuổi của thái tử điện hạ cũng dám đến muộn, thật nực cười!

Người nói là một gã trung niên ngồi ở bàn tiệc bên hông, hắn không hề quen biết cũng không có thù oán gì với bộ tộc Bạch thị, nhưng hắn dẫn đầu nói mấy câu này rõ ràng là để tâng bốc Thiên Hoang thái tử.

Đắc tội một bộ tộc Bạch thị nhỏ bé để đổi lấy một cái liếc mắt của Thiên Hoang thái tử, chỉ có lợi chứ không có hại, tội gì không làm.

Sau lời nói đó, tiếng phụ họa nhất thời vang lên.

- Đúng vậy, thật kỳ quặc.

- Chúng ta đều lòng tràn đầy vui mừng, mấy ngày trước đã sớm đến đây. Bộ tộc Bạch thị có thể được mời đã là ơn lớn, lại còn dám đến muộn, thật không biết sống chết.

Trên chủ tọa đại điện, Thiên Hoang thái tử nở nụ cười nhạt, không tỏ thái độ gì trước những lời khích bác của mọi người, vô cùng tùy ý liếc mắt về phía cửa điện... mà chỉ một cái liếc mắt như vậy, đầu óc hắn như bị vật gì đó va phải một cú trời giáng, linh hồn như bị ác quỷ đột ngột đoạt mất, ánh mắt, cùng với từng bộ phận trên cơ thể đều cứng đờ tại chỗ.

Vào lúc này, tiếng xì xào trong điện cũng đột ngột im bặt, từ ồn ào chuyển thẳng sang yên tĩnh đến đáng sợ.

Vân Triệt bước vào, nhưng không một ánh mắt nào dừng lại trên người hắn, thậm chí còn không ai chú ý đến hắn... bởi vì tất cả ánh sáng trong trời đất, thậm chí trong mắt mỗi người đều hội tụ toàn bộ lên người nữ nhân đi sau lưng hắn.

Năm xưa, khi Vân Triệt lần đầu nhìn thấy dung mạo thật của Thiên Diệp Ảnh Nhi, khoảnh khắc hoàn hồn, ý niệm đầu tiên nảy lên trong lòng chính là “đáng sợ”... sự tồn tại của nàng có thể xóa nhòa mọi ánh sáng mà một người từng thấy trong cả cuộc đời, thậm chí cả lý trí và ý chí.

Đặc biệt là đôi mắt màu vàng của nàng, dù không hề chứa đựng bất kỳ tình cảm nào, nhưng lại là sắc vàng tựa vực sâu khiến người ta điên cuồng, khiến người ta cam nguyện trầm luân vĩnh viễn, cho dù có chết vạn lần.

Thiên Diệp Ảnh Nhi thật sự đã thấy cảnh tượng như vậy quá nhiều lần. Cho dù là Thần Đế, đứng trước mặt nàng cũng sẽ lộ ra vẻ si mê triệt để. Từ khi nàng mới mười bảy tuổi, trong mắt nàng, đàn ông trên thế gian đều là những sinh vật hạ đẳng, ti tiện.

Chỉ tiếc, một người như nàng, hiện giờ lại lưu lạc đến mức mặc cho một gã đàn ông đùa bỡn... không chỉ riêng nàng, bất kỳ ai trong ba phương thần vực cũng khó có thể tưởng tượng được Phạm Đế thần nữ cao không thể với tới, ngay cả việc ngước nhìn cũng là một sự khinh nhờn, lại có một “kết cục” như vậy.

Vân Triệt đứng lại trong điện, cao giọng nói:

- Bạch Thất của bộ tộc Bạch thị đông vực, chúc mừng sinh nhật trăm năm tuổi của Thiên Hoang thái tử. Vì trên đường gặp phải chuyện không may nên đến muộn, kính xin thái tử giáng tội.

Dưới giọng nói có phần chói tai, như mộng cảnh tan vỡ, hơi thở đã ngừng lại từ lâu cũng được khôi phục vào lúc này, chỉ là trở nên có chút hỗn loạn. Toàn trường bất kể là thanh niên tuổi chưa tròn một hoa giáp hay là bá chủ một phương đã sống qua vạn năm, tất cả đều như thế.

Sau khi Vân Triệt lên tiếng, trong điện hồi lâu không có ai đáp lại. Lúc này, Thiên Hoang thái tử đứng dậy từ chủ tọa, động tác vô cùng chậm chạp, cứng ngắc, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía trước, giống như một con rối gỗ bị giật dây.

Hắn không phải là huyền giả bình thường, mà là thái tử của Thiên Hoang thần giáo, cả đời hắn chưa bao giờ lộ ra bộ dạng si mê đến thế.

- Khụ khụ!

Bên tai hắn đột nhiên truyền đến một tiếng ho nhẹ, tiếng ho không lớn nhưng lại chấn động tâm hồn, khiến Thiên Hoang thái tử chợt tỉnh táo lại vài phần.

Lão giả này là Phó giáo chủ Thần Quỳ đạo nhân của Thiên Hoang thần giáo, nhân vật số hai của Thiên Hoang thần giáo, một Thần Quân đỉnh phong trong đỉnh phong.

Ngũ quan của Thiên Hoang thái tử co giật một hồi, nhưng làm thế nào cũng không thể giữ được vẻ bình thản uy nghiêm như ngày thường:

- A... à, ha ha, hóa ra là... là... là...

- Là tiểu tử Bạch gia.

Thần Quỳ đạo nhân truyền âm, nhưng lại dùng âm thanh chấn động tâm hồn. Bộ dạng thất thố của Thiên Hoang thái tử khiến hắn cau chặt mày, nhưng cũng không thở dài thất vọng, bởi vì ngay cả hắn cũng không dám nhìn về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi lần thứ hai -- mà trước đó, hắn đã sớm coi nữ sắc như hồng phấn khô lâu, trọn vẹn vạn năm không gần nữ sắc.

- Hóa ra là Bạch gia tiểu... Bạch gia công tử.

Bị Thần Quỳ đạo nhân hai lần dùng âm thanh chấn động tâm hồn, lý trí của Thiên Hoang thái tử cuối cùng cũng kéo về được một nửa. Cũng vào lúc này hắn mới phát hiện ra mình thế mà lại đã đứng dậy.

Thiên Hoang thái tử hắn đứng dậy nghênh đón người của bộ tộc Bạch thị, cảnh tượng này thật sự...

- Dâng lễ, vào chỗ ngồi.

Thần Quỳ đạo nhân lên tiếng.

- À, cái này...

Vân Triệt lại không tiến lên dâng lễ, trên mặt lộ ra vẻ khó xử rõ ràng.

- Sao vậy? Lẽ nào lễ vật đã bị kẻ xấu cướp mất trên đường?

Thần Quỳ đạo nhân hừ lạnh một tiếng nói... Nhưng lúc nói chuyện lại cúi đầu nhắm mắt, không dám liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi thêm một lần nào.

Vân Triệt vội vàng nói:

- Không không, sinh nhật trăm năm tuổi của thái tử điện hạ, bộ tộc Bạch thị ta có thể được mời đã là may mắn của toàn tộc, nào dám đến tay không. Nhưng mà... trong tộc có dặn, lễ vật này cần phải được dâng lên riêng cho thái tử điện hạ.

Khi nói chuyện, ánh mắt của hắn như vô tình, như bất an liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Tuy chỉ là một động tác rất không rõ ràng, nhưng mọi người nào còn không hiểu chuyện gì. Thiên Hoang thái tử vừa mới ngồi xuống lại bật phắt dậy, đôi môi lại bắt đầu run rẩy kịch liệt:

- A... à! Thì ra là thế... a ha... ha ha ha, bộ tộc Bạch thị có thể đến đã là tận tâm rồi, lễ vật ngược lại cũng không quan trọng. Đúng rồi, không biết vị... cô nương này xưng hô thế nào? Có phải là người của bộ tộc Bạch thị các ngươi không?

Hắn cảm nhận được giọng điệu ngượng ngùng và giọng nói run rẩy của mình, thậm chí có thể cảm giác được bộ dạng của mình bây giờ có thể nói là “lố bịch hết chỗ nói”, nhưng hắn không cách nào khống chế, thậm chí không hơi đâu mà để tâm... trong lòng chỉ có nóng rực, kích động, hưng phấn... kích động đến hoảng hốt, hưng phấn đến mức gần như phát điên.

Bộ dạng này còn thảm hại hơn dự tính của Vân Triệt rất nhiều.

Dù sao... bên cạnh hắn là Phạm Đế thần nữ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!