Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1605: CHƯƠNG 1604: HAI TỔ ONG VÒ VẼ

Bên ngoài Thiên Hoang sơn, hai bóng người từ xa bay tới.

Đây là hai nam nhân trung niên, người bên phải mặc áo xanh, râu xanh, sắc mặt lạnh lùng, không giận mà uy, khí thế lăng nhân.

Tên của hắn đủ để khuynh đảo bất kỳ mảnh đất nào tại Thiên Hoang Giới.

Thiên Hoang giáo chủ! Cũng là Đại Giới Vương của Thiên Hoang Giới rộng lớn này.

Người bên cạnh hắn da trắng không râu, mặt mày hiền hòa, trông có vẻ bình thường không có gì lạ, vô hại như người qua đường. Nhưng khi cả hai đi song song, vị trí của y lại rõ ràng ở trước Thiên Hoang giáo chủ nửa bước.

Nếu bất kỳ người nào ở Thiên Hoang Giới nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn sẽ kinh hãi đến thất sắc.

Trên y phục của y có thêu đồ án Xích Viêm Mặc Nguyệt, đủ để khiến tất cả huyền giả Bắc Thần Vực phải run rẩy linh hồn.

Đó là biểu tượng của một trong tam đại Vương Giới Bắc Thần Vực – Phần Nguyệt Vương Giới!

- Cửu thúc, lần này cần xác nhận “vật quan trọng” gì ạ?

Thiên Hoang giáo chủ hỏi. Thân là Thần Chủ, một tồn tại vô thượng ở giới này, một người đứng trên đỉnh huyền đạo, nhưng khi nói chuyện với người bên cạnh, giọng điệu của hắn rõ ràng mang theo sự kính trọng sâu sắc, ngay cả dáng người cũng vô thức hạ thấp đi vài phần.

- Chẳng lẽ ta thật sự đến đây chỉ vì ngày sinh nhật trăm giáp của Điền nhi thôi sao?

Người trung niên cười hề hề nói.

- ... Cửu thúc nói phải.

Thiên Hoang giáo chủ có chút lúng túng đáp.

Người trung niên phá lên cười:

- Ha ha ha ha, Điền nhi dù sao cũng là cháu trai ta, đại sự như sinh nhật trăm giáp, ta đặc biệt đến chúc mừng cũng là lẽ phải. Hy vọng món quà lần này có thể hợp ý nó.

Thiên Hoang giáo chủ vội nói:

- Cửu thúc nói vậy thật làm khó Điền nhi rồi. Đồ của cửu thúc, cho dù chỉ là một khối phàm thạch, Điền nhi cũng chắc chắn sẽ trân quý như tính mạng.

Người trung niên mỉm cười, liếc nhìn hắn, đột nhiên nói:

- Ngươi yên tâm, “nhiệm vụ” của ngươi sắp hoàn thành rồi. Đến lúc đó, không chỉ ngươi, ta sẽ mang cả Điền nhi về Phần Nguyệt Thiên Vực. Tuy nó có phần quá mức tham luyến nữ sắc, nhưng về mặt huyền đạo, thành tựu tương lai nhất định không dưới ngươi. Chuyện này, ngô vương cũng đã ngầm chấp thuận.

Thân hình Thiên Hoang giáo chủ khựng lại, sau đó mừng như điên, vô cùng kích động nói:

- Cửu... cửu thúc, đây... đây là thật sao!?

Người trung niên nhìn về phía Thiên Hoang sơn ngày càng gần, đột nhiên cảm thán:

- Chẳng lẽ ta còn lừa gạt ngươi sao? Ngô vương khổ đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng sắp thỏa lòng mong ước.

Vẻ hưng phấn trên mặt Thiên Hoang giáo chủ khó mà bình ổn, hắn há miệng, do dự một hồi cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:

- Cửu thúc, có một việc ta vẫn không hiểu. Nếu là vật quan trọng như vậy, nơi an toàn nhất phải là bên cạnh Thần Đế đại nhân, vì sao lại muốn...

Người trung niên đảo mắt liếc hắn... ánh mắt Thiên Hoang giáo chủ co rụt lại, không dám nói thêm nữa.

Người trung niên không hề trách cứ, mà cười nói:

- Chuyện đã đến nước này, nói cho ngươi biết cũng không sao. Bởi vì vật kia vốn không phải của ngô vương, mà là... vạn năm trước, khi Tịnh Thiên Thần Giới xảy ra dị biến, ngô vương đã nhân lúc Tịnh Thiên Thần Giới đại loạn mà đoạt được.

- Chuyện này...

Thiên Hoang giáo chủ kinh hãi trong lòng, hắn tuyệt đối không ngờ chuyện này lại liên quan đến Tịnh Thiên Thần Giới năm đó, cũng chính là Kiếp Hồn Giới hiện giờ.

- Sau này Ma Hậu tái chưởng Tịnh Thiên Thần Giới, cũng đổi tên thành Kiếp Hồn Giới. Với sự khôn khéo của nàng ta, chắc chắn đã sớm biết được sự tồn tại của “vật kia” từ chỗ Tịnh Thiên Thần Đế. Khi không tìm thấy, tự nhiên sẽ nghi ngờ là do Phần Nguyệt ta hoặc Diêm Ma thừa dịp Tịnh Thiên dị biến mà trộm đi.

- Ngươi đã tận mắt thấy sự cường đại của “Kết Giới Vô Trần”, dù ở trong vòng nửa thước cũng không cảm nhận được khí tức của nó. Nhưng nó cũng có một cái hại, là vật không gian cấp bậc cao nhất, nó không thể dung nhập vào bất kỳ tiểu thế giới nào, cho dù mạnh như ngô vương cũng không cách nào đưa nó vào không gian tùy thân của mình.

- Mà Kết Giới Vô Trần này lại do Tịnh Thiên Thần Đế năm đó thiết lập, không ai dám cam đoan phía Tịnh Thiên Thần Giới có phương pháp nào để tìm ra sự tồn tại của nó hay không.

- Thần Đế đại nhân sợ bị phía Kiếp Hồn Giới tìm về sao?

Thiên Hoang giáo chủ nói.

Người trung niên đáp:

- Không, đó chỉ là một nửa nguyên nhân. Cho dù Ma Hậu có khôn khéo đến đâu cũng không thể ngờ rằng ngô vương sẽ đặt một vật quan trọng như vậy trong một tông môn thuộc hạ giới của ngài.

Y liếc nhìn Thiên Hoang giáo chủ một cái thật sâu:

- Nửa nguyên nhân còn lại là: Ma Hậu quá mức cường đại, ngay cả ngô vương cũng tuyệt đối không muốn nổi xung đột với nàng ta nếu không phải vạn bất đắc dĩ. Lỡ như chuyện này bị nàng ta phát hiện, vậy thì... chuyện này không hề liên quan đến Phần Nguyệt Vương Giới và ngô vương, ngươi hiểu chưa?

Thiên Hoang giáo chủ lập tức gật đầu, không dám có chút do dự nào:

- Đã rõ. Lời của cửu thúc vừa rồi... lẽ nào Thần Đế đại nhân đã tìm được phương pháp mở Kết Giới Vô Trần?

- Cưỡng ép mở Kết Giới Vô Trần thì rất đơn giản, nhưng làm vậy chắc chắn sẽ tổn hại đến vật được phong ấn bên trong. Muốn mở ra mà không tổn hao gì thì chỉ có Tịnh Thiên Thần Đế, người đã thiết lập nó năm đó, mới làm được.

- Nhưng mà, cho dù là Kết Giới Vô Trần, lực lượng của nó cũng sẽ từ từ tiêu tán theo thời gian. Ngô vương khổ đợi vạn năm, lực lượng của Kết Giới Vô Trần đến nay cuối cùng cũng sắp tiêu tán gần hết. Đến lúc đó, tất cả sẽ viên mãn.

Thiên Hoang giáo chủ giật mình, sau đó nói:

- Thì ra là thế. Nói đến vạn năm... không biết cửu thúc có còn nhớ chuyện của Thiên Cương Vân tộc không? Đại nạn của bọn họ cũng sắp đến rồi.

- Hừ, chuyện nhỏ như vậy, tự mình xem xét xử lý là được, không cần hỏi ta.

Người trung niên lại thản nhiên nói.

- Vâng.

Thiên Hoang giáo chủ đáp lời.

- Lần này ta sẽ xác nhận lại trạng thái của Kết Giới Vô Trần. Nếu tất cả đều như ý, vậy trong vòng trăm năm các ngươi có thể...

Grào!!!

Thiên Hoang sơn phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng rồng ngâm kinh thế. Dù cách rất xa cũng khiến linh hồn của hai đại Thần Chủ như bọn họ phải rung động.

Sau tiếng rồng ngâm là ánh lửa màu vàng đột nhiên bùng nổ, trong chớp mắt đã rực trời.

Sắc mặt hai người đồng loạt đại biến, Thiên Hoang giáo chủ kinh hãi gầm lên:

- Có kẻ xâm nhập!

- Đi!

Sắc mặt người trung niên càng trở nên vô cùng khó coi, y tóm lấy Thiên Hoang giáo chủ, lao thẳng về phía trước.

----

Bên trong điện Thái tử Thiên Hoang, yến tiệc sinh nhật vẫn đang tiếp diễn. Tuy Thiên Hoang thái tử đã bỏ dở yến tiệc, nhưng dù hắn có vô lễ thế nào, cũng không ai dám trách mắng, càng không có ai dám rời đi trước.

- Ha ha ha ha!

Một tiếng cười lớn vang lên, “Thiên Hoang thái tử” bước trở lại đại điện, vẻ mặt hồng hào, tinh thần phấn chấn.

Mọi người vội vàng đứng dậy đón chào. Thiên Hoang đại trưởng lão nhíu mày thật sâu, nhưng không nói gì... ít nhất hắn còn biết đường quay về, chứ không chết trên người nữ nhân kia.

“Thiên Hoang thái tử” đi vào giữa đại điện, cất cao giọng nói:

- Hôm nay chư vị vì ta mà đến, vừa rồi ta có việc phải tạm rời đi, thật thất lễ. Để bù đắp cho sự thất lễ vừa rồi, hôm nay ta xin mượn buổi tiệc này để tặng chư vị một phần đại lễ.

Đại điện nhất thời xôn xao, mọi người bàn tán không ngớt. Trên mặt Thiên Hoang đại trưởng lão cũng lộ vẻ hứng thú:

- Đại lễ? Điện hạ chuẩn bị tặng đại lễ gì?

“Thiên Hoang thái tử” mỉm cười:

- Đương nhiên là... đưa các ngươi xuống địa ngục!

Giọng nói vừa dứt, mắt hắn lóe lên hắc quang, thần ảnh của Thái Cổ Thương Long hiện lên trên người, rồi đột nhiên vang lên tiếng rồng ngâm rung trời.

Tại trọng địa của Thiên Hoang Thần Giáo, trong yến tiệc sinh nhật của thái tử, đối mặt với chính Thiên Hoang thái tử, những người này nào có chút phòng bị. Dưới tiếng rồng ngâm đột nhiên bùng nổ, tất cả mọi người... từ Thiên Hoang đại trưởng lão, các Thần Quân bá chủ một phương, cho đến những huyền giả trẻ tuổi tu vi yếu hơn, ý chí đều sụp đổ trong nháy mắt, linh hồn rơi vào vực sâu sợ hãi và tăm tối.

Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên nụ cười tàn nhẫn, kim viêm trên người bùng cháy, sau một giây ngưng tụ, đột nhiên bùng nổ.

Hoàng Tuyền Tro Tàn!

Trong khoảnh khắc đó, một mặt trời màu vàng dường như nổ tung giữa Thiên Hoang sơn, cuốn tất cả mọi người trong đại điện, thậm chí vô số huyền giả bên ngoài vào trong biển lửa tử vong.

Dưới sức mạnh của Long Thần Lĩnh Vực, linh hồn các huyền giả đồng loạt sụp đổ lại phải chịu đựng Kim Ô Viêm thiêu đốt không chút lưu tình, nhanh chóng bị đốt thành hư vô trong biển lửa. Cánh tay Vân Triệt duỗi ra, Kiếp Thiên Kiếm xuất hiện, thân ảnh hắn đã lao ra trong nháy mắt tiếp theo, lao thẳng đến vài cường giả Thần Quân đỉnh phong còn đang gắng gượng chống cự.

Ầm!

Trong hỏa ngục vang lên một tiếng nổ kinh thiên, Thiên Hoang đại trưởng lão đang trong cơn sợ hãi tuyệt vọng bị một kiếm đánh cho tan thành vô số mảnh vụn.

Ầm!

Cũng chỉ một thoáng, trong tiếng nổ vang tương tự, một Thần Quân đỉnh phong danh chấn Thiên Hoang Giới, có thể nói là tồn tại vô địch ở một phương, cũng bị một kiếm đánh giết, chết không toàn thây.

Ầm! Ầm!

Bốn kiếm chém ra, bốn Thần Quân đỉnh phong bị đánh nát dễ như trở bàn tay, tựa bốn khúc gỗ mục. Cũng vào lúc này, ánh mắt Vân Triệt chợt động... bởi vì một luồng khí tức nguy hiểm đang từ phía tây tiếp cận với tốc độ cực nhanh.

Dù khí tức nguy hiểm này còn ở rất xa, nhưng đã khóa chặt vào hắn một cách chuẩn xác không gì sánh nổi.

Thu hồi Kiếp Thiên Kiếm, Vân Triệt cấp tốc lao ra, lao thẳng đến bên người Thiên Diệp Ảnh Nhi, trực tiếp ôm lấy nàng:

- Đi!

Vù!!

Phong bạo huyền lực tuôn ra, tốc độ của hắn đạt đến cực hạn trong nháy mắt, bay nhanh về hướng đông.

- Nghiệt súc! Còn không mau bó tay chịu trói!

Phía sau hai người truyền đến một tiếng gầm phẫn nộ.

Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc nhìn phía sau, ánh mắt hơi trầm xuống:

- Về thật không đúng lúc. Một Thần Chủ nhất cấp, người còn lại... rất có thể là một Thần Chủ trung kỳ!

Nàng than nhẹ:

- Xem ra không thể diệt khẩu toàn bộ rồi. Nếu Man Hoang Thần Tủy kia thật sự do Phần Nguyệt Vương Giới giấu ở đây... lần này chúng ta xem như đã chọc phải một tổ ong vò vẽ khổng lồ.

Nhưng lúc này bọn họ vẫn chưa biết, Man Hoang Thần Tủy vốn thuộc về Tịnh Thiên Thần Giới khi xưa – tức Kiếp Hồn Giới hiện tại.

Nói cách khác, bọn họ lấy đi Man Hoang Thần Tủy, chọc phải không chỉ một tổ ong vò vẽ khổng lồ...

Mà là hai cái!

Sau khi có được lực lượng phong bạo, trải qua thời gian tìm hiểu và khống chế, Vân Triệt đã có thể mượn dùng phong bạo huyền lực để tăng tốc độ của mình lên một bậc. Nhưng cho dù vậy, tốc độ cực hạn của hắn cũng tuyệt đối không thể sánh bằng một Thần Chủ trung kỳ.

Khí tức sau lưng nhanh chóng áp sát, ánh mắt Vân Triệt chợt lóe, “Diêm Hoàng” mở ra, tốc độ lại một lần nữa tăng vọt... nhất thời, khoảng cách mới miễn cưỡng không bị rút ngắn, nhưng cũng không cách nào thoát khỏi.

Mà trạng thái Diêm Hoàng không thể kéo dài quá lâu, một khi đạt tới cực hạn, chẳng những sẽ bị nhanh chóng đuổi kịp, sự tiêu hao và gánh nặng khổng lồ cũng sẽ khiến sức phản kháng của hắn trở nên yếu ớt hơn rất nhiều.

Vân Triệt nhíu chặt mày, nhưng không hề sợ hãi, Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng vậy.

Ở phía sau, người trung niên và Thiên Hoang giáo chủ bị y tóm trong tay cũng kinh hãi tột độ.

- Bọn chúng là ai? Có thù oán gì với các ngươi?

Người trung niên hỏi. Trong lòng y dâng lên sóng lớn. Có thể sở hữu tốc độ ngang hàng với y, nhân vật bực này, y không thể nào không biết. Nhưng khí tức của người phía trước lại vô cùng xa lạ.

Hơn nữa, nhân vật như vậy, vì sao lại tấn công Thiên Hoang Thần Giáo?

Thiên Hoang giáo chủ vô cùng chắc chắn nói:

- Không biết. Những năm nay chúng ta chưa bao giờ bành trướng thế lực ra ngoài Thiên Hoang Giới, không thể nào đắc tội người của tinh giới khác. Mà Thiên Hoang Giới tuyệt đối không tồn tại nhân vật bực này!

Lông mày người trung niên càng nhíu chặt, trong lòng dấy lên một tia bất an.

Cuộc rượt đuổi vẫn tiếp diễn, tốc độ đáng sợ tuyệt luân kéo theo phong bạo cũng kinh khủng không kém, đã không biết lướt qua bao xa... Lúc này, cánh tay Vân Triệt đang ôm lưng Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên siết chặt, theo đó Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện, hai người lập tức biến mất tại chỗ, cũng biến mất khỏi linh giác của người trung niên và Thiên Hoang giáo chủ.

- Cái...

Hai người kinh hãi biến sắc, thân hình đột ngột dừng lại, nhưng trong phạm vi tầm mắt, phạm vi linh giác đã không còn bóng dáng Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, một chút khí tức cũng không thể tìm thấy.

Trên bầu trời Thiên Hoang Thần Giáo, bóng dáng Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi hiện ra. Vân Triệt nhìn chằm chằm phía dưới, ánh mắt âm trầm, trong tay lóe lên hắc mang, Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm giơ cao, trong nháy mắt khiến trời đất u ám.

Tuy lần này Thái Cổ Huyền Chu “xuyên qua không gian” không quá xa, nhưng vẫn tiêu hao cực lớn... điều này không nghi ngờ gì khiến Vân Triệt vô cùng khó chịu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!