- Cổ Thu Hồng?
Lời của Lam Tuyết Nhược khiến Vân Triệt kinh ngạc, hắn lập tức chìm vào suy tư. Kẻ có thể khiến Thương Vạn Hác đồng ý cho động đao trên người mình, lại còn ở ngay vị trí tim, chắc chắn phải là người hắn cực kỳ tin tưởng hoặc vô cùng thân cận. Vân Triệt vốn tưởng sẽ là thái tử, tam hoàng tử hoặc một hoàng tử nào khác, không ngờ người Lam Tuyết Nhược thốt lên lại là Cổ Thu Hồng.
Nhưng theo lời Lam Tuyết Nhược, Cổ Thu Hồng dường như không có lý do gì để phải trăm phương ngàn kế hãm hại Thương Vạn Hác như vậy, trừ phi…
- Vân Triệt…
Thần sắc Thương Vạn Hác vô cùng phức tạp, hắn có phần khó khăn hỏi:
- Loại cổ này tồn tại ở tâm mạch, có phải cực kỳ khó phát hiện không?
Vân Triệt hiểu rõ vì sao hắn lại hỏi vậy, nghiêm nghị đáp:
- Y giả bình thường, nhất là những người chưa từng tìm hiểu về cổ độc, cổ trùng, quả thật rất khó phát hiện ra sự tồn tại của nó. Nhưng nếu y thuật của Cổ Thu Hồng thật sự cao siêu như lời đồn, không thể nào không phát hiện ra sự tồn tại của “Phệ Hồn Đồng Mệnh Cổ”. Đương nhiên, nếu chính hắn là kẻ hạ cổ… thì hắn dĩ nhiên sẽ không “phát hiện” ra.
- Ta hiểu rồi.
Thương Vạn Hác nặng nề thở ra một hơi trọc khí, ngửa người dựa vào thành giường, sắc mặt tái nhợt, dường như trong phút chốc đã già đi rất nhiều:
- Nguyệt Nhi, không sai, mọi sự thật đều chứng minh, kẻ hạ cổ chính là Cổ Thu Hồng. Vết sẹo trên ngực ta chính là do hắn để lại ba năm trước, và cũng từ sau ngày đó, ta đã ròng rã ba năm bệnh nặng liệt giường. Vân Triệt đã ép con cổ ra cho chúng ta thấy, nó thực sự tồn tại, đây là sự thật không thể chối cãi, còn tất cả những chuyện khác… đều là giả dối.
Giây phút này, hắn cảm thấy mình thật uổng công làm hoàng đế. Suốt ba năm qua, hắn lại luôn tin tưởng, thậm chí kính trọng một kẻ đã độc hại mình. Giờ nghĩ lại, bản thân đường đường là hoàng đế Thương Phong mà lại như một tên ngốc bị đùa bỡn trong lòng bàn tay... Thật ngu xuẩn và nực cười đến tột cùng.
- Nhưng tại sao Cổ đại sư lại làm vậy? Hoàng thất chúng ta luôn đối đãi tốt với ông ta, ngay cả phụ hoàng cũng vô cùng kính trọng, cớ sao ông ta lại có thể làm ra chuyện như vậy?
Lam Tuyết Nhược vẫn khó lòng chấp nhận, nàng cắn chặt môi.
- Hắn có lẽ không có lý do trực tiếp, nhưng chắc chắn có lý do gián tiếp. Ví dụ như hai nghịch tử Thương Lâm và Thương Sóc đã có giao dịch gì đó với hắn… Cũng có thể liên quan đến Tiêu Tông hoặc Phần Thiên Môn. Hơn nữa… Nguyệt Nhi, tâm tính con quá lương thiện, con luôn kính trọng Cổ Thu Hồng, thậm chí xem hắn như thánh nhân. Nhưng trước kia khi trẫm giao du với hắn, đã phát hiện tâm tính của hắn không hề đức độ vô hại như vẻ bề ngoài. Ngược lại, đôi khi hắn cũng ngấm ngầm làm ra những hành vi khiến người khác khinh thường. Nhưng y thuật của hắn cao siêu là điều không thể nghi ngờ, cho nên trẫm vẫn luôn cố gắng kết giao. Nhưng kẻ muốn kết giao với hắn thì nhiều vô số, so với các tông môn lớn mạnh, thân phận hoàng đế này của trẫm có lẽ chẳng đáng là gì.
Thương Vạn Hác lắc đầu, vẻ mặt bi ai. Thân là hoàng đế mà lại bị người ta âm thầm hãm hại đến mức này, ròng rã ba năm ốm đau liệt giường, khó rời tẩm cung, quả thật chẳng khác gì đã chết. Hơn nữa, nếu hắn không “đổ bệnh”, Thương Lâm và Thương Sóc sao dám vọng động, càng không có cơ hội dẫn sói vào nhà.
- Vân Triệt, cảm ơn ngươi. Nếu không có ngươi, có lẽ đến lúc chết, trẫm cũng chết không minh bạch, thậm chí vào giây phút cuối đời còn không biết đường đi cảm kích kẻ đã hại mình.
Thương Vạn Hác tự giễu cười:
- Lúc trước ta còn nghi ngờ y thuật của ngươi, thật sự hổ thẹn.
- Hoàng thượng, ngàn vạn lần không thể nói ra lời ấy.
Vân Triệt vội xua tay:
- Hoàng thượng, về chuyện ngài trúng cổ, ta có một thắc mắc, xin hoàng thượng giải đáp. Đương nhiên, nếu việc này liên quan đến bí mật hoàng thất, ngài hoàn toàn có thể không cần trả lời.
- Ngươi cứ hỏi đi. Trẫm đã là một cái mạng tàn, tâm nguyện cuối cùng đều đặt cả vào Nguyệt Nhi. Ngươi là người Nguyệt Nhi tin tưởng nhất, cho nên đối với ngươi, trẫm cũng không có bí mật gì…
Thương Vạn Hác nhắm mắt lại, sắc mặt bình tĩnh không gợn sóng.
Vân Triệt thoáng xúc động… Lời này từ miệng một vị hoàng đế nói ra, sức nặng vô cùng. Mấy câu ngắn ngủi đã nói rõ sự u ám trong lòng Thương Vạn Hác, cũng như sự cưng chiều của ông dành cho Lam Tuyết Nhược. Ốm đau ba năm, cuối cùng ông cũng nhận ra tài sản quý giá nhất đời mình là gì… không phải ngôi vị hoàng đế, không phải các thần tử và bảy người con trai ông luôn ưu ái, mà chính là cô con gái duy nhất này.
Vân Triệt chậm rãi nói:
- Theo ta được biết, Phệ Hồn Đồng Mệnh Cổ là một loại cổ cực kỳ khó nuôi cấy. Nguồn cổ không chỉ vạn kim khó cầu, mà trong quá trình nuôi cấy, một ngàn con cổ nhiều nhất chỉ có một con thành công, số còn lại đều là cổ chết. Vì vậy, để có được một con Phệ Hồn Đồng Mệnh Cổ, phải hao tốn rất nhiều thời gian và tiền của. Sau khi Phệ Hồn Đồng Mệnh Cổ xâm nhập vào cơ thể, nó rất khó bị phát hiện, người trúng cổ thân thể sẽ suy yếu, nhanh chóng già đi, trong vòng năm năm chắc chắn sẽ chết. Sau đó, Phệ Hồn Đồng Mệnh Cổ cũng sẽ chết theo, hóa thành một vũng máu trong cơ thể người trúng cổ, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Cho nên, loại cổ này thường được dùng để ám hại một người mà không để lại dấu vết, khiến người ngoài không thể phát hiện nguyên nhân cái chết thật sự, mà chỉ cho rằng người đó chết vì bệnh tật.
- Nhưng nghe đồn, thái tử và tam hoàng tử đều nóng lòng tranh giành ngôi vị, Tiêu Tông và Phần Thiên Môn thì âm thầm trợ giúp. Việc Cổ Thu Hồng hạ cổ lên người hoàng thượng, tất nhiên có liên quan đến bọn họ. Nhưng nếu bọn họ đã nóng lòng muốn hoàng thượng băng hà, tại sao không dùng những thủ đoạn nhanh hơn như ám sát, hạ độc, mà lại phải tốn công tốn sức dùng một phương pháp vừa phiền phức, vừa tốn thời gian như vậy? Nếu Tiêu Tông và Phần Thiên Môn thật sự có dã tâm đó, lựa chọn ám sát hoặc hạ độc mới là hợp lý nhất. Lời giải thích duy nhất ta có thể nghĩ ra… là phía sau hoàng thượng, có thứ gì đó khiến cả Tiêu Tông và Phần Thiên Môn đều phải kiêng dè, khiến bọn họ không dám để lại bất kỳ dấu vết nào.
Khi Vân Triệt nói được một nửa, Thương Vạn Hác đã biết hắn muốn hỏi gì. Vân Triệt vừa dứt lời, ông chậm rãi gật đầu, không hề giấu giếm, trầm giọng đáp:
- Là vì Thiên Kiếm Sơn Trang.
- Thiên Kiếm Sơn Trang?
- Hoàng thất Thương Phong và Thiên Kiếm Sơn Trang được khai lập vào cùng một ngày cùng một năm. Tổ tiên của trẫm và tổ tiên của Thiên Kiếm Sơn Trang thân như huynh đệ ruột thịt. Sau khi hoàng thất Thương Phong nắm quyền thiên hạ, đã luôn dốc sức giúp Thiên Kiếm Sơn Trang lớn mạnh, cho đến khi trở thành tông môn số một của Đế quốc Thương Phong. Còn Thiên Kiếm Sơn Trang, vẫn luôn tồn tại với tư cách là tông môn hộ quốc cho hoàng thất. Mặc dù theo thời gian, mối quan hệ giữa hoàng thất và Thiên Kiếm Sơn Trang đã dần xa cách, nhưng một số hiệp ước vẫn chưa bao giờ bị phá vỡ. Những biến động trong nội bộ hoàng thất, họ sẽ không can dự, nhưng nếu có ngoại lực uy hiếp đến hoàng thất, họ nhất định sẽ ra tay. Và nếu trẫm bị ám sát hoặc hạ độc mà chết, họ chắc chắn sẽ vào cuộc điều tra đến cùng.
- … Nhưng mà, Tiêu Tông, Phần Thiên Môn và Thiên Kiếm Sơn Trang đều được xưng là tứ đại tông môn, bọn họ lại kiêng dè Thiên Kiếm Sơn Trang đến vậy sao?
Vân Triệt có phần không hiểu.
Thương Vạn Hác khẽ lắc đầu:
- Có lẽ ngươi không biết. Mặc dù được gọi là tứ đại tông môn, nhưng nếu xét về thực lực tổng hợp, cho dù Băng Vân Tiên Cung, Tiêu Tông và Phần Thiên Môn cộng lại cũng không thể so sánh với Thiên Kiếm Sơn Trang. Dù mang danh xưng tương đương, nhưng về đẳng cấp, Thiên Kiếm Sơn Trang hoàn toàn vượt xa bọn họ. Hơn nữa, bối cảnh của Thiên Kiếm Sơn Trang càng khiến ba đại tông môn còn lại không rét mà run.
- Bối cảnh? Thiên Kiếm Sơn Trang còn có bối cảnh sao?
Vân Triệt lại kinh ngạc. Thiên Kiếm Sơn Trang đã là tông môn hàng đầu của Đế quốc Thương Phong, đã ở đỉnh cao, vậy mà còn có bối cảnh?
- Ngươi đã từng nghe về “Tứ Đại Thánh Địa” của Thiên Huyền Đại Lục chưa?
Thương Vạn Hác hỏi.
- Tứ Đại Thánh Địa… Hình như ta từng nghe gia gia nhắc đến…
Vân Triệt suy nghĩ một lát, rồi đột nhiên nói:
- Nhưng mà, Tứ Đại Thánh Địa không phải chỉ tồn tại trong truyền thuyết sao? Chẳng lẽ chúng thật sự tồn tại?
- Ha ha, nếu xét về đẳng cấp, Tứ Đại Thánh Địa đúng là truyền thuyết, thậm chí tồn tại như thần linh. Ngay cả trẫm cũng không có tư cách tiếp xúc với đẳng cấp đó, ngay cả tư cách ngưỡng vọng cũng không có. Tứ đại tông môn của Đế quốc Thương Phong chúng ta, trước mặt Tứ Đại Thánh Địa chỉ nhỏ bé như con kiến. Chỉ cần Tứ Đại Thánh Địa muốn, việc hủy diệt bảy quốc gia của Thiên Huyền cũng dễ như trở bàn tay.
- Lại có… sự tồn tại như thế.
Lòng Vân Triệt chấn động mạnh:
- Chẳng lẽ, bối cảnh của Thiên Kiếm Sơn Trang chính là một trong Tứ Đại Thánh Địa?
- Không sai.
Thương Vạn Hác chậm rãi gật đầu:
- Hoàng Cực Thánh Vực, Nhật Nguyệt Thần Cung, Thiên Uy Kiếm Vực, Chí Tôn Hải Điện… đó là tên của Tứ Đại Thánh Địa Thiên Huyền. Bọn họ tồn tại vì sứ mệnh “thủ hộ” một thứ gì đó, nên không can thiệp vào tranh chấp của bảy nước. Mà Thiên Kiếm Sơn Trang có liên quan đến Thiên Uy Kiếm Vực trong Tứ Đại Thánh Địa. Bởi vì tổ tiên của Thiên Kiếm Sơn Trang chính là con trai cả của một cường giả chí tôn Quân Huyền Cảnh trong Thiên Uy Kiếm Vực, nhưng vì tư chất quá kém, không đủ tư cách ở lại Thiên Uy Kiếm Vực nên đã bị trục xuất, sau đó lập nên Thiên Kiếm Sơn Trang trên mảnh đất này. Kiếm quyết mà Thiên Kiếm Sơn Trang sử dụng cũng mang bóng dáng của “Thiên Uy Kiếm Quyết”.
Một kẻ bị Thiên Uy Kiếm Vực ruồng bỏ lại có thể sáng lập nên đại tông môn đệ nhất của Đế quốc Thương Phong. Sự khủng bố của Tứ Đại Thánh Địa này quả thật không thể tưởng tượng nổi.
- Vì mối quan hệ với tổ tiên, cứ mỗi ba năm, Thiên Kiếm Sơn Trang sẽ dâng cống phẩm cho Thiên Uy Kiếm Vực một lần. Ban đầu Thiên Uy Kiếm Vực không thèm để ý, nhưng sau này cuối cùng cũng chấp nhận, từ đó giúp Thiên Kiếm Sơn Trang thiết lập được mối liên hệ với Thiên Uy Kiếm Vực. Mặc dù mối liên hệ này rất mong manh, nhưng dù sao đó cũng là Thiên Uy Kiếm Vực, dù chỉ là một chút quan hệ cũng đủ khiến Thiên Kiếm Sơn Trang không ai dám động vào. Trẫm còn từng nghe nói, trăm năm trước Thiên Uy Kiếm Vực đã ngầm trấn áp một “yêu nhân” có địa vị rất cao trong Thiên Kiếm Sơn Trang, có thể thấy họ cũng có sự coi trọng nhất định đối với nơi này.
- Các đại tông môn của Đế quốc Thương Phong hàng năm tranh đấu kịch liệt, nhưng chưa bao giờ có tông môn nào dám nghĩ đến việc lay động vị trí đệ nhất của Thiên Kiếm Sơn Trang. Bọn họ muốn trẫm chết, cũng không thể không kiêng dè Thiên Kiếm Sơn Trang, cho nên mới dùng phương pháp không để lại bất kỳ dấu vết nào này, quả thật cũng là điều dễ hiểu.
Thương Vạn Hác nói xong, thở dài một hơi, mặt đầy vẻ mệt mỏi.
Vân Triệt im lặng hồi lâu, lẳng lặng tiêu hóa những lời Thương Vạn Hác vừa nói.
Những lời này, Lam Tuyết Nhược đang tâm thần bất an không nghe lọt được bao nhiêu, vả lại đây cũng không phải điều nàng quan tâm nhất. Nàng níu chặt tay áo Vân Triệt, khẩn trương hỏi:
- Vân sư đệ, ngươi vẫn chưa nói cho chúng ta biết… Ngươi đã biết loại cổ này, vậy có phải là có cách giải nó không?
Vân Triệt tiếp tục im lặng một lúc, sau đó khẽ gật đầu:
- Có.
- A!
Lam Tuyết Nhược khẽ kêu lên, đôi mắt đẹp trong nháy mắt sáng rực. Thương Vạn Hác cũng đột ngột mở mắt, ánh mắt u ám lóe lên tia hy vọng sáng ngời:
- Vân Triệt, ngươi nói… là thật sao? Không phải là cổ không thể giải?
- Vạn vật cân bằng, tương sinh tương khắc. Trên đời này, không có cổ nào là không thể giải. Chỉ là, muốn giải “Phệ Hồn Đồng Mệnh Cổ” này, nói dễ thì cực kỳ dễ, mà nói khó… thì cũng khó như lên trời.
Vân Triệt bình tĩnh nói.
- Rốt cuộc phải giải thế nào?
Lam Tuyết Nhược nắm chặt cánh tay Vân Triệt, gương mặt vì kích động mà ửng hồng:
- Chỉ cần có thể cứu phụ hoàng, cho dù khó khăn đến đâu, ta cũng nhất định sẽ làm được.
- Phần Hồn Hoa.
Vân Triệt nhìn Lam Tuyết Nhược, nhẹ nhàng nói ra cái tên này:
- Chỉ cần một cánh hoa của Phần Hồn Hoa, ta có thể giải được “Phệ Hồn Đồng Mệnh Cổ” trong cơ thể hoàng thượng. Chỉ là, Phần Hồn Hoa này… thiên hạ khó tìm.