- Thôi, tùy ngươi vậy.
Sớm chiều kề cận hơn hai năm, Thiên Diệp Ảnh Nhi đã quá rõ tính nết của Vân Triệt. Nhìn dáng vẻ của hắn lúc này, nàng biết rằng có nói thế nào cũng không thể lay chuyển được hắn.
Hơn nữa, với năng lực ẩn nấp của hai người, chỉ cần không cố tình đi tìm cái chết, nguy cơ bị bại lộ thật sự vô cùng nhỏ. Dù sao, sự ẩn giấu của Nghịch Uyên Thạch không ai có thể nhìn thấu, còn Vân Triệt... dù vẻ ngoài hay giọng nói đều đã thay đổi hoàn hảo, trong nhận thức của ba phương Thần Vực, hắn không có Bạo Phong Lực, tu vi cũng tuyệt đối không thể đột phá đến Thần Quân trung kỳ chỉ trong hai năm ngắn ngủi.
Nếu không phải nàng luôn ở bên cạnh Vân Triệt, ngay cả nàng cũng tuyệt đối không thể tin nổi.
Huyền khí trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi biến đổi, áp chế khí tức xuống Thần Quân cảnh cấp bốn ngang với Vân Triệt. Ngay khi nàng chuẩn bị thay đổi màu tóc, Vân Triệt lại đột nhiên lên tiếng:
- Tóc không cần đổi, cứ như vậy là tốt nhất.
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
----
Bầu trời bao la một màu xám trắng, hai bóng người chậm rãi bay tới với tốc độ rất chậm, khí tức cũng cố hết sức thu liễm.
Hai người kia chính là Khư Uế Tôn Giả và Trụ Thiên thái tử Trụ Thanh Trần của Trụ Thiên Thần Giới.
- Thiếu chủ, tuy chủ thượng đã sớm truyền cho ngài ký ức về nơi này, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên ngài đặt chân đến Thái Sơ Thần Cảnh. Nơi này nguy hiểm trùng trùng, dị thú vô số, hãy nhớ đừng rời xa ta quá.
Khư Uế lặp lại lời dặn.
Trụ Thanh Trần nhìn về phương xa, mỉm cười nói:
- Phụ vương để ta đến đây rèn luyện. Nếu quá ỷ lại vào Khư Uế thúc thúc, chẳng phải đã đi ngược lại với ý định ban đầu sao?
Khư Uế Tôn Giả nói:
- Tuy nói là vậy, nhưng an nguy của thiếu chủ vẫn là trên hết. Dù sao trên vai thiếu chủ gánh vác cả tương lai của Trụ Thiên, thậm chí là của cả Đông Thần Vực. Nhưng mà, mặc dù thiên phú huyền đạo của thiếu chủ tuyệt đỉnh, nhưng chưa từng thật sự trải qua hiểm cảnh, kinh nghiệm thực chiến quả thực còn non kém, nơi đây chính là nơi rèn luyện tốt nhất.
- Cho nên trong thời gian này, trừ phi tính mạng gặp nguy, bằng không, dù xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ không ra tay tương trợ. Như vậy có hợp ý thiếu chủ không?
Trụ Thanh Trần gật đầu, đoạn hỏi:
- Như vậy là tốt nhất. Khư Uế thúc thúc, rốt cuộc phụ vương đã xảy ra chuyện gì vậy? Hai năm trước người còn nhiều lần răn dạy rằng tâm tính và kinh nghiệm của ta đều vô cùng non nớt, nhưng hai năm nay lại liên tục tỏ ý muốn truyền lại ngôi vị Giới Vương và lực lượng cho ta.
- Ta tự biết mình còn kém xa kỳ vọng của phụ vương, dù là ngôi vị Giới Vương hay lực lượng đều không có tư cách kế thừa... Nhưng ý của phụ vương ngày càng rõ ràng, mà lại không chịu nói cho ta biết nguyên do.
Gương mặt cứng ngắc của Khư Uế Tôn Giả hiếm khi lộ ra một nụ cười nhạt không rõ ràng:
- Kinh nghiệm của thiếu chủ quả thực còn hơi non nớt, nhưng cũng đừng tự xem nhẹ mình. Nếu thiếu chủ không đủ ưu tú, sao có thể được chủ thượng chọn làm người kế vị. Về phần sự khác thường của chủ thượng...
Hắn khẽ nhíu mày, nói:
- Cả đời chủ thượng quang minh lỗi lạc, khinh bỉ nhất chính là bội tín. Nhưng năm đó chủ thượng ra tay với Tà Anh, cuối cùng còn phụ bạc Vân Triệt... cho dù sau đó Vân Triệt bại lộ thân phận ma nhân.
Khư Uế Tôn Giả thở dài một tiếng:
- Sau đó Lam Cực Tinh bị Nguyệt Thần Đế hủy diệt, vô số sinh linh bị chôn vùi, chủ thượng cũng tự đổ hết tội lỗi này lên đầu mình. Những năm nay, tâm ma của chủ thượng vẫn luôn bị vây hãm trong đó. Hoặc cũng có thể, chủ thượng thật sự đã mệt mỏi rồi.
Trụ Thanh Trần cũng thở dài một tiếng:
- Haizzz. Mang tiếng xấu để diệt Tà Anh, không hề có chút tư tâm, bảo vệ chính là sự yên ổn của toàn bộ Thần Giới. Người đời đều công nhận, chỉ riêng phụ vương lại tự dằn vặt...
Khư Uế nhìn Trụ Thanh Trần, nói:
- Chủ thượng vĩ đại, đương thời không ai sánh bằng. Thánh danh của chủ thượng sẽ được muôn đời ghi nhớ, sau khi thiếu chủ kế vị Giới Vương, cũng phải kế thừa chí nguyện của người.
- Ta sẽ.
Trụ Thanh Trần đáp. Hắn dường như nghe ra điều gì đó trong lời của Khư Uế, đột nhiên im lặng một lúc lâu, rồi lại hỏi:
- Khư Uế thúc thúc, phụ vương người... thật sự muốn truyền thừa lực lượng cho ta sao?
Từ rất nhiều năm trước, Trụ Thanh Trần đã luôn mong chờ ngày này, đã nỗ lực vì ngày này. Nhưng ngày này lại đến quá sớm, quá đột ngột, khiến hắn mãi vẫn khó tin, không biết phải làm sao.
Khí tức của Thái Sơ Thần Cảnh rất đặc thù, sự áp chế đối với linh giác vượt xa Thần Giới. Lần đầu tiên Vân Triệt được đưa đến đây, Hạ Khuynh Nguyệt đã từng nói cho hắn biết.
Vì vậy, cả Khư Uế và Trụ Thanh Trần đều không hề nhận ra có hai bóng người đã tiếp cận họ trong phạm vi năm dặm. Cuộc đối thoại của họ cũng lọt vào tai đối phương một cách rõ ràng.
Thiên Diệp Ảnh Nhi có chút ngạc nhiên:
- Trụ Thiên muốn truyền ngôi cho Trụ Thanh Trần? Thật kỳ lạ. Cả Thần Giới đều biết hắn đích thân trừ bỏ tai họa Tà Anh, uy danh đang ở đỉnh cao, sao lại truyền ngôi cho đứa con trai vô dụng của hắn vào lúc này?
Vân Triệt không nói gì.
Khư Uế xoay người, nói với Trụ Thanh Trần:
- Ta biết chuyện này quá đột ngột với thiếu chủ, ngay cả chúng ta đến nay vẫn còn có chút bối rối. Nhưng chủ thượng dường như đã quyết. Hơn nữa, lần này đến Thái Sơ Thần Cảnh, rèn luyện chỉ là một trong các mục đích, thiếu chủ có biết vì sao lần này còn có hai vị tôn giả Thái Ngần và Trục Lưu âm thầm đi theo không?
- Thái Ngần và Trục Lưu?
Đôi mày vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi chợt nhíu chặt.
- Người Thủ Hộ?
Vân Triệt hỏi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đáp:
- Đúng vậy. Thái Ngần Tôn Giả, Người Thủ Hộ Trụ Thiên xếp hạng thứ sáu, một Thần Chủ cấp chín, trình độ không gian pháp tắc đã đạt đến đỉnh cao. Trục Lưu Tôn Giả, Người Thủ Hộ Trụ Thiên xếp hạng thứ mười ba, một Thần Chủ cấp tám, là người am hiểu lực lượng không gian nhất trong số các Người Thủ Hộ chỉ sau Thái Ngần.
Nói xong, Thiên Diệp Ảnh Nhi thấp giọng lẩm bẩm:
- Chỉ cần không tìm đường chết đi sâu vào trong, có một Người Thủ Hộ bên cạnh đã đủ để bảo vệ Trụ Thanh Trần an toàn tuyệt đối, vì sao lại phải xuất động đến hai người... Đã xuất động hai Người Thủ Hộ, vì sao còn để Khư Uế đi theo?
Vân Triệt trầm giọng nói:
- Ngươi vừa nói, họ là hai người am hiểu lực lượng không gian nhất trong số các Người Thủ Hộ. Rất có thể, mục đích chính của họ không phải là bảo vệ Trụ Thanh Trần.
- Chẳng lẽ hai vị Thái Ngần, Trục Lưu thúc bá đến đây không phải chỉ để âm thầm bảo vệ ta?
Trụ Thanh Trần hỏi.
Khư Uế nhìn quanh bốn phía, hạ giọng nói:
- An nguy của thiếu chủ tự nhiên là trên hết, nhưng còn có một chuyện quan trọng khác. Cứ cách một khoảng thời gian, Trụ Thiên Thần Linh sẽ thăm dò Thái Sơ Thần Cảnh một lượt. Nửa tháng trước, khi chủ thượng dẫn thần thức của Trụ Thiên Thần Linh vào Thái Sơ Thần Cảnh đã cảm nhận được một luồng khí tức cấp bậc cực cao.
Với sự tồn tại của Trụ Thiên Châu, thứ có thể khiến thần trí của nó phán định là “cấp bậc cao”, lại còn trực tiếp nắm bắt được khí tức, đương nhiên không phải tầm thường. Khư Uế chậm rãi nói:
- Là khí tức của Thái Sơ Thần Quả.
- Thái Sơ Thần Quả!?
Trụ Thanh Trần nhất thời kinh ngạc thốt lên.
Tuy Khư Uế đã cố tình hạ giọng nhưng vẫn đủ để Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi nghe rõ mồn một... huống chi còn có tiếng kêu thất thanh của Trụ Thanh Trần.
Hai người liếc nhìn nhau, đều cảm nhận được linh hồn của đối phương chấn động trong khoảnh khắc.
Thái Sơ Thần Quả chín muồi chính là thứ mà hai người họ khao khát nhất lúc này!
- Thật... thật sự là Thái Sơ Thần Quả?
Trụ Thanh Trần vô cùng kích động, nói được nửa câu mới ý thức được phải hạ thấp giọng.
Khư Uế gật đầu:
- Ừm. Thật ra gần ngàn năm nay, Trụ Thiên Thần Linh thăm dò Thái Sơ Thần Cảnh vô cùng thường xuyên, một trong những nguyên nhân quan trọng nhất chính là tìm kiếm khí tức của Thái Sơ Thần Quả, mục đích tự nhiên là để thực hiện truyền thừa Thần Đế hoàn mỹ nhất cho thiếu chủ.
Khư Uế tiếp tục nói:
- Cuối cùng, tâm huyết của chủ thượng cũng được trời cao đoái thương, vào nửa tháng trước đã nắm bắt được khí tức của Thái Sơ Thần Quả. Kéo dài thêm một ngày là thêm một phần nguy cơ bị người khác phát hiện, chủ thượng đã lập tức lên kế hoạch này, bề ngoài là đưa thiếu chủ vào Thái Sơ Thần Cảnh rèn luyện, có hai vị tôn giả âm thầm tương trợ, nhưng thực chất họ sẽ lặng lẽ đi thẳng đến nơi có Thái Sơ Thần Quả.
- Trong lịch sử Thần Giới, những ghi chép ít ỏi về Thái Sơ Thần Quả đều cho thấy nó ở trong lãnh địa của “Thái Sơ Long Tộc”. Nơi đó cực kỳ nguy hiểm, phụ vương từng nói ngay cả người cũng không dám tùy tiện đến gần. Nhất là khi Thái Sơ Thần Quả kết thành, linh khí của nó có thể ôn dưỡng long hồn, sẽ được vạn long canh giữ bên cạnh... hai vị thúc bá thật sự có thể lấy được sao?
Trụ Thanh Trần ba phần lo lắng, bảy phần kích động... bởi vì đó là Thái Sơ Thần Quả!
Thái Sơ Thần Cảnh có vô số tài nguyên, lại đều là cấp bậc cực cao, mà Thái Sơ Thần Quả chính là thần vật trong thần vật ở nơi này. Nó do linh khí tinh thuần và quan trọng nhất của Thái Sơ Thần Cảnh ngưng tụ thành, tuy không bằng thiên địa dị bảo do khí tức hồng mông hóa thành, nhưng cũng không chênh lệch bao nhiêu.
Trong lịch sử trăm vạn năm của Thần Giới, từng có sáu lần hái được Thái Sơ Thần Quả, mỗi lần cách nhau hơn mười vạn năm, có thể gặp được một lần đã là ơn trời.
Đừng nói Trụ Thanh Trần, ngay cả các Thần Đế cũng sẽ vì nó mà kích động vạn phần.
Khư Uế dường như rất tự tin:
- Thiếu chủ yên tâm, chủ thượng không tiện tự mình ra tay, nếu không tất sẽ kinh động các giới khác. Mà hai vị tôn giả Thái Ngần và Trục Lưu cực kỳ tinh thông không gian thần lực, có thể tiếp cận Thái Sơ Thần Quả từ rất gần trước khi bị Thái Sơ Long Tộc phát hiện. Sau khi lấy được quả, cho dù bị vạn long vây quanh cũng có thể dễ dàng thoát thân.
- Trong lịch sử Thần Giới, Thái Sơ Thần Quả tổng cộng được các giới hái sáu lần, ba lần trong số đó thuộc về Trụ Thiên chúng ta.
Khi nói đến đây, trên mặt Khư Uế Tôn Giả không khỏi hiện lên vẻ ngạo nghễ:
- Lần này thần tức của Thái Sơ Thần Quả lại xuất hiện, tựa như ý trời thương xót cho công lao của chủ thượng, cũng là để thành toàn cho thiếu chủ, cho Trụ Thiên chúng ta.
- Nếu là trời ban, ắt sẽ thành công.
Trụ Thanh Trần thở phào một hơi, nói:
- Phù... chẳng lẽ nói, hiện giờ hai vị thúc bá đã...
Khư Uế gật đầu:
- Ừm. Tính thời gian, hai vị tôn giả Thái Ngần và Trục Lưu chắc đã đến gần lãnh địa của Thái Sơ Long Tộc.
Ở phía xa, Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đồng thời nhíu mày.
- Đây xem như là tin tốt hay tin xấu?
Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi.
Bọn họ bất ngờ có được Man Hoang Thần Tủy mà Phần Nguyệt Vương Giới cất giấu vạn năm, nếu có thể có thêm Thái Sơ Thần Quả thì sẽ dung hợp thành Man Hoang Thế Giới Đan có sức mạnh thần tích trong truyền thuyết.
Nhưng mà, có được Man Hoang Thần Tủy đã là một bất ngờ cực lớn, còn Thái Sơ Thần Quả lại càng là thứ có thể gặp mà không thể cầu.
Hiện giờ, họ lại chính tai nghe được Thái Sơ Thần Cảnh đang có một quả Thái Sơ Thần Quả sắp chín... Nhưng mà, dù bỏ qua Thái Sơ Long Tộc mà họ tuyệt đối không thể địch nổi, thì quả thần này đã bị Trụ Thiên Thần Giới sớm phát hiện và nhắm đến.
Lúc này, hai Người Thủ Hộ Trụ Thiên cực kỳ tinh thông lực lượng không gian có khả năng đã đến bên cạnh Thái Sơ Thần Quả.
Mặc dù Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi tiến cảnh thần tốc, nhưng đó là Người Thủ Hộ Trụ Thiên! Dù hai người liên thủ cũng tuyệt đối không thể địch lại một người. Nếu để họ lấy được, muốn đoạt lại không khác gì kẻ si nói mộng.
- Đương nhiên là tin tốt.
Vân Triệt chậm rãi nói.
- Hửm?
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc đôi mắt đẹp sang.
Vân Triệt trầm giọng nói:
- Với thực lực hiện tại của chúng ta, dù biết được vị trí của Thái Sơ Thần Quả cũng không thể nào lấy được. Nhưng hai đại Thủ Hộ kia lại có khả năng làm được. Vậy cứ để bọn họ bán mạng đi, nhưng ngàn vạn lần đừng thất thủ.
- Sau đó thì sao?
Đôi môi của Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhếch lên.
Vân Triệt liếc mắt nhìn Trụ Thanh Trần:
- Sau đó chẳng phải đơn giản rồi sao? Ngươi nói xem, với những kẻ luôn miệng chính đạo, xem thường tư lợi như bọn chúng, giữa một quả Thái Sơ Thần Quả và tính mạng của Trụ Thanh Trần, cái nào quan trọng hơn?
Trên mặt Vân Triệt không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng ánh mắt lại lộ ra vẻ lạnh lẽo đến đáng sợ. Nhìn dáng vẻ lúc này của Vân Triệt, Thiên Diệp Ảnh Nhi nở một nụ cười, giọng bỗng mềm đi:
- Phong cách hành sự của ngươi bây giờ, thật sự càng ngày càng khiến ta yêu thích.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng