Đối mặt với những lời nói nhẹ nhàng mà tựa như khiêu khích của Thiên Diệp Ảnh Nhi, Thải Chi không chút do dự, thân kiếm rung khẽ, đã đẩy văng Vân Triệt ra xa. Thiên Lang kiếm uy lập tức bao trùm lấy Thiên Diệp Ảnh Nhi, phong tỏa mọi đường lui... thậm chí cả đường sống của nàng.
Một khoảnh khắc trước khi kiếm uy diệt thế bùng nổ, cánh tay của Thiên Diệp Ảnh Nhi nhẹ nhàng nâng lên, năm ngón tay chậm rãi xòe ra, một chút lam quang theo đó rơi xuống, phát ra tiếng “tinh tinh” dễ nghe:
- Tiểu Thiên Lang, vật này, ngươi còn nhận ra không?
Đây là một chiếc chuông gió vô cùng giản dị, được kết từ những sợi mây ngũ sắc. Mặt chuông làm bằng ngọc thạch sặc sỡ, nhưng lại lấp lánh quang hoa màu xanh nhạt.
Kiếm của Thải Chi dừng lại, nàng nhìn chiếc chuông gió, trong đôi mắt u ám xuất hiện một tia run rẩy rất nhỏ. Nàng không quên, cũng không thể nào quên, chiếc chuông ngọc giản dị... thậm chí có thể nói là đơn sơ này chính là món quà đầu tiên nàng làm cho huynh trưởng Khê Tô năm xưa khi còn nhỏ, với sự giúp đỡ của Mạt Lỵ. Nó chứa đựng sự quan tâm lo lắng đơn thuần nhất, chân thành tha thiết nhất của nàng, hy vọng có thể bảo hộ hắn vĩnh viễn bình an khi ra ngoài lịch luyện.
Cũng chính tay nàng đã nhón chân, đeo nó bên hông Khê Tô.
Sau này khi hắn mang theo hơi tàn trở về giới, bên hông lại không còn chiếc chuông ngọc kia nữa.
- Ngươi...
Răng ngọc khẽ cắn, đôi mắt của Thải Chi thoáng chốc mông lung.
- Ngươi yên tâm, không phải do ta cướp được từ trên người hắn, mà là năm đó sau khi hắn biết mình không còn sống được bao lâu, trước khi gắng gượng trở về Tinh Thần giới đã chủ động giao cho ta.
Thải Chi: “...”
- Ta vốn tưởng sẽ vĩnh viễn không có cơ hội dùng đến nó, nhưng xem ra, tâm tư của hắn cũng không hề uổng phí.
Vừa nói, ngón tay của Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ động, một tiếng “tinh tinh”, lam quang phủ trên chuông ngọc kia đột nhiên bay ra, sau đó cấp tốc lan tỏa lấp lánh, rồi từ từ hiện ra một hình ảnh mơ hồ màu thương lam.
Bóng dáng của một người.
Dáng người của bóng dáng thương lam này xấp xỉ với Vân Triệt, mơ hồ khó nhận rõ được gương mặt. Nhưng khoảnh khắc xuất hiện, Vân Triệt và Thải Chi đồng thời chấn động trong lòng.
Vân Triệt không hề xa lạ gì với hình ảnh này, cùng với khí tức theo tới, bởi vì nó từng xuất hiện trên chiếc nhẫn mà Thải Chi đưa cho hắn.
Hồn ảnh của Thiên Lang Khê Tô!
Mà Thải Chi, cho dù giọng nói và hồn tức có mơ hồ gấp bội, nàng cũng không thể nào nhận sai!
Ánh mắt Vân Triệt nheo lại... Sau khi tàn hồn của Khê Tô ở trên chiếc nhẫn kia báo cho hắn biết chân tướng, hắn vốn tưởng rằng đó là phần tàn hồn cuối cùng lưu lại trên thế gian của Thiên Lang Khê Tô. Không ngờ tới vẫn còn một sợi tàn hồn được lưu lại ở chỗ Thiên Diệp Ảnh Nhi!
“...” Nhìn hồn ảnh Khê Tô càng ngày càng rõ ràng, vẻ mặt Thải Chi không đổi, nhưng đôi mắt lại hoàn toàn ngây dại.
Nhiều năm trôi qua như vậy, nàng chưa từng nghĩ đến, bản thân lại vẫn có thể đối diện với linh hồn của ca ca.
Một giọng nói yếu ớt phiêu đãng theo hồn ảnh:
- Thải Chi, muội trưởng thành rồi.
Giọng nói này giống hệt giọng nói lúc trước Vân Triệt nghe được, chỉ là mỏng manh hơn rất nhiều.
“...” Thải Chi vẫn không phản ứng, ngón tay nhỏ nhắn cầm kiếm siết chặt thêm một phần.
- Không ngờ tới sẽ là muội kế thừa Thiên Lang thần lực của ta. Muội đã từng mảnh mai như con bướm nhỏ, nay lại đẩy Thần Nữ vào tuyệt cảnh, cho dù là muội hay là Mạt Lỵ đều là niềm kiêu hãnh cả đời ta.
Giọng Khê Tô bình thản ấm áp, nhưng chỉ với mấy lời ngắn ngủi, hồn ảnh của hắn đã phai nhạt đi gần một nửa. Hiển nhiên tàn hồn phong ấn trên chuông ngọc không dày nặng bằng trên chiếc nhẫn. Không đợi Thải Chi đáp lại, hắn đã nói tiếp:
- Trước khi ta rời thế, đã định dặn dò không cần báo thù. Nhưng ta biết, Thải Chi cũng vậy, Mạt Lỵ cũng thế, nhất định sẽ không nghe lời ta. Cho nên, ta đã để lại... món quà trân quý nhất mà ta nhận được cho nàng.
- Ta hy vọng nếu như có một ngày như vậy, khi hai bên đối diện, sự tồn tại của ta có thể khiến hai bên buông bỏ thù hận và chấp niệm...
- Thần Nữ điện hạ, các nàng là những người thân quan trọng nhất của ta trên cõi đời này. Xin Thần Nữ nể tình cái giá ta đã trả mà đừng làm tổn thương các nàng. Bằng không, dù ta cam nguyện hiến dâng tính mạng này cho người, cũng sẽ vĩnh viễn không tha thứ.
- Mạt Lỵ, Thải Chi, Thần Nữ điện hạ là giấc mộng mà ta nguyện dùng cả đời theo đuổi. Vì nàng mà chết, ta cam tâm tình nguyện. Nàng bình an cũng là tâm nguyện cả đời ta.
- Đừng báo thù, bởi vì giữa mọi người chưa hề có thù hận. Cho dù bất kỳ ai trong các người bị thương tổn, thế giới sau khi ta chết cũng khó có thể yên bình.
Tinh...
Theo lời nói mỏng manh cuối cùng của hắn bay đi, tàn hồn phiêu đãng bất định rồi tan theo gió, không còn dấu vết.
Trên chuông ngọc trong tay Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không còn lam quang nữa.
Thế giới yên tĩnh lại, Thải Chi ngơ ngác nhìn chuông ngọc, hồi lâu không tiếng động.
Vân Triệt thầm thở ra một hơi.
Muốn lưu lại một mảnh linh hồn như vậy, cần phải trả cái giá là tổn thương tuổi thọ và hồn nguyên rất lớn. Mà Khê Tô khi đó đã ở trong trạng thái sinh mệnh cạn kiệt, vẫn cố chấp để lại mảnh linh hồn này ở chỗ Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Mục đích hắn làm như thế, một nửa là vì bảo hộ Mạt Lỵ và Thải Chi. Hắn biết Mạt Lỵ và Thải Chi nhất định sẽ muốn báo thù cho hắn, biết chắc chắn với sự cường đại của Thiên Diệp Ảnh Nhi, nếu các nàng cố chấp báo thù, rất có thể sẽ bị Thiên Diệp Ảnh Nhi giết ngược... Nếu chuyện như vậy xảy ra, hắn hy vọng Thiên Diệp Ảnh Nhi nể tình hắn liều mạng vì mình mà tha mạng cho hai nàng, đồng thời phóng thích hồn ảnh, chặt đứt chấp niệm báo thù của các nàng.
Một mục đích khác là lỡ như Thiên Diệp Ảnh Nhi bị các nàng đẩy vào tử cảnh, có thể dùng nó để cứu mạng.
Nhưng hiển nhiên, mục đích thứ nhất vốn không ảnh hưởng được đến Thiên Diệp Ảnh Nhi. Sau khi Khê Tô chết không bao lâu, Thiên Diệp Ảnh Nhi đã mượn tay Nam Minh Thần Đế, suýt chút nữa hại chết Mạt Lỵ.
Trừ phụ thân của nàng, Thiên Diệp Ảnh Nhi không thể nào bị tình cảm chi phối. Đối với Khê Tô mà nói, Thiên Diệp Ảnh Nhi là người mà hắn cam nguyện trả giá cả sinh mạng, nhưng đối với Thiên Diệp Ảnh Nhi mà nói... Khê Tô chỉ đơn giản là một công cụ dễ dùng. Kể cả việc hắn vì nàng mà chết cũng không đổi được một chút sắc mặt khác của nàng.
Thậm chí... cho dù sau khi chết vẫn bị nàng lợi dụng.
Còn mục đích thứ hai, lại không thể không ảnh hưởng đến Mạt Lỵ và Thải Chi.
Nhất là câu nói cuối cùng... Nếu như Thiên Diệp chết, thế giới sau này của hắn đều khó có thể sống yên ổn.
Gần như lấy cái giá nguyền rủa bản thân để bảo vệ cho Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Thải Chi cũng được, Mạt Lỵ cũng thế, đối mặt với câu nói này, cho dù có hận Thiên Diệp Ảnh Nhi gấp trăm lần vạn lần, nào có thể xuống tay được nữa.
Trên đời này có rất nhiều người vì “Thần Nữ” mà điên cuồng. Cực hạn của tài phú, cực hạn của quyền thế, cực hạn của huyền đạo... mà nàng, là cực hạn của sắc đẹp.
Trong số những người điên cuồng vì nàng, Thiên Lang Khê Tô có lẽ là người thâm tình nhất.
Nhưng hắn lại đối mặt với nữ nhân tuyệt tình vô tình nhất trên đời này.
Đối với Thiên Lang Khê Tô, Vân Triệt không biết nên kính nể, cảm thán... hay là thương hại.
Cuối cùng, kiếm trong tay Thải Chi chậm rãi buông xuống... sau đó biến mất trong tay nàng.
Kiếm đã thu hồi, nhưng sát khí vẫn tràn ngập như trước.
Xoẹt!
Không gian bị xé rách, chuông ngọc trong tay Thiên Diệp Ảnh Nhi đã bị Thải Chi đoạt lấy, nàng chậm rãi ngước mắt, nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, nói ra từng chữ:
- Ta quả thật không thể giết ngươi.
- Ồ?
Đuôi mày của Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhếch.
- Nhưng có người có thể.
Nàng đảo mắt qua, nhìn Vân Triệt:
- Vân Triệt, ta cho ngươi hai lựa chọn.
Cách xưng hô của nàng không còn là “tỷ phu”, mà là hai chữ “Vân Triệt” lạnh như băng.
Vân Triệt: “...”
Giọng điệu của nàng lạnh băng vô tình, ánh mắt càng lạnh lùng đến mức Vân Triệt hoàn toàn xa lạ:
- Giết nàng. Ta theo ngươi đến Bắc Thần Vực, làm kiếm của ngươi, công cụ của ngươi, lô đỉnh của ngươi.
“...” Đuôi mày của Vân Triệt nheo lại.
Đôi mắt vốn u lãnh lại giống như càng thêm u ám:
- Hoặc là ngươi giữ nàng lại. Như vậy ta và ngươi từ nay không còn liên quan. Đời này kiếp này ngươi cũng đừng mong gặp lại ta.
- Ngươi chọn đi!
Nữ hài tử từng có thần thái rạng rỡ, hồn nhiên đến mức vô tư, hoàn toàn không để tâm đến tuổi tác hay dáng người của mình, có lẽ đã vĩnh viễn không thể xuất hiện được nữa. Đối mặt với Thải Chi hiện giờ, cùng với giọng điệu tuyệt tình mà nếu là nàng trước kia tuyệt đối không thể nói ra, Vân Triệt chậm rãi giơ bàn tay của mình lên.
Trên ngón tay là chiếc nhẫn mà Thải Chi đã đưa cho hắn.
Vân Triệt nhìn nàng, nhẹ nhàng nói:
- Tại sao lại muốn hỏi một vấn đề ngu ngốc như vậy? Tuy rằng năm đó “nghi thức” của chúng ta trông như một trò khôi hài đơn giản, nhưng đó là tâm nguyện của Mạt Lỵ, có nàng, cũng có mẫu thân của ngươi chứng kiến, tam bái đã thành, tín vật đã trao, ta và ngươi đã là vợ chồng.
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...?”
Cánh môi của Thải Chi giật giật rất nhẹ.
Vân Triệt chậm rãi tiến lên, chìa bàn tay đeo chiếc nhẫn kia ra:
- Ngươi là thê tử của ta, còn nàng là công cụ của ta, đây vốn không phải là chuyện ta nên lựa chọn. Thải Chi, theo ta đến Bắc Thần Vực, có được không?
Tay của Vân Triệt, cùng khí tức của hắn càng ngày càng gần, trong đôi mắt của Thải Chi với khí thế vô cùng tuyệt tình làm người ta sợ hãi lại thoáng qua một chút hoảng loạn.
Sát ý ngập trời đột nhiên tiêu tán, thân hình bé bỏng của nàng đột nhiên xoay đi, thế mà lại bay đi xa xa, trong nháy mắt đã biến mất ở cuối chân trời.
- Thải Chi!
Vân Triệt la lên một tiếng, nhưng tốc độ của Thải Chi thật sự quá nhanh, hắn vốn không thể nào đuổi kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mình.
Hai luồng quang hoa từ phương hướng của Thải Chi chậm rãi bay xuống.
Vân Triệt đưa tay chộp chúng vào lòng bàn tay. Một là Thái Sơ Thần Quả, một là tinh thạch không gian đơn giản... bên trong tinh thạch chứa vài trăm viên huyền đan dị thú!
Những huyền đan này đều được cất giữ cực kỳ hoàn hảo, trọn vẹn mấy trăm viên, khí tức của mỗi một viên đều cường đại đến làm cho người ta kinh sợ.
Những huyền đan này, toàn bộ đến từ mãnh thú thượng cổ ở Thái Sơ Thần Cảnh. Trọn vẹn hơn ba trăm viên phóng thích ra khí tức của Thần Quân cảnh, mà còn có cả ba mươi viên... rõ ràng là khí tức Thần Chủ!
“...” Vân Triệt chậm rãi ngẩng đầu, đứng ở đó thật lâu.
Phía sau hắn vang lên giọng nói âm u của Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Giữa ngươi và tiểu Thiên Lang lại còn có loại quan hệ này. Tỷ muội cùng hưởng, thật đúng là cầm thú không bằng.
Vân Triệt không hề phản ứng lại.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi nói:
- Thiên Lang thần lực do oán hận mà sinh. Quyết định năm đó của Thiên Sát Tinh Thần hiển nhiên lo lắng sau khi tiểu Thiên Lang biết được “chân tướng” sẽ bị oán hận cắn nuốt. Nhưng xem ra, Thiên Sát Tinh Thần đã thành công. Lực lượng của tiểu Thiên Lang rơi vào oán hận, thậm chí đã hoàn toàn nhập ma. Nhưng kỳ dị chính là tâm hồn của nàng lại hoàn toàn không bị oán hận cắn nuốt.
- Phụ thân muốn hiến tế nàng, Tinh Thần giới bỏ rơi nàng, người thân cuối cùng lại bị người ta nhốt đánh ra ngoài hỗn độn. Nàng có thể bảo trì được tâm tình như hiện giờ, ngươi là lý do duy nhất... Bằng không, nàng bây giờ đã sớm trở thành ma lang chỉ còn lại sự hung tàn.
Vân Triệt vẫn không hề có phản ứng, nhưng khóe miệng của hắn lại nhẹ nhàng nhếch lên... Tuy rằng rất khẽ nhưng đây thật sự đang mỉm cười.
Thải Chi...
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói không sai, lực lượng của nàng đã triệt để ma hóa, trở nên vô cùng cường đại, nhưng tâm hồn của nàng hoàn toàn không hề rơi vào vực sâu oán hận... là vì không để cho mình biến mất trong linh hồn và ý chí của nàng.
Mạt Lỵ, năm đó ta đã từng cười nàng vì cố tình kéo ta và Thải Chi lại với nhau. Nhưng có lẽ chính vì quyết định hơi ngốc nghếch kia của nàng đã tạo ra kỳ tích tuyệt vời này.
Vân Triệt mở miệng:
- Nàng vốn không muốn giết ngươi. Bằng không, trong khoảng thời gian này nàng đã có vô số cơ hội.
Thái Sơ Thần Quả, cùng với những viên huyền đan mà mỗi một viên đều đủ để kinh thế hãi tục này đều đang nói cho hắn biết, Thải Chi đã sớm biết bọn họ đến đây. Có lẽ bắt đầu từ một năm trước, nàng đã luôn yên lặng dõi theo bọn họ.
- Ta biết.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói. Từ lần đầu tiên khi Vân Triệt ngăn Thải Chi lại, nàng đã biết Thải Chi không phải thật sự muốn giết nàng. Bởi vì khí tức mới vừa rồi Thải Chi phóng thích ra đã gần như có thể so sánh được với Khê Tô năm đó, nếu Thải Chi thật sự muốn giết mình, Vân Triệt vốn không thể nào ngăn cản được.
Có lẽ nàng chỉ muốn nhận được câu trả lời mà sâu trong lòng nàng muốn nghe thấy từ trên người Vân Triệt mà thôi.
Hai tay Thiên Diệp Ảnh Nhi khoanh trước ngực, giọng nhàn nhạt:
- Hỏi ngươi một vấn đề, ngươi cố hết sức che chở ta ở trước mặt nàng, thật sự chỉ vì ta là công cụ và lô đỉnh?
- Không phải vậy sao?
Vân Triệt thu hồi Thái Sơ Thần Quả và không gian tinh thạch.
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi không nói lời nào nữa.
Vân Triệt thoáng liếc mắt, nói:
- Còn có một nguyên nhân. Ngươi còn là một món đồ chơi không tệ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nở nụ cười rất nhẹ, thong thả nói:
- Chỉ “không tệ” thôi sao? Đối với nam nhân các ngươi mà nói, ta chính là đồ chơi tốt nhất trên đời này, không ai có thể so, càng không có ai thay thế được. Công cụ và lô đỉnh đều có thể bỏ qua, nhưng đồ chơi giống như ta sẽ khiến cho người ta muốn dừng mà không được.
- A.
Vân Triệt khinh thường xì mũi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nheo mắt, giống như u oán:
- Ta ngược lại hy vọng, về sau khi ngươi đùa bỡn đồ chơi có thể đừng thô bạo như vậy. Nếu không cẩn thận chơi hỏng rồi, cho dù tương lai ngươi giẫm toàn bộ Thần Giới dưới chân cũng không tìm được vật thay thế.
- Hay phải nói, nam nhân các ngươi đều là loại sinh vật thô bạo hạ đẳng?
Vân Triệt liếc xéo nàng, lạnh lùng nói:
- Ngươi sẽ không biết, bởi vì ngươi sẽ không còn có nam nhân khác.
Mắt đẹp của Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi nheo lại:
- Hả? Ngươi nói chưa chắc đã được tính!
Vân Triệt đưa tay, ngón tay nhẹ nhàng từ gáy ngọc như tuyết của nàng thong thả lướt đến trước ngực nàng:
- Đời này, ngươi đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay ta. Về điểm này, ta vô cùng chắc chắn.
- Vậy sau khi ngươi chết thì sao?
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười như không cười.
- ... Ta sẽ không chết trước ngươi.
Ngón tay dời khỏi người nàng, Vân Triệt xoay người, lạnh lùng đi xa.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không lập tức đi theo, nhìn bóng lưng đi xa dần của Vân Triệt, nàng cúi đầu nói một câu mà ngay cả gió nhẹ cũng không thể nghe thấy được:
- Nhớ kỹ lời ngươi nói.