- Chưa đến ba năm... chuyện này thật sự có khả năng sao?
Trụ Thiên Thần Đế lẩm bẩm.
Hắn đã chứng kiến Vân Triệt tại Cuộc chiến Phong Thần của Đại hội Huyền Thần, đã thấy Vân Triệt dẫn tới chín tầng lôi kiếp... Hắn đã nhìn thấy quá nhiều kỳ tích trên người Vân Triệt, đến mức dần dần có phần quen mắt.
Hắn từng gọi Vân Triệt là kỳ tài, là kỳ tích của Đông Thần Vực, là Thần Tử duy nhất, thậm chí là quái thai... Nhưng mà, cho dù là quái thai, cho dù vượt qua lẽ thường thì cũng phải có một giới hạn cơ bản nhất.
Thần Giới có lịch sử trăm vạn năm, không quá dài, cũng chẳng hề ngắn, mỗi một thời đại đều luôn có những thiên tài kinh thế xuất hiện. Bọn họ đều đã từng lưu lại thần quang lấp lánh, nhưng dường như tất cả đều trở nên ảm đạm không chịu nổi khi so sánh với Vân Triệt.
Chưa đến ba năm, từ một người mới vào Thần Vương đã có năng lực giết chết Thái Ngần bị trọng thương, thân là Trụ Thiên Thần Đế, hắn không thể tin, không thể chấp nhận.
Chỉ là hiện giờ suy nghĩ của hắn hoàn toàn hỗn loạn, đã khó có thể suy xét. Hắn nhìn hắc khí không ngừng bốc lên trên người Trụ Thanh Trần, ngón tay run rẩy không hề dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc.
Cả đời đi theo bên cạnh Trụ Hư Tử, Thái Vũ biết rõ Trụ Thanh Trần có ý nghĩa như thế nào đối với ông. Hắn do dự trong thoáng chốc rồi nói:
- Vân Triệt có năng lực giết Khư Uế và Thái Ngần, nhưng lại cố tình giữ lại mạng của Thanh Trần, hiển nhiên là muốn...
Nửa câu sau, dù thế nào Thái Vũ cũng không thể nói ra, nhưng Trụ Thiên Thần Đế sao lại không hiểu? Biến con trai hắn thành ma nhân... đối với hắn mà nói, đây là sự trả thù tàn nhẫn nhất không gì sánh bằng trên đời này.
Ngay cả bản thân hắn cũng chưa bao giờ biết, hắn thân là Đế vương của Trụ Thiên, tu tâm mấy vạn năm lại có thể thống khổ và bất lực đến thế.
Thái Vũ nói:
- Có lẽ vẫn còn một biện pháp. Hắc ám cực kỳ e ngại quang minh. Tây Vực Long Hậu nhất định có cách cứu Thanh Trần.
Trụ Thiên Thần Đế chậm rãi lắc đầu, ánh mắt dại ra:
- Không, Vân Triệt có công tích cứu thế, nhưng lại vì thân là ma nhân mà bị người đời tiêu diệt, hơn nữa còn do Trụ Thiên ta dẫn đầu...
Trụ Hư Tử nhắm mắt lại:
- Thanh Trần con ta... nếu như ta che chở hắn, cứu hắn, thiên hạ nhất định sẽ nghi ngờ. Thanh danh của một mình ta thì nhỏ, nhưng sao có thể... làm vấy bẩn danh dự của Trụ Thiên. Hơn nữa, Quang Minh huyền lực có thể tinh lọc ma khí từ bên ngoài, nhưng cơ thể, mạng khí, huyền khí đều đã nhập ma... sao có thể tinh lọc được chứ? Bằng không, Vân Triệt đồng tu Quang Minh huyền lực đã sớm tự tinh lọc cho mình rồi.
Thái Vũ nói:
- Không giống, không giống nhau. Vân Triệt sa đọa thành ma nhân, hậu họa vô tận, cho dù công tích lớn hơn nữa, vì sự yên bình của hậu thế cũng nhất định phải diệt trừ. Thanh Trần là do bị người cưỡng ép thành ma, hơn nữa với thân phận Thái tử Trụ Thiên của Thanh Trần, cho dù người đời biết được, bọn họ cũng nhất định sẽ khoan dung. Huống chi, với giao tình giữa chúng ta và Long Thần Giới, xin Long Hoàng và Long Hậu giúp đỡ, cho dù không có kết quả, bọn họ cũng không có lý do gì để công khai.
- Không... thể...
Trụ Thiên Thần Đế thì thầm trong kinh hãi, chỉ hai chữ cực kỳ đơn giản, nhưng nỗi thống khổ và bất lực trong đó lại nặng nề như vạn ngọn núi.
Thái Vũ hít một hơi thật sâu, trong lòng dâng lên nỗi bi thương sâu sắc.
Nếu như không có “tiền lệ” của Vân Triệt, Trụ Thiên Thần Đế còn không đến mức như thế. Nhưng Vân Triệt đã từng là cứu thế chủ chân chính, lại chỉ vì hai chữ “ma nhân” mà bị toàn giới đuổi giết. Vả lại, Vân Triệt “nhập ma” là vì Trụ Thiên Thần Đế hắn, mà việc đuổi giết Vân Triệt cũng do Trụ Thiên Thần Giới dẫn đầu.
Trụ Thanh Trần là Thái tử Trụ Thiên, địa vị cao quý... Nhưng ngoài thân phận tôn quý này ra, ở bất cứ phương diện nào hắn đều không thể sánh bằng Vân Triệt.
Có “tiền lệ” của Vân Triệt ở đó, Trụ Hư Tử, thậm chí Trụ Thiên Thần Giới có tư cách gì để bảo vệ Trụ Thanh Trần! Điều duy nhất phải làm đó là tuân theo tín niệm và pháp tắc mà Trụ Thiên hắn vẫn luôn duy trì, giết chết ma nhân Trụ Thanh Trần.
Nhưng hắn là Thái tử Trụ Thiên, là người kế thừa ý chí và lực lượng do chính Trụ Hư Tử lựa chọn, càng là người thân quan trọng nhất của Trụ Hư Tử... không có người thứ hai.
- Phụ... Vương...
Bên tai vang lên giọng nói của Trụ Thanh Trần... Mạnh như Trụ Hư Tử và Thái Vũ, trong lòng đang đại loạn, thế mà lại không hề phát hiện hắn đã tỉnh lại từ lúc nào.
Với tu vi của Trụ Thanh Trần, chút ngoại thương mà hắn phải chịu dù thế nào cũng không đến mức khiến hắn hôn mê. Rõ ràng, nội thương của hắn nặng hơn ngoại thương vô số lần, hắn hôn mê là vì không cách nào chấp nhận được trạng thái hiện giờ của bản thân.
- Thanh Trần!
Trụ Hư Tử bước tới, sải bước đến trước mặt hắn.
Tuy đã mở mắt, nhưng hai tròng mắt của Trụ Thanh Trần lại hoàn toàn trống rỗng, giọng nói cũng vô cùng hư ảo:
- Thanh danh của Trụ Thiên không thể... bị con làm ô uế...
- Phụ vương... giết con đi.
Thân thể Trụ Hư Tử kịch liệt chấn động.
Thái Vũ cố gắng để giọng nói của mình có vẻ ôn hòa, nhưng ánh mắt lại thoáng quay đi:
- Thanh Trần, ngươi đừng như thế, sẽ có cách thôi, ngươi phải tin tưởng phụ vương của ngươi, tin tưởng Trụ Thiên.
Lời của Thái Vũ dùng để khuyên giải Trụ Thanh Trần, nhưng lại khiến vẻ mặt của Trụ Hư Tử thoáng bình ổn lại, hắn than nhẹ một tiếng, nói:
- Không sai, sẽ có cách... trước tiên cứ ngủ yên một lúc đi.
Bàn tay hắn nhấn xuống, Trụ Thanh Trần lại rơi vào hôn mê.
Tuy hắn không hoảng loạn, không sụp đổ, nhưng tử chí nặng nề mà hắn thể hiện ra cũng không thích hợp để giữ ý thức tỉnh táo.
- Thái Vũ, ta mang Thanh Trần đi gặp lão tổ... bảo vệ nơi này.
- Ta hiểu rồi.
Thái Vũ Tôn Giả gật đầu.
Lão tổ... thật sự là hy vọng duy nhất.
Dưới Trụ Thiên Tháp, có một thế giới mà chỉ Trụ Thiên Thần Đế mới có thể tự do ra vào.
Đây là một thế giới màu xám trắng, ở nơi này sẽ không cảm nhận được không gian và thời gian một cách quỷ dị.
Giữa màu xám trắng, Trụ Thiên Thần Đế ôm Trụ Thanh Trần đang hôn mê chậm rãi bước tới, bước chân nặng nề hơn bất cứ lần nào.
Bước chân dừng lại, hắn đặt Trụ Thanh Trần xuống, quỳ một chân trên đất, cất giọng bi thương:
- Lão tổ, con nên làm thế nào để cứu vớt con trai con, Thanh Trần?
- Thanh Trần mới vừa vào đời, chưa bao giờ có ác niệm, càng chưa từng làm việc ác. Nếu Vân Triệt muốn trả thù, cũng nên báo ứng lên người con, vì sao lại để Thanh Trần gặp phải ma kiếp này?
Thế giới xám trắng tĩnh lặng hồi lâu, sau đó truyền đến một giọng nói vô cùng già nua và mơ hồ:
- Là Hắc Ám Vĩnh Kiếp.
- Hắc Ám... Vĩnh Kiếp?
Trụ Thiên Thần Đế thất thần lẩm bẩm.
- Thời đại Thần Ma, trong bốn Ma Đế của Ma tộc, thực lực mạnh yếu khó phân, nhưng nếu luận về khả năng khống chế Hắc Ám huyền lực, thì Kiếp Thiên Ma Đế được công nhận là người đứng đầu. “Hắc Ám Vĩnh Kiếp” của nàng ta bao hàm Hắc Ám pháp tắc cực hạn đương thời. Nếu luận về điểm này, Kiếp Thiên Ma Đế đủ sức xưng là người đứng đầu Tứ Ma Đế.
- Kiếp Thiên Ma Đế... đã để lại Hắc Ám Vĩnh Kiếp... cho Vân Triệt?
Trụ Thiên Thần Đế lẩm bẩm.
Đó chính là ma công của Ma Đế!
- Tuy Thanh Trần còn nhỏ nhưng tu vi bất phàm, với thân thể Thần Quân của hắn mà lại hoàn toàn bị cưỡng ép ma hóa. Có thể làm được như vậy, kể cả trong ký ức còn sót lại của “Trụ Thiên Châu” cũng chỉ có “Hắc Ám Vĩnh Kiếp” của Kiếp Thiên Ma Đế.
- Như vậy, trước khi Kiếp Thiên Ma Đế rời đi đã để lại huyết mạch hạch tâm và ma công hạch tâm cho Vân Triệt, đây là khả năng duy nhất.
Trụ Thiên Thần Đế: “...”
Giọng nói già nua càng thêm mơ hồ:
- Chỉ là... huyền công của Ma Đế và Sáng Thế Thần đều chỉ thuộc về bản thân họ, cho dù là Ma Đế hay Sáng Thế Thần khác cũng khó mà tu luyện được, huống chi là một người phàm.
- Mấy năm ngắn ngủi, tiến cảnh như thế, Vân Triệt... hắn rốt cuộc là yêu vật gì?
Trụ Thiên Thần Đế kinh hãi trong lòng. Lời của lão giả đến từ ký ức của Trụ Thiên Châu, không thể nào là giả. Vả lại, bất cứ lực lượng nào trong nhận thức đều khó có thể cưỡng ép một Thần Quân dị hóa thành ma nhân... Như vậy, trên người Vân Triệt chẳng những có truyền thừa của Tà Thần, mà còn có thêm cả truyền thừa của một Ma Đế!
Tương lai không cách nào tưởng tượng nổi.
- Lão tổ... có biện pháp nào cứu Thanh Trần không?
Trụ Thiên Thần Đế cầu khẩn nói, hiện giờ tất cả ý niệm của hắn đều tập trung vào đây.
- Hai phương pháp.
Giọng nói già nua đáp lại khiến Trụ Thiên Thần Đế chợt ngẩng đầu lên.
Giọng nói già nua chậm rãi nói:
- Thứ nhất, đánh vỡ huyền mạch, xóa tan tất cả huyền khí. Sau đó đánh gãy toàn bộ kinh mạch, rút sạch tủy sống, thay toàn bộ máu trong người, rồi nhân lúc mạng khí yếu ớt nhất, dùng Quang Minh huyền lực cưỡng ép tinh lọc... Nếu có thể không chết thì có thể thoát khỏi hắc ám.
Trụ Thiên Thần Đế đứng sững ở đó, không nói nên lời.
- Khả năng tử vong của phương pháp này trên năm thành. Cho dù có thể thành công, Thanh Trần cũng sẽ cả đời tàn phế, phải dựa vào linh dược và huyền ngọc để sống. Dù cho luôn dựa vào linh dược và huyền ngọc để duy trì, tuổi thọ còn lại cũng khó vượt qua ngàn năm.
Yết hầu của Trụ Thiên Thần Đế giật giật, khó nhọc nói:
- Xin lão tổ chỉ giáo phương pháp thứ hai.
Trụ Thanh Trần không thể nào chấp nhận phương thức này, bất cứ huyền giả nào cũng khó có thể chấp nhận được. Bởi vì điều đó còn tàn nhẫn hơn cả cái chết.
- Vân... Triệt.
Giọng nói già nua chậm rãi nói ra hai chữ.
“...!” Tròng mắt Trụ Thiên Thần Đế trợn lớn:
- Ý của lão tổ là...
- Hắc Ám Vĩnh Kiếp có khả năng khống chế cực hạn đối với Hắc Ám huyền lực. Hiện giờ Vân Triệt có thể dùng Hắc Ám Vĩnh Kiếp để cưỡng ép dị hóa người khác, như vậy cũng có thể dùng Hắc Ám Vĩnh Kiếp để xóa đi nó.
- Chỉ có Vân Triệt mới có thể làm được.
- Ngoài ra, với nhận thức cả đời ta, thậm chí là ký ức còn sót lại của Trụ Thiên Châu, cũng không còn khả năng nào khác.
“...” Trụ Thiên Thần Đế ngửa đầu nhìn lên không trung, hồi lâu không nói nên lời.
Sự trầm mặc như chết kéo dài hơn nửa canh giờ, Trụ Thiên Thần Đế cuối cùng cũng động, hắn bế Trụ Thanh Trần lên, xoay người rời đi, bước chân còn trầm trọng hơn lúc đến.
Trụ Hư Tử rời đi, thế giới xám trắng lại khôi phục sự yên tĩnh vĩnh hằng. Chỉ là không được bao lâu, giọng nói nhợt nhạt kia lại chậm rãi vang lên:
- Vân Triệt... hắn rõ ràng là thân thể người phàm, vì sao tất cả của hắn lại giống như vượt qua giới hạn mà ngay cả Sáng Thế Thần và Ma Đế đều không thể vượt qua...
- Mối hận của Vân Triệt đủ để nhấn chìm chín vực sâu, đã không còn khả năng cứu vãn.
- Chẳng lẽ nỗi bất an mấy năm nay của ta không phải vì Kiếp Thiên Ma Đế...
----
Trở lại thần điện, Thái Vũ nhìn sắc mặt của Trụ Thiên Thần Đế đã biết được kết quả, không mở miệng hỏi mà chỉ nói:
- Chủ thượng, có cần đi bắt Vân Triệt ngay bây giờ không?
Trụ Thiên Thần Đế lắc đầu:
- Không, hắn làm vậy với Thanh Trần hiển nhiên là không hề e ngại. Giờ phút này nhất định đã không còn ở Thái Sơ Thần Cảnh. Thái Sơ Thần Cảnh lại quá mức hiểm ác, không phải huyền giả bình thường có thể vào. Nếu phát lệnh truy nã, chắc chắn sẽ có vô số huyền giả vì muốn nhận thưởng mà mạo hiểm tiến vào Thái Sơ Thần Cảnh, hậu quả khó lường... cũng có khả năng vì một vài dấu vết mà bại lộ chuyện của Thanh Trần.
Thái Vũ Tôn Giả khẽ gật đầu:
- Trước mắt nên làm thế nào?
Trụ Thiên Thần Đế hơi ngước mắt, trong đôi mắt già nua u ám hồi lâu cuối cùng cũng khôi phục một chút kiên nghị khi xưa:
- Ngươi có còn nhớ trận giao thủ với Bắc Vực Ma Hậu năm đó không?
Thái Vũ Tôn Giả chậm rãi nói ra cái tên:
- Đương nhiên nhớ rõ. Trì Vũ Thập, trên đời này không có nữ nhân nào đáng sợ hơn nàng ta.
- Cũng bởi vì trận chiến đó mà chúng ta mới biết được ở biên giới phía bắc xa xôi, Ngâm Tuyết Giới cách Bắc Thần Vực gần nhất lại xuất hiện một Giới Vương Thần Chủ là nữ, và bây giờ cũng vì nàng ta mà để lại hậu họa Vân Triệt này.
Mộc Huyền Âm!
Nghĩ đến Mộc Huyền Âm, chân mày của Thái Vũ chợt động, thuận thế nói:
- Cách trận chiến đó đã gần một vạn năm, lúc đó Mộc Huyền Âm mới vào Thần Chủ Cảnh, hơn mười năm trước có nghe đồn đã tới Thần Chủ Cảnh cấp bốn, tiến cảnh đã phi phàm. Mà năm đó khi nàng cố chấp cứu Vân Triệt, thực lực rõ ràng đã là Thần Chủ chí cảnh. Năm đó nếu không có nàng, Vân Triệt đã sớm chết trong tay Nguyệt Thần Đế, không hề có khả năng chạy thoát.
- Băng hàn nơi biên giới phía bắc, một trung vị tinh giới cằn cỗi, truyền thừa Băng Hoàng mỏng manh... ta không cách nào nghĩ ra được, nàng ta rốt cuộc làm thế nào để có thực lực vấn đỉnh tới đỉnh phong như thế.
- Người đã mất, nói nhiều cũng vô ích.
Trụ Thiên Thần Đế nói, ánh mắt của hắn dần dần sâu thẳm, hồi tưởng lại hình ảnh năm đó, hơi thất thần nói:
- Vạn năm trước, Bắc Vực Tịnh Thiên Thần Đế đột tử, Thần Hậu mới cưới đã cưỡng đoạt đế vị, đổi tên Vương Giới thành “Kiếp Hồn”, vốn nên là lúc nội loạn lan tràn, nhưng không bao lâu sau nàng ta lại hiện thân ở Đông Vực của ta.
- Trận chiến đó, ta và ngươi hai người, cộng thêm Thiên Diệp Phạm Thiên và Thiên Diệp Vô Bi, vốn định nhân cơ hội đó trực tiếp chôn vùi nàng ta, lại bị nàng ta cố ý giả vờ bại trận để lừa dối dẫn dụ vào khu vực Bắc Vực, dẫn dắt ma khí vạn dặm, thi triển yêu pháp cướp hồn đáng sợ tuyệt luân... Mạnh như Thiên Diệp Phạm Thiên, cho đến nay mỗi khi nhắc tới cái tên Trì Vũ Thập vẫn còn lòng dạ không yên.
Đuôi mày Thái Vũ không tự chủ được giật giật, cho dù đã trôi qua lâu như thế, nhưng mỗi lần hắn nghĩ tới mấy chữ “Trì Vũ Thập” và “Kiếp Hồn” đều sẽ tim đập thình thịch.
Những năm này, Đông Thần Vực cũng không dám tự tiện xâm nhập vào Bắc Thần Vực nữa, trận chiến năm đó là một nguyên nhân rất lớn.
Trận chiến đó cũng ngoài ý muốn kinh động đến Mộc Huyền Âm của Ngâm Tuyết Giới, nơi gần Bắc Thần Vực nhất... lúc ấy nàng mới vừa kế vị Giới Vương không lâu.
Thần Chủ của một trung vị tinh giới tự nhiên là vô cùng hiếm thấy. Nhưng đó là trận chiến thuộc về Ma Hậu, Thần Đế, Thủ Hộ Giả, Phạm Thần, thực lực mới vào Thần Chủ của nàng có thể nói là vốn không có tư cách tham dự. Nhưng nàng lại cố tình xen tay vào trận chiến, hoàn toàn không màng đến sinh tử.
Sau này mới biết vì Ngâm Tuyết Giới quá gần Bắc Thần Vực, nên thường xuyên sẽ gặp phải ma nhân có ý đồ thoát ra khỏi đó. Nhất mạch Giới Vương của nàng không hề nghi ngờ chính là người dẫn đầu chống lại ma nhân. Bởi vậy, một vài tổ tiên của nàng, thậm chí một vài người chí thân nào đó đều đã chết trong tay ma nhân Bắc Vực.
Cho nên nàng có mối hận khắc cốt ghi tâm đối với ma nhân.
Mà mạnh như Thiên Diệp Phạm Thiên còn bị Trì Vũ Thập ám toán, chịu nhiều đau khổ, đến nay còn lưu lại bóng ma. Mộc Huyền Âm mới vào Thần Chủ Cảnh lại cố tình ra tay, có thể tưởng tượng được hậu quả.
Nàng hôn mê dưới “Kiếp Hồn”, rơi vào trong tay Trì Vũ Thập.
Nhưng kỳ lạ là sau đó Mộc Huyền Âm lại bình an vô sự thoát ra. Không ai biết nàng đã chạy thoát khỏi tay Trì Vũ Thập như thế nào... ngay cả chính nàng cũng không biết.
Có lẽ khi đó Trì Vũ Thập đã là nỏ mạnh hết đà, không lãng phí chút lực lượng cuối cùng để giết một người ngoài cuộc, mà toàn lực trốn vào nơi sâu trong Bắc Thần Vực.
- Chủ thượng, vì sao đột nhiên lại nói tới chuyện này?
Thái Vũ hỏi.
Từ trước đến nay hắn biết Trụ Thiên Thần Đế không hề muốn nhắc tới trận chiến này. Người đời cũng chưa từng biết đến trận chiến này... Hai đại Thần Đế mạnh nhất Đông Vực, cộng thêm Thủ Hộ Giả mạnh nhất và Phạm Thần mạnh nhất, lại chật vật thảm bại dưới tay một nữ tử Bắc Thần Vực, sao bọn họ dám công khai chuyện này ra ngoài chứ?
Trụ Thiên Thần Đế lặng im một lúc lâu, nói:
- Năm đó, ấn ký mà Trì Vũ Thập lưu lại... còn hoàn chỉnh chứ?
Thái Vũ hơi sững sờ, cau mày nói:
- Chủ thượng, chẳng lẽ ngài định...
Trụ Thiên Thần Đế chậm rãi nhắm mắt, giọng nói trầm trọng và chậm rãi:
- Kiếp nạn này của Thanh Trần là do ta liên lụy. Ta tuyệt đối không thể vì ý niệm của ta mà chôn vùi cả cuộc đời còn lại của nó... bằng không dù hồn về cửu tuyền cũng không còn mặt mũi nào đối diện với liệt tổ liệt tông, càng không có mặt mũi nào gặp lại nàng ấy.
Trụ Thiên Thần Đế chậm rãi siết chặt hai nắm tay:
- Trận chiến năm đó, dã tâm của Trì Vũ Thập đã rõ rành rành, đó rõ ràng là một lần thăm dò cực kỳ lớn mật, và cũng vô cùng có tham vọng. Nếu đã như thế, ta sẽ... làm một giao dịch với nàng ta.