Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1625: CHƯƠNG 1624: ĐỨNG ĐẦU THIÊN QUÂN

Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng dừng lại, mí mắt khẽ cụp, ánh mắt lười biếng uể oải nhìn hắn.

Nàng liếc mắt nhìn nam tử áo xanh kia. Ánh mắt và giọng nói của hắn đều trong trẻo, khí chất lại càng siêu trần thoát tục. Dù là người của ba phương Thần Vực, e rằng khi gặp cũng không thể tin nổi đây lại là một ma nhân đến từ Bắc Thần Vực.

Sau khi lướt mắt qua, Vân Triệt đột nhiên nói:

— Đi theo bọn họ.

— Nóng lòng đến vậy sao?

Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ xoay vòng eo thon.

Vân Triệt chậm rãi nói:

— Cứ bị động chờ đợi thì quá chậm. Cái gọi là “Thiên Quân Thịnh Hội” mà người kia nhắc tới, nghe có vẻ không tệ.

Thiên Diệp Ảnh Nhi cười như không cười:

— Quả thật không tệ. Nếu ta đoán không sai, Thiên Quân Thịnh Hội theo lời hắn nói, có lẽ chính là đại hội Thần Quân trăm năm một lần, chỉ có Thần Quân dưới mười giáp mới có tư cách tham dự.

Thần Quân dưới mười giáp… Nói cách khác, chỉ những Thần Quân cực kỳ trẻ tuổi, thuộc hàng ngũ trên “Bắc Vực Thiên Quân Bảng” mới có tư cách tham dự. Hiển nhiên, đây là vũ đài dành riêng cho những “Thiên Quân” của thế hệ này.

Cánh môi tươi đẹp của Thiên Diệp Ảnh Nhi nhẹ nhàng cong lên, thâm sâu nói:

— Hơn nữa, ta từng nghe qua tên của người này.

— … Vậy sao.

Vân Triệt lại liếc nhìn nam tử áo xanh thêm một lần.

Với tính cách từng miệt thị tất cả của Thiên Diệp Ảnh Nhi mà lại biết tên của một người ở Bắc Thần Vực… có thể thấy thân phận của hắn cũng không tầm thường.

— Đừng quá kinh ngạc. Cho dù tin tức giữa ba phương Thần Vực và Bắc Thần Vực có bế tắc đến đâu, một vài nhân vật có động tĩnh quá lớn thì vẫn luôn biết được đôi chút.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhàn nhạt nói:

— Tuy hắn chỉ là một nhân vật trẻ tuổi, nhưng các đại Vương giới của Đông Thần Vực, Nam Thần Vực cho đến Tây Thần Vực chắc đều biết đến tên hắn. Giống như ba Vương giới của Bắc Thần Vực nhất định đều biết tên của ngươi vậy.

— So ta với hắn?

Vân Triệt không chút biểu cảm thốt ra mấy chữ.

Phượng mâu của Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc xéo:

— Ngươi quả thật không so được với hắn. Danh vọng của hắn ở Bắc Thần Vực còn lớn hơn ngươi ở Đông Thần Vực rất nhiều.

Vân Triệt: “…”

— Nhất là ba năm trước, ngoại trừ việc không thảm hại, không chật vật như ngươi ra, thì bất cứ phương diện nào hắn cũng hơn ngươi không biết bao nhiêu lần, ngay cả nữ nhân cũng nhiều hơn ngươi.

Vân Triệt đột nhiên đưa tay, nâng chiếc cằm trắng như ngọc không tì vết của nàng lên:

— Vậy sao? Đồ chơi của hắn có dễ dùng như ngươi không?

Một ngón tay ngọc của Thiên Diệp Ảnh Nhi thong thả gạt tay hắn ra, hàng mi dài khẽ khép, giọng điệu như cười như không:

— Cái đó thì không. Một nam nhân có thể biến cả Long Hậu lẫn Thần Nữ thành đồ chơi dưới háng, về điểm này, ngươi đúng là thế gian vô song. Rơi vào kết cục ngày hôm nay đã là quá hời cho ngươi rồi.

Giọng Vân Triệt lạnh đi:

— Thần Hi không phải Long Hậu, càng không phải đồ chơi! Chỉ có ngươi mới là đồ chơi!

— Không phải ngươi muốn đi theo mấy người kia sao? Bọn họ đi xa rồi kìa.

— Hừ!

Vân Triệt xoay người bay lên, che giấu kỹ khí tức, lặng lẽ bám theo.

Huynh muội La thị tiêu hao rất lớn, nhưng vì huyền công họ tu luyện thiên về phòng ngự nên thương thế cũng không quá nặng. Có lẽ hướng đi của nam tử áo xanh kia cũng giống họ, nên sau khi cứu họ đã đồng hành cùng.

— Tại hạ là La Ưng của Thiên La giới, đây là vương muội… tiểu muội La Vân. Đại ân cứu mạng lần này, thật sự không biết… phải báo đáp thế nào.

La Ưng một lần nữa nói lời cảm tạ, nhưng nhiều hơn cả cảm kích là sự kích động và sợ hãi.

— Ngươi… ngươi thật sự là… Cô Hộc công tử sao?

Hai mắt La Vân đẫm lệ, đã một lúc lâu trôi qua mà nàng vẫn như chưa tỉnh mộng, ngay cả nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vừa rồi cũng đã quên đi đâu mất.

Nam tử áo xanh mỉm cười nói:

— Đúng là tại hạ. Hai vị khách quý của Thiên La giới vì đến xem Thiên Quân Thịnh Hội mà gặp phải tai họa ở Hoàng Thiên giới ta, đây là lỗi của Hoàng Thiên giới ta. Hai vị không trách đã là ân huệ, không cần cảm tạ.

La Ưng là con trai của Thượng vị Giới Vương, địa vị cao quý, nhưng đứng trước nam tử áo xanh lại kích động đến mức nói năng lộn xộn, hoàn toàn không có khí thế uy nghiêm thường ngày:

— Không không, có thể được Cô Hộc công tử cứu giúp, đây không phải là tai họa mà là mệnh trời… Hai huynh muội chúng ta cả đời kính ngưỡng Cô Hộc công tử, đến Thiên Quân Thịnh Hội lần này, nguyện vọng lớn nhất chính là có thể tận mắt nhìn thấy phong thái của ngài, không ngờ tới, lại có thể… có được kỳ duyên như thế.

La Vân gật đầu như gà con mổ thóc, đôi mắt trước sau vẫn không chớp nhìn nam tử áo xanh.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:

— Hoàng Thiên giới, quả nhiên là vậy. Chắc chắn là hắn không thể sai được.

— Tinh giới đứng đầu các Thượng vị Tinh giới của Bắc Thần Vực, tinh giới hạng nhất dưới Vương giới?

Vân Triệt hơi híp mắt.

Mấy năm nay, tin tức về Bắc Thần Vực mà Thiên Diệp Ảnh Nhi nói cho hắn không nhiều… bởi vì chính nàng cũng không biết bao nhiêu, nhưng đã từng đề cập đến cái tên “Hoàng Thiên giới” này.

Dưới Vương giới, Hoàng Thiên hạng nhất.

Hắn lại không ngờ, bản thân tùy tiện chọn một phương hướng mà lại đặt chân đến tinh giới hạng nhất của Bắc Thần Vực.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:

— Hắn tên là Thiên Cô Hộc, con út của Giới Vương Hoàng Thiên giới. Nếu chỉ có thân phận này thì còn không đáng để ta biết đến.

Thế gian đều là chim sẻ, chỉ mình ta là thiên nga… Vân Triệt khinh thường cười, cái tên này lộ ra một luồng cuồng ngạo miệt thị thiên hạ, khác biệt rất lớn với vẻ ngoài của hắn.

Thiên Diệp Ảnh Nhi tiếp tục nói:

— Ngươi một trận thành danh ở Đại hội Huyền Thần của Đông Thần Vực, hắn cũng vậy. Khoảng năm trăm năm trước, trong “Đại hội Huyền Thần” của Bắc Thần Vực, hắn một đường toàn thắng. Trận chiến cuối cùng, hắn ở thế yếu khi tu vi thấp hơn đối thủ hai tiểu cảnh giới, nhưng lại lấy tư thái nghiền ép mà chiến thắng, một trận phong thần.

— Huyền lực bước vào Thần đạo, muốn đạt được sự nghiền ép ở cùng cấp đã là một trong vạn người không có. Mà có thể ở thế yếu kém hơn hai tiểu cảnh giới lại nghiền ép đối thủ, đó có thể gọi là kỳ tích của huyền đạo. Ở Bắc Thần Vực hiện giờ, người có thể đạt được thành tựu như thế, cũng chỉ có một mình Thiên Cô Hộc.

— Mỉa mai thay, Bắc Thần Vực lại sản sinh ra một nhân vật đương đại bậc này, trong khi thế hệ này của Đông Thần Vực, e rằng cả Lạc Trường Sinh và Quân Tích Lệ đều không làm được.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn chằm chằm vào Vân Triệt:

— Ngoại trừ ngươi và Thủy Mị Âm là hai kẻ dị loại, hừ, truyền thừa Tà Thần và Vô Cấu Thần Hồn, vốn là những thứ không nên xuất hiện ở thời đại này!

— Chẳng qua chỉ là một Thần Quân cấp bảy mà thôi.

Vân Triệt lạnh lùng nói.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:

— Chẳng qua? Đây chính là một Thần Quân chưa tròn mười giáp, đứng đầu Bắc Vực Thiên Quân Bảng hiện giờ. Tuy rằng không thể so với ta năm đó, nhưng so với ngươi cũng nổi danh thiên hạ ba năm trước… ngươi đến một ngón chân của hắn cũng không bằng.

Vân Triệt lạnh lùng cười:

— A, Vân Triệt của ba năm trước? Đó chẳng qua chỉ là một tên phế vật ngây thơ ngu xuẩn, cứu kẻ đáng chết, hại chết chí thân! Cần gì phải lấy một tên phế vật đã chết ra để so sánh.

“…” Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn hắn, nói:

— Ở cùng cấp, Thiên Cô Hộc có thể xem là vô địch tuyệt đối. Nghe nói tại cảnh giới Thần Quân, hắn có thể nghiền ép đối thủ hơn hai tiểu cảnh giới, và chống lại được đối thủ hơn ba tiểu cảnh giới.

— Nói cách khác, nếu như truyền thuyết không sai, Thần Quân cấp bảy như hắn hiện giờ có lẽ có thể địch lại Thần Quân cấp mười. So với tu vi, đây mới là chỗ kinh thế nhất của hắn. Ngay cả lão cẩu Thiên Diệp Phạm Thiên cũng không chỉ một lần nhắc đến Thiên Cô Hộc của Bắc Thần Vực, nói rằng sau khi hắn thành tựu Thần Chủ nếu vẫn có thể nghiền ép cảnh giới như vậy, tương lai rất có thể sẽ trở thành nhân vật nguy hiểm nhất của Bắc Thần Vực.

Vân Triệt không hề có phản ứng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi thâm sâu nói:

— Đáng tiếc thay, ở cùng ngươi ba năm, bây giờ lại nhìn thấy Thiên Cô Hộc, cũng chỉ thế mà thôi.

Thần Quân cấp bảy chưa đến mười giáp, lại là Thần Quân cấp bảy có thể địch lại Thần Quân cấp mười.

Vị trí đứng đầu Bắc Vực Thiên Quân Bảng, không hề nghi ngờ chính là người đệ nhất thế hệ này của Bắc Thần Vực.

Ngay cả thế hệ trẻ tuổi của các Vương giới ở ba phương Thần Vực cũng đều biết đến tên hắn.

Bất kỳ một vầng hào quang nào cũng chói mắt đến mức khiến người ta khó mà dám nhìn thẳng.

— Rất tốt.

Vân Triệt gật đầu.

Không sai, thân phận và thành tựu của người này, hắn rất hài lòng.

— Mảnh đất này đã có Vân Triệt ta, thì không cần đến Thiên Cô Hộc nào nữa.

Nghe được lời nói bên tai, Thiên Diệp Ảnh Nhi lặng lẽ liếc nhìn Vân Triệt.

Hắn của ba năm trước vĩnh viễn không thể nói ra câu này.

— Cô Hộc công tử, hai người vừa rồi thật sự là Thần Quân sao?

La Ưng hỏi nam tử áo xanh. Một đường đồng hành, sự kích động trong lòng cuối cùng cũng bình ổn phần nào, đối mặt với nhân vật thần thoại gần trong gang tấc lại không hề kiêu căng ngạo mạn, hắn cũng bắt đầu tự tại hơn nhiều.

Thiên Cô Hộc nói:

— Không sai. Hai người đó đều là Thần Quân cấp bảy.

— A!

La Ưng và La Vân đồng thời kinh hãi.

Cho dù ở Thượng vị Tinh giới, Thần Quân cũng là tồn tại siêu nhiên chỉ sau Đại Giới Vương. Mà hai người kia lại đều là Thần Quân, hơn nữa còn là Thần Quân cấp bảy gần tới hậu kỳ!

Ở toàn bộ Thiên La giới của bọn họ, Thần Quân từ cấp bảy trở lên cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

— Vậy… Cô Hộc công tử có nhận ra họ không?

La Ưng hỏi.

Thiên Cô Hộc lắc đầu:

— Không biết. Có thể là giới chủ của một Trung vị Tinh giới nào đó.

Thần Quân cấp bảy, nhân vật cấp bậc này, nếu xuất thân từ Thượng vị Tinh giới, hắn không thể nào không biết. Nhưng hai Thần Quân hoàn toàn xa lạ, cũng chỉ có thể đến từ Trung vị Tinh giới.

Mà ở Trung vị Tinh giới, Thần Quân không hề nghi ngờ chính là vương.

Nhắc đến bốn chữ “Trung vị Tinh giới”, sự kính sợ đối với hai chữ “Thần Quân” trong mắt huynh muội La thị lập tức tan đi hơn phân nửa.

Bọn họ là hậu duệ của Giới Vương Thượng vị Tinh giới, phụ thân của họ là một Thần Chủ kiêu hãnh. Cho nên, nếu là Thần Quân của Thượng vị Tinh giới, họ tuyệt đối sẽ không thất lễ, thậm chí không dám xen vào.

Nhưng nếu là Thần Quân của Trung vị Tinh giới… cho dù là Thần Quân hậu kỳ, họ vẫn có thể ngạo nghễ nhìn xuống.

Đây chính là chênh lệch về tầng lớp.

— Thì ra là thế.

La Ưng gật đầu.

— Hừ, thân là Thần Quân mà lại thấy chết không cứu… thật ghê tởm.

La Vân oán hận nói.

Thiên Cô Hộc chậm rãi nói:

— Người có thể trở thành Thần Quân đều là kẻ được trời ưu ái. Giơ tay có thể cứu mạng người khác, lại hờ hững rời đi, hành động này không khác gì giết người.

Hắn khẽ than một tiếng:

— Cho dù hai người họ có thân phận thế nào, cũng đều là sự sỉ nhục đối với danh xưng Thần Quân.

La Ưng cũng nhíu mày nói:

— Cô Hộc công tử nói rất đúng. Nhân vật bậc này, cho dù thành Thần Quân cũng khiến người ta khinh thường!

Lời của Thiên Cô Hộc khiến mắt La Vân sáng lên như sao, vẻ mặt sùng bái nói:

— Công tử là nhân vật như sao trên trời, chẳng những cứu mạng chúng ta, còn đích thân hộ tống, quả thật giống như nằm mơ. Cùng là Thần Quân, bọn họ thật sự kém Cô Hộc công tử quá xa.

La Ưng cười nói:

— Tiểu Vân, lời này nói sai rồi. Kẻ đó vốn uổng công làm Thần Quân, ngay cả tư cách so sánh với Cô Hộc công tử, bọn họ cũng không có.

La Vân vội vàng gật đầu, hỏi:

— Ừm, tam thập bát ca nói đúng. Vậy hai Thần Quân kia cũng là nhân vật trên Bắc Vực Thiên Quân Bảng sao?

La Ưng nói thẳng:

— Đương nhiên không phải. Trong Bắc Vực Thiên Quân Bảng phần lớn đều là Thần Quân sơ kỳ, người có thể ở tuổi chưa đến mười giáp mà thành Thần Quân cấp bảy, thế gian chỉ có một mình Cô Hộc công tử. Hai người kia cũng là Thần Quân cấp bảy, sao có khả năng lọt vào hàng ngũ Bắc Vực Thiên Quân Bảng, hiển nhiên là đến xem hội mà thôi.

Thiên Cô Hộc khẽ ngước mắt, nhìn về phía trước nói:

— Bắc Vực cằn cỗi, tội lỗi đầy rẫy, mỗi một khắc đều có vô số sinh linh vì sinh tồn, vì đoạt lợi mà chết, tương lai sẽ càng thêm u ám. Chúng ta, những người được vận mệnh chiếu cố, phải dốc sức tìm kiếm ánh sáng cho tương lai của Bắc Vực, mới không phụ lực lượng trời ban.

— Mà kẻ giơ tay có thể cứu mạng người lại không hề để ý, cho dù là Thần Quân cũng không xứng bước vào Hoàng Thiên Khuyết của ta!

Nói xong, đôi mắt bình thản của hắn thoáng hiện vẻ lạnh lùng.

La Ưng tán thưởng nói:

— Không hổ là Cô Hộc công tử. Lời khuyên răn như thế cũng chỉ Cô Hộc công tử mới có thể nói ra được. Thế gian có Cô Hộc công tử là may mắn của Bắc Vực ta.

Thiên Cô Hộc cười lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng thở dài. Mặc dù hắn đồng hành với huynh muội La thị, chỉ cách vài thước, nhưng lại giống như ở trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt với họ.

La Vân luôn nhìn Thiên Cô Hộc, sau đó lại lặng lẽ cúi đầu, ánh mắt ảm đạm.

Tuy rằng nàng là con gái của Thiên La Giới Vương, nhưng nàng biết, nhân vật như Thiên Cô Hộc, người xứng đôi với hắn e rằng chỉ có những kiều nữ bậc nhất thế gian, còn bản thân nàng, ngoài xuất thân ra, những thứ khác vốn không có tư cách lọt vào mắt hắn.

Phía sau xa xa, Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi đảo mắt, thâm sâu nói:

— Hóa ra Thiên Cô Hộc này lại là một nhân vật luôn tâm tâm niệm niệm vì tương lai và vận mệnh của Bắc Thần Vực, cái dáng vẻ này so với ngươi năm đó cứu vớt Thần Giới…

— Câm miệng!

Vân Triệt lạnh lùng quát khẽ, chân mày cũng thoáng trầm xuống.

Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ nhẹ một tiếng, sau đó giọng nói lại trở nên biếng nhác:

— Mỗi lần ngươi ép ta quỳ gối trước mặt ngươi, chưa bao giờ thấy ngươi nói hai chữ này.

Vân Triệt: “…”

Nàng lẩm bẩm một tiếng như tự nói:

— Hoàng Thiên Khuyết, thật là một nơi khiến người ta mong đợi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!