Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1639: CHƯƠNG 1638: HẮC ÁM HÒA TẤU

Bóng đen chợt lóe, Trì Vũ Thập đã xuất hiện trước mặt Họa Cẩm. Từ trong hắc vụ, một bàn tay trắng như ngọc sứ vươn ra, nhẹ nhàng đặt lên ngực nàng, một hắc ám huyền trận tức khắc thành hình dưới lòng bàn tay.

Lập tức, một lớp hắc mang mỏng manh bao phủ toàn thân Họa Cẩm, khiến u quang xanh biếc trong mắt nàng cũng chậm rãi lụi tàn. Nhưng đôi mắt nàng vẫn mở to, ánh lên nỗi kinh hoàng chưa từng có:

- Chủ nhân, đây là...

- Là thiên độc.

Trì Vũ Thập nói, đôi bàn tay như được thiên công tạo tác kia cũng thong thả thu về, khoảnh khắc chìm vào hắc vụ, sắc trắng ngọc ngà và màu đen kịt tạo thành sự đối lập mãnh liệt đến chói mắt:

- Cấp bậc ma độc của Thiên Độc Châu rất cao, không thể diệt trừ, chỉ có thể dùng sức áp chế, sau đó chờ đợi “sinh mệnh” của nó tự tiêu vong.

- Lượng độc rất nhỏ, ngươi đủ sức khống chế, không cần kinh hoảng. Từ giờ trở đi, nó sẽ dần tan hết.

Năm đó, dưới âm mưu của Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt, sở dĩ Thiên Diệp Phạm Thiên trúng độc của Thiên Độc Châu mà không thể chống đỡ là vì nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng khi không cách nào loại bỏ hay diệt trừ được nó, cùng với việc hắn hoàn toàn không biết độc lực mà Thiên Độc Châu hiện tại phóng ra chỉ có thể “sống sót” trong hai mươi canh giờ.

Mà Trì Vũ Thập dường như lại biết điều này cực kỳ rõ ràng.

- Bây giờ ngươi còn cho rằng hắn không nhận ra sự ngụy trang của ngươi nữa sao?

Trì Vũ Thập nói đầy thâm ý.

Họa Cẩm đưa tay đè lên ngực, một lúc lâu sau, hơi thở dồn dập cuối cùng cũng bình ổn lại. Nàng chợt đảo mắt, trầm giọng nói:

- Chủ nhân, hắn tự xưng dẫn dụ chủ nhân hiện thân là vì muốn hợp tác. Nhưng khi biết được thân phận của Họa Cẩm lại âm thầm hạ độc thủ như vậy. Hắn vốn chẳng có chút thành ý “hợp tác” nào với Kiếp Hồn Giới chúng ta cả.

Trì Vũ Thập chậm rãi nói:

- Không, hắn chỉ mượn việc này để cảnh cáo và phủ đầu ta mà thôi. Kể cả việc hắn giết Diêm Tam Canh cũng là để gài sẵn mồi lửa, đồng thời cũng là một cách tỏ thái độ và gây áp lực với ta.

Họa Cẩm: “...??”

Giọng nói của Trì Vũ Thập trở nên dài hơn, tựa như có chút cảm thán, hoặc là sầu não:

- Cách hành xử của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn của trước kia, nhất định sẽ không như thế.

- Hắn... trước kia?

Họa Cẩm lộ vẻ kinh ngạc.

Trì Vũ Thập chậm rãi nói:

- Họa Cẩm, lời của ngươi không hoàn toàn sai. Vân Triệt có giúp chúng ta hoàn thành tâm nguyện hay không, không ai có thể cam đoan. Tương lai sẽ trở nên tốt hơn hay tồi tệ hơn, càng không một ai có thể đoán trước được. Nhưng với hiện trạng của Bắc Thần Vực, hắn là khả năng và hy vọng duy nhất.

Hai chữ “duy nhất” này, nàng nói không hề nặng nề. Nhưng lại như hai ma ấn, khắc thật sâu vào linh hồn Họa Cẩm.

Trầm mặc hồi lâu, Họa Cẩm không nói ra nghi ngờ hay khuyên can gì nữa, nàng quỳ xuống, cúi đầu thật sâu sau lưng Trì Vũ Thập:

- Tỷ muội chúng nô tỳ, chắc chắn sẽ dốc hết tất cả để trợ giúp chủ nhân đạt thành tâm nguyện.

- Truyền âm cho Ngọc Vũ, Thanh Huỳnh, Thiền Y ở bên ngoài, bảo các nàng lập tức trở về giới.

Trì Vũ Thập hạ lệnh.

Nói xong, nàng ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời vĩnh hằng u ám, đôi môi chậm rãi nhếch lên:

- Bầu trời đen kịt nặng nề trăm vạn năm này, cuối cùng cũng sắp trở nên thú vị rồi.

----

Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đi về hướng của Kiếp Hồn Giới.

Bởi vì Bắc Thần Vực là một “lồng giam” đang dần thu hẹp, không rộng lớn như ba thần vực khác. Với tốc độ cực hạn của bọn họ, không cần sự trợ giúp của không gian huyền trận cũng có thể đến nơi trong vòng một ngày.

- Vì sao không nói cho ta chuyện về Trụ Hư Tử!

Vân Triệt đột nhiên lên tiếng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc hắn:

- Tránh Trì Vũ Thập ra chính là vì muốn nói chuyện này với ta?

- Vì sao không nói cho ta!

Vân Triệt lạnh lùng lặp lại.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:

- Không cần thiết. Hơn nữa, cho dù ngươi đã rất khắc chế, nhưng vẫn có phần nóng nảy, điểm này, tự ngươi cũng biết rõ trong lòng.

Vân Triệt nhíu mày, nhưng không nói gì.

- Lại ẩn mình một hai năm, khi đối mặt với Trì Vũ Thập sẽ có nhiều quyền chủ động hơn, nhưng ngươi đã không làm vậy. Ở Hoàng Thiên Khuyết, ngươi không hề thương lượng với ta mà cố tình giết Diêm Tam Canh, chính là vì muốn trực tiếp chọc giận Diêm Ma Giới, từ đó ép Trì Vũ Thập phải sớm ngày thôn tính Phần Nguyệt và Diêm Ma.

- Những chuyện này đều chứng minh ta giấu ngươi là lựa chọn chính xác.

Vân Triệt vẫn không nói gì.

Mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn về phía trước:

- Hận thù với kẻ địch và hận thù với chính mình giống như ác ma gặm nhấm cơ thể, mỗi một giây đều khiến ngươi thống khổ, ta rất hiểu điều đó. Mà Trụ Hư Tử lại là người ngươi hận nhất... à, cũng có thể là Hạ Khuynh Nguyệt kia? Ta sợ nếu nói cho ngươi biết, thời gian ngươi tìm đến Trì Vũ Thập sẽ rút ngắn đi rất nhiều.

- Cũng chỉ vì vậy?

Nghe lời của Thiên Diệp Ảnh Nhi, vẻ mặt của Vân Triệt lại không hề có biến hóa gì.

- Đúng.

- Vì sao Trụ Hư Tử lại coi trọng Trụ Thanh Trần như vậy?

Vân Triệt hỏi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi cười nhẹ, nói:

- Đứa con lớn nhất của Trụ Hư Tử đã gần hai vạn tuổi, mà Trụ Thanh Trần thân là thái tử Trụ Thiên lại có tuổi tác tương đương với ta, ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?

Vân Triệt nói:

- Không có gì kỳ quái. Phụ thân ngươi không phải cũng chọn ngươi làm người kế thừa sao.

- Ta không có phụ thân.

Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ lạnh một tiếng, sau đó khinh thường nói:

- Tên thái tử Trụ Thiên phế vật kia cũng xứng đặt ngang hàng với ta? Ta được lão cẩu Thiên Diệp Phạm Thiên kia chọn làm người kế thừa là vì ta giỏi hơn tất cả con cháu của hắn, có tư chất vượt xa tất cả cùng thế hệ. Còn Trụ Thanh Trần... ngươi tiếp xúc với hắn mấy lần, ngươi cảm thấy với tu vi, tư chất, uy vọng, tâm tính của hắn, có điểm nào xứng làm “Thái tử Trụ Thiên”?

Tuổi của Thiên Diệp Ảnh Nhi và Trụ Thanh Trần tương đương, mà Thiên Diệp Ảnh Nhi dù bị phế sạch Phạm Thần thần lực được kế thừa vẫn có tu vi Thần Chủ trung kỳ.

Còn Trụ Thanh Trần lại chỉ là Thần Quân trung kỳ.

Đều là người kế thừa của Thần Đế, chênh lệch tu vi huyền đạo của hai người không chỉ là một trời một vực.

Bỏ qua kẻ ngoại lệ Thiên Diệp Ảnh Nhi, với độ tuổi của Trụ Thanh Trần mà có thể đạt tới tu vi Thần Quân trung kỳ đã đủ để ngạo thị thế gian. Nhưng hắn là thái tử Trụ Thiên, được hưởng thụ hoàn cảnh và tài nguyên tốt nhất trên đời, tu vi của hắn không thể nghi ngờ là phần lớn đến từ những thứ đó.

Hai đại thủ hộ Trụ Thiên vì hắn mà mạo hiểm vào Thái Sơ Thần Cảnh để lấy Thái Sơ Thần Quả đã có thể thấy được phần nào.

Thậm chí, với tài nguyên cấp Vương Giới và đãi ngộ rõ ràng đã vượt qua giới hạn của một thái tử, tu vi của hắn tuy làm người ta chú ý, nhưng thật sự vẫn chưa đạt đến tầm cao của người kế thừa Trụ Thiên... ngay cả trong số những “Thiên Tuyển Chi Tử” trải qua Trụ Thiên ba ngàn năm kia cũng có rất nhiều người chói mắt hơn hắn.

Còn về phương diện uy vọng và tâm tính, Trụ Thanh Trần càng không có điểm nào có thể so sánh với Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Cho nên, khi đối mặt với Thiên Diệp Ảnh Nhi có địa vị vững chắc, Trụ Thanh Trần luôn cảm thấy tự ti mặc cảm, cho dù ái mộ đến si mê nhưng không dám tiến tới một bước.

Vân Triệt ngẫm nghĩ, nói:

- Nói tiếp đi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhàn nhạt giải thích:

- Nghe nói chính thê của Trụ Hư Tử có xuất thân không cao quý, nếu ta nhớ không lầm, dường như chỉ là một trung vị tinh giới. Tinh giới kia giống với Ngâm Tuyết Giới, chủ tu hàn băng huyền lực.

Vân Triệt: “...”

Thiên Diệp Ảnh Nhi mơ hồ phát ra một tiếng xì mũi khinh thường:

- Xuất thân như thế lại được Trụ Hư Tử chọn làm chính thê, có thể thấy tình cảm sâu đậm. Nghe nói, sở dĩ Trụ Hư Tử coi trọng nữ nhân này như vậy là vì năm đó nàng ta từng vì Trụ Hư Tử...

- Nói vào điểm chính.

Vân Triệt lạnh giọng cắt ngang. Mỗi lần nghe được ba chữ “Trụ Hư Tử”, gân xanh toàn thân hắn đều không nhịn được co giật, sao có thể muốn nghe chuyện cũ của hắn.

- Nói ngắn gọn... nữ nhân kia và Trụ Hư Tử thành thân nhiều năm nhưng mãi không có con. Sau khi chẩn đoán mới biết, vì nàng ta tu luyện hàn băng huyền lực, thân thể đã sớm lưu lại hàn thương. Hơn nữa hàn thương tích tụ nhiều năm, gần như không thể có khả năng sinh con.

- A.

Vân Triệt cười lạnh, chuyện sau đó hắn đại khái có thể đoán được.

- Trụ Hư Tử và nữ nhân kia đã thử đủ mọi phương pháp, nhưng nhiều năm trôi qua, Trụ Hư Tử đã có vô số hậu duệ, con trai lớn nhất gần hai vạn tuổi, mà nàng ta vẫn không sinh được đứa nào. Thế nhưng Trụ Hư Tử lại chưa bao giờ lập thái tử, điều này có lẽ khiến nữ nhân kia vừa cảm động vừa hổ thẹn, cuối cùng hạ quyết tâm, thử khả năng duy nhất kia, giấu Trụ Hư Tử tự phế huyền mạch, tán đi toàn bộ tu vi và hàn khí, sau đó điều dưỡng thân thể, cuối cùng cũng mang thai.

Nữ tử tu luyện hàn băng huyền lực rất dễ tổn thương tử cung, Vân Triệt rất rõ điều này. Với năng lực của hắn, tiện tay có thể chữa khỏi, nhưng đối với người khác, thậm chí đối với cấp bậc Vương Giới, đây gần như là một nan đề.

- Tuy nữ nhân kia không còn huyền lực, nhưng với tài nguyên của Trụ Thiên Giới, vẫn đủ để kéo dài tuổi thọ cho nàng ta ngàn năm. Nhưng đáng tiếc, hàn thương của nàng ta quá nặng, sau khi khó khăn sinh hạ Trụ Thanh Trần thì đã qua đời.

- Đó có lẽ là thời khắc bất lực nhất trong cả cuộc đời Trụ Hư Tử. Cho nên có thể nói, Trụ Thanh Trần không chỉ đơn giản là đứa con trai trưởng duy nhất của hắn.

- Chỉ có vậy?

Vân Triệt như cười như không.

- Không đủ sao?

Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi lại.

Đôi mắt Vân Triệt dần dần nheo lại:

- ... Đủ rồi. Vậy là quá đủ rồi... rất tốt.

Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc sang, nàng nhìn thấy bàn tay của Vân Triệt đang siết chặt, những ngón tay như có vết máu chậm rãi rỉ ra.

- Nhưng mà, ngươi chắc chắn sau khi lão cẩu Trụ Thiên kia bị chọc giận sẽ tấn công Bắc Thần Vực sao?

Vân Triệt đột nhiên hỏi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:

- Chắc là vậy. Cho dù là lão quái vật sống bao nhiêu năm, cũng đều có điểm yếu của riêng mình. Sở dĩ ta biết rõ chuyện về Trụ Thanh Trần như vậy là vì lúc ta còn rất nhỏ, Thiên Diệp Phạm Thiên đã muốn ta phải nhìn thấu, tìm ra điểm yếu của tất cả mọi người!

- Kể cả Trụ Hư Tử, kể cả Nguyệt Vô Nhai, kể cả Long Hoàng... kể cả tất cả những người có thể lợi dụng, hoặc có khả năng trở thành uy hiếp.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói, từ nhỏ nàng đã được Thiên Diệp Phạm Thiên dạy dỗ cách sinh tồn như vậy. Nhưng đáng tiếc, nàng chưa bao giờ nhìn thấu điểm yếu của Thiên Diệp Phạm Thiên là gì.

- Trụ Thanh Trần chính là điểm yếu lớn nhất của Trụ Hư Tử. Sau khi hắn bị chọc giận triệt để... ngươi có thể thử đặt hắn vào trạng thái và mối thù hận của ngươi bây giờ. Khi đó hắn làm ra chuyện gì cũng không có gì kỳ quái.

Vân Triệt: “...”

- Mặt khác, hắn sẽ không chỉ mang thù hận, mà còn sinh ra cảm giác nguy cơ cực kỳ nặng nề sau khi tận mắt chứng kiến sự trưởng thành và oán hận đáng sợ của ngươi. Hai thứ này kết hợp lại sẽ khiến hắn không tiếc bất cứ giá nào, bất chấp hậu quả để tiêu diệt ngươi trong thời gian ngắn nhất, không còn chút may mắn hay do dự nào nữa.

- Những chuyện này, ngươi có mấy phần nắm chắc?

Vân Triệt hỏi.

- Năm phần.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói. Nhưng ở trước mặt Trì Vũ Thập, nàng đương nhiên phải tỏ ra chắc chắn “mười phần” mà không đổi sắc mặt.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhàn nhạt cười:

- Nếu hắn không mắc bẫy, vậy thì lại nghĩ cách khác. Biện pháp thứ này, chỉ cần muốn, có thể có rất nhiều. Mà hiện tại, đây là phương pháp có khả năng thành công cao nhất mà ta có thể nghĩ đến. Ta không hy vọng ngươi quá nóng vội trước khi mọi thứ được chuẩn bị xong, lãng phí cơ hội tốt nhất này.

- Ít nhất, trước hết hãy để cho Bắc Thần Vực này... chỉ còn lại một Vương Giới!

Đôi môi Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ cong lên một đường cong nhỏ nhưng vô cùng lạnh lẽo:

- Hơn nữa, hy vọng kéo dài càng lâu, thì khi tuyệt vọng ập đến sẽ càng thống khổ, càng điên cuồng, không phải sao?

Vân Triệt trầm mặc hồi lâu, không nói gì, dường như đã đồng tình với lời của Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên mở miệng:

- Ta ngược lại có một chuyện rất tò mò. Tiểu nha đầu kia là sao vậy?

Nàng không cho rằng Vân Triệt hiện giờ còn có thể có thiện niệm dư thừa.

- Đó là một Ma Nữ.

Vân Triệt nói.

“...” Lông mày Thiên Diệp Ảnh Nhi giật giật, sau đó hừ nhẹ một tiếng:

- Thì ra là thế.

Nàng trực tiếp đoán ra tên:

- Ma Nữ thứ bảy Họa Cẩm, có năng lực thay đổi hình dạng, che giấu tung tích đến mức quỷ thần khó lường, quả nhiên danh bất hư truyền. Trong vòng mười bước mà ngay cả ta cũng có thể qua mặt. Điểm này ngay cả Thiên Sát Tinh Thần cũng khó làm được.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng:

- Ngoài Ma Nữ ra, Trì Vũ Thập kia, càng không thể xem thường. Đây là lần đầu tiên ta cảm giác được ánh mắt của một người có thể xuyên thấu linh hồn ta.

Nàng liếc nhìn Vân Triệt:

- Hơn nữa, lần hợp tác này cũng quá thuận lợi rồi. Ngươi cho rằng là vì liên quan đến Kiếp Thiên Ma Đế sao?

- Ta sẽ không hoàn toàn tin tưởng bất cứ ai.

Vân Triệt lạnh giọng nói.

- Kể cả ta sao?

- Đúng.

Một chữ đáp lại, không hề do dự.

- ... Rất tốt.

Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi gật đầu, tựa như tán thưởng. Sau đó nàng nhìn về phía trước, nói một câu rất nhẹ và khó hiểu:

- Ngay cả ta cũng bắt đầu không tin tưởng được bản thân... ha, thật buồn cười.

“...?” Vân Triệt liếc mắt nhìn nàng.

Xuyên qua một vùng không gian tăm tối, biên giới thuộc về Kiếp Hồn Giới cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt.

Đều là thế giới hắc ám, nhưng sự tồn tại của nó lại như một ma thần sừng sững giữa tầng mây, phủ xuống vô tận ma uy vô thượng lên các thế giới xung quanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!