Trận ấn hắc ám chỉ lớn chừng một thước, như ẩn như hiện, ma văn trong trận ngắn gọn đến quỷ dị.
Ngắn gọn đến mức, người thường nhìn vào sẽ cho rằng nó không đủ sức chống đỡ nổi một huyền trận hắc ám.
- Đây là... trận pháp gì?
Tiếng kinh hô vang lên bốn phía trong đại điện.
Phần Nguyệt thần đế cau chặt chân mày, ban đầu ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, nhưng đột nhiên, sắc mặt hắn biến đổi, ánh mắt chợt chuyển, gắt gao nhìn chăm chú vào ma nữ Thiền Y và ma nữ Ngọc Vũ.
Cùng lúc đó, tròng mắt của Phần Đạo Tàng cũng đột nhiên giãn lớn.
Bởi vì ngay khi trận pháp hoàn toàn thành hình, khí tức của hai ma nữ lại xảy ra một biến hóa không thể tưởng tượng nổi!
Bất kể là ma nữ Ngọc Vũ hay ma nữ Thiền Y, khí tức riêng biệt của mỗi nàng đều biến mất, thay vào đó là một luồng khí tức duy nhất... rõ ràng được dung hợp từ sức mạnh của cả hai!
Cùng lúc đó, Phần Đạo Tàng rõ ràng cảm giác được, một luồng lực hút vô hình tựa như đến từ hư không đang hung hăng xé rách khí tràng hắc ám của hắn.
Âm phong gào thét ngày một cuồng bạo, khí tức hắc ám cũng càng lúc càng dày đặc, dần dần hóa thành một cơn bão hắc ám điên cuồng, cuốn toàn bộ sức mạnh hắc ám trong không gian tụ về quanh thân hai ma nữ.
Một khắc này, Phần Đạo Tàng đột nhiên sinh ra một cảm giác đáng sợ mơ hồ... Toàn bộ lực lượng hắc ám trong không gian này dường như đều bị một khí tràng vô hình hút về phía hai ma nữ!
Lực lượng vô hình xé rách khí tràng hắc ám của hắn càng lúc càng lớn, cho đến khi toàn bộ khí tràng bắt đầu rung động kịch liệt.
Mà lúc này, ma quang trên người Thiền Y và Ngọc Vũ chợt lóe, cả hai cùng xuất kiếm.
Xoẹt!
Khí tràng hắc ám của thực nguyệt giả mạnh nhất bị xé toạc ra như một tấm vải lụa.
Hai điểm hàn mang nhanh chóng phóng đại trong mắt, mặc dù Phần Đạo Tàng kinh hãi nhưng không loạn, tóc bạc bay lên, một chưởng đánh ra, ngưng tụ thành một Phần Nguyệt ma trận khổng lồ.
Nhưng đúng lúc này, đôi mắt hắn đột nhiên co rút lại.
Khi phóng thích lực lượng, hắn kinh hãi phát hiện huyền khí hắc ám của bản thân dường như rơi vào một vũng bùn vô hình, vận chuyển trở nên vô cùng chậm chạp. Khi sức mạnh của hai ma nữ ập tới, Phần Nguyệt ma trận vốn có thể tiện tay ngưng tụ lại không cách nào thành hình hoàn chỉnh.
Phụt rầm!!
Phần Nguyệt ma trận chưa kịp thành hình đã ầm ầm vỡ nát dưới sức mạnh cuồng bạo của hai ma nữ. Các Phần Nguyệt thần sử, đế tử và đế nữ xung quanh đều bị dư chấn hất văng ra xa. Lực lượng hắc ám tan vỡ lập tức bị cuồng phong cuốn đi, toàn bộ tụ về phía hai ma nữ.
Đây là... chuyện gì thế này!? Trong lòng Phần Đạo Tàng nổi lên sóng to gió lớn.
Hắn mơ hồ cảm giác được tất cả đều do trận ấn quỷ dị đột nhiên xuất hiện của đối phương gây ra.
Nhưng trên đời này làm sao có thể tồn tại huyền trận như vậy!
Bóng dáng của Ngọc Vũ và Thiền Y lướt đi, một trái một phải tấn công về phía Phần Đạo Tàng, thể hiện ra tốc độ khủng bố vốn không nên thuộc về Thần Chủ cấp tám.
Ngọc Vũ ở phía trước, ngọc thứ trong tay nổ bắn ra hàn mang dài ba trượng.
Rõ ràng chỉ có một mình ma nữ Ngọc Vũ, nhưng uy thế ập tới lại rõ ràng là sức mạnh hợp lực của cả Ngọc Vũ và Thiền Y.
Phần Đạo Tàng gầm nhẹ một tiếng, tay áo dài vung ra, cuốn theo một dòng xoáy hắc ám khổng lồ... Nhưng sau khi dòng xoáy này đánh ra, uy lực đột nhiên suy giảm, tựa như bị hư không vô hình hút đi mất.
“!??” Lần đầu tiên trong đời Phần Đạo Tàng có một cảm giác kỳ lạ đến vậy.
Phần Đạo Tàng chung quy là thực nguyệt giả mạnh nhất, lực lượng hùng hậu dữ dội, cho dù đột nhiên bị xói mòn nhưng vẫn cực kỳ đáng sợ. Nơi dòng xoáy hắc ám quét tới, mũi nhọn của ma nữ Ngọc Vũ bị phá hủy trong nháy mắt, thân hình nàng cũng bị đẩy lùi ra xa.
Nhưng mà trong chớp mắt tiếp theo, Thiền Y đã lao tới, trường kiếm màu vàng chiếu rọi ma ảnh của một con phượng hoàng hắc ám, nơi bóng kiếm lướt qua mang theo tiếng phượng hót chấn động tâm hồn.
Rầm!
Dưới bàn tay to của Phần Đạo Tàng, phượng ảnh vỡ tan, Thiền Y cũng bị đánh văng ra, nhưng Phần Đạo Tàng còn chưa kịp thu thế phản công, Ngọc Vũ đã lại tấn công tới... Vẫn là tốc độ không hợp lẽ thường, vẫn mang theo uy thế dung hợp của hai ma nữ!
Cho dù lực lượng của Ngọc Vũ và Thiền Y dung hợp lại vẫn không bằng Phần Đạo Tàng. Nhưng bóng dáng hai nàng giao thoa cực nhanh, công kích dày đặc như mưa dầm gió giật, hơn nữa khí tức dung hợp vô cùng quỷ dị khiến mỗi lần Phần Đạo Tàng chỉ đối mặt với một ma nữ, nhưng lại phải không ngừng chống đỡ sức mạnh của cả hai người.
Mà đáng sợ nhất chính là, mỗi một lần Phần Đạo Tàng ra tay đều sẽ cảm thấy lực lượng hắc ám mà mình đánh ra bị hút đi một cách vô thanh vô tức, uy thế giảm mạnh. Còn Ngọc Vũ và Thiền Y... uy thế hắc ám của các nàng chẳng những không vì tốc độ và tần suất bùng nổ cực cao mà suy yếu, ngược lại càng lúc càng nhanh, càng ngày càng cường thịnh!
Mỗi một lần rõ ràng đều là toàn lực công kích, nhưng khí tức của các nàng không hề có dấu hiệu suy kiệt, giống như vô cùng vô tận.
Một bên suy giảm, một bên lại tăng lên, ưu thế tuyệt đối lúc ban đầu của Phần Đạo Tàng nhanh chóng bị bào mòn, sắc mặt hắn từ kinh ngạc chuyển sang khó coi, trong lòng càng không cách nào giữ được bình tĩnh.
Rầm!
Cuối cùng, dưới sức mạnh của Ngọc Vũ, thân hình vẫn luôn đứng ngạo nghễ bất động của hắn đột nhiên lùi lại một bước... Khoảnh khắc tiếp theo, một đường kiếm quang mang theo phượng ảnh hắc ám đâm thẳng xuống.
Một trận chiến này, cho dù đối mặt với lực lượng dung hợp của hai ma nữ, cho dù lực lượng vẫn luôn bị rút đi một cách quỷ dị, về mặt huyền lực, Phần Đạo Tàng vẫn nắm giữ ưu thế tuyệt đối.
Nhưng tốc độ ngưng tụ, phóng thích và hồi phục Hắc Ám huyền lực của hai ma nữ thật sự quá nhanh, hơn nữa từ đầu đến cuối đều không hề suy giảm, ngược lại luôn tăng lên trái với lẽ thường. Hắn chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, nhưng lại luôn có một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Bị Ngọc Vũ đánh lui nửa bước, Phần Đạo Tàng còn chưa có nửa hơi thở dốc, sức mạnh của Thiền Y đã theo sát phía sau. Trên mặt Phần Đạo Tàng hiện lên vẻ dữ tợn, một trảo tóm lấy kiếm của Thiền Y.
Rầm --
Lực lượng hắc ám bùng nổ dữ dội giữa hai người, Thiền Y ngửa ra sau... Còn Phần Đạo Tàng, ống tay áo bên phải của hắn trực tiếp nổ tung, để lộ cánh tay già nua khô héo.
- Dừng tay!
Một tiếng quát khẽ khiến tâm hồn mọi người chấn động kịch liệt.
Bóng dáng của Phần Nguyệt thần đế xuất hiện giữa Phần Đạo Tàng và hai ma nữ như quỷ mị, không thấy có động tác gì, chỉ đứng ở đó mà khí tràng hắc ám vốn đang vô cùng bạo loạn đã nhanh chóng lắng xuống.
Nếu hắn còn không ngăn cản, lỡ như Phần Đạo Tàng thật sự bị đánh bại... thực nguyệt giả mạnh nhất của Phần Nguyệt giới lại thua trong tay hai ma nữ yếu nhất của Kiếp Hồn giới, đó không phải là hai chữ “khó coi” có thể hình dung được.
- Nơi này dù sao cũng là vương thành, lại đánh tiếp như vậy, e rằng vương điện này của bổn vương sẽ hóa thành tro bụi, dừng lại ở đây đi.
Trong lòng Phần Đạo Tàng biết rõ nguyên nhân Phần Nguyệt thần đế ra tay ngăn cản, hắn liếc nhìn ống tay áo đã vỡ nát của mình, hai tay run run siết chặt lại.
Mái tóc đen của Vân Triệt chậm rãi hạ xuống, cơn bão trong đại điện tạm thời dừng lại, trận ấn trên người Ngọc Vũ và Thiền Y cũng theo đó tan đi.
Hắn lại ngồi xuống, hờ hững nhắm mắt, ngay cả Phần Nguyệt thần đế cũng không thèm liếc nhìn.
Trì Vũ Thập nhàn nhạt mỉm cười:
- Hả? Là sợ vương điện này không còn hay sợ không còn mặt mũi?
Phần Nguyệt thần đế: “...”
Trì Vũ Thập nào phải người dễ trêu chọc:
- Phần Đạo Tàng, hiện giờ biết cái gì là “tư cách” rồi chứ?
“...” Môi Phần Đạo Tàng mấp máy, nhưng không nói nên lời. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn vào Vân Triệt... một người chỉ có khí tức Thần Quân cảnh cấp bảy lại khiến trong lòng hắn dâng lên một luồng khí lạnh khó hiểu.
Vừa rồi rốt cuộc là cái gì? Rốt cuộc là cái gì!?
Phần Nguyệt thần đế không đáp lại lời trào phúng của Trì Vũ Thập, mà thân hình vừa chuyển, nhìn thẳng vào Vân Triệt, nói:
- Người này, chính là...
Trì Vũ Thập nhẹ giọng cắt ngang lời hắn:
- Phần Nguyệt thần đế hà tất phải biết rõ còn cố hỏi. Hắn là Vân Triệt, đế tử từ Đông Thần Vực, mặc dù chỉ mới xuất hiện ở Bắc Thần Vực vài lần, nhưng đã sớm thanh danh vang dội. Nếu Phần Nguyệt thần đế muốn, có thể tiếp tục coi thường, sau đó giả vờ như không biết.
“...” Vẻ ngượng ngùng thoáng qua, Phần Nguyệt thần đế cười nói:
- Sao bổn vương lại không biết cái tên Vân Triệt, lấy tu vi Thần Quân cảnh cấp bảy, một kiếm đoạt mạng Diêm Ma quỷ vương Diêm Tam Canh. Chiến tích kinh thế hãi tục như vậy, nếu không có các Giới Vương thượng vị và con ta chứng kiến, cho dù thế nào bổn vương cũng không thể tin được.
- Nghe đồn ngươi còn mang Tà Thần truyền thừa thượng cổ, lại còn được Huyền Thiên chí bảo Thiên Độc Châu nhận chủ.
- Kỳ nhân như thế, bổn vương cũng muốn sớm kết giao một phen.
Trì Vũ Thập chậm rãi đứng dậy, theo nàng đứng lên, một luồng lăng uy nhàn nhạt không tiếng động bao phủ lên linh hồn mọi người:
- Đáng tiếc đã muộn. Vân Triệt sẽ sớm trở thành tân đế của Kiếp Hồn giới ta, bổn hậu cũng có thể trở thành Kiếp Hồn Hậu danh chính ngôn thuận, bây giờ ngươi kết giao còn có ích gì?
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người ở đây đều nghẹn họng nhìn trân trối, Phần Nguyệt thần đế chợt liếc mắt, chân mày cũng cau lại thật chặt.
Đuôi mày Thiên Diệp Ảnh Nhi nhếch lên, nhưng không nói gì.
Vân Triệt: “...”
Phần Nguyệt thần đế liếc nhìn Vân Triệt đang trầm mặc quá mức, lại nhìn về phía Trì Vũ Thập, muốn tìm ra dấu vết trêu đùa từ trong ánh mắt và khí tức của nàng:
- Kiếp Hồn... tân đế? Ma hậu đang nói thật sao?
Trì Vũ Thập chắp hai tay ra sau, lạnh nhạt nói:
- Những ngày này, Phần Nguyệt thần đế ngươi dường như có phần để tâm đến chuyện của Kiếp Hồn giới ta, trăm ngày ngắn ngủi, mười ba lần thăm dò, trong đó còn bao gồm cả thực nguyệt giả.
Phần Nguyệt thần đế: “...”
- Bổn hậu luôn luôn làm ngơ, Phần Nguyệt ngươi lại ngày một quá đáng. Hay là do bổn hậu yên lặng nhiều năm như vậy, ngay cả món “nợ cũ” kia cũng không đi tìm ngươi thanh toán, khiến Phần Nguyệt ngươi bắt đầu cảm thấy bổn hậu dễ bắt nạt!?
Phần Nguyệt thần đế cười nhạt một tiếng, nói:
- Ha ha, trên đời này, người không sợ Diêm Vương thì nhiều, nhưng người cho rằng Ma hậu dễ bắt nạt e rằng còn chưa sinh ra. Kể cả từng có thì cũng đều hóa thành xương khô.
Phần Nguyệt thần đế thản nhiên thừa nhận, trên mặt bình thản không gợn sóng:
- Khoảng thời gian trước bổn vương thật sự từng sai người đến Kiếp Hồn giới. Nhưng cũng không có ý đồ hay ý mạo phạm gì. Chỉ là ngẫu nhiên nghe được Ma hậu hạ lệnh triệu hồi tất cả ma nữ, hồn linh, cuối cùng ngay cả ba ngàn sáu trăm hồn thị đều triệu hồi toàn bộ, thầm nghĩ Kiếp Hồn giới chắc có đại sự phát sinh, cho nên đến tìm hiểu một hai.
- Với lòng dạ của Ma hậu, sẽ không đến mức vì chuyện nhỏ này mà nổi giận chứ?
Trì Vũ Thập cười như không cười:
- Chuyện nhỏ? Vậy Phần Nguyệt thần đế tìm được đáp án chưa?
Phần Nguyệt thần đế cười lắc đầu:
- Chưa từng.
- Vậy bổn hậu sẽ nói rõ cho ngươi biết.
Câu trả lời của Trì Vũ Thập khiến trên mặt Phần Nguyệt thần đế hiện vẻ ngạc nhiên.
- Vừa rồi, huyền trận hắc ám gia trì lên các ma nữ của bổn hậu, ngươi có nhận ra không?
Nàng không nhanh không chậm nói.
Phần Nguyệt thần đế, Phần Đạo Tàng... còn có tất cả thực nguyệt giả đều lộ ra ánh mắt kỳ lạ. Ma trận vô cùng quỷ dị kia, khiến hai tiểu ma nữ lại có thể áp chế được Phần Đạo Tàng, rốt cuộc là cái gì! Bọn họ vô cùng muốn biết.
Phần Nguyệt thần đế nhàn nhạt liếc nhìn Vân Triệt:
- Ma trận kia vô cùng kỳ dị, bổn vương chưa từng thấy, chưa từng nghe. Kính xin Ma hậu chỉ giáo.
Đôi môi Trì Vũ Thập khẽ phun ra bốn chữ:
- Kiếp... Ma... Họa... Thiên. Phần Nguyệt thần đế từng nghe qua chưa?
Bốn chữ ngắn ngủi giống như bốn đạo kiếp lôi diệt thế đánh thẳng vào nội tâm của Phần Nguyệt thần đế. Cho dù bị Trì Vũ Thập chèn ép suốt cả buổi vẫn không đổi sắc mặt, cuối cùng ánh mắt Phần Nguyệt thần đế cũng đột nhiên thay đổi, thân thể kịch liệt run lên. Hắn vừa định nói gì, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt cấp tốc lướt qua người Ngọc Vũ và Thiền Y, cuối cùng gắt gao dừng lại trên người Vân Triệt.
- Chẳng lẽ... chẳng lẽ hắn...
Trì Vũ Thập cao giọng khen ngợi, sâu xa nói:
- Không sai, xem ra Phần Nguyệt thần đế tuy không có tiến triển gì, nhưng cũng chưa đến mức ngu xuẩn. Tất cả đều giống như ngươi suy đoán.
- Hiện giờ đã hiểu chưa?
✯ Thiên Lôi Trúc ✯ Dịch giả AI