Phần Đạo Tàng lắc mình tới, một tay túm lấy người nọ:
— Ngươi chắc chắn là Vân Triệt? Hắn và Ma hậu đi rồi quay lại sao?
Thống lĩnh Phần Nguyệt vệ lắc đầu, nói:
— Thuộc hạ không chắc chắn, hắn tự xưng là Vân Triệt, hơn nữa chỉ có một mình, không thấy Ma hậu.
Bàn tay Phần Đạo Tàng lập tức buông ra, hừ lạnh một tiếng:
— Vậy xem ra có kẻ giả mạo, lại còn muốn gặp ngô vương, đúng là không muốn sống nữa mà!
Nếu Ma hậu muốn gặp Phần Nguyệt thần đế, sao có thể đường đường chính chính đi vào từ cửa chính, lại còn cần người thông báo?
Phần Nguyệt thần đế mở mắt, thu hồi thần thức đang lan rộng:
— Không, là hắn, và đúng là chỉ có một mình hắn.
— Chuyện này...
Phần Đạo Tàng sững sờ, những người khác cũng đều kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc.
— Nếu thật sự là Vân Triệt, vậy thì quá kỳ quái.
Phần Trác nói, tuy nhiên, hắn rất muốn tận mắt chiêm ngưỡng người kế thừa sức mạnh của ma đế này.
Hai đối sách mà bọn họ vừa thương lượng, thứ nhất chính là giết Vân Triệt. Nhưng có Ma hậu và Kiếp Hồn giới bảo vệ, việc này thật sự quá khó khăn, một khi thất bại sẽ không còn đường lui.
Vậy mà bây giờ, Vân Triệt lại một mình quay lại?
Đây chẳng phải là trời ban một cơ hội tuyệt hảo mà bọn họ cầu còn không được, để vĩnh viễn diệt trừ Vân Triệt, xóa sổ mối họa lớn này sao!
Hơn nữa... Sao Ma hậu có thể để hắn một mình tới đây được!
Ánh mắt Phần Nguyệt thần đế biến đổi liên tục, cuối cùng vẫn nhìn về phía Phần Đạo Khai.
Phần Đạo Khai trầm ngâm một lúc rồi nói:
— Người ta thường nói đầu cơ trục lợi. Nhưng nếu chỉ thuộc về một chủ, việc đầu cơ sẽ mất đi sự tự do để nâng cao giá trị.
— Còn nếu có hai người hoặc nhiều người cùng tranh đoạt... thì sẽ có thể tự do định giá, thậm chí hét giá trên trời. Vân Triệt này xem ra cũng là kẻ gan lớn, thông minh, lại còn có dã tâm cực lớn.
Phần Đạo Khai mỉm cười:
— Nếu thật sự như vậy, chẳng phải quá tốt rồi sao?
Phần Nguyệt thần đế thoáng suy nghĩ, rồi chậm rãi gật đầu:
— Phần Trụ, tiếp đón hắn vào thần điện, nhớ kỹ, không được thất lễ.
Thống lĩnh Phần Nguyệt vệ vừa định lên tiếng đáp lời, Phần Đạo Khai lại đột nhiên mở miệng:
— Không! Chuyện này vẫn cần ngô vương tự mình ra mặt.
Phần Đạo Tàng tiến lên một bước, định lên tiếng phản đối. Nhưng đã thấy Phần Nguyệt thần đế chậm rãi gật đầu:
— Sư tôn nói không sai. Thật sự nên do bổn vương tự mình ra mặt.
— Lập tức chuẩn bị lại yến tiệc... Kêu Hợp Hoàng vào điện ngay!
...
Cửa thành của Phần Nguyệt vương thành mở rộng, bóng dáng Phần Nguyệt thần đế hiện ra. Nhìn thấy Vân Triệt, hắn cất tiếng cười lớn, không hề có chút uy nghiêm nào của một thần đế, cất bước đi ra:
— Ha ha ha ha! Hóa ra quả nhiên là Vân huynh đệ!
Trên mặt hắn là nụ cười tựa gió xuân, một tiếng “Vân huynh đệ” thân thiết vô cùng, khiến đám Phần Nguyệt vệ đang định hành lễ phải kinh ngạc đến ngây người.
— Phần Nguyệt thần đế.
Vân Triệt không hành lễ, ánh mắt bình thản, khẽ mỉm cười. Thế nhưng, trong nụ cười ấy lại không hề có lấy một tia cảm xúc.
Phần Nguyệt thần đế không hề để tâm đến sự thất lễ của Vân Triệt, ánh mắt hắn đảo qua, nghi hoặc hỏi:
— Hửm? Sao Ma hậu và các ma nữ không ở đây? Hay là Ma hậu có chuyện quan trọng cần Vân huynh đệ chuyển lời?
Vân Triệt nói:
— Không liên quan đến Ma hậu. Là cá nhân ta có chuyện muốn nói.
Phần Nguyệt thần đế cười nói:
— Thì ra là thế, lúc trước có Ma hậu ở đây, bổn vương không thể cùng Vân huynh đệ hàn huyên tâm sự, vẫn luôn cảm thấy tiếc nuối. Như vậy thật không còn gì tốt hơn, mời vào!
— Vậy ta không khách khí.
Vân Triệt khẽ nheo mắt.
Phần Nguyệt thần đế đích thân dẫn đường, Vân Triệt một thân một mình, lại một lần nữa tiến vào Phần Nguyệt vương thành.
Trên vương thành, một đám Phần Nguyệt vệ ngơ ngác nhìn Phần Nguyệt thần đế đích thân ra nghênh đón, lại ngơ ngác nhìn hắn quay về điện... Mãi cho đến khi bóng dáng họ đi xa, đám người mới nhận ra mình thế mà lại quên cả việc hạ bái hành lễ trong suốt quá trình.
... ...
Chủ điện vương thành.
Vân Triệt vào chỗ ngồi, chính là vị trí tôn quý mà Trì Vũ Thập đã ngồi trước đó.
Thực nguyệt giả, Phần Nguyệt thần sử, một đám đế tử đế nữ... vẫn cùng một chủ điện, trận thế y hệt, nhưng bầu không khí và cảnh tượng lại hoàn toàn khác biệt.
Giữa đại điện, hơn mười thiếu nữ xinh đẹp đang nhẹ nhàng múa lượn. Tay áo lụa mỏng như cánh ve bao lấy cánh tay ngọc thon dài trắng như tuyết, làn váy lụa mỏng khẽ che đi ngọc thể yêu kiều với vạn vẻ quyến rũ. Mỗi khi vạt váy tung bay, đôi chân ngọc tuyệt trần không tì vết lại như ẩn như hiện.
Những thiếu nữ này đều là tuyệt sắc giai nhân vạn dặm mới tìm được một, tư thái lại vô cùng kiều mị. Ánh mắt khiến người hồn xiêu phách lạc, khóe môi như đang đắm đuối đưa tình, nụ cười nhẹ nhàng mang theo nét e ấp, thêm vào đó là vũ điệu lơ đãng thoáng để lộ xuân quang... khiến một đám thực nguyệt giả vốn có ý chí cực kỳ kiên định cũng phải ánh mắt chớp động, khí tức có phần rối loạn.
Phần Nguyệt thần đế dang hai tay, hào sảng cười nói:
— Thế nhân đều nói bổn vương xa hoa dâm dật, làm ô uế uy nghiêm của thần đế. Nhưng tay nắm đại quyền, thỏa sức tửu sắc mới là sống không gò bó, không uổng phí một đời nam nhi!
Vân Triệt không biểu cảm gì, trong con ngươi phản chiếu vũ điệu nhẹ nhàng như bướm lượn của các thiếu nữ, tựa như đang hưởng thụ:
— Xem ra cuộc đời này của Phần Nguyệt thần đế... quả thực đáng giá.
Phần Nguyệt thần đế cười nói:
— Thật sự đáng giá, nhưng chuyện muốn làm hay chuyện chưa làm xong vẫn còn rất nhiều. Hơn nữa, có ai lại chê mình sống quá lâu chứ.
Cánh tay hắn vung lên, nói:
— Hợp Hoàng, còn không mau tới châm trà cho Vân công tử.
— Vâng.
Một tiếng đáp nhẹ nhàng, một làn gió thơm thoảng qua. Một thiếu nữ cúi đầu, tay nâng bình ngọc, nhẹ nhàng bước tới.
Thiếu nữ trạc mười sáu, mười bảy tuổi, khoác áo choàng xanh nhạt, mặc váy lụa hồng, dung nhan tuyệt sắc như người trong tranh vẽ, dưới đôi mày liễu là cặp mắt trong veo, sống mũi thanh tú, đôi môi mềm mại đầy đặn khẽ mím lại.
Nàng nhẹ nhàng quỳ xuống trước chỗ Vân Triệt ngồi, đôi tay mềm như ngọc, điềm tĩnh châm trà. Vân Triệt thoáng liếc nhìn, ánh mắt lướt qua bờ vai thơm khẽ lộ ra của nàng, làn da óng ánh như ngọc, tựa như đang đắm mình trong ánh trăng dịu dàng.
Sau khi châm trà xong, nàng vẫn chưa rời đi, cứ yên lặng quỳ hầu bên cạnh Vân Triệt như vậy, chỉ là đầu cúi thấp hơn, hai tay đặt trên gối vô thức nắm chặt vạt áo. Rõ ràng là một vị công chúa Phần Nguyệt cao quý vô song, lại toát ra vẻ yếu đuối khiến người ta thương tiếc.
Hai hàng mày của Vân Triệt khẽ nhíu lại, ánh mắt hơi nheo lại như muốn xuyên thấu qua lớp xiêm y của thiếu nữ... nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại là một tia trào phúng u ám...
Cùng với một con ác quỷ đang điên cuồng giãy giụa, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ hoàn toàn.
Và cả những luồng sát khí không ngừng lóe lên trong mắt các thực nguyệt giả.
Đây là do Vân Triệt tự mình đưa tới cửa, là một cơ hội quả thực như trời ban! Có lẽ cả đời này cũng khó có được cơ hội nào tốt hơn lúc này.
Nhưng Phần Nguyệt thần đế lại như không nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo mà đám thực nguyệt giả không ngừng trao đổi. Hắn quan sát sắc mặt, rất hài lòng với biểu cảm của Vân Triệt, cười hì hì nói:
— Vân huynh đệ, đây là tiểu nữ Hợp Hoàng, là hòn ngọc quý trên tay mà bản vương thương yêu nhất, từ trước đến nay chưa từng rời khỏi Phần Nguyệt giới, cũng không thích tiếp xúc gần với người ngoài.
— Hôm nay nghe nói Vân công tử là truyền nhân của ma đế, Hợp Hoàng sinh lòng ngưỡng mộ, tha thiết mong được chiêm ngưỡng phong thái của Vân công tử. Mặc dù bổn vương có vô số con cháu, nhưng riêng Hợp Hoàng thì lại không nỡ làm nó không vui, vì thế đã tự ý chủ trương, để Hợp Hoàng đến gần công tử, mong rằng Vân công tử đừng trách.
Lời “ám chỉ” này đã rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn.
Những ngón tay ngọc của Phần Hợp Hoàng siết chặt lại, đôi môi cũng cắn chặt hơn.
Thân là trân bảo của Phần Nguyệt giới, Phần Hợp Hoàng có vô số người ái mộ. Thậm chí... bao gồm cả không chỉ một thực nguyệt giả.
Khi Phần Nguyệt thần đế mỉm cười nói xong những lời này, móng tay của Phần Trác đã đâm sâu vào da thịt.
Giết Vân Triệt... không phải Phần Nguyệt thần đế chưa từng nghĩ tới, nhưng ý nghĩ này chỉ lóe lên trong vài khoảnh khắc đã bị hắn hoàn toàn gạt bỏ.
Giết Vân Triệt, người đã được tuyên bố là tân đế của Kiếp Hồn giới, quả thực có thể trừ đi mối họa lớn nhất, nhưng vẫn có rủi ro rất lớn. Dù sao, vì sự tồn tại của Vân Triệt, lực lượng cốt lõi của Phần Nguyệt giới hắn và lực lượng cốt lõi của Kiếp Hồn giới đã ở trong trạng thái mất cân bằng, nếu Ma hậu nổi giận, hậu quả khó lường.
Mà đó chỉ là một phần nguyên nhân rất nhỏ.
Sự lột xác hắc ám đã từng tận mắt chứng kiến, thần uy kinh thiên động địa triển lộ trên người ma nữ yếu nhất kia... thân là một ma đế của Bắc Vực, sao có thể chống lại sức hấp dẫn như vậy!
Hơn nữa, Vân Triệt một mình quay lại, rõ ràng giống như lời Phần Đạo Khai đã nói, chính là “đem hàng” tới. Thế gian chỉ có một mình Vân Triệt kế thừa sức mạnh hắc ám vĩnh kiếp, muốn biến nó thành lợi ích lớn nhất, đương nhiên phải tạo ra đối thủ cạnh tranh!
Đây mới là hành động của kẻ thông minh!
Vân Triệt liếc nhìn Hợp Hoàng, một hơi uống cạn chén trà nàng vừa rót, cười nhạt, nhưng không nói gì.
Phần Nguyệt thần đế hơi nghiêng người về phía trước, đế uy trên mặt giảm bớt, thay vào đó là một vẻ ái muội hoàn toàn không hợp với thân phận của hắn:
— Vân huynh đệ, ngươi cảm thấy... tiểu nữ Hợp Hoàng thế nào?
Mặc dù vừa rồi đã quá rõ ràng, nhưng vẫn có thể coi là “ám chỉ”. Còn bây giờ, chính miệng thần đế đã không hề che giấu mà bày tỏ mục đích rõ ràng trước mặt mọi người, trước mặt cả Phần Hợp Hoàng.
Toàn thân Phần Hợp Hoàng rõ ràng căng cứng.
Vân Triệt khép hờ đôi mắt, nhàn nhạt nói:
— Dung mạo và khí chất của tiểu nữ nhi này của ngươi đều thuộc hàng thượng thừa trong giới nữ nhân, nhưng mà...
Lời mới nói được nửa câu, người của Phần Nguyệt đã nén giận đầy lòng!
Thượng thừa, vốn dĩ nên là một lời khen.
Nhưng đó là Phần Hợp Hoàng! Trân bảo số một của Phần Nguyệt giới! Dùng hai chữ “thượng thừa” để hình dung nàng, hoặc là kẻ mù mắt, hoặc là đang sỉ nhục!
Hàng mày của Vân Triệt khẽ hạ xuống, khóe miệng cong lên một đường lạnh lẽo và khinh miệt:
— Nhưng nếu so với nữ nhân của ta... Không đáng để vào mắt.
Bốn chữ ngắn ngủi, rơi vào tai lại không khác gì bốn mũi khoan băng giá.
Nụ cười trên mặt Phần Nguyệt thần đế đột nhiên cứng đờ.
Phần Hợp Hoàng vẫn luôn cúi đầu cắn môi chợt ngẩng lên, trong đôi mắt đẹp lóe lên vẻ kinh ngạc, mờ mịt... rồi nhanh chóng chuyển thành nhục nhã và phẫn nộ.
— Vân Triệt! Ngươi làm càn!!
Phần Trác đứng phắt dậy, sắc mặt đỏ bừng, toàn thân run rẩy... Lúc đứng lên dùng sức quá mạnh, khiến vết thương bắn ra từng giọt huyết châu đỏ thẫm.
Phần Đạo Tàng cũng đập bàn:
— Ngô vương! Kẻ này rõ ràng...
Phần Nguyệt thần đế lại khoát tay, ngăn lại cơn giận sắp bùng nổ của mọi người. Hắn mỉm cười, nhưng nụ cười đã pha thêm vài phần lạnh lẽo so với lúc trước.
— Ha ha ha ha, bên cạnh Vân huynh đệ có Ma hậu thần nữ hầu hạ, có lẽ nữ tử thế gian này không còn ai có thể lọt vào mắt Vân huynh đệ được nữa. Nhưng mà...
Giọng hắn khựng lại, ánh mắt trở nên thâm thúy:
— Ma hậu là hạng nữ nhân nào, năm đó Tịnh Thiên thần đế chết ra sao, tin rằng Vân huynh đệ cũng không phải chưa từng nghe qua.
— Bổn vương hiểu rõ sự đáng sợ của nàng ta hơn Vân huynh đệ nhiều.
Nhìn thoáng qua biểu cảm của Vân Triệt, Phần Nguyệt thần đế tiếp tục nói:
— Trước khi Kiếp Thiên Ma Đế rời khỏi hỗn độn, đã cố ý lưu lại hắc ám vĩnh kiếp cho Vân huynh đệ. Hẳn là ma đế đại nhân lưu lại không chỉ đơn thuần là sức mạnh, mà còn gửi gắm cả hy vọng và ý chí cứu vớt Bắc Thần Vực, cứu vớt ma tộc.
— Như vậy, Vân huynh đệ kế thừa sức mạnh và ý chí của ma đế đại nhân, được tất cả sinh linh Bắc Vực ngưỡng vọng kính trọng. Nếu chẳng may bị một nữ nhân đáng sợ như Ma hậu khống chế trong lòng bàn tay... thì thật quá đáng tiếc. Nếu ma đế đại nhân biết được, chắc chắn sẽ phải ngậm ngùi thở dài.
— Hẳn là một người trí tuệ như Vân huynh đệ, lần này một mình tới đây, cũng hiểu rõ rằng đi cùng Ma hậu không phải là kế sách lâu dài tốt nhất.
Vân Triệt cười nhạt thành tiếng:
— Ha ha ha, nhịn lâu như vậy, cuối cùng cũng chịu thăm dò mục đích của ta rồi, thật làm khó cho ngươi.
Phần Nguyệt thần đế nói:
— Vậy xin Vân huynh đệ chỉ rõ. Tuy bổn vương là đế của Phần Nguyệt, nhưng Vân huynh đệ thân là kẻ kế thừa của ma đế, nếu có điều gì cần, bổn vương tuyệt không chối từ.
Vân Triệt trực tiếp cầm lấy bình ngọc trong tay Phần Hợp Hoàng, tự rót cho mình một ly, thản nhiên nói:
— Có điều cần? Không, ngược lại, ta đến đây là để tặng cho Phần Nguyệt thần đế một phần đại lễ.
— Đại lễ?
Ánh mắt Phần Nguyệt thần đế chợt lóe lên, tỏ vẻ hứng thú.
— Ngươi từng nghe nói tới Long hoàng chưa?
Vân Triệt đột nhiên hỏi.
Phần Nguyệt thần đế nói:
— Đương nhiên. Đế vương của long tộc Tây Thần Vực, người mạnh nhất đương thời, chữ “Hoàng” duy nhất của hỗn độn, sao bổn vương lại không biết.
— Phần đại lễ này, ta vốn định vào “thời khắc cuối cùng” ban tặng cho Long hoàng.
Đôi mắt Vân Triệt rũ xuống, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve ly ngọc, giọng nói vô cùng chậm rãi và trầm thấp:
— Nhưng hiện giờ... ta lại rất nóng lòng, muốn ban tặng nó cho ngươi.