Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1670: CHƯƠNG 1669: KIẾP NGUYỆT

Thần Đế chết, tương đương với trụ cột và tín niệm của một Vương giới sụp đổ.

Vừa rồi, bọn họ còn đang tụ tập ở chủ điện để thương nghị đại sự.

Hai giây, vỏn vẹn chưa đầy hai giây, chủ điện sụp đổ, vương thành nứt toác, ma khí tan hoang, Thần Đế vong mạng...

Trong Phần Nguyệt vương thành, từ Phần Nguyệt vệ cấp thấp nhất cho đến các Thực Nguyệt Giả cấp cao nhất, dù cho ý chí có cứng cỏi hơn gấp bội, cũng không tài nào hoàn hồn nổi sau tai kiếp kinh hoàng như vậy.

Ở Phần Nguyệt giới khổng lồ, không biết bao nhiêu sinh linh bị thần uy vừa rồi chấn cho ngã rạp xuống đất, ngây người kinh hãi nhìn về phía trước, rất lâu sau vẫn không thể đứng dậy.

Từng ánh mắt khó nhọc dời đến trên người Vân Triệt. Hắn vẫn bất động, hai mắt nhắm nghiền, ngay cả khí tức cũng biến mất không dấu vết, tựa như đã chết.

- Hắn... chết rồi... sao?

Phần Trác thấp giọng thì thầm.

Keng!

Theo cái chết của Phần Nguyệt Thần Đế, không gian tùy thân của hắn cũng vỡ nát. Thế nhưng, dưới sức mạnh của Chân Thần, tất cả vật phẩm chứa bên trong đều đã bị hủy diệt, chỉ có một khối câu ngọc đen kịt, lại hoàn toàn nguyên vẹn, chậm rãi rơi xuống, khi chạm đất phát ra một tiếng “keng” giòn tan.

Đó chính là Phần Nguyệt Ma Quỳnh ngọc - vật dẫn ma nguyên của các Thực Nguyệt Giả Phần Nguyệt giới!

Ma quang của Phần Nguyệt Ma Quỳnh ngọc xoáy sâu vào đáy mắt và tâm hồn của mọi người, các Thực Nguyệt Giả đều chấn động thân hình, sau đó dùng đủ loại tư thế vặn vẹo cố sức đứng lên, muốn lao về phía vật chí bảo quyết định sự truyền thừa và vận mệnh của Phần Nguyệt!

Mà đúng lúc này, Vân Triệt, người mà bọn họ tưởng đã chết, lại chậm rãi giơ tay lên.

Vụt!

Kiếp Thiên Ma Đế kiếm, thanh ma kiếm đã xuyên thủng và nghiền nát Phần Nguyệt Thần Đế thành tro bụi, đột nhiên bay vút lên, xẹt qua một vệt đen sâu thẳm trong tầm mắt của tất cả mọi người, quay về trong tay Vân Triệt.

Một động tác cực kỳ đơn giản như vậy lại khiến tất cả người của Phần Nguyệt vừa mới đứng dậy suýt chút nữa kinh hồn bạt vía, đồng loạt ngã trở lại mặt đất, con ngươi trợn đến cực đại trong chớp mắt, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng nhất trong đời gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng người đẫm máu ở phía xa.

- A... a...

Từng tiếng rên rỉ run rẩy thoát ra từ sâu trong cổ họng, những kẻ thực lực yếu hơn thì sợ hãi đến mức gần như vừa lăn vừa bò lùi lại.

Trên người hắn rõ ràng không hề có uy áp gì, ngay cả khí tức sinh mệnh cũng trở nên vô cùng mờ nhạt, thế nhưng... dù chỉ ngắn ngủi hai giây, đó cũng là uy áp của một Chân Thần chân chính, là sức mạnh một đòn đã chôn diệt Thần Đế của bọn họ.

Theo Kiếp Thiên Ma Đế kiếm bay về, kiếm khí cũng cuốn theo một vật khác.

Phần Nguyệt Ma Quỳnh ngọc bị Vân Triệt chậm rãi nắm vào trong tay, cũng đồng thời nắm lấy toàn bộ vận mệnh của Phần Nguyệt giới.

Ở trung tâm Phần Nguyệt Ma Quỳnh ngọc, một luồng hắc mang chậm rãi ngưng tụ. Lực lượng ma nguyên lúc trước truyền thừa cho Phần Nguyệt Thần Đế Phần Đạo Quân cũng không hoàn toàn bị chôn vùi theo hắn mà đã bắt đầu từ từ quy tụ lại.

Vân Triệt mở mắt, đôi mắt vẫn đỏ tươi như máu. Trong con ngươi đang kịch liệt co rút của mọi người, đó vẫn là ánh mắt ma quỷ của một ma thần thượng cổ.

Bàn tay vừa khép lại, Phần Nguyệt Ma Quỳnh ngọc biến mất trong tay Vân Triệt, cũng khiến tất cả người Phần Nguyệt trố mắt kinh hoàng.

Đúng lúc này, bầu trời đột nhiên tối sầm lại, một luồng uy áp nặng nề chậm rãi ập xuống, mọi người theo bản năng ngẩng đầu. Theo uy áp tới gần và ánh sáng tối đi từng chút một, một bóng đen vĩ đại xuất hiện trên không trung Phần Nguyệt vương thành.

Đó là một chiếc huyền hạm khổng lồ dài đến mấy trăm dặm!

- Hồn... Thiên... hạm...

Phần Đạo Khai rên rỉ một tiếng, sau đó thở dài một hơi, chậm rãi nhắm mắt lại.

Hồn Thiên hạm... chính là Tịnh Thiên hạm trước kia, cũng là chủ huyền hạm của Kiếp Hồn giới hiện giờ!

Dưới sức mạnh Chân Thần của Vân Triệt, kết giới phòng hộ tồn tại hơn mười vạn năm của Phần Nguyệt vương thành đã hoàn toàn sụp đổ, chiếc chủ huyền hạm của Kiếp Hồn giới này cứ thế ngang nhiên xuất hiện ở trung tâm Phần Nguyệt giới -- ngay trên không Phần Nguyệt vương thành.

Trên Hồn Thiên hạm, bóng dáng của Trì Vũ Thập chậm rãi hạ xuống.

Hắc mang lấp lánh trong đôi mắt nàng, vào lúc này, linh hồn Ma Đế của Niết Luân Ma Đế từ thời thượng cổ cũng theo uy áp của nàng lặng lẽ bao trùm, phủ xuống toàn bộ Phần Nguyệt vương thành...

Trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập vô số tâm hồn đã vỡ nát.

Mà hai bóng người đi theo sau lưng nàng chính là hai đại ma nữ mạnh nhất, Kiếp Tâm và Kiếp Linh.

- A... a... đây... rốt cuộc... là...

Con ngươi Phần Trác như muốn nứt ra... Thần Đế chết, vương thành bị hủy, chủ huyền hạm của Kiếp Hồn giới tiến đến trên không, cảnh tượng này đã không thể dùng hai chữ “tuyệt vọng” để hình dung được nữa.

Ngay cả ác mộng cũng không tàn khốc đến thế.

Khắp Phần Nguyệt vương thành hỗn loạn chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, hồi lâu không một ai có thể thốt nên lời.

“...” Vân Triệt chậm rãi đảo mắt, nhìn Trì Vũ Thập đột nhiên xuất hiện cùng với các đại ma nữ rõ ràng lúc trước không đi cùng nàng, phát ra tiếng nói trầm khàn:

- Không hổ là... ngươi...

Con ngươi hắn ngập tràn màu máu quá mức nồng đậm, không thể nhìn thấu được câu nói này rốt cuộc là tán thưởng, châm chọc, hay là cảnh giác.

“...” Trì Vũ Thập nhìn xuống phía dưới, không nói gì.

Lúc này, một bóng đen mang theo vệt vàng từ trên Hồn Thiên hạm cấp tốc bay xuống, đến bên cạnh Vân Triệt, một tay đỡ lấy cánh tay hắn.

Cảm nhận được khí tức của Thiên Diệp Ảnh Nhi, đôi mắt Vân Triệt cuối cùng cũng khép lại, cảm giác hư thoát vô tận ập đến, hắn mặc cho thân thể mình từ từ ngã về sau.

Máu tươi nhanh chóng thấm ướt y phục của Thiên Diệp Ảnh Nhi, nàng đỡ lấy Vân Triệt, thấp giọng nói:

- Trì Vũ Thập, ngươi tốt nhất... đừng lãng phí một chút nào!

Trì Vũ Thập nói:

- Thời cơ hoàn mỹ như thế, nếu không có một kết quả đủ hoàn mỹ, chẳng phải đã phụ lại “lựa chọn” và “kỳ vọng” ban đầu của ngươi rồi sao?

Không nói thêm gì nữa, Thiên Diệp Ảnh Nhi mang theo Vân Triệt bay lên, trở về Hồn Thiên hạm.

Trên Hồn Thiên hạm khổng lồ tồn tại những luồng khí tức mạnh mẽ đến kinh người. Ngoài hai đại ma nữ và Ngọc Vũ Thiền Y đi cùng lúc trước, Dạ Ly, Yêu Điệp cũng đã có mặt trên huyền hạm, chín đại ma nữ vậy mà đã đến sáu người!

Hai mươi bảy hồn linh và ba ngàn sáu trăm hồn thị cũng đã đến hơn phân nửa.

- Vân công tử sao rồi?

Nhìn thấy Vân Triệt toàn thân đẫm máu, các ma nữ vội vàng tiến lên đón.

Thiên Diệp Ảnh Nhi tùy ý đặt Vân Triệt xuống đất, nói:

- Không cần để ý đến hắn. Mạng hắn cứng lắm, vết thương cỡ này, nhiều nhất hai ngày sẽ khôi phục như cũ.

- Không... cần... quản... ta.

Vân Triệt cúi đầu lẩm bẩm, đôi mắt nhắm nghiền, giọng nói yếu ớt.

Thiền Y nói:

- Muội sẽ trông nom nơi này, các tỷ đi trợ giúp chủ nhân.

- Không cần, ngươi cũng đi đi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói.

Thiền Y hơi sững sờ, sau đó gật đầu:

- Được.

Dạ Ly, Yêu Điệp, Ngọc Vũ, Thiền Y rời đi, bay xuống Phần Nguyệt vương thành, tăng thêm bốn luồng uy áp nặng nề cho Phần Nguyệt vương thành đang trên bờ vực sụp đổ.

Da thịt, xương cốt, kinh mạch toàn thân Vân Triệt đã nứt vỡ hơn bảy phần... Lấy cái giá là hoàn toàn hủy diệt nguyên lực của bốn Tinh Thần, gắng gượng chống đỡ trạng thái “Thần Tẫn” trong hai giây, bộ dạng hiện giờ của hắn đã xem như là kết quả tốt nhất.

Thiên Diệp Ảnh Nhi cúi đôi mắt đẹp xuống, lặng lẽ nhìn dáng vẻ thê thảm của hắn lúc này, hồi lâu mới lên tiếng:

- Đây là át chủ bài mà lúc trước ngươi nói với ta, chuẩn bị dành tặng cho Long Bạch?

“...” Vân Triệt không đáp, không biết là cảm thấy không cần thiết phải trả lời hay không còn sức để mở miệng.

Hai tay Thiên Diệp Ảnh Nhi thoáng siết lại, giọng nói lạnh lùng:

- Ngươi không nghĩ tới... hậu quả không thể gánh nổi sao!

Sức mạnh có thể diệt sát Phần Nguyệt Thần Đế, phá hủy toàn bộ kết giới trung tâm của Phần Nguyệt, khiến gần ba thành Bắc Thần Vực đều run rẩy... Không hề nghi ngờ, đây là sức mạnh vốn không nên tồn tại ở thế gian này, rất có thể thuộc về cảnh giới của Chân Thần viễn cổ.

Sức mạnh như vậy, chỉ cần có một chút sơ sẩy hoặc tính sai đều sẽ là kết cục tan thành tro bụi.

Môi Vân Triệt chậm rãi mấp máy, phát ra âm thanh rất nhỏ:

- Sẽ... lại... có... nữa...

Chân mày Thiên Diệp Ảnh Nhi chợt nhíu lại, nàng xoay người đi, khẽ cắn răng:

- Đúng, sức mạnh như vậy, có lẽ ngươi còn có thể làm được, nhưng... mạng của ngươi chỉ có một, hiểu không!

- Sẽ... lại... có... nữa...

Đối mặt với sự tức giận của Thiên Diệp Ảnh Nhi, hắn vậy mà vẫn lặp lại lời nói vừa rồi:

- Tương lai... sẽ... lại... có... nữa...

“...?” Thiên Diệp Ảnh Nhi ngẩn ra, đột nhiên, nàng như bị điện giật, con ngươi vốn lạnh như băng chợt chấn động vô cùng kịch liệt.

Đôi môi run rẩy khẽ mấp máy, nhưng lại không thể phát ra bất cứ âm thanh nào, một cảm giác xa lạ khó tả, chưa từng xuất hiện trong đời nàng, dâng lên từ sâu thẳm tâm hồn, trong tê dại mang theo ấm áp, nhanh chóng lan ra toàn thân.

Nàng bước đi, vội vã chạy đi, nhưng bước chân lại vô cùng lộn xộn.

Bóng dáng khuất sau góc tường, Thiên Diệp Ảnh Nhi nặng nề dựa vào vách, nàng đưa tay che chặt đôi môi mình, nhưng những giọt nước mắt trong suốt vẫn len qua từng kẽ ngón tay, lặng lẽ rơi xuống.

Lần này, nàng lại không kìm nén, cũng không muốn kìm nén nữa.

-------

Phần Nguyệt vương thành, mỗi một góc đều bị sự đè nén bao phủ.

Tầm mắt của Trì Vũ Thập quét xuống phía dưới, đôi mắt u tối mang theo hồn lực đến từ Ma Đế thượng cổ, mỗi một người bị ánh mắt nàng chạm đến, kể cả các Thực Nguyệt Giả, tâm hồn đều sẽ run rẩy hồi lâu.

- Các ngươi có hai lựa chọn.

Giọng nói của nàng nhắm thẳng vào mười một Thực Nguyệt Giả, bọn họ là hạt nhân cuối cùng của Phần Nguyệt giới, khống chế được bọn họ, chính là khống chế được toàn bộ Phần Nguyệt giới.

Lời của nàng vô cùng chậm rãi, rõ ràng truyền đến từng góc của Phần Nguyệt giới:

- Thứ nhất, đi theo Vân Triệt, kẻ kế thừa Kiếp Thiên Ma Đế, và đi theo bổn hậu, vĩnh viễn trung thành.

Trì Vũ Thập cười nhạt:

- Thứ hai, có tôn nghiêm thì chết đi!

- Ha!

Giọng Trì Vũ Thập vừa dứt, một tiếng cười lạnh truyền đến. Người đầu tiên đáp lại... Thực Nguyệt Giả thứ hai Phần Trác giãy giụa đứng lên, dùng hết toàn bộ ý chí, trên mặt hiện lên vẻ ngạo nghễ lớn nhất:

- Thực Nguyệt Giả... chỉ có thể chết trận! Tuyệt không tham sống sợ chết!

Trì Vũ Thập nhàn nhạt liếc xéo hắn, sau đó chuyển ánh mắt, nhìn về phía Phần Đạo Khai:

- Rất tốt. Phần Nguyệt Đế Sư, còn ngươi?

Phần Đạo Khai cũng chậm rãi đứng lên, nheo mắt nhìn lên, nói:

- Ta có hai vấn đề, xin Ma hậu thành thật trả lời.

- Nói.

Trì Vũ Thập không từ chối.

Phần Đạo Khai thở gấp mấy hơi, điều chỉnh lại khí tức rồi nói:

- Vấn đề thứ nhất, nếu chúng ta đi theo ngươi... có thể giống như các ma nữ, được Hắc Ám Vĩnh Kiếp của Vân Triệt ban ơn không?

- Đương nhiên.

Trì Vũ Thập trả lời.

- Đạo Khai! Ngươi...

Phần Trác lập tức quay phắt lại, trong phẫn nộ mang theo vẻ không thể tin nổi.

Phần Đạo Khai như không để ý đến ánh mắt của Phần Trác, nói tiếp:

- Vấn đề thứ hai, chí hướng của Ma hậu rốt cuộc là nơi nào?

Trì Vũ Thập khép hờ đôi mắt quyến rũ, chậm rãi nói:

- Cuộc đời còn lại của bổn hậu không muốn bị giam cầm vĩnh viễn trong cái lồng giam tăm tối nhỏ hẹp này! Chẳng lẽ... ngươi muốn sao?

Phịch!!

Một tiếng vang nặng nề, Phần Đạo Khai đã lập tức quỳ xuống đất, đầu cúi rạp:

- Thực Nguyệt Giả thứ bảy của Phần Nguyệt, Phần Đạo Khai, nguyện thề chết theo Ma hậu và Vân Thần Đế, đời này không đổi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!