Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1679: CHƯƠNG 1678: VỰC SÂU CỐT HẢI

- Kiếp Thiên Ma Đế?!

Phản ứng của Diêm Thiên Kiêu rất kịch liệt, dường như bị hai chữ “Ma Đế” chấn nhiếp.

Vân Triệt nói:

- Trước khi Kiếp Thiên Ma Đế rời đi đã từng nói, trung tâm của Bắc Thần Vực có một nơi âm khí hắc ám tụ tập vô cùng nồng đậm, có lẽ vì chất đống vô số ma cốt thượng cổ, là nơi thích hợp nhất để tu luyện hắc ám huyền lực đương thời.

- Chuyện này, Diêm Đế có biết không?

Ý của Vân Triệt rõ ràng là muốn mượn Vĩnh Ám Cốt Hải làm nơi tu luyện.

Hơn nữa còn mang cả danh hiệu của Kiếp Thiên Ma Đế ra.

Bất kể là thật hay giả, hắn đã nhắc đến Kiếp Thiên Ma Đế, không thể nghi ngờ đã bộc lộ khát vọng mãnh liệt muốn tiến vào Vĩnh Ám Cốt Hải. Dù sao nơi đó thật sự là nơi thích hợp nhất để tu luyện hắc ám huyền lực trong toàn bộ không gian hỗn độn.

- Cái này...

Trên mặt Diêm Thiên Kiêu vẫn lộ vẻ do dự, đột nhiên, hắn quay đầu hỏi:

- Kiếp nhi, kết giới của Vĩnh Ám Cốt Hải có đang phong tỏa không?

Diêm Kiếp lập tức hiểu ý, tiến lên trước trịnh trọng nói:

- Thưa phụ vương, mấy ngày nay các lão tổ vẫn chưa bế quan, vả lại còn lệnh cho hài nhi mỗi ngày tiến vào tu luyện bốn canh giờ, cho nên kết giới vẫn chưa đóng lại.

Diêm Thiên Kiêu khẽ thở ra một hơi:

- Xem ra cũng là ý trời.

- Vân huynh đệ, nếu đây là ý của Kiếp Thiên Ma Đế, vậy thì ngoại lệ này cũng không phải là không thể. Chỉ là phía các lão tổ kia... có lẽ còn cần phải xem ý tứ của bọn họ.

Vân Triệt gật đầu, trên khuôn mặt lạnh cứng cuối cùng cũng lộ ra một chút ý cười thỏa mãn:

- Được. Như vậy, đa tạ Diêm Đế đã thành toàn.

Diêm Thiên Kiêu cười ha hả nói:

- Ha ha, Vân huynh đệ không cần khách khí như thế, nếu không chê, không ngại trước hết để cho ta...

Vân Triệt khoát tay:

- Không cần, ta sẽ đi ngay bây giờ.

Diêm Thiên Kiêu cũng không nói thêm gì nữa, khẽ gật đầu:

- Được, bổn vương sẽ tự mình đưa Vân huynh đệ đi, cũng tiện nói chuyện với ba vị lão tổ.

Hắn khoát tay chặn Diêm Kiếp và Diêm Vũ lại:

- Nơi này không có chuyện của các con, lui ra đi.

Lập tức, do Diêm Đế của Diêm Ma là Diêm Thiên Kiêu tự mình dẫn đường, mang theo Vân Triệt đi thẳng đến cửa vào của Vĩnh Ám Cốt Hải.

Trong hai người, một người tỏ ra vô cùng bức thiết, một người lại lộ vẻ chần chừ rõ ràng, nhưng thật ra... cả hai đều đang chờ mong khoảnh khắc đến gần Vĩnh Ám Cốt Hải.

Tính tình của Diêm Đế có khác biệt rất lớn so với Phần Nguyệt Thần Đế, hắn làm việc cực kỳ bá đạo và quả quyết, không e ngại bất cứ kẻ nào, bất cứ chuyện gì, thậm chí có thể không sợ hậu quả... Bởi vì hắn thống lĩnh, lưng tựa Diêm Ma Giới, là nền tảng không thể lay chuyển.

Mãi cho đến khi nghe tin Vân Triệt đã đến, trước khi nhìn thấy Vân Triệt, hắn đều là như thế.

Nhưng khi đối mặt với Vân Triệt, sự bá đạo và cả đế uy của hắn đều bị hắn cố gắng đè nén.

Đối mặt với dạng người gì, cục diện gì nên bày ra khí thế, tư thái, sắc mặt gì, Diêm Thiên Kiêu không thể không hiểu.

Nhưng thân là Thần Đế hạng nhất Bắc Vực, người có thể khiến hắn trong nháy mắt thay đổi tư thái như thế, thật đúng là lần đầu tiên.

Vân Triệt quả thật là người đầu tiên trong lịch sử một mình bước vào Diêm Ma Giới mà lại khiến Diêm Đế không dám vội vàng biểu lộ sự thù địch.

Phần Đạo Quân đã chết, Phần Nguyệt bị chiếm đóng, truyền thừa của Ma Đế, Diêm Vũ bị dọa đến linh hồn run rẩy, còn có Vân Triệt lẻ loi một mình mà không hề e ngại, ngược lại còn có tư thái lạnh nhạt, không biết sợ...

Những thứ này xâu chuỗi lại với nhau, Diêm Đế không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Mà thật ra, Diêm Thiên Kiêu chỉ cần quay đầu tung một chưởng ngay bây giờ, với lực lượng Thần Đế cường đại của hắn, cho dù Vân Triệt không chết cũng bị thương nặng.

Nơi này là Vĩnh Ám Ma Cung, cường giả vô số, dưới vòng vây, Vân Triệt dù có dùng Hắc Ám Vĩnh Kiếp và Đoạn Nguyệt Phất Ảnh, mặc dù có năng lực trốn thoát, nhưng vẫn có khả năng toi mạng.

Nhưng dưới từng tầng lớp đệm lót, khả năng nguy hiểm này đã trở nên rất thấp, hiện giờ Diêm Đế quả quyết không có can đảm vội vàng ra tay, càng không cần thiết.

Vách chắn Vĩnh Ám và Diêm Khốc Đại Trận đã cho Vân Triệt cơ hội để tạo tiền đề, mà cho dù không có, hắn cũng sẽ tự sáng tạo cơ hội.

Dù sao, trên đời này chỉ có hắn mới thực sự hiểu rõ Hắc Ám Vĩnh Kiếp. Sự cường đại của nó có thể dễ dàng phá vỡ nhận thức của người đời về hắc ám trong rất nhiều lĩnh vực. Bất kể hắn là Diêm Đế của Diêm Ma hay là ai, đều đủ để kinh hãi đến hồn bay phách lạc.

Cửa vào Vĩnh Ám Cốt Hải ở chính trung tâm Vĩnh Ám Ma Cung.

Tiến vào một tòa đại điện âm u, một luồng âm khí băng hàn thấu xương ập vào mặt. Phía trước, hơn mười hắc ám huyền trận chồng chất lên nhau, trung tâm huyền trận hướng về một vực sâu tối đen không ánh sáng, sâu không thấy đáy.

Linh giác phóng ra, trong vực sâu chưa bị đóng lại, âm khí hắc ám nồng đậm đến kinh người cuộn lên như gió bão, kèm theo vô số tiếng ma gào quỷ khóc, đáng sợ như luyện ngục.

- Nơi này chính là cửa vào của Vĩnh Ám Cốt Hải.

Diêm Thiên Kiêu dừng bước, vẻ mặt nghiêm nghị, thể hiện sự thành kính của người Diêm Ma đối với Vĩnh Ám Cốt Hải.

Dù sao Vĩnh Ám Cốt Hải đã tạo nên Diêm Ma Giới xuyên suốt lịch sử Bắc Thần Vực.

Chỉ là dưới vẻ ngoài nghiêm nghị của hắn, trong lòng lại đã nhanh chóng xoay chuyển vô số suy nghĩ.

Dẫn Vân Triệt đi suốt một đường, hắn không hề hỏi han gì Vân Triệt, không phải hắn không định thăm dò, mà là sợ bản thân lộ ra sơ hở khiến Vân Triệt sinh lòng cảnh giác, không dám lại gần Vĩnh Ám Cốt Hải.

Hiển nhiên hắn đã suy nghĩ quá nhiều.

- Không hổ là âm khí của xương cốt ma viễn cổ, quả nhiên không tầm thường.

Vân Triệt nhìn vực sâu không biết thông đi đâu, khẽ buông lời than như tự nói.

Diêm Thiên Kiêu nói:

- Đó là tự nhiên. Bằng không sao xứng khiến Kiếp Thiên Ma Đế chú ý.

Hắn đã dẫn Vân Triệt đến tận đây, phía trước chỉ cách ba mươi trượng ngắn ngủi là cửa vào đang mở rộng của Vĩnh Ám Cốt Hải. Nhưng mà lòng Diêm Thiên Kiêu vẫn chưa thể thả lỏng.

Vân Triệt đã tới đây, không có lý nào lại không biết về ba Diêm Tổ bất tử bất diệt trong Vĩnh Ám Cốt Hải.

Một khi bị nhốt vào trong Vĩnh Ám Cốt Hải, đối mặt với ba Diêm Tổ bất tử bất diệt, lực lượng còn có thể nhanh chóng khôi phục, cho dù có khả năng thông thiên cũng chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

Kể cả thật sự có thể phóng thích ra lực lượng vượt qua giới hạn đương thời, cũng sẽ bị tiêu hao đến chết.

Một điểm này, Vân Triệt, và cả Kiếp Hồn Giới kia không có khả năng không biết.

Cho nên Vân Triệt vốn không có khả năng không hề đề phòng.

Vô số ý niệm cấp tốc lóe lên trong đầu Diêm Thiên Kiêu, cuối cùng bị hắn hủy diệt trong chớp mắt, chỉ có một tia hàn quang ngoan tuyệt lóe lên rồi vụt tắt.

Trên mặt Diêm Thiên Kiêu lộ vẻ do dự, nói với Vân Triệt:

- Vân huynh đệ, về chuyện vào Vĩnh Ám Cốt Hải, bổn vương không có dị nghị gì. Chỉ là bên phía ba vị lão tổ...

- Diêm Đế lo lắng ba vị Diêm Tổ không cho phép?

Ánh mắt Vân Triệt thủy chung nhìn thẳng vào cửa vào Vĩnh Ám Cốt Hải, dường như lười để ý đến lời Diêm Thiên Kiêu nói, đôi mắt lóe ra hắc mang hưng phấn không rõ ràng.

Diêm Thiên Kiêu than nhẹ một tiếng, hơi cảm khái nói:

- Vân huynh đệ có chỗ không biết. Vĩnh Ám Cốt Hải này, năm đó là ba vị tổ tiên...

Phịch!!

Tiếng “tổ tiên” còn chưa dứt, bàn tay Diêm Thiên Kiêu đã hung hăng đánh vào bên hông Vân Triệt.

Không hổ là Thần Đế hạng nhất Bắc Vực, trước khi ra tay không hề có bất cứ điềm báo nào, lúc ra tay tốc độ nhanh đến mức đủ để vượt qua phản ứng cực hạn của tất cả sinh linh.

Mà cho dù là một kích bất ngờ nhanh chóng như thế, uy thế này vẫn mênh mông như trời sập, thần uy bùng nổ trong nháy mắt khiến cả bầu trời cũng phải rung chuyển kịch liệt.

Phụt!

Một ngụm máu tươi phun ra, Vân Triệt như sao băng rơi xuống, mang theo âm thanh xé gió chói tai, bay thẳng vào vực sâu hắc ám phía trước.

Vệt máu phiêu tán trong không trung khiến trong lòng Diêm Thiên Kiêu hơi kinh ngạc, nhưng động tác không hề chậm chạp chút nào, bàn tay vừa chuyển, hơn mười huyền trận khổng lồ đồng thời phủ xuống, phong kín chặt chẽ cửa vào Vĩnh Ám Cốt Hải.

Ầm ầm ầm --

Hơn mười huyền trận cấp tốc vận hành, liên kết rồi dung hợp làm một, cuối cùng lại nối liền với đại trận thủ hộ cốt lõi của Diêm Ma Đế Vực, trở thành kết giới phong tỏa khiến người ta tuyệt vọng nhất Bắc Thần Vực.

Cũng theo đó, gắt gao nhốt Vân Triệt vào trong “phần mộ” chắc chắn phải chết này.

Lực lượng Diêm Đế bùng nổ cùng với tiếng huyền trận khép kín đã kinh động toàn bộ Vĩnh Ám Ma Cung, các Diêm Ma biết được Vân Triệt đến đây đều nhanh chóng lao tới.

Bọn họ nhìn qua, chỉ có Diêm Thiên Kiêu đứng yên ở đó và huyền trận đã hoàn toàn khép kín, mà không nhìn thấy bóng dáng của Vân Triệt.

- Phụ vương, thành công rồi?

Diêm Kiếp gấp giọng nói.

- Ừm.

Diêm Thiên Kiêu nhàn nhạt đáp lời.

- Vậy thì tốt.

Diêm Vũ liên tục thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau đó chú ý đến thần sắc khác thường của Diêm Thiên Kiêu, nhíu mày hỏi:

- Phụ vương, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn?

Diêm Thiên Kiêu lắc đầu, hắn giơ tay, nhìn vết máu bị hắn hút vào trong lòng bàn tay, nói:

- Không, chúng ta đã bị hắn đùa bỡn.

- Cái gì?

Các Diêm Ma đều chấn động, trong lòng đột nhiên thắt lại.

- Hừ, các ngươi đã tính sai.

Bàn tay Diêm Thiên Kiêu nắm lại, xoay người nhìn về phía Diêm Vũ:

- Vũ nhi, thứ con nhìn thấy, hẳn là năng lực đặc thù mà hắn thi triển được sau khi kế thừa Hắc Ám Vĩnh Kiếp của Kiếp Thiên Ma Đế.

- Đã là lực lượng của Ma Đế chưa bao giờ hiện thế, đương nhiên sẽ là thứ ngoài nhận thức.

Diêm Thiên Kiêu hừ nặng một tiếng:

- Còn thực lực của bản thân hắn... hừ! Mặc dù vượt xa giới hạn của Thần Quân, nhưng vốn không đáng để e ngại, ngay cả bổn vương cũng bị hắn lừa gạt!

- Lời này... giải thích thế nào?

Diêm Vũ nói.

Diêm Thiên Kiêu nâng bàn tay của mình lên, trên đó dính đầy vết máu của Vân Triệt:

- Vừa rồi bổn vương ra tay cực nhanh, nhiều nhất chỉ dùng hai phần lực, vốn định thừa dịp hắn không kịp trở tay đánh văng ra, sau đó mới dùng toàn lực, kết hợp với tất cả huyền trận đánh hắn vào Vĩnh Ám Cốt Hải.

- Nhưng chỉ một chưởng như vậy, hắn chẳng những trực tiếp bị đánh bay xuống, còn bị thương không nhẹ... quả thật buồn cười!

Nghĩ đến lòng tràn đầy kiêng kỵ và thái độ cố tình thân cận lúc trước, Diêm Thiên Kiêu siết chặt hai tay, khớp xương vang lên tiếng “rắc rắc”... kia quả thật là sỉ nhục lớn nhất từ khi hắn làm Đế cho tới nay.

Các Diêm Ma đều cau chặt chân mày, Diêm Kiếp nói:

- Nói như vậy, những màn kịch lúc trước của hắn, tất cả đều là...

Diêm Thiên Kiêu lạnh giọng nói:

- Hừ, lẻ loi một mình, còn ngạo mạn vô lễ, những thứ này ngược lại đều khiến cho chúng ta càng thêm kiêng kỵ. Chẳng trách hắn tới nhanh như vậy, hóa ra là muốn mượn dư uy của việc Phần Nguyệt Giới bị chiếm đóng!

- Lực lượng giết chết Phần Đạo Quân quả nhiên không phải là lực lượng bình thường, rất có thể cả đời chỉ dùng được một lần. Suýt chút nữa đã trúng kế của hắn, của Ma Hậu!

Nếu không phải hắn đủ quyết đoán ngoan tuyệt, trực tiếp một chưởng đánh Vân Triệt xuống, không biết sau đó còn bị Vân Triệt dắt mũi đi đến mức độ nào.

Nhìn vết máu màu đỏ tươi trong tay Diêm Thiên Kiêu, ánh mắt Diêm Vũ nhíu lại, nàng cấp tốc hồi tưởng lại tình hình lúc đó Vân Triệt phá nát vách chắn Vĩnh Ám, hủy diệt Diêm Khốc Đại Trận.

Hình ảnh lúc đó thật sự kinh thế hãi tục, khiến nàng kinh hãi run rẩy không thôi, nhưng giờ phút này hồi tưởng lại, hai lần hắn ra tay đều không mang theo huyền khí dao động rõ ràng, ngược lại càng giống như một loại “quỷ lực” đặc thù vượt xa lĩnh vực nhận thức.

Diêm Vũ cúi đầu lên tiếng, mặt hiện vẻ căm phẫn và nhục nhã:

- Thì ra là thế, nhưng không thể không nói... lá gan của hắn, ngược lại thật sự rất lớn.

- Muốn thành đại sự, lại đối mặt với Diêm Ma ta, sao có thể không có chút can đảm đó.

Lời nói của Diêm Thiên Kiêu cũng không thiếu phần tán thưởng.

Trong mắt Diêm Thiên Kiêu lóe lên ám quang:

- Như thế, vốn không cần ba vị lão tổ ra tay. Nhưng mà như vậy cũng tốt. Vĩnh Ám Cốt Hải không có chỗ để trốn, sau khi ba vị lão tổ chế trụ hắn xong, nói không chừng... có thể bức ra bí mật của Hắc Ám Vĩnh Kiếp trên người hắn.

- Nếu có thể lột xuống cả truyền thừa của Ma Đế, vậy thì càng tốt hơn!

-------

Trong bóng tối, thân thể của Vân Triệt cấp tốc rơi xuống, nhưng qua hồi lâu, vẫn chưa chạm đến đáy.

Tiếng gió gào thét bên tai, càng xuống phía dưới, âm khí càng nồng đậm đến bỏng rát.

Oán khí, hận khí, tử khí, sát khí... vô số khí tức hôi thối nồng đậm cuồn cuộn điên cuồng ập tới. Bất cứ ai ở trong tình huống này đều sẽ tin rằng mình đang rơi vào vực sâu luyện ngục trong truyền thuyết.

- Khụ... khụ khụ!

Vân Triệt ho nhẹ một trận, mỗi một lần đều mang theo một chút máu tươi.

Tuy rằng Đại Đạo Phù Đồ Quyết đột phá khiến cho thân thể của hắn lại một lần nữa thoát thai hoán cốt, nhưng đây dù sao cũng là lực lượng Thần Đế, dưới trạng thái không toàn lực chống đỡ, hắn vẫn không có khả năng hoàn toàn chịu đựng được.

Nếu như đổi lại là một Thần Quân cấp tám khác, đã sớm tan xương nát thịt.

Thương thế ở mức độ này, đối với Vân Triệt ở trạng thái bình thường vốn sẽ nhanh chóng khôi phục. Nhưng khi rơi vào Vĩnh Ám Cốt Hải, hắc ám huyền khí quá mức dày đặc xung quanh cấp tốc tuôn về phía toàn thân hắn, khiến tốc độ khép lại vết thương của hắn chậm hơn bình thường gấp mấy lần.

Một khắc đồng hồ... hai khắc đồng hồ...

Vân Triệt không cố tình tăng nhanh tốc độ rơi xuống, mà mặc kệ thân thể tự do rơi, trọn vẹn ba khắc sau, theo một tiếng vang nặng nề, hai chân của hắn đã dẫm lên đáy vực sâu.

Nơi này cũng không phải là một mảnh hắc ám tuyệt đối, liếc mắt nhìn lại, vô số ma cốt tỏa ra lân quang u ám, những ánh sáng mỏng manh này không những không xua tan đi sự khủng bố, ngược lại càng thêm đè nén và lạnh lẽo.

Những ma cốt này có hình dạng khác nhau, có khối chỉ riêng đầu lâu đã lớn tới ngàn trượng, có cái còn hoàn chỉnh, có cái đã hóa thành mảnh vụn.

Mà âm khí hắc ám ở nơi này đã nồng đậm đến gần như hóa thành thực chất, khiến Vân Triệt cảm giác được bản thân giống như đang ở trong dòng nước cuộn trào, vốn không cần hắn ngưng tâm dẫn dắt, khí tức hắc ám đã như gió lốc tuôn về từng góc trên cơ thể hắn.

Vết thương do Diêm Thiên Kiêu... lực lượng Thần Đế cường đại đánh ra kia, sau khi hạ xuống ba giây ngắn ngủi đã hoàn toàn khỏi hẳn.

Rắc!

- Ha... ha ha... khặc khặc khặc khặc...

Tiếng ma cốt lay động, tiếng cười khằng khặc âm u vặn vẹo, ở nơi thế giới u ám toàn xương khô này có vẻ vô cùng đáng sợ.

Ánh mắt Vân Triệt chậm rãi chuyển qua, đối mặt với phương hướng truyền đến tiếng cười, trên mặt hắn không hề có chút sợ hãi, mà là một nụ cười lạnh... tràn đầy tàn nhẫn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!