Khoảnh khắc Quang Minh huyền quang bừng sáng, thân thể Diêm Vạn Si cứng đờ, huyền lực sắp sửa bộc phát lập tức tán loạn. Cả người hắn hung hăng ngã rạp xuống đất, tứ chi điên cuồng co giật, trong miệng phát ra tiếng gầm gào thê lương, thống khổ đến khản cả giọng.
Diêm Vạn Hồn và Diêm Vạn Quỷ cũng ngã vật ra đất. Chúng vừa rít gào trong thống khổ tột cùng, vừa lảo đảo tán loạn như những con chó hoang bị ném vào vạc dầu sôi, điên cuồng tìm đường thoát thân.
Mà Diêm Vạn Si, kẻ chỉ thiếu một chớp mắt nữa là bùng nổ một kích toàn lực, lập tức vỡ vụn, không hề nghi ngờ đã gặp phải phản phệ nặng nề. Khí tức bạo loạn cộng thêm thánh quang chiếu rọi, hắn giống như một con dã thú tuyệt vọng bị đập gãy tứ chi, điên cuồng giãy giụa trong cuồng loạn trên mặt đất.
Nhờ có ánh sáng, có thể thấy rõ da thịt trên người ba Diêm Tổ đang nhanh chóng thối rữa và tan biến, tựa như từng lớp da bị thiêu đốt. Chẳng mấy chốc, xương trắng hếu đã lộ ra... rồi ngay cả phần xương trắng ấy cũng bắt đầu bốc lên từng làn khói trắng.
- Quả nhiên là thế.
Vân Triệt không để ý đến Diêm Vạn Hồn và Diêm Vạn Quỷ đang điên cuồng chạy trốn, mà mang theo một thân Quang Minh huyền quang, không nhanh không chậm đi về phía Diêm Vạn Si:
- Tính mạng và linh hồn của các ngươi hoàn toàn dựa vào Hắc Ám huyền lực nơi này để duy trì, như vậy một khi chạm phải Quang Minh huyền lực, sinh mệnh và linh hồn cũng sẽ bị nung khô. Cảm giác đó, nhất định rất thống khổ phải không?
Quang Minh huyền lực và Hắc Ám huyền lực khắc chế lẫn nhau, nhưng người mang Hắc Ám huyền lực, dù thế nào cũng không đến mức bị Quang Minh huyền quang đơn thuần bức đến nông nỗi này.
Nhưng ba Diêm Tổ của Diêm Ma giới lại khác.
Bởi vì trong hơn tám mươi vạn năm qua, tính mạng và linh hồn của bọn họ đều phụ thuộc vào âm khí hắc ám nơi này để duy trì. Xương cốt, da thịt, máu tươi của bọn họ đã sớm bị âm khí hắc ám đồng hóa, trở thành một tồn tại hắc ám hoàn toàn triệt để.
Khi bọn họ đã hóa thành sinh linh hắc ám thuần túy, ánh sáng chính là sự tồn tại đáng sợ nhất, không thể chạm đến nhất trên cõi đời này đối với bọn họ.
Ngày thường, tam tổ Diêm Ma không phải là hoàn toàn không thể rời khỏi Vĩnh Ám Cốt Hải. Trước đây Trì Vũ Thập đã từng nói, bọn họ có thể rời đi lâu nhất là khoảng nửa canh giờ.
Nhưng bọn họ gần như không bao giờ bước ra ngoài. Bởi vì cho dù là ánh sáng tự nhiên yếu ớt bên ngoài cũng đủ khiến bọn họ cảm thấy đau đớn và khó chịu.
Mà ánh sáng trên người Vân Triệt lại là huyền quang thần thánh do Quang Minh huyền lực, thứ mà thế gian chỉ có hai người sở hữu, phóng thích ra! Khi nó rơi xuống người ba Diêm Tổ, chẳng khác nào bị vạn đao xuyên thân, vạn châm khoan hồn...
Không, sinh mệnh và linh hồn bị ăn mòn, cùng với thân thể bị tàn phá là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nỗi thống khổ này có lẽ không có ngôn ngữ nào có thể hình dung, không có bất cứ ý chí nào có thể chống cự.
Hồng Nhi thức tỉnh, U Nhi ngủ say. Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm trong tay hóa thành Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, huyền quang thần thánh từ trên người Vân Triệt lan tỏa đến tận thân kiếm, rồi một kiếm đâm thẳng về phía Diêm Vạn Si.
- Shh a a a a a a!
Thân thể của Diêm Vạn Si quá mức mạnh mẽ, một kiếm tùy ý của Vân Triệt tự nhiên không thể đâm thủng được hắn, chỉ cắm vào mũi kiếm. Nhưng lực lượng Tru Ma dung hợp với Quang Minh huyền quang đã mang đến tiếng kêu thảm thiết còn thê lương hơn vạn ác quỷ cùng gào khóc gấp vô số lần.
Thống khổ tột cùng dẫn đến hung ác tuyệt vọng, Diêm Vạn Si quay người bay lên, một trảo đánh xuống trước ngực Vân Triệt.
Thân thể và linh hồn của Diêm Vạn Si lúc này đều đang tương đương với việc bị ngâm trong dung nham luyện ngục. Dưới sự áp chế của quang minh cùng nỗi thống khổ vượt qua giới hạn ý chí, một trảo hắn đánh ra trong cơn co giật chưa đến một thành lực lượng, nhưng vẫn đánh văng Vân Triệt ra xa.
Thân thể Vân Triệt nhanh chóng lùi lại, nhưng ngay sau đó lại như tia chớp quay về, dùng Quang Minh huyền lực thi triển Thiên Lang kiếm thứ tư “Thuấn Ngục Kiếp”, đột ngột đâm về phía Diêm Vạn Si đang một lần nữa co quắp trên đất.
Xoẹt!
Một kiếm này phá vỡ không gian, như bẻ cành khô, đâm vào ngực phải của Diêm Vạn Si, xuyên qua lưng trái, một kiếm xuyên thủng thân thể Diêm Tổ.
- Shh hu hu hu a a a a a a!!
Quang Minh huyền lực nổ tung trong người, không thể nghi ngờ là tương đương với việc một địa ngục thực sự bùng nổ ngay trong cơ thể hắn. Tiếng rít của Diêm Vạn Si trực tiếp xé rách yết hầu. Huyền lực trên người điên cuồng bùng nổ.
Ầm rầm!
Tiếng kêu thảm thiết và tiếng nổ vang chồng lên nhau, Vân Triệt bị đánh văng lên cao mấy trăm trượng, nhưng Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm vẫn xuyên thủng thân thể Diêm Vạn Si. Máu thịt và xương cốt chung quanh thân kiếm nhanh chóng bị hủy diệt, khoét ra một lỗ hổng càng lúc càng lớn trên người Diêm Vạn Si.
Trong tiếng kêu thảm thiết, Diêm Vạn Si đấm một quyền vào ngực mình, hung hăng chấn Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm ra. Nhưng đúng lúc này, bóng dáng Vân Triệt chợt lao tới, hút Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm vào tay, lại dùng một chiêu “Thuấn Ngục Kiếp” tương tự hung mãnh đâm xuống.
Lần này là từ ngực trái đến lưng phải, trên người Diêm Vạn Si lại thêm một lỗ thủng bị lực lượng quang minh xuyên qua.
- A a a a a a a a!!
Tiếng kêu thê lương của Diêm Vạn Si đủ để cho kẻ tàn nhẫn nhất cũng không đành lòng nghe lọt vào tai. Hắn đã sống hơn tám mươi vạn năm, tất cả thống khổ từng trải qua cũng không bằng một khoảnh khắc này.
Huyền khí trên người không hề có quy tắc, hỗn loạn phóng thích ra, nhưng không cách nào dập tắt được quang minh, càng không cách nào đánh văng Vân Triệt, cuối cùng...
Phịch!
Hai đầu gối của hắn nặng nề quỳ xuống đất, chút lý trí còn sót lại khiến hắn phát ra tiếng rít gào đẫm máu:
- Lão quỷ... cứu... ta... cứu ta a a a a!
Tiếng gào thét tuyệt vọng của hắn lập tức có hiệu quả. Diêm Vạn Hồn và Diêm Vạn Quỷ vốn đã trốn ra xa đột ngột thuấn di đến, bàn tay Diêm Vạn Quỷ ngưng tụ toàn lực, cách không chụp vào đầu Vân Triệt.
Vân Triệt lộ ra nụ cười tàn nhẫn, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm đột nhiên rút khỏi người Diêm Vạn Si, thân thể bất ngờ xoay lại, thân kiếm quét ngang, cấp tốc trải ra một kiếm trận khổng lồ.
Thiên Lang kiếm thứ sáu - Huyết Nguyệt Tru Tiên Kiếm!
Bình thường, Tru Tiên kiếm trận này vốn cần hắn tiêu hao lượng huyền lực cực lớn để thi triển, nhưng ở thế giới hắc ám này, hắn chỉ dùng vài nháy mắt ngắn ngủi mà ngay cả Thải Chi cũng không thể làm được.
Kiếm trận bùng nổ, thế giới hắc ám hiện lên vô số bóng kiếm quang minh hình trăng tròn, mà huyền quang thần thánh do bóng kiếm phóng thích ra đã mãnh liệt hơn trăm ngàn lần so với lúc trước Vân Triệt phóng thích.
Thứ gây ra cho ba Diêm Tổ không thể nghi ngờ là một luyện ngục cũng khủng khiếp hơn trăm ngàn lần.
Xoẹt...
Như có vô số ngọn lửa đang thiêu đốt trên người ba Diêm Tổ, da thịt của bọn họ cấp tốc biến mất, xương cốt nhanh chóng hóa thành tro bụi, mà luyện ngục chân chính chỉ mới bắt đầu...
Theo thân kiếm của Vân Triệt nghiêng tới, Quang Minh kiếm quang đầy trời như mưa rào đâm xuống.
Tuy Tru Tiên kiếm trận cường đại, nhưng tuyệt đối không thể áp chế được ba Diêm Tổ, bọn họ có thể chính diện đối kháng, cũng có thể né tránh.
Nhưng dưới sự ăn mòn tàn nhẫn của quang minh, mọi chuyện hoàn toàn khác.
Khi sinh mệnh và ý chí đều bị nỗi thống khổ tột cùng nuốt chửng, bọn họ đã không cách nào khống chế hoàn chỉnh thân thể và lực lượng của mình. Quang Minh kiếm quang như mưa trút xuống, vô tình cắt rách, đâm thủng thân thể bọn họ, để lại từng vết tích quang minh liên tục gặm nhấm sinh mệnh và linh hồn.
Ba Diêm Tổ muốn chống đỡ và trốn chạy, nhưng bọn họ lại chỉ có thể giống như những con giòi bị chặt hết chân, mất đi thị giác, điên cuồng vặn vẹo, kêu thảm từng tiếng, tuyệt vọng từng hồi.
Trong cuộc đời, bọn họ từng đùa giỡn vô số đối thủ và con mồi, nhưng cho dù là kẻ đáng thương nhất cũng không thê thảm bằng bọn họ lúc này... có lẽ còn chưa bằng một phần vạn.
Dưới sự ăn mòn của quang minh, hai tay và hai chân của Diêm Vạn Si đã biến mất, hai chân chỉ còn lại một nửa xương đùi, và vẫn đang dần dần hóa thành tro bụi.
Diêm Vạn Hồn và Diêm Vạn Quỷ cũng không khá hơn hắn bao nhiêu, mười ngón tay của bọn họ nhanh chóng tan chảy trong quang minh, da thịt biến mất ít nhất bảy phần, đầu đã cơ bản không khác gì một bộ xương khô.
Mà cho dù như thế, tiếng kêu thảm thiết của bọn họ vẫn vang vọng khắp Vĩnh Ám Cốt Hải.
Có thể tưởng tượng, loại thống khổ mà bọn họ phải chịu đựng đã diệt sạch nhân tính đến mức nào.
Đứng giữa trung tâm kiếm trận, sắc mặt Vân Triệt lạnh lùng, bên môi thoáng hiện nụ cười... hoàn toàn không hợp với hình ảnh và âm thanh cực kỳ bi thảm xung quanh.
Tru Tiên kiếm trận vẫn đang tiếp diễn, chỉ cần hắn muốn, nó có thể kéo dài vô tận.
Âm khí hắc ám của Vĩnh Ám Cốt Hải đang liên tục cuộn trào vào cơ thể hắn, rồi đi qua huyền mạch, hóa thành Quang Minh huyền lực hoàn toàn trái ngược.
Vừa dung hợp hắc ám, vừa phóng thích quang minh - cảnh tượng này, e rằng dù cho Sáng Thế Thần và Ma Đế viễn cổ có sống lại cũng phải chấn kinh tột độ.
Trơ mắt nhìn thân thể ba Diêm Tổ dần dần tan biến trong quang minh kiếm quang, Vân Triệt đột nhiên thu kiếm.
Nhất thời, kiếm quang đầy trời và Quang Minh huyền quang trên người hắn đều tan biến, thế giới xung quanh lập tức rơi vào hắc ám như ban đầu.
Bởi vì nếu tiếp tục nữa, e rằng ba Diêm Tổ này sẽ hoàn toàn tan chảy trong quang minh.
Sao hắn có thể nỡ để cho bọn chúng chết dễ dàng như vậy chứ!
Quang minh tan đi, tiếng kêu thảm thiết kéo dài thật lâu của ba Diêm Tổ cuối cùng cũng biến mất. Thân thể tàn phế của bọn họ nằm rạp trên đất, mọi bộ phận trên người đều đang điên cuồng run rẩy.
Đường đường là ba vị tổ tiên khai giới của Diêm Ma giới, ngay cả Thần Đế hạng nhất Bắc Vực cũng phải cung kính gọi một tiếng tổ tông, lúc này lại giống như bị vô số mãnh thú thay nhau giày vò mấy vạn lần, như những con giòi sắp chết giãy giụa trên đất, bi thảm thê lương không lời nào tả xiết.
Hắc ám một lần nữa ập tới, bắt đầu nhanh chóng chữa trị thân thể, sinh mệnh và linh hồn bị quang minh ăn mòn của bọn họ.
Da thịt, xương cốt, tứ chi đều khôi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tuy còn xa mới biến thái như Vân Triệt, nhưng tuyệt đối cũng đủ để kinh hãi thế tục.
Thân thể và tinh thần lực khôi phục được bảy tám phần, Diêm Vạn Si là người đầu tiên lật người đứng dậy. Nhưng thân thể và linh hồn hắn vẫn đang run rẩy vô cùng kịch liệt, địa ngục quang minh vừa trải qua đủ để trở thành cơn ác mộng mà cả đời hắn cũng khó có thể xóa nhòa.
- Ngươi... ngươi... ngươi rốt cuộc...
Tay hắn chỉ vào Vân Triệt, chân bất giác lùi lại, trong mắt tràn ngập sợ hãi.
Bên kia, Diêm Vạn Hồn và Diêm Vạn Quỷ cũng đứng lên. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Vân Triệt nào còn giống như đang nhìn một “tiểu quỷ”, mà giống như đang nhìn một ác ma tàn bạo chân chính.
- Xem ra hồi phục cũng không tệ lắm.
Vân Triệt cười nhẹ một tiếng, trên người đột nhiên lại sáng lên Quang Minh huyền quang.
Thánh quang lại hiện, không thể nghi ngờ là địa ngục mà ba Diêm Tổ vừa trốn thoát lại một lần nữa giáng xuống. Tiếng kêu hoàn toàn khàn đặc, vặn vẹo, thảm thiết kèm theo nỗi thống khổ do sinh mệnh và linh hồn bị ăn mòn lại một lần nữa vang lên.
Lần này, bọn họ cuối cùng không còn bận tâm đến bất cứ điều gì khác, liều mạng phóng thích tất cả lực lượng có thể vận dụng, điên cuồng bỏ chạy về ba hướng khác nhau.
Muốn chạy trốn? Vân Triệt cười trào phúng, nhìn cũng không thèm nhìn ba Diêm Tổ, trong mắt hơi lóe lên hắc mang.
Nhất thời, âm khí hắc ám xung quanh cấp tốc bị điều động. Ba Diêm Tổ chưa thoát khỏi khu vực bị quang minh bao phủ đã bị một cơn sóng hắc ám ập tới, hung hăng đập ngược trở về, trực tiếp nện xuống dưới chân Vân Triệt... cũng là trung tâm của quang minh.
Trong nháy mắt, tiếng kêu thảm thiết tăng lên gấp mấy lần. Nhưng cho dù bị ném tới dưới chân Vân Triệt, ý chí đã sụp đổ của bọn họ cũng không nảy sinh một chút ý niệm nhân cơ hội tấn công, vẫn liều mạng chạy trốn, không tiếc bất cứ giá nào muốn thoát khỏi luyện ngục quang minh quá mức tàn nhẫn này.
Nhưng mỗi lần sắp chạy thoát, bọn họ lại bị một cơn bão hắc ám không thể chống cự mạnh mẽ cuốn trở lại. Mấy lần liên tiếp, bọn họ vẫn không thể nào thoát khỏi địa ngục quang minh dù chỉ trong chốc lát, mà da thịt của bọn họ đã bị ăn mòn hơn phân nửa, hai tay hai chân đang nhanh chóng biến mất.
Nỗi thống khổ do linh hồn bị ăn mòn từng chút một, càng là địa ngục trong địa ngục.
- A a a a... tha... tha cho chúng ta... a a a... tha cho chúng ta a a a...
Bọn họ cuối cùng bắt đầu cầu xin tha thứ, dùng hết chút ý chí cuối cùng còn sót lại để cố hết sức cầu xin.
Có lẽ, trong sinh mệnh gần trăm vạn năm của bọn họ, chưa bao giờ bọn họ nghĩ tới bản thân sẽ có một khắc phải cầu xin thương xót hèn mọn đến thế.
Vân Triệt thong dong đảo mắt, nhàn nhạt cười, nhưng Quang Minh huyền quang trên người lại không hề thu lại:
- Hửm? Nói như vậy, các ngươi cuối cùng đã biết chủ tử của mình là ai rồi sao?
- Chúng ta nguyện ý... a a a a... nguyện ý lấy ngươi làm chủ... Hu a a... tha mạng... tha mạng a a a...
So với việc phải chịu đựng nỗi thống khổ này, hắn thà rằng đi tìm cái chết.
Nhưng ở Vĩnh Ám Cốt Hải này, cho dù hắn muốn tự sát cũng là hy vọng xa vời.
- Chúng ta nguyện ý... nhận ngươi làm chủ nhân!
Hai Diêm Tổ khác cũng kiệt lực gào lên.
- Rất tốt.
Cánh tay Vân Triệt thu lại, quang minh tan hết.
Tiếng kêu thảm thiết thoáng dừng lại, ba Diêm Tổ nằm rạp trên đất, kịch liệt thở dốc. Toàn thân trên dưới, mỗi một giọt máu, mỗi một lỗ chân lông đều đang run rẩy, dưới thân còn loang ra một vũng lớn chất lỏng vẩn đục.
Ánh mắt Vân Triệt đảo qua, liếc tới Diêm Vạn Si, kẻ đứng đầu ba Diêm Tổ. Hắn đứng trước mặt Diêm Vạn Si, nhìn xuống dáng vẻ chật vật thê thảm đến cực điểm của lão, sau đó chậm rãi giơ tay, chụp lên đầu Diêm Vạn Si.
- Ngươi... ngươi định làm gì?
Giọng Diêm Vạn Si yếu ớt nói.
Vân Triệt liếc mắt:
- Đương nhiên là ban nô ấn cho ngươi. Chẳng lẽ ba lão quỷ các ngươi cho rằng ta sẽ tin tưởng lời thần phục suông của các ngươi sao? Ồ... ngươi không định phản kháng đấy chứ?
Hai chữ “Nô ấn” khiến toàn thân ba Diêm Tổ đều cứng đờ.
Bọn họ là ba Diêm Tổ của Diêm Ma... bị hạ nô ấn!?
Đây là sỉ nhục lớn đến nhường nào, là trò cười lớn đến nhường nào!
Sao bọn họ có thể chấp nhận được!?
Toàn thân Diêm Vạn Si run rẩy, đột nhiên thân hình bật lên, lao thẳng tới Vân Triệt, muốn dùng ma trảo của mình và chút lực lượng mới miễn cưỡng khôi phục để xé hắn thành mảnh vụn.
Nhưng nghênh đón hắn lại là Quang Minh huyền quang bừng sáng.
- Hu a a a a a a a a...
Diêm Vạn Si như bị một bàn tay vô hình chụp rơi từ trên không trung xuống, thống khổ lăn lộn trên mặt đất. Khúc ca đưa tang địa ngục của ba Diêm Tổ lại một lần nữa hợp xướng, vang vọng nơi không gian hắc ám vô tận này.
Vân Triệt đứng yên, mặt cười tủm tỉm:
- Rất tốt, chứng tỏ các ngươi vẫn còn tôn nghiêm của Diêm Tổ. Các ngươi nhất định phải kiên trì lâu một chút, ta không hề vội.