Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1684: CHƯƠNG 1683: DIÊM MA ĐẠI KIẾP NẠN

- Lão Quỷ, ngươi...

Lời nói tuyệt tình của Diêm Vạn Quỷ khiến Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn trợn trừng mắt, trên mặt lộ vẻ kinh hãi.

Thế nhưng, dù là lời nói hay hành động, sự khuyên can của họ cũng không mấy quyết liệt.

Diêm Ma tam tổ có chung vận mệnh, chung hoàn cảnh. Tín niệm của Diêm Vạn Quỷ đã lung lay, sao bọn họ lại không hề dao động cho được?

Diêm Vạn Quỷ là người đầu tiên đứng ra... bọn họ cũng muốn xem, sau khi Vân Triệt hạ nô ấn cho hắn, có thật sự làm được như những gì đã nói hay không.

- Rất tốt.

Vân Triệt cúi mắt, ánh mắt tỏ vẻ tán thưởng nhìn Diêm Vạn Quỷ, bàn tay úp xuống, năm ngón tay mở ra, chộp thẳng lên đỉnh đầu Diêm Vạn Quỷ.

Toàn thân Diêm Vạn Quỷ run lên, sau đó kịch liệt run rẩy không ngừng... Nhưng phòng ngự linh hồn lại bị hắn gỡ bỏ từng chút một, cho đến khi không còn chút phòng bị nào.

Chỉ có hàm răng đang vỡ vụn từng chiếc.

Ánh mắt Vân Triệt ngưng lại, nô ấn kết thành trong lòng bàn tay, xuyên thẳng vào linh hồn Diêm Vạn Quỷ.

Toàn thân Diêm Vạn Quỷ run rẩy, Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn càng nín thở triệt để... Nhưng, giữa cơn run rẩy, Diêm Vạn Quỷ lại không hề có bất kỳ sự chống cự nào, mặc cho nô ấn của Vân Triệt khắc vào nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn hắn.

Trừ phi Vân Triệt tự tay giải trừ, hoặc hoàn toàn phá hủy linh hồn của hắn, bằng không vĩnh viễn không thể xóa bỏ.

Diêm Vạn Quỷ, kẻ kế thừa huyết mạch Diêm Ma đời thứ nhất, cũng trở thành người đầu tiên trong bộ tộc Diêm Ma bị hạ nô ấn.

Bàn tay Vân Triệt chậm rãi rời khỏi đầu Diêm Vạn Quỷ.

Phịch!

Hai tay Diêm Vạn Quỷ chống đất, đầu dập mạnh xuống, tư thế quỳ thẳng tắp lúc trước bỗng chốc chuyển thành tư thế phủ phục hèn mọn nhất.

- Lão nô Diêm Vạn Quỷ, bái kiến chủ nhân.

Không có phẫn nộ, không cam lòng, không thù hận, chỉ có sự thành kính và sợ hãi đến tột cùng.

Kể từ khoảnh khắc nô ấn được hạ xuống, ý nghĩa và tín niệm duy nhất còn sót lại trong quãng đời còn lại của hắn chính là tận trung với Vân Triệt, vĩnh viễn không bao giờ có dù chỉ một tia ngỗ nghịch.

Một con trung khuyển chân chính, hoàn toàn và triệt để.

Nhìn tư thế tứ chi phủ phục của Diêm Vạn Quỷ, ánh mắt Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn đều trợn trừng, hồi lâu nín lặng. Trong lòng là nỗi bi ai và thê lương vô tận.

Diêm Tổ làm nô... trước kia dù có nằm mơ, bọn họ cũng chưa từng mơ thấy chuyện hoang đường nực cười đến thế.

Vân Triệt không để ý đến họ, bàn tay vừa rời khỏi đầu Diêm Vạn Quỷ đột nhiên lóe lên hắc quang, nặng nề vỗ lên vai hắn.

Ong!

Đối mặt với sức mạnh của chủ nhân, Diêm Vạn Quỷ không có chút khả năng phản kháng nào. Trong chớp mắt, Hắc Ám huyền quang đã lan khắp toàn thân, rồi nuốt chửng lấy hắn ngay tức thì.

- A... a... a a a a!

Trong hắc quang truyền đến tiếng kêu thảm thiết đứt quãng của Diêm Vạn Quỷ, và tiếng kêu này cũng lập tức dập tắt niềm hy vọng của Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn, khiến họ toàn thân run lên vì kinh hãi.

- Ngươi... ngươi đang làm gì!

- Ngươi quả nhiên là...

Phịch!

Tiếng kêu của họ còn chưa dứt, hắc quang đã đột nhiên nổ tung, Diêm Vạn Quỷ bị bắn văng ra xa, rơi xuống bên cạnh Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn.

Hắn vội vã giãy giụa đứng dậy, và khoảnh khắc đứng thẳng người lên, cả người hắn đột nhiên sững sờ, sau đó run rẩy giơ hai tay lên, kinh ngạc nhìn trân trối, như thể đột nhiên rơi vào một giấc mộng không thể tin nổi.

Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn đang định tới gần cũng cứng đờ tại chỗ, bốn tròng mắt lồi ra kịch liệt, thật lâu không thể tin vào mắt và linh giác của mình.

Bởi vì khí tức sinh mệnh và khí tức linh hồn của Diêm Vạn Quỷ đã hoàn toàn thay đổi.

Trở nên hùng hậu mênh mông, vô cùng rõ ràng. Quan trọng nhất là, khí tức trên người hắn và âm khí của Vĩnh Ám Cốt Hải đã rõ ràng cắt đứt liên kết, âm khí hắc ám không còn chủ động tuôn về phía cơ thể hắn nữa, nhưng hắn vậy mà vẫn còn sống. Lực lượng không tiêu tán, sinh mệnh và linh hồn vững chắc cường thịnh vô cùng.

- A... a... a a...

Diêm Vạn Quỷ nhìn hai tay mình, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ khô khốc như mộng du.

Đột nhiên, toàn thân hắn chấn động, chợt phủ phục trên mặt đất, đầu đập xuống đất cực mạnh:

- Lão nô tạ chủ nhân ban ơn! Tạ chủ nhân ban ơn! Tạ chủ nhân ban ơn!

Đầu hắn đập xuống đất, quỳ mãi không dậy. Trên khuôn mặt khô héo như vỏ cây trong khoảnh khắc đã đẫm nước mắt.

Bị hạ nô ấn, về bản chất là có thêm một loại tín niệm mà người bị hạ ấn tuyệt đối không thể làm trái, chứ không phải sửa đổi hay can thiệp đến ký ức hoặc ý chí khác.

Cho nên hắn biết rõ sự thay đổi trên người mình có ý nghĩa như thế nào.

- Bắt đầu từ giờ khắc này, ngươi tên là Diêm Tam.

Vân Triệt hờ hững nói.

Trở thành trung khuyển dưới trướng hắn, nên quên đi quá khứ, thậm chí cả tên họ của mình... Mà việc giữ lại họ “Diêm” chính là ân huệ đầu tiên hắn ban cho với tư cách chủ nhân.

Diêm Tam lại dập đầu, cảm kích đến rơi lệ:

- Lão nô Diêm Tam, tạ chủ nhân ban tên!

- Rất tốt.

Vân Triệt gật đầu khen ngợi.

Trên mặt Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn vẫn tràn đầy kinh ngạc, sự biến đổi của Diêm Vạn Quỷ từ Diêm Tổ thành trung khuyển mang đến chấn động còn xa mới bằng sự thay đổi khí tức của hắn.

- Lão Quỷ, chẳng lẽ ngươi thật sự đã... đã...

Diêm Vạn Si vẫn không thể nào tin được.

Diêm Tam quay mắt lại, vô cùng kích động nói:

- Đúng! Chủ nhân không lừa chúng ta. Hiện giờ sinh mệnh và linh hồn của ta đã hoàn toàn độc lập, không bao giờ cần phải dựa dẫm vào cái vực sâu hôi thối này để tồn tại nữa!

- Mau! Mau kêu chủ nhân cũng hạ nô ấn cho các ngươi, cùng nhau hiến thân dưới trướng chủ nhân! Chẳng những có thể có được cuộc sống mới, còn có thể may mắn nguyện trung thành với chủ nhân, các ngươi còn do dự cái gì!

Hắn chẳng những kích động mà còn vô cùng vội vàng, hận không thể lập tức lao qua, tự tay ấn Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn đến trước mặt Vân Triệt.

Đối với hắn bây giờ, có thể làm trung khuyển của Vân Triệt tuyệt đối là hạnh phúc và vinh quang lớn nhất trên đời.

Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn chưa kịp đáp lại, khóe miệng Vân Triệt đột nhiên nhếch lên, trên người bất ngờ bùng nổ Quang Minh huyền quang nồng đậm mãnh liệt.

Khổ hình quang minh lại ập đến, Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn như bị vạn dao xuyên hồn, đồng loạt phát ra tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm, điên cuồng giãy giụa trên mặt đất.

Thân thể Diêm Tam chợt co rúm lại, tiếng kêu thảm thiết cũng theo phản xạ vọt tới cổ họng, nhưng ngay lập tức, thân thể hắn dừng lại, giơ tay che trước mắt, ngây người đứng tại chỗ với miệng há hốc.

Ánh sáng bao phủ vẫn mang đến cho hắn cảm giác khó chịu mãnh liệt. Nhưng cảm giác khó chịu này so với khổ hình lúc trước quả thật khác nhau một trời một vực.

Thân thể vẫn đau nhức kịch liệt, nhưng không còn bị ăn mòn dễ dàng nữa. Hắn thoáng vận chuyển Hắc Ám huyền lực, cảm giác khó chịu nhanh chóng tiêu tan.

Trong lúc sinh mệnh và linh hồn bị ăn mòn, Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn giữa tiếng kêu rên như ở luyện ngục đã thấy rõ Diêm Tam đứng trong ánh sáng mà lông tóc vô thương, không hề tỏ ra chút đau đớn nào. Tiếng kêu của họ trở nên vặn vẹo, sự giãy giụa cũng trở nên hỗn loạn, trong mắt ánh lên sự khát vọng và cầu xin mãnh liệt hơn gấp bội.

- Nói cho ta, bây giờ lựa chọn của các ngươi là gì?

Vân Triệt thân tỏa huyền quang thần thánh, nhưng lại cất lên giọng nói khẽ khàng như ma quỷ.

Vân Triệt vừa dứt lời, Diêm Vạn Hồn đã dùng hết toàn bộ ý chí liều mạng gào lên:

- Hạ ấn! Cầu... hạ ấn cho ta... hạ ấn! A a a a!

Tín niệm của Diêm Vạn Hồn triệt để sụp đổ, trở thành giọt nước làm tràn ly, đè sụp sự kiên trì cuối cùng của Diêm Vạn Si.

Khi tín niệm hoàn toàn sụp đổ, tôn nghiêm gì, vinh quang gì cũng đều theo đó mà tan thành mây khói. Diêm Vạn Si vừa hét vừa dùng hết toàn lực chủ động bò về phía chân Vân Triệt:

- Cho ta... hạ ấn... tha mạng... tha mạng a a a a!

Vân Triệt thu tay lại, ánh sáng tắt đi.

Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn tê liệt trên đất thở dốc, mặt xám như tro tàn, không biết là tuyệt vọng hay là được giải thoát.

Trong đôi mắt co rút của họ, Vân Triệt chậm rãi tiến tới, mỗi bước chân nặng nề đều như giẫm thẳng lên linh hồn.

Cuối cùng, hắn đứng trước mặt hai người, hai tay đồng thời đưa ra, chộp lên đỉnh đầu của hai vị Diêm Tổ.

Vân Triệt cười nhạt:

- Đừng căng thẳng. Các ngươi vẫn còn cơ hội hối hận. Nếu hối hận, cứ việc phản kháng là được, ta không có bản lĩnh cưỡng ép hạ nô ấn cho người khác, ngược lại còn có rất nhiều thủ đoạn hay ho chưa kịp dùng, nếu không có cơ hội thi triển, chẳng phải đáng tiếc lắm sao.

Giọng nói thong thả lạnh nhạt kia khiến thân thể Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn đều không tự chủ được mà run lên không ngừng, nhưng trong miệng lại không thể phát ra âm thanh nào.

Tuy chỉ có sáu ngày ngắn ngủi, nhưng nỗi sợ hãi của họ đối với Vân Triệt đã sâu đậm đến mức người thường không cách nào tưởng tượng nổi.

Nếu trên đời này thật sự tồn tại ma quỷ, vậy nhất định chính là nam nhân đáng sợ trước mắt này.

Tinh thần hơi ngưng tụ, hai tay Vân Triệt kết thành hai đạo nô ấn, xuyên thẳng về phía hồn hải của hai người.

Hai vị Diêm Tổ cảm nhận rõ ràng nô ấn đang ngưng kết và ấn vào... Thế nhưng, dù là Diêm Vạn Si hay Diêm Vạn Hồn cũng đều không hề có chút phản kháng nào dù chỉ trong nháy mắt.

Nô ấn đồng thời được khắc vào, lúc này trong mắt Vân Triệt cuối cùng cũng xao động một tia sáng kích động kỳ lạ.

Bởi vì bắt đầu từ khoảnh khắc này, tồn tại thần bí nhất, cũng kinh khủng nhất Bắc Thần Vực... ba vị lão tổ sáng lập Diêm Ma Giới đã toàn bộ trở thành trung khuyển chỉ thuộc về riêng hắn!

Đây là sức mạnh chỉ thuộc về riêng hắn!

Lúc trước, sau khi biết được sự tồn tại của ba Diêm Tổ trong Vĩnh Ám Cốt Hải từ Trì Vũ Thập, suy nghĩ này đã thành hình trong đầu hắn.

Lúc này, chỉ dùng mấy ngày ngắn ngủi, cuối cùng đã thành công không chút trắc trở... Mà trên đời này cũng chỉ có hắn mới có thể làm được.

Ba lão quái vật cấp Thần Đế... đây là một luồng sức mạnh khổng lồ và khủng bố đến mức nào!

Thế tay của Vân Triệt thay đổi, Hắc Ám Vĩnh Kiếp vận chuyển, hắc quang lúc trước xuất hiện trên người Diêm Vạn Quỷ đồng thời bao phủ lên thân Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn, cưỡng ép sửa đổi lại pháp tắc hắc ám mà họ đã thiết lập với Vĩnh Ám Cốt Hải.

Như lời hắn nói, sau khi thoát khỏi sự trói buộc của pháp tắc Vĩnh Ám Cốt Hải, một lần nữa có được sinh mệnh và linh hồn độc lập, khí tức sinh mệnh còn sót lại trong cơ thể ba Diêm Tổ nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ cho họ sống thêm trên vạn năm.

Nhưng lúc này, đối với Vân Triệt mà nói, thế là quá đủ rồi.

- Tạ chủ nhân ban ơn!

Thoát khỏi sự trói buộc của Vĩnh Ám Cốt Hải, có được sinh mệnh và linh hồn độc lập, Diêm Vạn Si và Diêm Vạn Hồn cũng kích động như điên giống Diêm Vạn Quỷ, nước mắt tuôn đầy mặt.

- Từ giờ trở đi, ngươi tên là Diêm Nhất.

Ánh mắt Vân Triệt từ Diêm Vạn Si chuyển sang Diêm Vạn Hồn:

- Ngươi tên là Diêm Nhị, nghe hiểu không!

- Tạ chủ nhân ban tên.

Hai Diêm Tổ cảm tạ không thôi.

Vân Triệt chìa tay ra về phía họ:

- Bây giờ... giao Diêm Ma Chi Nguyên cho ta.

Vân Triệt hoàn toàn không biết Diêm Ma Chi Nguyên của Diêm Ma Giới là gì, càng chưa từng nghe ai nhắc đến tin tức liên quan.

Nhưng hắn không cần nghĩ cũng biết, nó nhất định ở trên người ba vị Diêm Tổ.

Bởi vì đây là vật hạch tâm truyền thừa quan trọng nhất của Diêm Ma Giới, chỉ có ở nơi Vĩnh Ám Cốt Hải này, trên người ba vị Diêm Tổ mới là an toàn nhất, vĩnh viễn không cần lo lắng xảy ra sai sót gì.

Mặt khác, với lập trường của ba vị Diêm Tổ, bản thân vẫn còn sống, sao lại cam tâm giao nó cho con cháu đời sau.

Đáng tiếc, đến thế hệ này lại gặp phải Vân Triệt.

- Vâng, chủ nhân.

Hoàn toàn không ngoài dự đoán của hắn, Diêm Vạn Si lập tức tiến lên, hai tay nâng cao một cái đỉnh đen hình vuông dài hai thước, hắc quang lượn lờ, cung kính dâng đến trước mặt Vân Triệt không chút do dự.

Ánh mắt Vân Triệt khép hờ, một tay cầm lấy.

Kể từ sau Phần Nguyệt Ma Quỳnh Ngọc của Phần Nguyệt Giới, huyết mạch truyền thừa của Diêm Ma Giới cũng đã bị hắn nắm trong tay.

------

Vĩnh Ám Ma Cung, hoàn toàn tĩnh mịch trang nghiêm.

Đây đã là ngày thứ mười Vân Triệt bị chôn vào Vĩnh Ám Cốt Hải.

Vĩnh Ám Cốt Hải vẫn luôn không hề có động tĩnh gì, điểm này Diêm Thiên Kiêu cũng không hề nghi ngờ. Nhưng bên phía Kiếp Hồn Giới cũng thủy chung không có dị động, điều này ngược lại khiến hắn mơ hồ sinh ra bất an.

Sự khác thường tất có yêu, huống chi Trì Vũ Thập còn đáng sợ hơn cả chân yêu.

Bên Kiếp Hồn Giới mãi không có động tĩnh, Diêm Thiên Kiêu ngược lại ngồi không yên.

- Phụ vương, người định ra ngoài sao?

Khi Diêm Kiếp theo lệ thường đến báo tin, lại nhìn thấy bóng dáng Diêm Thiên Kiêu đang định xuyên qua vách chắn của Vĩnh Ám Ma Cung.

Diêm Thiên Kiêu trầm giọng nói:

- Đã lâu không đến Kiếp Hồn Giới, xem ra đã đến lúc.

- Kiếp nhi, ngươi đi cùng bổn vương.

- Vâng.

Diêm Kiếp lên tiếng trả lời, hai người vừa định bước ra khỏi vách chắn, một tiếng nổ vang trời đột nhiên vang lên sau lưng họ.

Diêm Thiên Kiêu và Diêm Kiếp nhanh như chớp quay lại... Chính trung tâm Vĩnh Ám Ma Cung, nơi cửa vào Vĩnh Ám Cốt Hải, một cột hắc quang phóng lên trời cao.

Kèm theo đó là ba mươi sáu tầng kết giới phong tỏa Vĩnh Ám Cốt Hải đồng thời sụp đổ, gây ra một cơn bão hắc ám.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!