Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1687: CHƯƠNG 1686: VĨNH ÁM TUYỆT VỌNG

Ba Diêm Tổ như bị trúng tà, muốn đổi chủ Diêm Ma. Lúc Diêm Thiên Kiêu quyết ý nghịch tổ đấu tranh, có lẽ nằm mơ hắn cũng không ngờ rằng, người đầu tiên quay giáo lại chính là đứa con mà bản thân coi trọng nhất, kẻ mang danh “Thái tử Diêm Ma”.

- Thái tử, ngươi... ngươi điên rồi sao!

Diêm Ma thứ chín Diêm Đồ gầm lên.

Diêm Thiên Kiêu phi thân tới, đến bên cạnh Diêm Vũ, lực lượng Thần Đế tuôn trào, nhanh chóng bao phủ thương thế của nàng. Lúc này hắn mới chậm rãi quay đầu, trong mắt không phải là phẫn nộ mà là vẻ thất vọng và bi thương ẩn sâu, cũng không thốt ra lời nào.

Diêm Vũ chậm rãi đứng dậy, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy. Nàng lau đi vết máu nơi khóe miệng, trong đôi mắt đẹp như có hỏa diễm đang bùng cháy.

- Diêm... Kiếp!

Đây là lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên của huynh trưởng mình.

- Ngươi... đồ súc sinh này!

Sắc mặt Diêm Kiếp biến đổi, trầm giọng quát:

- Mệnh lệnh của tổ tông là thiên mệnh! Nếu không có lão tổ, làm sao có Diêm Ma! Nếu không có lão tổ, làm sao có chúng ta, những hậu thế này! Kẻ nghịch tổ phạm thượng mới là súc sinh!

Nếu như nói sau khi ra tay, trong lòng Diêm Kiếp còn tràn đầy hoảng loạn, thì lúc gầm lên những lời này, hắn ngược lại trở nên vô cùng bình tĩnh... một sự bình tĩnh mà cả đời hắn chưa từng có.

Hắn thậm chí đột nhiên cảm thấy, đây có lẽ là lựa chọn táo bạo nhất, quyết tuyệt nhất, sáng suốt nhất cuộc đời này!

Đại trượng phu muốn thành đại sự, sao có thể nhìn trước ngó sau, nhân từ mềm lòng! Cơ hội đã đến, hắn phải vì bản thân mà tàn độc một lần!

- Nghịch... tử!

Diêm Thiên Kiêu khẽ rên lên một tiếng, sau đó thở dài thườn thượt.

Hắn hiểu vì sao Diêm Kiếp lại làm như vậy.

Diêm Kiếp được truyền thừa Diêm Ma, thiên phú bản thân lại cực kỳ hơn người, không hề tranh cãi được chọn làm thái tử Diêm Ma, hào quang rực rỡ, tương lai sẽ thuận lý thành chương kế vị Thần Đế.

Thế nhưng, Diêm Vũ ra đời, trưởng thành... còn từ nhỏ đã được truyền thừa Diêm Ma, sau lại chỉ mới ba ngàn tuổi đã thành Thần Chủ cấp mười, vầng hào quang che lấp Diêm Kiếp rất xa.

Điều này không thể nghi ngờ đã khiến Diêm Kiếp thân là thái tử phải lo sợ không yên.

Mà trong mắt Diêm Thiên Kiêu, đây vừa là áp lực nặng nề, cũng vừa là động lực và thử thách đối với Diêm Kiếp.

Nếu hắn có thể ở dưới áp lực của Diêm Vũ mà mài giũa được tính cách, chắc chắn sẽ trở thành một thái tử Diêm Ma ưu tú hơn.

Cho nên những năm gần đây, Diêm Thiên Kiêu vẫn luôn cố tình tỏ ra tán thưởng và thiên vị Diêm Vũ trước mặt Diêm Kiếp, thậm chí... cố ý truyền ra tin đồn có khả năng phế thái tử, lập Diêm Vũ làm thái nữ.

Vài năm gần đây, dựa vào biểu hiện của Diêm Kiếp, hắn bắt đầu cảm thấy dường như mình đã đánh giá quá cao chí khí và năng lực chịu đựng của Diêm Kiếp, nhưng vẫn ôm kỳ vọng rất lớn.

Nhưng...

Hôm nay, lại rơi vào kết cục bi thảm đến thế.

Trong lời khen ngợi của Vân Triệt, hai tròng mắt hắn híp lại thành hai khe mắt lạnh lẽo:

- Rất tốt, vô cùng tốt. Không hổ là thái tử Diêm Ma.

Diêm Kiếp nhanh chóng cúi người nói:

- Tạ Vân đế khen ngợi. Thân là con cháu, vâng theo ý của tổ tông là chính đạo thiên luân! Mà Vân đế là ma đế đương thời, là ân ban vô thượng của thiên đạo đối với Bắc Vực, phụ tá Vân đế cũng là thuận theo thiên đạo!

Nói xong, hắn nghiêng người, đối mặt với Diêm Thiên Kiêu và một đám tộc nhân Diêm Ma:

- Phụ vương và các vị huynh đệ đồng tộc, ý của lão tổ không thể nghịch, ý của thiên đạo càng không thể nghịch! Đừng cố chấp nữa!

Thần thái, giọng điệu của hắn còn kiên định hơn lúc nãy vài phần.

Những năm này, hắn vẫn luôn bị vầng hào quang của Diêm Vũ chèn ép, rõ ràng là thái tử Diêm Ma được định sẵn, nhưng trong mắt mọi người, các phương diện của hắn đều thua xa Diêm Vũ... Kể cả chính hắn, khi đối mặt với Diêm Vũ cũng nảy sinh cảm giác tự ti sâu sắc.

Nhưng hiện giờ, cơ hội thoát khỏi tất cả đã đến!

Ba Diêm Tổ cường đại vô địch quay đầu về phía Vân Triệt, Đỉnh Diêm Ma Độ Minh cũng rơi vào tay Vân Triệt.

Mà sau lưng Vân Triệt, còn có Giới Kiếp Hồn và Giới Phần Nguyệt vừa mới thu phục.

Tuy rằng hắn cũng hoàn toàn không hiểu vì sao ba Diêm Tổ lại như thế, nhưng chỉ cần cân nhắc một chút, một bên là ba Diêm Tổ, Đỉnh Diêm Ma Độ Minh, Giới Kiếp Hồn, Giới Phần Nguyệt, một bên là Giới Diêm Ma đã mất đi thần hộ mệnh và huyết mạch truyền thừa...

Cao thấp hơn thua đã quá rõ ràng!

Trong khoảnh khắc ba Diêm Tổ áp chế Diêm Thiên Kiêu, thể hiện ra sức mạnh không gì sánh kịp, sự do dự cuối cùng của Diêm Kiếp cũng hoàn toàn bị dập tắt.

Kẻ đầu hàng đầu tiên, không thể nghi ngờ sẽ được ưu ái nhất.

Hắn càng biết rõ, phương thức đầu hàng tốt nhất chính là lập công đầu để tỏ lòng trung thành!

Vì thế hắn tung một chưởng toàn lực đánh về phía Diêm Ma mạnh nhất... Một chưởng này không chỉ vì lập công đầu, mà còn bao hàm cả oán hận và ghen ghét mà hắn đã tích tụ nhiều năm.

Diêm Thiên Kiêu tức giận mắng một tiếng, sau đó lại u ám thở dài:

- Đồ súc sinh vong ân phụ nghĩa! Bổn vương tự phụ tài ngự người vô song, nhưng lại... có ngày bị chim ưng mổ mắt.

Trong tiếng tự than thở, Diêm Ma thương trong tay hắn giơ lên, mũi thương lại không còn hướng về Vân Triệt, mà là Diêm Kiếp.

- A, Diêm Thiên Kiêu, đứa con này của ngươi còn thức thời hơn ngươi đấy.

Vân Triệt châm chọc nói, sau đó giọng nói đột nhiên âm trầm:

- Phế hắn đi.

Đối mặt với Diêm Thiên Kiêu đang trừng mắt, dư uy từ phụ vương vẫn khiến tim Diêm Kiếp thắt lại, nhưng ánh mắt ngược lại càng thêm tàn nhẫn.

Khi Vân Triệt hô lên ba chữ “Phế hắn đi”, hắn tưởng đang ra lệnh cho ba Diêm Tổ ra tay với Diêm Thiên Kiêu, nhưng lại đột nhiên cảm nhận được ba luồng vĩ lực ập xuống từ phía sau.

Hắn kinh hãi trong lòng, vội vận lực phản kháng. Nhưng ba luồng lực lượng hắc ám lại khổng lồ như núi cao chọc trời, lực lượng Diêm Ma của hắn còn chưa kịp tuôn ra đã bị trấn áp ngược vào huyền mạch. Sau đó, tứ chi, thậm chí toàn thân hắn đều bị áp chế gắt gao, không thể động đậy mảy may.

Thân là Diêm Ma, lực lượng Thần Chủ cảnh cấp chín của Diêm Kiếp vô cùng cường đại.

Nhưng người ra tay với hắn lại là ba Diêm Tổ!

Bị ba Diêm Tổ hợp lực áp chế, kể cả là Diêm Thiên Kiêu cũng đừng hòng dễ dàng thoát thân, huống chi là Diêm Kiếp hắn.

- Vân đế, ngươi... ngươi đây là ý gì!

Diêm Kiếp cắn răng giãy giụa, nhưng không gian xung quanh như đông cứng lại, cho dù hắn dùng hết toàn lực cũng không thể cử động dù chỉ nửa ngón tay.

Không chỉ Diêm Kiếp, tất cả người của tộc Diêm Ma đều sững sờ.

Vân Triệt cười lạnh một tiếng, nhưng không thèm liếc nhìn hắn, nhàn nhạt nói:

- A, gia tộc gặp nạn, ngươi không dốc sức chống cự thì thôi. Thân là thái tử lại là kẻ đầu tiên phản loạn, còn xuống tay tàn độc với chính bào muội của mình.

- Thứ súc sinh như ngươi, cũng xứng dâng lòng thành cho ta?

Khuôn mặt Diêm Kiếp vặn vẹo, hắn vừa định cãi lại, tròng mắt đột nhiên phóng đại, lời nói sắp ra khỏi miệng hóa thành tiếng kêu hoảng sợ:

- Ngươi... ngươi định làm gì!

Một tay Vân Triệt nâng Đỉnh Diêm Ma Độ Minh lên, huyền khí vận khởi, một luồng hắc khí từ thân đỉnh tuôn ra, quấn quanh người Diêm Kiếp, cũng khiến nỗi kinh hoàng trong lòng hắn lập tức khuếch đại vô số lần.

- Dừng... dừng tay... dừng tay!

Tròng mắt Diêm Kiếp trợn trừng như muốn nứt toác, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Toàn thân hắn run lên vì sợ hãi, hắn càng liều mạng giãy giụa, nhưng dù thế nào cũng không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của ba Diêm Tổ.

- Vân đế... ta đã phản bội phụ tộc để quy hàng ngươi... ta là người đầu tiên tỏ lòng trung thành với ngươi! Ngươi không thể đối xử với ta như vậy... Vân đế! Vân đế... ngươi không thể đối xử với ta như vậy!

- A!!

Tiếng cầu xin sợ hãi hóa thành tiếng gào thét thảm thiết tuyệt vọng, ngay khoảnh khắc Đỉnh Diêm Ma Độ Minh phóng ra hắc quang.

Dưới hắc quang, một luồng sức mạnh hắc ám như hồng thủy cuồn cuộn tuôn ra từ người Diêm Kiếp, chảy ngược vào trong hắc đỉnh.

Đây là nguyên lực Diêm Ma được truyền thừa trong người Diêm Kiếp, hiện giờ bị Đỉnh Diêm Ma Độ Minh trong tay Vân Triệt cưỡng ép đoạt lại.

Tiếng kêu thảm thiết của Diêm Kiếp dần dần yếu đi, nhưng tiếng gào thét của hắn lại càng lúc càng thê lương:

- A... A a a! Vân Triệt... Vân Triệt ngươi sẽ không được chết tử tế... Phụ vương cứu con... cứu con... a a a...

Không một ai đáp lại tiếng kêu gào thảm thiết của hắn, dù là Vân Triệt, các Diêm Tổ hay người của tộc Diêm Ma.

Các Diêm Tổ hợp lực khống chế Diêm Kiếp, Vân Triệt lấy Đỉnh Diêm Ma Độ Minh cưỡng ép cướp đoạt lực lượng Diêm Ma của hắn, giờ phút này chính là thời cơ tốt nhất để Giới Diêm Ma ra tay.

Nhưng Diêm Thiên Kiêu vẫn không nhúc nhích.

Trong tầm mắt là gương mặt thống khổ vặn vẹo của Diêm Kiếp, bên tai là tiếng kêu thê thảm tuyệt vọng của hắn, trong lòng Diêm Thiên Kiêu không hề có một chút khoái trá, chỉ có đau đớn và bi thương sâu đậm... đó dù sao cũng là đứa con trai mà hắn đã yêu thương vạn năm, ký thác biết bao kỳ vọng.

Cùng lúc đó, trong lòng hắn cũng dâng lên một nỗi kinh hãi sâu sắc khác.

Đỉnh Diêm Ma Độ Minh thật sự có thể cưỡng ép thu hồi truyền thừa Diêm Ma, nhưng... muốn điều khiển Đỉnh Diêm Ma Độ Minh, bản thân phải có được huyết mạch Diêm Ma. Giống như tất cả thần khí, ma khí, Đỉnh Diêm Ma Độ Minh rơi vào tay kẻ khác vốn chỉ là một món phế vật vô dụng.

Nhưng trong tầm mắt, Vân Triệt lại đang đường đường chính chính điều khiển Đỉnh Diêm Ma Độ Minh, cướp đoạt truyền thừa Diêm Ma của Diêm Kiếp!

Tiếng kêu của Diêm Kiếp càng ngày càng yếu, đến cuối cùng chỉ còn là tiếng nức nở tuyệt vọng.

Luồng sức mạnh hắc ám ngừng tuôn ra, theo quang mang của Đỉnh Diêm Ma Độ Minh thu về, lực lượng Diêm Ma của Diêm Kiếp đã bị cướp đoạt sạch sẽ.

Đây không thể nghi ngờ là ác mộng tàn khốc nhất trên đời đối với một Diêm Ma.

Bên trong không gian của Đỉnh Diêm Ma Độ Minh có thêm một vầng sáng đen kịt, đậm đặc, như hỏa diễm tối đen đang âm thầm thiêu đốt.

Khí tức hắc ám trên người Diêm Kiếp đã rơi xuống Thần Quân cảnh, đó mới là cảnh giới tu vi thật sự của hắn. Hai mắt hắn u ám, sắc mặt như tro tàn, không còn gào thét hay giãy giụa nữa.

Tay Vân Triệt khẽ vẫy, ba Diêm Tổ lập tức buông ra, ném Diêm Kiếp xuống trước mặt Diêm Thiên Kiêu và Diêm Vũ.

Vân Triệt liếc mắt nói:

- Thứ rác rưởi này, vẫn nên giao cho chính Diêm Đế xử lý thì hơn. Ta không muốn để tay mình vấy bẩn vì thứ súc sinh này.

Diêm Kiếp như một con chó chết, ngồi phịch tại chỗ, không đứng lên, cũng không gào thét cầu xin tha thứ. Hắn biết mình sẽ phải nhận kết cục thế nào, cầu xin tha thứ... chẳng qua chỉ lãng phí chút tôn nghiêm đáng thương cuối cùng của bản thân mà thôi.

Càng bi ai hơn là, hắn ngồi trên đất hồi lâu, nhưng lại không có ai tới gần. Ngay cả một người đến lôi hắn đi cũng không có.

Lựa chọn của hắn là sai lầm rồi sao?

Có lẽ không.

Ít nhất hắn cũng không phải hoàn toàn xúc động, mà đã nghĩ đến lập trường và tương lai của mình, còn làm ra đủ cân nhắc.

Chỉ là hắn không biết rằng, chuyện Vân Triệt hận nhất chính là phản bội.

Mà đứng trên lập trường của tộc Diêm Ma, hành vi phản bội lúc lâm nguy, còn âm hiểm trọng thương Diêm Vũ - người nắm giữ sức mạnh cốt lõi của gia tộc, là tội không thể tha thứ.

Ánh mắt của Diêm Thiên Kiêu chỉ lướt qua người Diêm Kiếp, rồi triệt để rời đi:

- Tàn độc. Nhưng cũng đủ ngu xuẩn!

- Hửm?

Vân Triệt liếc xéo mắt.

Diêm Thiên Kiêu nói:

- Hừ! Trên đời này, thứ tàn nhẫn nhất chính là chó phản chủ! Dưới tình thế hiện nay, con chó này... ngươi vứt bỏ quá sớm rồi!

Ngay mười giây trước, Diêm Kiếp là đứa con mà hắn coi trọng nhất. Hiện giờ, lại dùng “chó” để xưng hô.

Vân Triệt cười to, ngạo nghễ nhìn xuống:

- Ha ha ha ha ha! Diêm Thiên Kiêu, xem ra ngươi vẫn chưa nhận rõ tình cảnh của mình. Nếu ta muốn dẹp sạch những kẻ chống lệnh, cần gì phải dùng đến một con chó phản chủ!

Giọng hắn vừa dứt, trên người đột nhiên bừng lên hắc quang, tóc đen bay lên, một luồng gió lốc cuộn lên sau lưng hắn, phóng thẳng lên trời cao.

Trong gió lốc, từ cửa vào Vĩnh Ám Cốt Hải, một luồng... mười luồng... ngàn luồng... vạn luồng... vô số luồng bão tố hắc ám như từng con ác long từ vực sâu gầm thét phóng lên, trong giây lát tràn ngập Vĩnh Ám Ma Cung, thậm chí bao trùm toàn bộ không phận Đế Vực Diêm Ma.

Vĩnh ám che trời, đất trời không còn ánh sáng.

Đế Vực Diêm Ma to lớn, mỗi một sinh linh, mỗi một mảnh đất, mỗi một tấc không gian đều trong một nháy mắt bị bao phủ dưới áp lực nặng nề của bóng tối, chết chóc và tuyệt vọng.

Giống như điềm báo diệt thế đột nhiên buông xuống.

- A... a... a a...

Diêm Thiên Kiêu lùi bước, đầu ngẩng cao, đôi mắt phóng đại. Một chớp mắt trước hắn còn đế uy ngút trời, nhưng dưới kinh hãi tột độ mà hoảng sợ thất sắc, cổ họng bất giác bật ra tiếng rên rỉ từ tận đáy linh hồn.

- Đây... đây... đây đây đây... a a!

Đủ loại tiếng kêu gào kinh hãi, thậm chí tuyệt vọng vang vọng không gian.

Bởi vì thứ bao trùm bầu trời kia tuyệt đối là một luồng... sức mạnh đủ để hủy diệt Đế Vực Diêm Ma trong nháy mắt, hủy diệt tất cả!

Khí tức hắc ám quen thuộc, rõ ràng là âm khí hắc ám thượng cổ từ Vĩnh Ám Cốt Hải... Nhưng dưới cánh tay Vân Triệt vung lên lại như biển cả đảo ngược, càn quét cả Đế Vực Diêm Ma!

Dưới sức mạnh như vậy, đừng nói là chúng sinh Diêm Ma, ngay cả ba vị Diêm Tổ cũng cảm thấy ngạt thở, phải kính sợ cúi đầu.

- Bây giờ, đã hiểu chưa?

Cánh tay của Vân Triệt giơ lên không trung, khép hờ mắt, cất lời. Chỉ cần bàn tay hắn nhẹ nhàng buông xuống, sức mạnh mênh mông từ Vĩnh Ám Cốt Hải kia đủ để chôn vùi tất cả bên dưới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!