Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1690: CHƯƠNG 1689: MA HẬU THAN THỞ

Tại Kiếp Hồn giới, bên trong Kiếp Hồn Thánh Vực.

Bóng dáng Trì Vũ Thập thong thả bay xuống, nhẹ nhàng đáp xuống đất. Mũi chân vừa chạm, váy đen tự nhiên xòe rộng, trong thoáng chốc đã phác họa nên một đường cong lả lướt, quyến rũ đến mê hồn.

- Chủ nhân!

Nàng vừa hiện thân, một giọng nói đã truyền đến từ xa.

Rất nhanh, một thiếu nữ từ trong hư không hiện ra, xuất hiện trước mặt Trì Vũ Thập.

Khuôn mặt nàng như mỹ ngọc, làn da tựa mỡ đông, đôi môi tinh xảo không điểm trang mà vẫn đỏ thắm, nhất là đôi mắt sáng, vừa trong suốt lại vừa ẩn chứa những gợn sóng kỳ lạ, vừa thuần khiết lại vừa quyến rũ.

Một thân váy lụa màu phấp phới phác họa nên vòng eo thon thả, những dải lụa tươi đẹp trên người lại càng làm nổi bật thân phận của nàng.

Ma nữ thứ bảy của Kiếp Hồn giới, Họa Cẩm!

- Có chuyện gì?

Trì Vũ Thập hỏi.

- Thưa chủ nhân, bên Diêm Ma giới đã xảy ra đại sự. Vách chắn Diêm Ma vô cớ nứt toác, Diêm Ma Tam Tổ rời khỏi Vĩnh Ám Cốt Hải, công khai tự xưng đã bái Vân Triệt làm chủ. Sau đó Vĩnh Ám Cốt Hải chấn động, hắc vụ ngập trời... Tất cả dường như đều có liên quan đến Vân Triệt.

Trì Vũ Thập: “...”

- Chuyện sau đó không rõ ràng, nhưng rất có thể Diêm Đế đã thỏa hiệp điều gì đó với Vân Triệt.

- Chuyện này ta đều đã biết.

Trì Vũ Thập đáp lại.

Giọng nói của Họa Cẩm mang theo vẻ vội vàng, trái lại Trì Vũ Thập lại đặc biệt bình tĩnh, không thấy chút gợn sóng nào.

- Trước khi đến Phần Nguyệt giới, hắn đã có ý định đi tới Diêm Ma giới. Hắn từng nói, với sức mạnh của Hắc Ám Vĩnh Kiếp, có lẽ hắn có thể khống chế được âm khí hắc ám của Vĩnh Ám Cốt Hải, từ đó dùng để đối phó với ba Diêm Tổ và uy hiếp Diêm Ma giới.

- Xem ra hắn đã thành công, hơn nữa còn là thành công vượt xa dự đoán. Ba Diêm Tổ cường đại kia lại nguyện tôn hắn làm chủ, hắn lại hoàn thành một chuyện mà người khác nghĩ cũng không dám nghĩ.

Trì Vũ Thập dường như khẽ cười:

- Lần đó, quả nhiên hắn đã có giữ lại.

Quan sát thần sắc của Trì Vũ Thập, Họa Cẩm cuối cùng không nhịn được, nói:

- Chủ nhân, ngài hoàn toàn không lo lắng chút nào sao?

- Lo lắng cái gì?

Trì Vũ Thập khẽ hỏi lại.

Họa Cẩm hơi lo lắng nói:

- Chuyện ba Diêm Tổ tôn Vân Triệt làm chủ là vô cùng chính xác, vả lại ba Diêm Tổ đã chính miệng nói, bọn họ được sự giúp đỡ của Vân Triệt nên đã có thể tự do thoát khỏi Vĩnh Ám Cốt Hải. Đây chắc là nguyên nhân bọn họ nguyện ý nhận Vân Triệt làm chủ.

- Mà diễn biến tiếp theo rõ ràng cho thấy Diêm Ma giới cuối cùng đã thỏa hiệp. Nếu như Vân Triệt có thể vì vậy mà điều động được lực lượng của Diêm Ma giới...

- Ngươi đang lo lắng, Vân Triệt sẽ mượn nó để áp chế ngược lại Kiếp Hồn giới của chúng ta?

Trì Vũ Thập nói, trong lời nói vẫn không hề có gợn sóng rõ ràng.

Họa Cẩm gật đầu:

- Dạ, lúc trước Vân Triệt và Vân Thiên Ảnh ở Bắc Vực tứ cố vô thân, chủ nhân lại nguyện tương giao ngang hàng với bọn họ. Lúc này, nếu như hắn có thể khống chế được lực lượng của Diêm Ma, cộng thêm ba Diêm Tổ đáng sợ kia, ta sợ...

Trì Vũ Thập mỉm cười nói:

- Yên tâm đi, hắn sẽ không đâu. Hợp nhất ba Vương giới vốn là mục tiêu chung của hắn và ta, hắn chỉ đang dùng sức một mình để hoàn thành chuyện này mà thôi.

Họa Cẩm nói:

- Chủ nhân có điều không biết. Sau đó Diêm Ma giới đã nhanh chóng phong tỏa tin tức, cơ sở ngầm của chúng ta đều bị ép rời xa, trong ngắn hạn rất khó lấy lại được tin tức gì. Hiện giờ đã mười mấy canh giờ trôi qua, Vân Triệt chẳng những không hề có dấu hiệu trở về, cũng không truyền tin tức gì quay lại.

Trì Vũ Thập nói:

- Động tĩnh lớn như vậy, thứ quan trọng nhất không thể giấu giếm được. Dùng sức phong tỏa mạnh mẽ thế này, chắc là Vân Triệt cố tình làm cho ta xem.

“...” Họa Cẩm ngạc nhiên ngẩng đầu: “Chủ nhân, ngài đã biết, vì sao lại... một chút cũng không lo lắng?”

Trì Vũ Thập mỉm cười, ngọc thủ giơ ra nhẹ nhàng chạm lên cánh môi anh đào của thiếu nữ:

- Ngươi yên tâm, hắn không phải là kẻ địch của chúng ta... vĩnh viễn đều sẽ không phải.

Đôi môi của Họa Cẩm bất giác hé mở, nàng không hiểu sự tự tin của Trì Vũ Thập đến từ đâu, nhưng đối với lời của chủ nhân, nàng chỉ cần tuân theo mà không cần lý do.

Trì Vũ Thập tiếp tục nói:

- Đừng tra xét tin tức bên Diêm Ma giới nữa. Ngươi bây giờ chỉ cần làm một việc.

- Đến Diêm Ma giới đưa một món đồ.

- ... Là cái gì?

Họa Cẩm hỏi.

- Bái thiếp.

“...” Họa Cẩm mang theo lòng tràn đầy nghi ngờ rời đi. Bóng dáng Trì Vũ Thập khẽ chuyển, ánh mắt nhìn về phía Diêm Ma giới, khẽ thở ra một hơi.

- Cuối cùng người tính không bằng trời tính, tất cả đều quá sớm.

- Nhưng mà, như vậy cũng tốt...

- Từ đầu đến cuối, ta... cũng chỉ là một quân cờ trong ván cờ của chính mình.

--------

Lúc Vân Triệt đi ra khỏi Vĩnh Ám Cốt Hải, đã là mấy ngày sau.

Diêm Vũ vẫn luôn tự mình canh giữ ở cửa vào Vĩnh Ám Cốt Hải, vừa thấy Vân Triệt lập tức khom người bái:

- Diêm Vũ bái kiến chủ nhân, bái kiến lão tổ.

So với vẻ mặt cứng ngắc lạnh lùng và ánh mắt ngầm chứa lưỡi dao lúc trước, thái độ của Diêm Vũ đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

- Người ta muốn đâu?

Vân Triệt nhàn nhạt hỏi.

- Thưa chủ nhân, sáu canh giờ trước đã được dẫn đến, trên đường không hề lộ ra dấu vết. Người biết chuyện chỉ có Hoàng Thiên Giới Vương và số ít người.

Diêm Vũ nói kỹ càng.

- Rất tốt.

Ánh mắt của Vân Triệt khẽ lướt qua người nàng, sau đó đi thẳng về phía đế điện.

Thiên Cô Hộc được dẫn tới Diêm Ma giới trong dáng vẻ mờ mịt. Khi Diêm Ách tìm được hắn, tin tức Diêm Ma giới phát sinh kịch biến còn chưa kịp truyền đến.

Tại Thiên Quân Thịnh Hội lần trước, Thiên Cô Hộc đã thảm bại dưới tay Vân Triệt trước mặt các Thiên Quân và quần hùng Bắc Vực. Thế nhưng, chuyện đó không gây tổn hại gì nghiêm trọng đến tâm lý của hắn. Ngược lại, những lời Vân Triệt nói trước khi rời đi đã khiến cho tín niệm mà hắn luôn tự phủ nhận bấy lâu nay phải rung chuyển dữ dội.

Diêm Đế có lệnh, Diêm Ma tự mình đến dẫn người đi, mặc dù Hoàng Thiên Giới Vương Thiên Mục Nhất có ngàn vạn thấp thỏm trong lòng cũng không dám làm trái, còn cố ý muốn đi cùng. Trái lại Thiên Cô Hộc đã khuyên ngăn phụ thân, một mình đi theo Diêm Ách đến Diêm Ma giới.

Tuy rằng Thiên Cô Hộc là người đứng đầu trong lứa trẻ, danh vọng trong thế hệ trẻ cực kỳ to lớn, nhưng tất cả đều chỉ ở vị diện dưới Vương giới.

Hoàng Thiên giới và Diêm Ma giới giao hảo nhiều thế hệ, nhưng dưới cái mác “giao hảo” này không thể nghi ngờ là có sự chênh lệch tầng cấp không thể vượt qua. Với thân phận của Thiên Cô Hộc, có thể nhìn thấy Diêm Tam Canh đứng đầu Diêm Quỷ đã là cực kỳ khó có được, đừng nói đến Diêm Ma hay Diêm Đế.

Cho nên hôm đó, khi Thiên Cô Hộc được dẫn tới đế điện, tận mắt nhìn thấy từng Diêm Ma trong truyền thuyết, có thể tưởng tượng được sự rung động trong lòng hắn.

Khi ánh mắt kính sợ không yên của hắn chuyển về trung tâm đế điện, bước chân hắn đột ngột dừng lại, hai mắt trừng lớn, không thể nào tin nổi vào cảnh tượng trước mắt mình.

Diêm Đế của Diêm Ma giới, Diêm Thiên Kiêu, năm đó khi Thiên Cô Hộc lọt vào bảng Thiên Quân Bắc Vực đã từng có may mắn theo cha nhìn thấy một lần.

Vậy mà vị Thần Đế hạng nhất cao cao tại thượng trong mắt hắn, lúc này lại đang đứng ở bên cạnh điện!

Còn người ngồi trên đế vị...

Vân Triệt!!?

Vân Triệt nhàn nhạt lên tiếng:

- Thiên Cô Hộc, mấy tháng không thấy, có còn nhớ rõ ta không?

- Vân... Triệt!

Thiên Cô Hộc kinh hãi thốt lên, hắn một lần nữa xác nhận lại, nhưng vẫn không thể nào tin được hình ảnh mình đã thấy.

Khoảng thời gian này, toàn bộ Bắc Thần Vực đều vì cái tên “Vân Triệt” này mà chấn động không thôi.

Thân mang truyền thừa của Ma Đế, phóng thích ra sức mạnh Chân Thần chém giết Phần Nguyệt Thần Đế tại Phần Nguyệt giới, dọa cho đám Thực Nguyệt Giả không chiến mà hàng... Lại còn có tin đồn hắn sắp phong đế ở Kiếp Hồn giới!

Từng tin đồn đều khiến người ta kinh hồn bạt vía, mỗi một tin đồn đều làm người ta không thể tin nổi... Nhưng sự thật là Phần Đạo Quân đã chết, Phần Nguyệt giới bị Kiếp Hồn giới khống chế, những tin tức này truyền đến, từng lời đều khiến người ta nín thở.

Cũng chính những lời đồn này đã khiến những lời Vân Triệt nói với Thiên Cô Hộc lúc trước càng ngày càng kích động kịch liệt trong hồn hải của hắn. Thậm chí trong mấy ngày ngắn ngủi, không dưới mười lần hắn nảy sinh ý muốn đến Kiếp Hồn giới cầu kiến Vân Triệt.

Thế nhưng, dù có nằm mơ hắn cũng không thể ngờ được, Vân Triệt lại ở Diêm Ma giới, ngồi trên tôn vị mà chỉ có Diêm Đế mới có thể chạm vào!

Đây là một hình ảnh mà bất cứ kẻ nào nhìn thấy đều sẽ hoảng sợ thất thố, hoàn toàn không cách nào lý giải nổi.

Vân Triệt híp mắt, ánh mắt trở nên đặc biệt sắc bén:

- Thiên Cô Hộc, chẳng qua chỉ là một tình huống nhỏ, ngươi lại biểu hiện khó coi như thế, cái gọi là ngạo khí và chí nguyện ngút trời của ngươi chỉ đến thế thôi sao?

Lời Vân Triệt nói như búa tạ nện vào tim, tâm hồn Thiên Cô Hộc run lên, hắn âm thầm cắn mạnh đầu lưỡi, dưới cơn đau nhói, đầu óc cứng rắn khôi phục lại tỉnh táo.

Hắn hít một hơi thật sâu, trịnh trọng thi lễ:

- Hoàng Thiên giới Thiên Cô Hộc, đặc biệt đến tiếp kiến Diêm Ma giới. Có thể gặp được Vân tiền bối, Diêm Đế và các vị tiền bối Diêm Ma, thật sự là vạn hạnh.

Vân Triệt không trả lời, mà chậm rãi đứng lên, thong thả bước về phía hắn.

Theo hắn đứng dậy, ba Diêm Tổ cũng như hình với bóng đi theo phía sau.

Thiên Cô Hộc chưa từng thấy ba lão giả còng lưng, diện mạo đáng sợ ở phía sau Vân Triệt, nhưng khi ánh mắt vừa chạm phải... chỉ một cái chạm mắt, linh hồn hắn đã đột nhiên co rút, sợ hãi không thành tiếng, giống như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, chỉ trong nháy mắt đã có thể vĩnh viễn chôn vùi hắn vào vực sâu tử vong, không có lấy một tia giãy giụa.

Cảm giác tương tự, trong trí nhớ của hắn chỉ có năm đó khi theo cha yết kiến Diêm Đế mới từng có.

Tu vi, tâm cảnh của hắn hiện giờ đều hơn xa lúc trước. Nhưng ba lão giả phía sau Vân Triệt lại khiến hắn sinh ra cảm giác đáng sợ tột cùng này.

Sự kinh sợ không gì sánh bằng khiến toàn thân Thiên Cô Hộc run rẩy không thể ngăn chặn, nhưng hắn vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt cũng gắng gượng duy trì vẻ bình tĩnh và cao ngạo... Trong lòng hắn rất rõ ràng, một phế vật bị khí thế của người khác áp đảo đến mềm chân, chắc chắn sẽ không được coi trọng.

- Nghe nói, cái tên Thiên Cô Hộc là do ngươi tự mình thay đổi.

Vân Triệt đi tới trước mặt hắn, lúc mở miệng, khoảng cách chỉ còn vài bước ngắn ngủi:

- Ngươi căm phẫn người xung quanh cam chịu bị nhốt trong nhà giam, hoặc sống mơ mơ màng màng, hoặc tự giết lẫn nhau. Chẳng những không có chí nguyện nghịch mệnh, ngược lại còn đang tự đào sâu thêm phần mộ vốn đã như vực thẳm.

Thiên Cô Hộc chấn động mạnh trong lòng, hắn chậm rãi gật đầu:

- Đúng vậy.

- Nhưng mà... lòng có chí lớn thì đã sao? Thiên Cô Hộc ta không chỉ có một mình chí hướng, dưới vận mệnh của Bắc Thần Vực, chẳng qua cũng chỉ là một phế vật không tạo nổi gợn sóng gì mà thôi.

Vân Triệt nhàn nhạt nói:

- Ngươi rất tự biết mình. Chí hướng của ngươi có cao thượng đến đâu, nếu không có đủ sức mạnh, cũng chỉ là trò cười vô căn cứ mà thôi.

“...” Thiên Cô Hộc hơi cắn răng.

Vân Triệt nhìn hắn:

- Như vậy, ta cho ngươi cơ hội. Nếu ta ban cho ngươi sức mạnh còn vượt trên cả phụ thân ngươi, nhưng điều kiện là muốn ngươi trở thành cây thương phá tan nhà giam Bắc Vực, đâm vào ba Thần Vực... một cây thương có thể gãy nát bất cứ lúc nào, ngươi có dám nhận không?

Thiên Cô Hộc sửng sốt, nhất thời hoài nghi những gì mình vừa nghe được:

- Ngươi nói... cái gì?

- Ngươi không cần phải chất vấn, càng không cần lo lắng ta có thể làm được hay không. Ngươi chỉ cần trả lời “Dám” hay “Không dám”.

Diêm Tổ bên người, Diêm Đế và Diêm Ma vây quanh, từng lời của Vân Triệt đều mang theo linh áp như đế uy, không cho phép bất kỳ sự hoài nghi nào.

“...” Đầu óc Thiên Cô Hộc hỗn loạn, nhưng ý chí và tín niệm của hắn lại bị va chạm vô cùng kịch liệt, lời nói gần như đáp lại trước cả suy nghĩ của hắn:

- Đây là khát vọng suốt đời của ta, có... gì... không... dám!

- Rất tốt.

Vân Triệt lạnh nhạt khen ngợi, rồi đột nhiên chân mày trầm xuống:

- Chế trụ hắn.

Hắn vừa ra lệnh, ba Diêm Tổ đã lập tức di chuyển, vây quanh Thiên Cô Hộc. Ba luồng sức mạnh Diêm Tổ đồng thời phóng thích, nháy mắt áp đảo Thiên Cô Hộc quỳ xuống đất, toàn bộ sức mạnh lập tức bị phong kín triệt để, không thể vận dụng được chút nào.

Thiên Cô Hộc có tu vi Thần Quân cấp bảy, có thực lực chiến được Thần Quân cấp mười. Nhưng ở trước mặt Diêm Tổ, lại hèn mọn không khác gì sâu kiến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!