Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1711: CHƯƠNG 1710: MÀN CHIẾN

- Cuối cùng cũng đột phá.

Thiên Diệp Ảnh Nhi hiện thân bên cạnh Vân Triệt, liếc nhìn hắn từ trên xuống dưới rồi nói:

- Mượn âm khí thượng cổ của Vĩnh Ám Cốt Hải, chỉ một năm đã vượt qua hai tiểu cảnh giới Thần Quân. Dựa theo tốc độ này, cộng thêm huyền mạch Tà Thần của ngươi dường như không tồn tại bình cảnh, chỉ cần thêm khoảng bốn đến năm năm nữa là có thể đột phá giới hạn Thần Quân, trở thành Thần Chủ.

Vân Triệt lập tức xoay người:

- Không cần nói nữa. Về Kiếp Hồn Giới.

Trở lại Thánh Vực Kiếp Hồn, Ma nữ Thiền Y và Ma nữ Ngọc Vũ đã ra nghênh đón:

- Bái kiến Ma Chủ.

Trong một năm này, dưới “Hắc Ám Sinh Trưởng”, các ma nữ, Thực Nguyệt Giả, Diêm Ma đều đã đạt được sự tương hợp sâu sắc với lực lượng ma thần được kế thừa. Tu vi của Ngọc Vũ và Thiền Y cũng nhờ vậy mà có được tiến cảnh vượt bậc, thẳng tiến Thần Chủ cảnh cấp chín.

Mà nếu tu luyện và tương hợp theo tốc độ bình thường, tiến cảnh này ít nhất cũng cần hơn một ngàn năm.

- Chủ nhân của các ngươi đâu?

Vân Triệt hỏi.

- Thưa Ma Chủ, trong khoảng thời gian này chủ nhân không ở trong thánh vực. Nhưng chủ nhân đã nhận được tin tức Ma Chủ đột phá, chắc sẽ nhanh chóng trở về.

Thiền Y vừa dứt lời, bên tai đã truyền đến một giọng nói mềm mại lả lơi:

- Ma Chủ đại nhân của ta, ngươi lại vội vã như vậy sao?

Dù là ai cũng biết, những lời này đang nói Vân Triệt vội vã “báo thù”, nhưng từ đôi môi Trì Vũ Thập thốt ra, lại tựa như lời ve vãn chốn khuê phòng, khiến gò má Ngọc Vũ và Thiền Y thoáng chốc ửng hồng, đầu cũng bất giác cúi xuống.

Trì Vũ Thập hiện thân, vẫn yêu mị tuyệt diễm như vậy, chỉ là... mang theo một chút mệt mỏi.

Sau khi Vân Triệt lên ngôi Ma Chủ, phần lớn thời gian hắn đều dùng để tu luyện, ban Ân Vĩnh Kiếp cho cường giả các giới cùng Hắc Ám Sinh Trưởng cho các thế lực cốt lõi, còn việc sắp xếp trong ngoài Bắc Thần Vực đều đè nặng lên vai một mình Trì Vũ Thập.

Vân Triệt mặt không cảm xúc, nhưng một tầng hắc khí nhàn nhạt bắt đầu cuộn trào trên người hắn:

- Thần Quân cấp mười đã thành, có thể bắt đầu rồi!

Đối với huyền lực Hắc Ám, Vân Triệt có khả năng khống chế đến cực hạn. Một tia hắc ám không thể khống chế nhỏ như vậy, cực kỳ hiếm thấy trên người hắn.

Hắn thật sự... đã không thể chờ đợi được nữa.

Trong những năm ở Bắc Thần Vực, ác ma trong lòng hắn, mỗi một giây đều đang gào thét như muốn phá tan thân thể.

Không thử khuyên nhủ như Thiên Diệp Ảnh Nhi, Trì Vũ Thập chậm rãi gật đầu:

- Được, ván cờ đã bày xong. Tiếp theo, chính là kéo lên tấm màn hắc ám này.

Mắt đẹp của Trì Vũ Thập khẽ chuyển:

- Nhưng trước đó, cần phải xóa sạch tất cả những biến số có thể xảy ra. Vân Triệt, vũ đài đầu tiên, bây giờ ngươi vẫn quyết định là ở đó sao?

- Đúng!

Vân Triệt nâng tay, phía trước nhất thời hiện lên một chiếc đỉnh lớn màu xám trắng.

Chính là Hoàn Hư Đỉnh mà Vân Triệt đã thuận tay cướp đoạt khi cường sát Thái Ngần tôn giả ở Thái Sơ Thần Cảnh.

Là thần khí do Trụ Thiên Thần Giới lưu lại, không chỉ ở Trụ Thiên Thần Giới, Hoàn Hư Đỉnh còn được coi là huyền khí không gian mạnh nhất toàn bộ Đông Thần Vực.

Lúc trước, thứ nguyên trận quy mô cực lớn nối liền Trụ Thiên Thần Giới đến rìa Hỗn Độn để đối phó kiếp nạn đỏ ửng chính là lấy Hoàn Hư Đỉnh làm vật dẫn cốt lõi để xây dựng.

Chẳng qua, lực lượng cốt lõi của Hoàn Hư Đỉnh cần Trụ Thiên thần lực để thúc giục, nếu rơi vào tay người ngoài, dù có thể mở đỉnh thì cũng chỉ biến nó thành một tử đỉnh vô dụng.

Trì Vũ Thập giơ tay, dời Hoàn Hư Đỉnh đến trước người rồi trực tiếp thu lại, sau đó nhẹ nhàng nói:

- Lại nói, bên Trụ Thiên Thần Giới kia, khoảng thời gian trước lại truyền đến một tin tức không tồi.

- Tin tức gì?

Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi.

- Trụ Thiên Thần Giới chuẩn bị lập thái tử mới, ngay tại một tháng sau. Nhanh như vậy, thật sự khiến ta có phần kinh ngạc đấy.

Trì Vũ Thập ung dung nói.

Sau khi được Vân Triệt ban cho sự tương hợp hắc ám, cho dù huyền giả Bắc Vực rời khỏi môi trường hắc ám, khí tức hắc ám trên người cũng có thể hoàn toàn khống chế thu lại, không cần lo lắng bị mất khống chế mà lập tức bị người khác phát hiện.

Cũng bởi vì vậy, việc thu thập tin tức giữa Bắc Thần Vực và các thần vực khác đã sớm xuất hiện chênh lệch cực lớn... Nhưng điểm này, ba phương thần vực hoàn toàn không ý thức được, cũng không kịp ý thức được.

- Trụ Thanh Phong sao?

Thiên Diệp Ảnh Nhi trực tiếp nghĩ đến đối tượng khả dĩ nhất, sau đó khinh thường cười:

- Lại một phế vật khác mà thôi.

Trong cùng thế hệ ở Trụ Thiên Thần Giới, không một ai có thể lọt vào mắt nàng.

Trì Vũ Thập cười nhàn nhạt:

- Là ai không quan trọng. Sau khi nhận được tin tức này, ta đã mượn nước đẩy thuyền, giúp Trụ Thiên tuyên truyền rộng rãi một phen, nhưng lại khiến Họa Cẩm suýt nữa mệt chết đi được. Nếu Ma Chủ đại nhân có chút rảnh rỗi, vậy đừng quên thưởng cho chút mưa móc nha.

- ... Thật đúng là thời cơ tốt.

Vân Triệt lạnh lùng nói.

Mắt đẹp của Trì Vũ Thập thoáng chuyển, lúm đồng tiền ẩn hiện, yêu mị vô song:

- Hửm? Nói như vậy, Ma Chủ đại nhân cũng không phản đối thưởng mưa móc cho Họa Cẩm? Vậy đêm nay, ta sẽ gọi Họa Cẩm đến lĩnh thưởng nhé?

Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ nhẹ một tiếng, nhếch mi cười nhạt:

- Chỉ thưởng cho một người, không sợ tám ma nữ khác lạnh lòng sao? Sao không để cả chín ma nữ cùng đến, miễn cho bất công, hắn khẳng định sẽ cực kỳ vui!

- Trước khi tiến vào “vũ đài”, ta sẽ lại cho các nàng một lần tương hợp hắc ám.

Vân Triệt ném lại một câu, xoay người rời đi.

Trì Vũ Thập “a” nhẹ một tiếng, sau đó cất tiếng cười duyên:

- Thật không hiểu phong tình mà.

Giọng Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói:

- Cuối cùng đã đến bước này, bây giờ trong đầu hắn tất nhiên đều là hình ảnh năm đó.

Ý cười quyến rũ trên khóe môi Trì Vũ Thập chậm rãi biến mất, trong đôi mắt đen ngưng tụ lại sự u hàn không tiếng động:

- Đây cũng là nguyên nhân vì sao ta không khuyên hắn nữa. Trong một năm này, ta luôn quan sát biến hóa của Bắc Thần Vực, suy tính về những chiến cuộc có thể xảy ra trong tương lai.

- Tuy rằng về cấp bậc chiến lực, Bắc Thần Vực vẫn còn kém xa ba thần vực Đông, Tây, Nam. Nhưng... màn chiến thật sự có thể mở ra.

- Bởi vì yếu tố cốt lõi quyết định thắng bại và vận mệnh cuối cùng, không phải là tổng thể thực lực của hai bên, mà là... Vân Triệt!

Mặc dù trong một năm này, lực lượng thượng tầng của Bắc Thần Vực đã xảy ra biến hóa cực lớn, nhưng vẫn còn kém xa các thần vực khác, điểm này không thể chối cãi. Nhưng Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không hề kinh ngạc trước nửa câu sau của Trì Vũ Thập, đôi mắt vàng của nàng cũng ngưng tụ hàn ý, hỏi:

- Đối với chuyện Vân Triệt trở thành Ma Chủ của Bắc Thần Vực, bên ngoài đánh giá thế nào?

Trì Vũ Thập trả lời:

- Bù nhìn. Hơn nữa còn là một con bù nhìn nực cười.

- Quả nhiên.

Thiên Diệp Ảnh Nhi cười hờ hững. Nàng tự nhận, nếu những năm này nàng không ở bên cạnh Vân Triệt mà vẫn là người của Đông Thần Vực, nhất định cũng sẽ cho là như vậy.

Dù sao, một tiểu bối của Đông Thần Vực bị các giới đuổi giết, chật vật trốn đến Bắc Thần Vực, lại được Bắc Thần Vực tôn làm “Ma Chủ”?

Chỉ vì hắn thân mang truyền thừa Tà Thần? Cho dù Bắc Thần Vực có “thâm sơn cùng cốc” đến đâu, cũng thật quá mức buồn cười.

Cho dù tất cả sinh linh của ba phương thần vực đều biết chuyện Kiếp Thiên Ma Đế đã từng trở về, đều biết chuyện Vân Triệt còn thân mang truyền thừa Ma Đế, cũng sẽ đều coi là trò cười, thậm chí càng chắc chắn hắn chỉ là một “con rối”.

Trụ Thiên Thần Đế biết được sự biến hóa thực lực đáng sợ của Vân Triệt, nhưng dù sự biến hóa khoa trương này sẽ gây ra chấn động, cũng không đến mức mang lại sự cảnh giác gì, dù sao Bắc Thần Vực chính là Bắc Thần Vực, cho dù có thêm một hay mấy thần đế, cũng vẫn chỉ là một đám ma nhân bị nhốt trong lồng giam.

Bọn họ kiêng kỵ Vân Triệt là vì tương lai của hắn.

Chỉ là dù nằm mơ bọn họ cũng sẽ không nghĩ đến, trong vài năm ngắn ngủi như vậy, Bắc Thần Vực vì Vân Triệt mà đã có biến hóa lớn đến nhường nào, càng sẽ không nghĩ đến, “tương lai” sẽ đến nhanh như vậy.

Trì Vũ Thập chậm rãi nói, sau đó tự giễu một tiếng:

- Kẻ địch không cảnh giác chính là cơ hội tốt nhất để một kiếm đoạt mạng. Nhưng không ngờ, sự hèn mọn trăm vạn năm của Bắc Thần Vực, ngược lại lại thành ưu thế lớn nhất.

- Xác định muốn bắt đầu sao?

Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên hỏi.

Trì Vũ Thập nhìn về phương xa:

- Đương nhiên. Ước định với Ma Chủ đại nhân, ta không dám vi phạm.

Trì Vũ Thập tiếp tục nói:

- Hơn nữa, ta luôn có một cảm giác. Ma Chủ đại nhân đối với chúng ta, vẫn luôn có sự dè chừng và che giấu.

Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”

Trì Vũ Thập lại mỉm cười:

- Khi có sự dè chừng đối với bất kỳ ai, bao gồm cả ta và ngươi, đây có thể nói chính là một sự trưởng thành đáng mừng đối với hắn. Đến lúc đó, nói không chừng sẽ mang đến cho chúng ta những bất ngờ không thể lường trước được. Hắn nóng lòng báo thù như thế... nhưng mặt khác, một khi việc báo thù đã quan trọng với hắn như vậy, hơn nữa không ai rõ ràng hơn hắn về việc bản thân đã rơi vào kết cục hôm nay như thế nào. Vậy thì, nếu không phải trong lòng đã có đủ tự tin, hắn sẽ bước ra một bước này sao?

- Hừ, ngươi thật sự tin tưởng hắn.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói.

Trì Vũ Thập khẽ thở dài:

- Haiz, dù sao cũng là nam nhân của mình, không tin thì có thể làm thế nào chứ? Cho dù thật sự chỉ là tùy hứng đơn thuần, cũng chỉ có thể chiều theo hắn.

Giọng nói vừa dứt, mắt đẹp của nàng liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, khẽ cười một tiếng:

- Năm đó, Mộc Huyền Âm đã nuông chiều hắn như vậy.

“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên giơ tay:

- Đưa Hoàn Hư Đỉnh cho ta.

- Hửm?

Trì Vũ Thập đầu tiên kinh ngạc, khi nàng chú ý tới thần quang trong mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi, thoáng ngẩn ra:

- Ngươi định...

Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói:

- Nợ máu và tội nghiệt trên người ta đã sớm đủ để xuống mười tám tầng địa ngục. Chuyện này đương nhiên phải để cho ác nhân là ta đây đi làm.

Ánh mắt của nàng càng thêm âm u:

- Trên người ta có Nghịch Uyên Thạch, có thể thay đổi khí tức. Hơn nữa... để ta làm sẽ không lộ ra sơ hở nhất. Bởi vì ta còn hiểu Trụ Thiên hơn xa ngươi, hơn xa bất kỳ ai ở Bắc Vực.

Sau một thoáng do dự, Trì Vũ Thập nhẹ nhàng gật đầu:

- Được.

Hoàn Hư Đỉnh hiện ra, giao vào trong tay Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Ngón tay nàng điểm nhẹ, một tia hồn mang bay về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Đây là ba tinh giới thích hợp nhất, ngươi chuẩn bị khi nào động thủ?

- Ngay bây giờ!

Giọng nói còn bên tai, Thiên Diệp Ảnh Nhi đã phi thân bay đi, không quay về phía Vân Triệt, cũng không chào hỏi hắn, mà nhanh chóng bay về phía nam.

Thở dài một tiếng rất nhẹ, Trì Vũ Thập nói nhỏ:

- Họa Cẩm, đi thôi.

Một bóng hình mờ ảo khác từ đằng xa bay tới, đuổi theo phương hướng Thiên Diệp Ảnh Nhi rời đi.

Tinh vực hắc ám âm u mênh mông.

Bóng dáng của Thiên Diệp Ảnh Nhi dừng lại ở nơi này, trước mặt nàng là một tinh giới Bắc Vực khá lớn. Đây là một tinh giới hạ vị, tương đối gần biên giới Bắc Vực, khí tức hắc ám hơi nhạt nhòa, nhưng ở trong mảnh tinh vực hắc ám này cũng có uy danh hiển hách.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nâng tay lên, Hoàn Hư Đỉnh hiện ra, chiếc đỉnh màu xám trắng cấp tốc phóng đại dưới lực lượng do nàng rót vào, cho đến khi lớn vài dặm.

Cùng lúc đó, một luồng uy áp vô cùng nặng nề cũng bao phủ lấy tất cả sinh linh của mảnh tinh giới này, khiến bọn họ đều theo bản năng ngẩng đầu lên, run rẩy trong nỗi sợ hãi vô hình đến nghẹt thở.

Mặc dù không cách nào vận dụng thần lực không gian của Hoàn Hư Đỉnh, nhưng nó vốn là thần vật thượng cổ, cũng là một vật dẫn lực lượng cực tốt, gần như không thể bị lực lượng của thời đại này phá hủy được.

Lực lượng trút xuống đã đủ, theo bàn tay Thiên Diệp Ảnh Nhi nhẹ nhàng đẩy, Hoàn Hư Đỉnh hóa thành một ngôi sao băng xám trắng, bay xuống, tàn nhẫn nện lên tinh giới trong tầm mắt.

Ầm ầm ------

Thần quang và tiếng nổ hủy diệt bao trùm tất cả không gian xung quanh. Tinh giới không yếu ớt như tinh cầu, nhưng lực lượng Thần Chủ vẫn giống như thiên tai diệt thế đối với một tinh giới hạ vị.

Khoảnh khắc lực lượng của Hoàn Hư Đỉnh bùng nổ, tinh giới yếu ớt bị đánh ra vô số vết rách trong chớp mắt, rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo trực tiếp vỡ vụn, chôn vùi vô số núi non, sông ngòi và sinh linh.

Tiếng kêu rên thê thảm, khí tức tuyệt vọng, mùi máu tươi... Thiên Diệp Ảnh Nhi hờ hững nhìn, sắc mặt không hề thay đổi.

Vẫn giống như Phạm Đế Thần Nữ năm đó coi vạn sinh như cỏ rác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!