Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1739: CHƯƠNG 1738: VẪN NGUYỆT (8)

Thái Sơ Thần Cảnh mênh mông vô tận, linh cảm của sinh linh ở nơi này đều bị áp chế trên diện rộng.

Thế nhưng, khí tức mênh mông dưới tốc độ cực hạn của Độn Nguyệt Tiên Cung vẫn khiến Vân Triệt không hề mất dấu dù chỉ trong một khoảnh khắc sau khi tiến vào Thái Sơ Thần Cảnh.

Vô số huyền thú kinh hãi tháo chạy, thế giới xám trắng tĩnh lặng bị khuấy động bởi những cơn lốc kinh thiên. Quỹ đạo phi hành của Độn Nguyệt Tiên Cung lại không hề thay đổi, trước sau như một vẫn là một đường thẳng tắp... như thể đã có mục tiêu rõ ràng.

Thời gian lặng lẽ trôi đi trong cuộc rượt đuổi không ngừng nghỉ, Vân Triệt đã không còn cảm nhận được mình đã đuổi theo bao lâu. Thời gian càng kéo dài, ý chí truy đuổi của hắn càng thêm quyết liệt. Vô hình trung, hắn đã xâm nhập vào nơi sâu thẳm trong Thái Sơ Thần Cảnh mà bản thân chưa từng đặt chân đến.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên lên tiếng, nàng quen thuộc Thái Sơ Thần Cảnh hơn Vân Triệt rất nhiều:

- Hửm? Phương hướng này, chẳng lẽ nàng ta định…

- Cái gì?

Vân Triệt nhíu mày.

- Ngươi sẽ biết ngay thôi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói.

Thế giới phía trước đột nhiên trở nên trống trải.

Sông núi, cây cối, biển cả, mãnh thú… tất cả đều biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn lại một vùng bạch quang không thấy bờ bến, tựa như vô tận.

Thế giới đột nhiên tĩnh lặng đến mức khiến linh hồn người ta cũng phải bất giác lắng đọng.

Giữa vùng bạch quang, tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung giảm mạnh, sau đó lẳng lặng lơ lửng giữa không trung.

Một bóng đỏ bay xuống, thân hình nàng vừa dừng lại đã trở thành sắc màu và điểm nhấn duy nhất cho thế giới trắng xám vô tận này.

Tốc độ của Vân Triệt cũng chậm lại, hắn nhìn về phía trước, cảm nhận một luồng cảm giác “trống rỗng” chưa từng có, rồi đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, thấp giọng nói:

- Nơi này chẳng lẽ là…

- Vực Sâu Không Đáy.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đáp lại cái tên vừa hiện lên trong đầu hắn.

Vực Sâu Không Đáy, lần đầu tiên hắn nghe được bốn chữ này là từ Thiên Diệp Ảnh Nhi vào thời điểm bị nàng hạ nô ấn.

Đó là một vực sâu trăm triệu dặm, bao phủ bởi sương mù xám vĩnh hằng.

Là vực sâu trong truyền thuyết, được ghi chép lại là có thể “quy về hư vô” tất cả mọi thứ. Rất nhiều người, rất nhiều ghi chép đều phỏng đoán nơi đây chính là trung tâm của Thái Sơ Thần Cảnh.

Vực Sâu Không Đáy vô tận, che phủ một tầng sương mù xám vĩnh hằng, dưới lớp sương mù mơ hồ có thể thấy được bóng tối không đáy.

Mà trong tất cả ghi chép về Vực Sâu Không Đáy, có một điểm rõ ràng và chắc chắn nhất: Bất cứ thứ gì trên đời, một khi rơi vào Vực Sâu Không Đáy sẽ hoàn toàn, triệt để “quy về hư vô”. Bất kể là sinh linh, tử linh, hồn linh, huyền khí, sông núi, biển cả… thậm chí cả khí tức, linh giác, âm thanh và ánh sáng.

Đừng nói phàm linh đương thời, ngay cả Chân Thần và Chân Ma thời đại thượng cổ, một khi rơi vào đó cũng đều sẽ quy về hư vô, không còn khí tức, không còn tung tích… Từ xưa đến nay, chưa từng có ngoại lệ.

- Từ thời đại xa xưa, đã có vô số người thử dùng đủ mọi phương pháp để thăm dò bí mật của Vực Sâu Không Đáy, nhưng dù mạnh như Thần Quân, Thần Chủ, một khi tiến vào, thân thể, linh hồn, sức mạnh và khí tức đều lập tức hóa thành hư vô. Về sau, không còn ai dám tìm tòi, cũng dần dần không còn ai dám đến gần Vực Sâu Không Đáy nữa.

Đây là lời miêu tả năm đó Thiên Diệp Ảnh Nhi đã nói với Vân Triệt.

Và đây là lần đầu tiên Vân Triệt thật sự nhìn thấy Vực Sâu Không Đáy trong truyền thuyết… sự tồn tại quỷ dị nhất, nguy hiểm nhất và cũng trống rỗng nhất thế gian.

Ở thế giới bên ngoài, sinh linh có tôn ti cấp bậc nghiêm ngặt. Nhưng trước Vực Sâu Không Đáy, con kiến và Thần Đế không hề có gì khác biệt.

Thân hình Hạ Khuynh Nguyệt đáp xuống bên rìa Vực Sâu Không Đáy, dưới tà váy nhuốm máu là sương mù xám trắng phiêu đãng vĩnh hằng. Nàng chỉ cần lùi lại một bước là sẽ rơi vào vực sâu, vĩnh viễn quy về hư vô.

- Khụ… khụ khụ…

Sau một quãng đường dài bỏ chạy, trạng thái của nàng chẳng những không hề hồi phục, ngược lại càng thêm suy yếu. Thân thể nàng khẽ run lên, mỗi một tiếng ho nhẹ thống khổ đều kèm theo bọt máu đỏ tươi.

Có thể tưởng tượng, việc Tử Khuyết Thần Vực bị phá vỡ đã gây ra trọng thương đáng sợ đến mức nào đối với nguyên khí của nàng.

Vân Triệt chậm rãi tiến lên… Thiên Diệp Ảnh Nhi không động, cũng không lên tiếng nữa.

Năm xưa, nàng từng chứng kiến tình cảm của Vân Triệt dành cho Hạ Khuynh Nguyệt. Những năm gần đây, mối hận của hắn đối với Hạ Khuynh Nguyệt, nàng cũng nhìn thấu.

Giờ đây, Hạ Khuynh Nguyệt đã không còn đường lui, và hiển nhiên cũng không định trốn chạy nữa. Dù kết cục hôm nay ra sao, chuyện này cũng nên do chính Vân Triệt kết thúc… trừ phi, Vân Triệt muốn nàng ra tay.

Cách mười trượng, Vân Triệt dừng bước, đôi mắt lạnh như băng chạm phải ánh mắt đã rõ ràng tan rã của Hạ Khuynh Nguyệt.

Khí tức của nàng đã yếu ớt đến mức gần như tuyệt mệnh. Thế giới này không có gió, nếu không, một cơn gió thoảng có lẽ cũng đủ khiến nàng ngã xuống.

Năm ấy mười sáu tuổi, tại Lưu Vân Thành, dưới tấm rèm đỏ, mấy lời nói nhẹ nhàng của nàng đã khắc sâu bóng hình nàng vào tâm hồn Vân Triệt… Khi xung quanh đều là ánh mắt lạnh lùng và trào phúng, người có tư cách khinh thường hắn nhất lại mang đến cho hắn sự ấm áp tận đáy lòng.

Những năm tháng ở Thương Phong Quốc, trong tiềm thức, hắn vẫn luôn theo đuổi bóng dáng của Hạ Khuynh Nguyệt.

Khi đó, cả hai bọn họ chắc chắn chưa từng nghĩ rằng chỉ sau hai mươi năm ngắn ngủi, họ lại đứng ở một vị diện và tầm cao như vậy, càng không thể ngờ sẽ đối mặt với nhau thế này.

Tầm mắt đã mông lung, nhưng hình ảnh phản chiếu trong đôi mắt nàng vẫn rõ ràng như thế. Nhìn Vân Triệt đứng yên bất động, Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nói:

- Lúc trước do dự, khiến ngươi suýt nữa bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để giết ta. Bây giờ, ngươi còn do dự điều gì?

Vân Triệt trầm giọng nói:

- Nếu muốn giữ mạng, ngươi có thể trốn về Phạm Đế Thần Giới, có thể trốn về Long Thần Giới, vì sao lại chọn nơi này?

Hạ Khuynh Nguyệt cười vô cùng bình thản, khí tức suy yếu vẫn toát ra đế uy ngạo nghễ:

- Ta thân là Nguyệt Thần Đế, lại khiến Nguyệt Thần Giới biến mất, đã không còn mặt mũi nào để tồn tại, lại càng khinh thường… dựa dẫm vào người khác mà sống.

Hai mắt Vân Triệt hơi nheo lại:

- Thật sao? Trước khi kết thúc, trả lời ta một câu hỏi cuối cùng.

- Ngươi hy vọng ta trả lời… năm đó không tiếc tự tay hủy diệt Lam Cực Tinh, là vì không muốn nó rơi vào tay các giới, nghênh đón vận mệnh càng bi thảm hơn. Như thế, trong lòng ngươi có thể chấp nhận được sao?

Nàng nhẹ nhàng nói.

Vân Triệt: “…”

Hạ Khuynh Nguyệt cười khẽ, tựa như hờ hững, tựa như trào phúng:

- Ngươi đã là Ma Chủ Bắc Vực, sao vẫn không chịu buông bỏ chút ngây thơ cuối cùng đó vậy.

- Thân là Nguyệt Thần Đế, hủy diệt Lam Cực Tinh chẳng qua chỉ là một lựa chọn đơn giản sau khi cân nhắc thiệt hơn. Phải tự tay xử quyết ngươi… cũng là như thế. Do dự vì tình cảm là sự yếu đuối và sơ hở mà một đế vương không nên có nhất. Đến bây giờ ngươi vẫn không hiểu sao?

Ánh mắt, giọng nói của Vân Triệt không có một chút hơi ấm nào:

- Câu trả lời rất tốt, ta vô cùng hài lòng. Nể tình chúng ta từng là phu thê, và ngươi cũng đã cứu mạng ta mấy lần, ta sẽ ban cho ngươi một cái chết nhanh gọn.

- Vĩnh biệt, Nguyệt… Thần… Đế!

Bàn tay hắn nâng lên, ngón tay bùng lên hỏa diễm.

Đúng lúc này, Hạ Khuynh Nguyệt vốn khí tức suy yếu sắp tắt lại đột nhiên lóe lên tử quang, trong nháy mắt thoát khỏi sự áp chế huyền khí của Vân Triệt, lao về phía vực sâu xám trắng phía sau.

Đuôi mày Vân Triệt giật mạnh, thân hình hắn đột ngột lao tới, đuổi theo Hạ Khuynh Nguyệt đang rơi xuống, định thiêu chết nàng giữa không trung.

Phía sau hắn vang lên một tiếng kêu khẽ, đồng thời một luồng kim quang đột nhiên bắn tới, quấn chặt ngang hông hắn, kéo mạnh hắn về ngay khoảnh khắc trước khi hắn kịp đánh ra hỏa diễm.

- Không được tới gần!

Giọng nói của Thiên Diệp Ảnh Nhi thoáng một tia run rẩy.

Mặc dù nàng biết Vân Triệt sẽ không thật sự rơi xuống, mà chỉ muốn đuổi theo để tự tay thiêu chết Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng nỗi sợ hãi đột ngột dâng lên trong lòng khiến tâm hồn nàng đến giờ vẫn còn run rẩy kịch liệt.

Giữa màu xám trắng vô tận, trong vực sâu có thể nuốt chửng cả Chân Thần, một bóng đỏ cô độc rơi xuống, giọng nói của nàng xuyên qua từng tầng sương trắng, vang vọng trong thế giới trống rỗng này:

- Vân Triệt, ngươi hãy nhớ kỹ. Không thể giết ngươi và Thiên Diệp, là điều hối hận lớn nhất đời này của ta. Mà ta… cuối cùng… cũng không chết trong tay ngươi…

Lời nói cuối cùng vẫn tàn nhẫn tuyệt tình như trước.

Nàng chậm rãi nhắm mắt lại.

Sinh mệnh đang trôi đi, cảm giác đang tiêu tán, ngay cả thế giới cũng dần dần biến mất.

Sứ mệnh của ta…

Ý nghĩa mà ta được tạo ra…

Cuối cùng… cũng đã…

Cuối cùng cũng có…

Một chút tiếc nuối…

Và một chút không nên có…

Lưu luyến không nên có…

Bóng dáng màu đỏ tan biến trong Vực Sâu Không Đáy, khí tức của Hạ Khuynh Nguyệt biến mất, hoàn toàn, triệt để biến mất khỏi đất trời, tan biến khỏi thế giới hỗn độn.

Vân Triệt đứng bên rìa Vực Sâu Không Đáy, lạnh lùng nhìn vùng bạch quang vô tận… Hạ Khuynh Nguyệt bị hắn trọng thương, bị hắn đẩy vào Vực Sâu Không Đáy, nhưng xét cho cùng, không phải do chính tay hắn kết liễu, coi như là một tiếc nuối nho nhỏ.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:

- Quả nhiên. Từ lúc nàng ta đáp xuống đây, ta đã biết nàng ta sẽ chọn cách này để kết thúc, xem như đã giữ lại tôn nghiêm của một Nguyệt Thần Đế ở mức độ lớn nhất.

Thiên Diệp Ảnh Nhi khép mi:

- Nhưng ta hơi tò mò. Y phục của Nguyệt Thần Đế đều là màu tím, hôm nay nàng ta lại mặc một thân hồng y kỳ quái, còn không có thần văn. Ngươi có nghĩ ra nguyên nhân không?

- Không biết.

Vân Triệt thuận miệng đáp một câu, rồi quay người đi:

- Đi thôi.

Thịch!

Vừa bước ra một bước, trái tim hắn đột nhiên nảy lên một cái vô cùng kịch liệt, kịch liệt như bị một cây búa tạ vạn quân hung hăng nện vào, khiến bước chân hắn cũng sững lại tại chỗ.

- Sao vậy?

Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc mắt một cái đã nhận ra sự khác thường của hắn.

- Không có gì.

Vân Triệt trả lời, nhưng tay hắn lại bất giác đặt lên ngực.

Sao thế này?

Tại sao lại đột nhiên có một cảm giác trống rỗng kỳ quái như vậy.

Giống như một phần sinh mệnh… bị cưỡng ép khoét đi.

Năm ngón tay hắn siết chặt trước ngực, hồi lâu sau, cảm giác quỷ dị đột ngột xuất hiện này mới chậm rãi tan đi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi không lập tức đi theo Vân Triệt mà đột nhiên quay đầu, thoáng nhìn về phía Vực Sâu Không Đáy.

Trong đầu nàng hiện về những lần gặp gỡ Hạ Khuynh Nguyệt, tất cả những hình ảnh đã xảy ra. Đôi mày vàng của nàng khẽ nhíu lại, không biết vì sao, trong lòng nàng luôn có một cảm giác thật vi diệu.

Hạ Khuynh Nguyệt… dường như muốn chết?

Trước khi Nguyệt Thần Giới bị Vĩnh Ám Ma Tinh làm nổ tung, trong đôi mắt tím kia dường như đã mang theo tử chí mơ hồ.

Thế nhưng, suy nghĩ hiển nhiên không hợp lẽ thường, càng không có lý do này nhanh chóng bị nàng gạt đi. Nàng dời mắt, nhìn về phía Độn Nguyệt Tiên Cung trên không trung.

Theo khí tức của Hạ Khuynh Nguyệt hoàn toàn biến mất, Độn Nguyệt Tiên Cung cũng trở thành vật vô chủ.

Ngón tay nàng điểm nhẹ, theo một tia huyền quang lóe lên, Độn Nguyệt Tiên Cung đã bị nàng thu vào không gian tùy thân.

Tuy đây vốn là vật của Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng là huyền chu nhanh nhất Đông Thần Vực, để mất ở nơi này chẳng phải quá đáng tiếc sao.

Phía trước, Vân Triệt quay lưng về phía nàng, chậm rãi giơ tay lên, giữa năm ngón tay xòe ra là… Luân Hồi Kính mà hắn đã rất lâu không lấy ra.

Trên mặt kính mộc mạc không chút ánh sáng, lại hiện ra vài vết nứt.

Vết nứt?

Sao lại thế này?

Luân Hồi Kính luôn được đặt trong Thiên Độc Châu, đã bao nhiêu năm chưa từng động đến, sao lại xuất hiện vết nứt?

Nó chính là Huyền Thiên Chí Bảo! Lẽ ra phải là thứ mà ngay cả lực lượng Chân Thần cũng khó lòng phá hủy, sao lại đột nhiên xuất hiện vết nứt…

Thế nhưng, trong con ngươi đang co lại của hắn, những vết nứt kia lại đang từ từ khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được… sau vài giây đã hoàn toàn biến mất, trở lại nguyên vẹn.

Tựa như vết nứt vừa rồi chỉ là ảo giác do tầm mắt hoảng hốt.

“…” Vân Triệt nhíu mày thật sâu, trầm mặc hồi lâu vẫn không tìm ra manh mối, bèn trực tiếp thu hồi, không nghĩ thêm nữa. Lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn đột nhiên lóe lên hắc quang. Trụ Hư Tử, kẻ đầu sỏ, và Hạ Khuynh Nguyệt, kẻ đã hạ độc thủ… Hai mối hận lớn nhất, một kẻ đã bị hắn hủy diệt tận gốc, một kẻ đã bị hắn đẩy vào Vực Sâu Không Đáy, vĩnh viễn tan biến.

Những kẻ còn lại, sẽ đơn giản hơn nhiều

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!