Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1747: CHƯƠNG 1746: BĂNG TÂM (HẠ)

Ba đoạn hình ảnh trong hình chiếu này đều không dài, tuyệt đối không phải là toàn bộ ký ức của những người trong cuộc. Hiển nhiên, rất nhiều hình ảnh không cần thiết đã bị xóa đi.

Thế nhưng, nó đã tái hiện một cách trọn vẹn trước mắt thế nhân chân tướng sự việc, từ lúc Ma Đế ôm hận quay về cho đến khi nàng quyết ý rời đi.

Vô số tinh giới, vô số huyền giả của Đông Thần Vực như vừa trải qua một cơn đại mộng hoang đường.

Bọn họ thật sự không ngờ, đằng sau kiếp nạn đỏ thẫm lại ẩn giấu một chân tướng kinh hoàng đến thế... Kiếp Thiên Ma Đế trong truyền thuyết viễn cổ vẫn còn sống, hơn nữa đã từng xuất hiện ở thời đại này.

Nàng chỉ cần một ngón tay, một ý niệm là có thể hủy thiên diệt thế. Thần Chủ hay Thần Đế, dưới tay nàng cũng chỉ như cát bụi, như con kiến.

Vậy mà, trong mấy tháng nàng quay về, Thần Giới không hề xảy ra tai họa nào, thậm chí còn không ai hay biết chuyện nàng đã trở lại.

Tất cả là vì Vân Triệt.

Nàng chính là vì Vân Triệt mà lựa chọn rời đi...

Hóa ra trong mấy tháng ngắn ngủi ấy, toàn bộ Đông Thần Vực, toàn bộ Thần Giới đều đang chênh vênh bên bờ vực sâu luyện ngục.

Là Vân Triệt đã cứu vớt bọn họ, cứu vớt toàn bộ Thần Giới, cứu vớt vạn linh thế gian từ bờ vực luyện ngục trở về... Bằng không, nếu Ma Đế mang đầy hận thù, nếu Ma Thần quay lại, với mối oán hận của Ma Đế và Ma Thần đối với hậu duệ Thần tộc, Đông Thần Vực hiện giờ có lẽ đã sớm không còn tồn tại. Dù bọn họ không chết cũng sẽ vĩnh viễn sống trong địa ngục của sự sợ hãi và nô dịch.

Trong hình chiếu, bọn họ thấy rất nhiều Thần Đế, thấy một đám cường giả Vương giới và Giới Vương thượng vị uy danh chấn thế của Đông Thần Vực, Tây Thần Vực, Nam Thần Vực... Nhưng không một ai trong số những người này công bố chân tướng cho thế gian.

Trước khi Ma Đế rời đi, có thể là vì mệnh lệnh của nàng, có thể lý giải là để không gây hoảng loạn cho các giới.

Nhưng sau khi Ma Đế rời đi, khi kiếp nạn đã hoàn toàn được hóa giải thì sao...

Vì sao “chân tướng” mà bọn họ biết lại là những Thần Đế, Thần Chủ từng run rẩy quỳ gối cầu xin trước mặt Ma Đế, từng bám riết lấy cọng cỏ cứu mạng Vân Triệt, đã hợp lực lấp lại vết nứt đỏ thẫm!?

Còn nhân cơ hội đánh Tà Anh ra ngoài Hỗn Độn?

Nực cười thay... trong đoạn hình chiếu đầu tiên, quá trình và kết quả của việc các Thần Chủ hợp lực công kích vết nứt đỏ thẫm đã hiện ra rành rành. Lực lượng Thần Chủ cường đại của bọn họ, dù liên hợp với quy mô khoa trương như thế, trước vết nứt đỏ thẫm cũng chỉ như kiến càng lay cây, hoàn toàn vô dụng!

Làm sao có thể là bọn họ đã lấp lại vết nứt đỏ thẫm được chứ!

Thế mà không hề có nửa chữ nào về công lao cứu thế của Vân Triệt! Càng chưa từng có ai nghe qua bốn chữ “Cứu Thế Thần Tử”.

Tất cả bọn họ đều nhớ rất rõ, ngày vết nứt đỏ thẫm biến mất, thứ chờ đợi Vân Triệt lại chính là lệnh truy sát được tất cả Vương giới công khai ban bố!

Nhất là Trụ Thiên Thần Đế, kẻ trong hình chiếu đã liên tục cúi đầu trước Vân Triệt, hết lần này đến lần khác gọi hắn là “Cứu Thế Thần Tử”, lại công khai treo thưởng một cái giá khiến người ta không thể kháng cự, cổ động toàn bộ Đông Thần Vực, thậm chí cả hạ giới cùng vây giết Vân Triệt.

Chuyện sau đó thì ai ai cũng biết... Để ép Vân Triệt ra mặt, huyền chu của vô số Vương giới, tinh giới thượng vị đã tiến vào hạ giới, áp sát tinh cầu nơi Vân Triệt sinh ra... Sau đó, tinh cầu kia tan thành tro bụi, Vân Triệt nhờ Ngâm Tuyết Giới Vương liều chết cứu giúp mới trốn thoát, chạy vào Bắc Thần Vực.

Bất kể trong lòng đang dâng trào cảm xúc gì, bọn họ đều cảm thấy tâm hồn và nhận thức của mình bị một thứ gì đó lạnh như băng đảo lộn hoàn toàn. Bọn họ cảm thấy mình giống như một đám bò sát ngu xuẩn ti tiện, bị những kẻ mà mình hằng ngưỡng vọng lừa gạt, sắp đặt, đùa bỡn...

Hình chiếu vẫn chưa kết thúc, đoạn thứ tư nhanh chóng hiện ra.

Nhưng lần này, là hình ảnh mà tất cả mọi người đều chưa từng thấy.

Trong hình là bóng dáng ngạo nghễ của Kiếp Thiên Ma Đế, xung quanh hoàn toàn tăm tối. Mơ hồ có thể thấy sương mù hắc ám đang lơ lửng.

Dù là huyền giả Đông Thần Vực hay ma nhân Bắc Thần Vực, chỉ cần liếc mắt là nhận ra đây chính là không gian hắc ám của Bắc Thần Vực.

Ánh mắt Kiếp Thiên Ma Đế nhìn về phương xa trong bóng tối, gương mặt tràn ngập vẻ thê lương, nàng chậm rãi nói:

- Năm đó, ta thành tâm gặp Mạt Ách của Thần tộc, lại bị hắn ám toán. Thủ đoạn ti tiện rõ ràng như vậy, nhưng ghi chép đương thời lại chỉ toàn lời tán tụng hắn... Ha, thật quá nực cười.

- Nếu không phải vì Vân Triệt... Nếu không phải không muốn cái tên Tà Thần của Nghịch Huyền bị ta làm cho ô uế, ta thật sự rất muốn... vĩnh viễn xóa sổ khỏi thế gian này tất cả những kẻ kế thừa lực lượng và ý chí của Thần tộc!

Nàng từ từ giơ tay, chỉ về phía bóng tối vô tận:

- Nhìn những hậu duệ hắc ám này xem, bọn họ giống như súc vật bị giam cầm cả đời trong chiếc lồng hắc ám, chỉ cần dám bước ra một bước, sẽ bị tất cả những kẻ kế thừa ý chí Thần tộc đuổi giết.

- Nếu tàn bạo là tội, giết chóc là tội, áp bức là tội... Vậy tội này rốt cuộc là do ai gây ra? Mà những kẻ gây ra tội, gây ra ác, gây ra bạo lực này lại vẫn luôn tuân theo cái gọi là chính đạo và nhân danh thiên đạo!

- Những sinh linh ngu xuẩn bị mê muội này, bọn họ dường như chưa bao giờ thực sự nghĩ xem, ma rốt cuộc ác ở chỗ nào. Cái ác của ma đối với bọn họ còn không bằng một phần nghìn... một phần vạn cái ác của bọn họ đối với ma nhân!

- Nếu “Ma” có nghĩa là ác, vậy thì ai... mới là “Ma” chân chính!

Những lời nàng nói như đang chất vấn, nhưng lọt vào tai các huyền giả Đông Vực lại từng chữ chấn động tâm can, từng chữ xuyên thấu linh hồn.

Ma ác ở đâu? Rốt cuộc đã gây ra tai họa gì cho bọn họ?

Dưới câu “chất vấn” này, bọn họ đột nhiên ngẩn người...

Hiện tại, Đông Thần Vực đang phải đối mặt với một ma kiếp vô cùng đáng sợ.

Nhưng trong lịch sử Thần Giới, loại ma kiếp này chưa bao giờ tồn tại, cũng chưa từng có ghi chép nào.

Thế nhưng, từ khi sinh ra, nhận thức của họ đã được dạy dỗ rằng ma là dị đoan trời đất không dung, là hiện thân của cực đoan, tội ác, là sinh linh hắc ám tàn bạo. Tru sát ma nhân chính là diệt trừ tội ác, gặp ma là giết, đó là chức trách của mỗi huyền giả.

Đây là nhận thức cơ bản nhất, cũng tự nhiên như việc con người có nam có nữ, như nước với lửa không dung.

Sẽ không ai đi chất vấn... bởi vì chất vấn là một hành động ngu ngốc nực cười, thậm chí là một loại tội lỗi.

Ma nhân rốt cuộc ác ở đâu? Đã từng lưu lại tội ác không thể tha thứ nào trên thế gian? Đã gây ra bao nhiêu tai ương tội lỗi chồng chất... Bọn họ hoàn toàn không nghĩ ra được.

Bởi vì đó là nhận thức và tín niệm mà các Vương giới, vô số tinh giới thượng vị đã phổ cập cho thế gian, không cần lý do.

Ngược lại, Bắc Thần Vực, chỉ trong trăm vạn năm, đời này qua đời khác, dưới sự áp bức và tiêu diệt đến cùng của ba phương Thần Vực, chỉ có thể vĩnh viễn co mình trong chiếc lồng giam.

Mà theo sự suy giảm của âm khí hắc ám, “lồng giam” dần thu hẹp lại, vì tranh đoạt lãnh thổ và tài nguyên ngày càng ít ỏi, bọn họ không thể không lao vào những cuộc tranh đoạt và tự tàn sát lẫn nhau không hồi kết. Mỗi năm đều có vô số ma nhân vì thế mà bỏ mạng.

Đối mặt với một Bắc Vực như thế, người đời đều mắt lạnh chế giễu, hả hê trên nỗi đau của người khác, cho rằng bọn họ đáng phải chịu như vậy, cho rằng đây là công lao từ sự nỗ lực của các Vương giới, của tất cả bọn họ.

Giờ nghĩ lại, trong trăm vạn năm này, số ma nhân chết dưới sự áp bức của nhân loại là một con số khổng lồ không cách nào tưởng tượng nổi.

Nếu giết người là ác, áp bức là ác, vậy thì, cái ác mà ba phương Thần Vực đã gây ra cho Bắc Thần Vực chính là muôn đời khó chuộc.

- Mà ta, thân là Đế của Ma tộc, lại sắp vì một đám người đời ti tiện đối xử với hậu duệ ma tộc như thế mà lựa chọn hy sinh bản thân và những tộc nhân cuối cùng của mình, ha... thật quá nực cười, quá hoang đường!

Nàng cười lạnh như băng, nụ cười bi thương và châm chọc đến tột cùng.

Liên tưởng đến “chân tướng” mà trước đó bọn họ được biết cùng với chân tướng mà hôm nay họ tận mắt chứng kiến... Đúng vậy, quá nực cười.

Kiếp Thiên Ma Đế chậm rãi chuyển mắt, ánh mắt nàng đối diện trực tiếp với tất cả mọi người, như muốn đâm thủng tròng mắt và tâm hồn của mỗi người.

Ánh mắt này chứng tỏ nàng biết mình đang bị huyền ảnh thạch ghi lại tất cả, nhưng nàng không hề ngăn cản.

- Ba ngày sau, là lúc ta rời đi. Ta vừa đến Thái Sơ Thần Cảnh gặp Tà Anh, bảo nàng ba ngày sau hãy ẩn mình bên cạnh Vân Triệt.

- Hiện giờ, những kẻ ở đây gọi Vân Triệt là Cứu Thế Thần Tử, cũng thề với ta rằng sẽ trọn đời ghi khắc công ơn cứu thế của hắn. Hừ, nhưng ta quá hiểu sự bẩn thỉu của nhân tính, nhất là với những kẻ thượng vị này, sao chúng có thể chấp nhận có người sở hữu uy danh cao hơn bản thân và một tương lai chắc chắn sẽ vượt qua mình.

- Ta lo rằng sau khi ta đi, bọn chúng sẽ đột nhiên trở mặt, không những che giấu công ơn cứu thế của hắn trước mặt người đời, mà ngược lại còn hãm hại hắn... Ân tình ư, chính đạo ư, thiện niệm ư! Đối với chúng, địa vị, lợi ích, uy danh mới là tất cả! Vì những thứ đó, bất cứ chuyện ti tiện bẩn thỉu nào chúng cũng có thể làm ra.

- Hy vọng tất cả đây chỉ là những suy nghĩ bi quan của ta.

- Hy vọng, sự tồn tại của Tà Anh sẽ khiến bọn chúng không dám bộc lộ ra bộ mặt dơ bẩn nhất kia. Đây cũng là lý do duy nhất khiến ta có thể yên tâm trước khi rời đi.

Ánh mắt của Kiếp Thiên Ma Đế trở nên khác thường, giọng nói cũng chậm lại:

- Nhưng mà... nếu như tất cả thật sự diễn ra theo kết cục tồi tệ nhất, thậm chí... còn là kết cục bi thảm hơn cả những gì ta tưởng tượng, ngươi cũng nhất định sẽ cứu vớt và bảo vệ hắn, đúng không?

Không có âm thanh nào đáp lại nàng, và đúng lúc này, hình chiếu cũng hoàn toàn khép lại.

Đông Thần Vực chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Mọi người như vừa bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng... Sau khi tỉnh lại, cả thế giới dường như đã thay đổi, toàn thân không ngừng đổ mồ hôi lạnh.

Kiếp nạn đỏ thẫm là vì Vân Triệt mà biến mất, cũng chính hắn đã cứu vớt toàn bộ Thần Giới khỏi... một kiếp nạn diệt vong vốn không thể hóa giải, thậm chí không có lấy một tia sức lực để chống cự.

Mà hoàn toàn không phải là những Thần Chủ, Thần Đế kia!

Kiếp Thiên Ma Đế, vị Đế Vương của... ma, kẻ tượng trưng cho tội ác thuần túy, trời đất không dung trong nhận thức của bọn họ, lại vì phàm linh đương thời mà cam nguyện cùng tộc nhân vĩnh viễn rời khỏi Hỗn Độn.

Công lao cứu thế của Vân Triệt không hề được thế gian biết đến, hắn bị chính những người biết chân tướng truy sát, bị hủy diệt tinh cầu quê hương, bị sự tuyệt vọng đẩy vào Bắc Thần Vực... Cuối cùng, những kẻ đó lại ôm tất cả công lao về mình.

Còn bọn họ, những huyền giả của Đông Thần Vực này, lại giống như một lũ hề bị nuôi trong chuồng, vẫn dùng ánh mắt sùng bái nhất để ngưỡng vọng những kẻ đó, hoan hô ca tụng những kẻ đó, hưởng ứng hiệu lệnh tru sát mà những kẻ đó đưa ra, phỉ nhổ Vân Triệt, người đã cứu vớt vạn linh Thần Giới...

Châm chọc?

Phẫn nộ?

Bi ai?

Mê mang?

Không...

Khi tâm hồn bị va đập quá kịch liệt, khi nhận thức bị đảo lộn hoàn toàn, ý thức của bọn họ chỉ còn lại sự trống rỗng... bên trong sự trống rỗng là tín niệm đang rạn nứt và sụp đổ.

Vân Triệt trong cuộc chiến Phong Thần năm đó, Vân Triệt một mình đối mặt với Kiếp Thiên Ma Đế trong hình chiếu, hắn chói mắt biết bao, thần quang trong mắt hắn tựa như sao trời.

Mà Vân Triệt sau khi trở về, hắn đáng sợ đến nhường nào... Không chút thương hại huyết tẩy Trụ Thiên, không chừa đường sống giáng tai họa xuống vạn giới Đông Vực.

Vào khoảnh khắc này, họ đột nhiên hiểu ra một cách bi ai.

Hắn đã hoàn thành thánh cử vĩ đại nhất thế gian này. Nói không hề khoa trương, mỗi một người đương thời, nhất là những người ở Thần Giới kế thừa lực lượng Thần tộc, đều nợ hắn một mạng.

Ấy vậy mà lại lập tức nhận phải sự “báo đáp” ti tiện nhất, tàn nhẫn nhất.

Mà bọn họ, những người được hắn cứu, lại trở thành đồng lõa đẩy hắn xuống vực sâu.

Gương mặt, ánh mắt của tất cả huyền giả Đông Vực đều hiện lên vẻ đờ đẫn sâu sắc, họ muốn tin rằng đây chỉ là một giấc mộng hoang đường đến không thể hoang đường hơn... Tín niệm của họ đang tan vỡ, nhận thức đang sụp đổ, hình tượng của những kẻ mà họ vẫn luôn sùng kính tín ngưỡng càng sụp đổ trời long đất lở.

Còn các huyền giả hắc ám của Bắc Thần Vực, sát khí cùng lệ khí trên người họ đang dần tiêu tán, cảm xúc cũng đang vỡ òa. Một khắc trước, gương mặt vẫn còn hung thần ác sát, giờ phút này lại lệ tuôn như suối, không cách nào kìm nén.

Ma Đế hy sinh bản thân để thành toàn cho muôn dân.

Ma Chủ dùng sức một người cứu vớt thế gian.

Thần Giới có được sự yên bình hôm nay đều là nhờ vào ma!

Mà những lời nói của Kiếp Thiên Ma Đế càng khiến nỗi bi thương, thống khổ đã tích tụ qua vô số thế hệ trong lòng họ như vỡ đê...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!