Trong giọng nói của con giao long đực mang theo hận ý và sát ý sâu sắc, dường như xem loài người là kẻ thù không đội trời chung. (… Hiển nhiên, muốn dùng lời nói để giao thiệp với chúng rồi rời đi là chuyện hoàn toàn không thể.)
- Mau chạy đi… Có thể chạy bao xa thì chạy!
Khí tức cường đại toát ra từ hai con giao long khiến tiểu tiên nữ cảm thấy một mối nguy cơ to lớn. Nàng vừa phất tay, một luồng khí lạnh như băng đã đẩy Vân Triệt ra rất xa. Cùng lúc đó, toàn thân nàng băng hoa lượn lờ, nghênh đón đòn tấn công của cặp giao long đực cái.
- Tiểu tiên nữ!
Lực đẩy của tiểu tiên nữ vốn không phải là thứ Vân Triệt có thể chống cự. Trong tiếng hét lớn, hắn bị luồng khí đẩy xa hơn mười dặm mới ngã xuống, đồng thời cũng thoát khỏi phạm vi công kích của hai con giao long. Phía trước, từng trận nổ vang kinh thiên động địa truyền đến.
Hai con giao long khổng lồ uốn lượn trên không, từng trận gầm rống chấn động đất trời. So với thân thể vĩ đại của chúng, tiểu tiên nữ chỉ như một bóng tuyết bé nhỏ, tựa hồ điệp xuyên hoa lượn lờ giữa chúng.
Hai con giao long có kích thước và ngoại hình tương đương, một đực một cái, trông như một cặp phu thê. Chúng đồng thời há to cái miệng khổng lồ, phun ra một cơn lốc xoáy cuồng bạo. Cơn lốc ban đầu chỉ rộng vài trượng, nhưng trong quá trình quét tới đã nhanh chóng phình to, trong nháy mắt đã rộng đến mấy trăm trượng. Hai cơn lốc xoáy một trước một sau, mang theo lực xé rách vô cùng khủng bố cuốn về phía tiểu tiên nữ.
Lúc Vân Triệt ngẩng đầu lên, hắn liền trông thấy cảnh tượng này, hai mắt nhất thời trợn trừng, trái tim như ngừng đập… Giữa hai cơn lốc xoáy tựa như che trời lấp đất ấy, thân thể yêu kiều của tiểu tiên nữ chẳng khác nào một chiếc lá nhỏ nhoi.
Tiểu tiên nữ nhẹ nhàng bay lên, sau đó thân thể bắt đầu xoay tròn. Tốc độ xoay của nàng rất chậm, thướt tha uyển chuyển tựa hồ điệp lượn múa, nhưng trong động tác xoay tròn ung dung mỹ lệ ấy lại cuốn theo một cơn lốc xoáy khổng lồ không hề thua kém của giao long… Hơn nữa, đó còn là một cơn lốc xoáy băng giá lạnh thấu xương.
Ầm!!!
Một tiếng nổ vang tựa sấm sét kinh thiên động địa vang vọng khắp bầu trời.
Ba cơn lốc xoáy va chạm giữa không trung, không gian lập tức điên cuồng rung chuyển, những ngọn đồi bên dưới lập tức bị cuồng phong san thành bình địa. Vài cây khô đã cắm rễ trăm năm, ngàn năm bị cuốn phăng lên cao, văng đi không biết nơi nào. Đất vàng bị hất tung lên thành mảng lớn, che khuất cả mặt trời. Ngay cả Vân Triệt ở cách đó hơn mười dặm cũng bị một luồng khí đột ngột ập tới làm cho lộn nhào trên mặt đất. Hắn phải dùng sức ôm chặt một tảng đá lớn mới không bị thổi bay đi.
Luồng khí hỗn loạn khủng bố sinh ra từ vụ va chạm của những cơn lốc xoáy giằng co rất lâu không tan. Vân Triệt ở sát rìa trận cuồng phong này cũng đã hoàn toàn không thở nổi, còn tiểu tiên nữ lại đang ở chính trung tâm… Vân Triệt gắng gượng ngẩng đầu giữa luồng khí hỗn loạn, nhìn về phía tiểu tiên nữ trên không trung. Thân thể yêu kiều của nàng vẫn ung dung xoay tròn, vị trí không hề dịch chuyển chút nào. Hai cơn lốc xoáy của giao long đã bị cơn lốc huyền lực của nàng chặn đứng ở ngoài hai mươi trượng, không thể chạm đến thân thể nàng, ngược lại còn bị nàng đẩy lùi ra xa.
Nói cách khác, một mình đối mặt với hai con giao long Thiên Huyền đỉnh phong, nàng lại không hề rơi xuống thế yếu!
Vân Triệt thở phào một hơi thật dài. Đúng lúc này, hắn chợt thấy phía trên đầu mình, một bóng đen bị luồng khí hỗn loạn hất văng ra. Bóng đen đó khiến đồng tử của Vân Triệt hơi co lại…
Phong Bạo Liệt Ưng!!
Phong Bạo Liệt Ưng sau khi bay hết tốc lực suốt ba giờ đã hoàn toàn kiệt sức, lại gặp phải cơn bão dữ dội này thổi quét, hiển nhiên đã ngất đi. Vân Triệt không chút do dự, nhảy vọt lên cao, túm lấy một bên móng vuốt của Phong Bạo Liệt Ưng, sau đó huyền lực thả lỏng, dựa vào sức nặng của trọng kiếm sau lưng mà nhanh chóng rơi xuống, đáp xuống sau một tảng đá lớn đủ để che chắn luồng khí hỗn loạn.
Phong Bạo Liệt Ưng không biết đã ngất hay đã chết, sau khi bị Vân Triệt kéo xuống vẫn không có động tĩnh gì. Vân Triệt một bước đạp lên thân thể nó, sau đó liếc nhìn vật lóe lên ánh kim loại trên móng vuốt của nó.
- Quả nhiên ở trên người nó!
Vân Triệt vui mừng khôn xiết, nhanh chóng tiến lên gỡ vật đó từ móng vuốt nó xuống. Tuy rằng trải qua bao trắc trở như vậy, mặt dây chuyền vẫn vẹn nguyên không chút tổn hại, sợi dây của nó cũng không biết làm từ chất liệu gì, mềm mại như tơ lụa mà cũng không hề bị hư hại.
Vân Triệt cẩn thận mở mặt dây chuyền ra, nhìn vào thấu kính nhỏ bên trong, xác nhận nó cũng không bị tổn hại, hắn mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại một lần nữa đeo mặt dây chuyền lên cổ.
- Thứ ngươi muốn tìm đã tìm được rồi, còn không mau đi, ở lại đây chờ chết sao?
Giọng Mạt Lỵ vang lên đầy lo lắng.
- Không được! Tiểu tiên nữ còn đang ác chiến với hai con giao long, sao ta có thể đi được!
Vân Triệt ló đầu ra từ sau tảng đá lớn, nhìn về phía tiểu tiên nữ, kiên quyết nói.
- Ngu xuẩn! Trận chiến ở cấp bậc này vốn không phải thứ ngươi có thể can thiệp! Nàng ta cuối cùng dù thắng hay bại, sống hay chết, cũng không phải chuyện ngươi có thể nhúng tay vào! Ngươi ở lại đây ngoài việc tự đẩy mình vào nguy hiểm, thì có thể giúp được gì cho nàng ta?
Vân Triệt cắn răng nói:
- Ta biết ta không giúp được gì cho nàng, nhưng nàng vì ta mới gặp phải hai con giao long này. Nếu để nàng rơi vào nguy hiểm mà ta lại bỏ đi, cả đời này ta sẽ không thể nào coi trọng bản thân được nữa. Hơn nữa, nơi này là trung tâm của Tử Vong Hoang Nguyên, xung quanh đều là huyền thú Địa Huyền Cảnh, thậm chí là Thiên Huyền Cảnh, ta tùy tiện đụng phải một con cũng là chín chết một sống, ta có thể trốn đi đâu được?
Lời nói này của Vân Triệt khiến Mạt Lỵ không cách nào phản bác.
Cơn lốc xoáy giằng co suốt nửa khắc đồng hồ cuối cùng cũng tan biến. Trên bầu trời, giọng nói của con giao long đực vang lên:
- Hóa ra là một nhân loại đã nửa bước chân vào Vương Huyền Cảnh, thảo nào dám cả gan đến đây nhòm ngó bảo tàng của Long Thần. Nhưng ngươi đã đến đây rồi thì đừng hòng rời đi!
Giọng tiểu tiên nữ lạnh lùng đáp:
- Ta chẳng qua chỉ ngẫu nhiên đi ngang qua đây, vốn không biết bảo tàng Long Thần gì cả, càng không có ý định xúc phạm đến các ngươi.
Giọng con giao long cái phẫn nộ truyền đến:
- Im miệng! Loài người các ngươi đều là một lũ sinh linh đê tiện, hiểm ác! Năm đó, cũng vì phu thê chúng ta nhất thời không đành lòng mà tha cho một nhân loại xâm nhập nơi này, ba tháng sau, hắn đã dẫn theo mấy chục người đến đây… còn giết chết đứa con duy nhất của chúng ta! Sai lầm tương tự, chúng ta tuyệt đối sẽ không tái phạm… Nhân loại, chịu chết đi!
Lực lượng của hai con giao long đều thuộc hệ phong. Khi sức mạnh của chúng được giải phóng, không gian xung quanh phong vân biến ảo, cát bay đá chạy, thanh thế to lớn khiến cả khu vực trung tâm Tử Vong Hoang Nguyên đều âm thầm run rẩy. Đám huyền thú ở khu vực gần đó đều bị đánh thức khỏi giấc ngủ hoặc sự yên tĩnh, sợ hãi bỏ chạy đến nơi chúng cho là an toàn. Dù vậy, chúng vẫn không dám gầm rú, ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ run rẩy nhìn về phía bóng rồng khổng lồ trên trời cao từ xa.
- Băng Vân Lĩnh Vực!
Theo tiếng quát khẽ của tiểu tiên nữ, không gian ba trăm trượng xung quanh nàng tức thì biến thành một màu băng lam. Trong lĩnh vực băng lam khổng lồ này, băng sương đầy trời lặng lẽ rơi xuống, nguyên tố thủy trong không khí bị ngưng tụ thành vô số bông tuyết, cả mặt đất được phủ lên một lớp tuyết trắng. Thân thể hai con giao long bắt đầu bị bao phủ bởi một lớp băng ngày càng dày, hành động trở nên chậm chạp, ngay cả cơn lốc cũng như bị đông cứng lại, tiếng gào thét không còn thê lương như trước.
- Lĩnh vực… Lại là lĩnh vực!
Vân Triệt buột miệng kinh hô.
Lĩnh Vực Kỹ, là huyền kỹ cường đại trong truyền thuyết mà ít nhất phải đạt đến Vương Huyền Cảnh mới có thể thi triển. Một khi lĩnh vực được hình thành, tất cả mọi thứ trong phạm vi lĩnh vực đều trở thành nguyên tố có lợi cho người thi triển, thậm chí hoàn toàn bị người đó sử dụng. Lĩnh vực cũng được chia làm nhiều loại, có loại công kích, loại phòng ngự, loại tăng phúc, loại khống chế, loại uy hiếp…
Mà tiểu tiên nữ còn chưa hoàn toàn bước vào Vương Huyền Cảnh, lại đã có thể phát động Lĩnh Vực Kỹ!
Trong Băng Vân Lĩnh Vực, hàn khí, tuyết bay, băng sương… đều giúp tăng cường năng lực của tiểu tiên nữ ở mức độ nhất định, đồng thời cũng làm giảm tốc độ hành động và cường độ công kích của hai con giao long. Lúc này, trên tay tiểu tiên nữ đã xuất hiện một thanh trường kiếm tựa như được ngưng tụ từ băng tuyết. Thân hình nàng vừa động, lam quang chợt lóe, đâm thẳng về phía con giao long đực.
Keng!!
Tiếng va chạm kịch liệt đó, Vân Triệt ở cách hơn mười dặm vẫn nghe rõ mồn một. Mặc dù giao long không giống Viêm Long là chân long mang huyết mạch rồng hoàn chỉnh, mà chỉ là á long mang bảy phần huyết mạch rồng, nhưng dù sao cũng là rồng, thân thể có độ cứng rắn gần với chân long. Dưới một kiếm này của tiểu tiên nữ, suýt nữa đã chém đứt một chiếc vảy bạc của con giao long đực.
Nhưng vảy bị thương đủ để khiến con giao long đực này càng thêm phẫn nộ, đòn phản công của nó cũng theo đó mà đến. Giữa tiếng cuồng phong gào thét, từng mảng băng lớn trên thân nó vỡ tan, một móng vuốt khổng lồ mang theo lưỡi gió ngập trời đột nhiên đánh về phía tiểu tiên nữ. Móng vuốt đi đến đâu, không gian bị xé rách đến đó, phát ra những tiếng rít chói tai.
Rầm!!!
Móng vuốt khổng lồ bị tấm khiên băng của tiểu tiên nữ chặn lại rồi bật ra, tấm khiên băng cũng xuất hiện những vết nứt lớn. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cái đuôi khổng lồ của con giao long cái cũng quét ngang tới như một ngọn núi nhỏ, nối gót móng vuốt của con giao long đực đập vào tấm khiên băng… “Choang” một tiếng, tấm khiên băng của tiểu tiên nữ hoàn toàn vỡ nát, mảnh vụn bay tung tóe khắp trời.
Đuôi rồng quét qua, đập vào hư ảnh của tiểu tiên nữ. Bóng dáng nàng xuất hiện ở trên cao, sắc mặt càng thêm ngưng trọng. Nhân lúc lĩnh vực còn chưa biến mất, thân hình nàng lao xuống cực nhanh, băng kiếm chỉ thẳng vào con giao long đực, mỗi một lần thân kiếm va chạm với thân thể nó đều tóe lên những tia sáng tựa tia chớp màu lam. Giữa lam quang, vảy của con giao long đực cũng bị đánh nát từng mảnh.
Lựa chọn duy nhất của nàng lúc này chính là tập trung công kích một con giao long.
Nếu như đây là hai con huyền thú Thiên Huyền đỉnh phong khác loài, ví dụ như sói, sư tử, chim ưng… cho dù một mình đối mặt với hai con, nàng đều nắm chắc phần thắng rất lớn.
Nhưng đây lại là hai con giao long! Thân thể, huyết mạch, sức chịu đựng, hồn lực, khí tức… của loài rồng đều là thứ vạn thú không thể so bì.
Giao thủ một lúc, tiểu tiên nữ đã hiểu rõ, trận chiến này dù muốn thắng hay an toàn rút lui đều vô cùng khó khăn.
Bầu trời ngày càng tối, màn đêm đã lặng lẽ buông xuống, khiến cho lam quang không ngừng lóe lên trên bầu trời càng thêm chói mắt.
Sau khi giằng co gần nửa canh giờ, Băng Vân Lĩnh Vực của tiểu tiên nữ cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Hàn khí trong không khí nhanh chóng tan đi, hành động của cặp giao long đực cái lập tức trở nên nhanh nhẹn, trong khi sức mạnh của tiểu tiên nữ lại có dấu hiệu suy yếu.
Tiếng va chạm khi băng kiếm của nàng chém lên người con giao long đực đã rõ ràng không còn đinh tai nhức óc như trước.
Trong lòng Vân Triệt không thể nào bình tĩnh được nữa, hắn lo lắng hỏi:
- Mạt Lỵ, bây giờ ngươi có thể vận dụng bao nhiêu sức mạnh?
- Ngươi đừng có mơ, ta sẽ không giúp nàng ta.
Mạt Lỵ đã sớm đoán được khoảnh khắc này, quả quyết từ chối:
- Muốn tiêu diệt hai con giao long này, đối với ta dễ như trở bàn tay. Nhưng nếu ta vận dụng sức mạnh ở cấp độ đó, độc thế mà ta vất vả lắm mới áp chế được trong khoảng thời gian này chắc chắn sẽ đổ sông đổ bể! Ta còn chưa lương thiện đến mức vì một nữ nhân không liên quan mà lãng phí thành quả suốt một năm của ta trong Thiên Độc Châu