Lời của Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không khiến Nam Minh Thần Đế phẫn nộ, hắn ngẩng đầu lên, giọng điệu vừa như bình thản, vừa như tiếc hận: "Ảnh Nhi, nàng là vẻ đẹp cực hạn của thế gian này. Đã từng, bản vương vì để có được nàng mà có thể không tiếc bất cứ giá nào, dùng mọi thủ đoạn, dù bị nàng liên tục lợi dụng, chà đạp tôn nghiêm, cũng vẫn ngọt ngào như mật."
Hắn chậm rãi giơ tay, lòng bàn tay hướng về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi, thanh âm dần trở nên xa xăm: "Thứ gì đẹp đến mấy, nếu dễ dàng có được, cũng sẽ trở nên vô vị. Mà nàng lại hoàn mỹ đến mức khiến bản vương dùng hết mọi thủ đoạn cũng khó lòng chạm tới, cho nên, trên đời này, cũng chỉ có nàng mới xứng đáng khiến bản vương điên cuồng."
"Mà việc tự tay hủy đi vật hoàn mỹ này, há chẳng phải... là một loại vẻ đẹp thê lương đến cực hạn khác hay sao."
Hắn chậm rãi lẩm bẩm, nhưng những đốt ngón tay bất giác siết chặt lại cho thấy nội tâm hắn không hề bình thản và "hưởng thụ" như vẻ bề ngoài.
"Hừ." Thiên Diệp Ảnh Nhi cười khẩy một tiếng, khinh thường đáp lại.
"Vân Triệt," Nam Minh Thần Đế buông thõng đầu ngón tay, giờ phút này, trước mặt Vân Triệt, hắn thể hiện tư thái của một kẻ thẩm phán đầy ngạo nghễ và cường thế tuyệt đối: "Minh Thần Đại Pháo một khi đã khởi động, trên đời không có bất kỳ sức mạnh nào có thể ngăn cản, ngươi còn cơ hội để lại một câu di ngôn cuối cùng. Đương nhiên, ngươi cũng có thể nhân lúc này mà gào thét cho thỏa thích, bởi vì dưới sức mạnh 'Thí Thần', có lẽ ngay cả cơ hội kêu thảm ngươi cũng không có."
Dứt lời, bầu không khí bên ngoài thần đàn đột nhiên thay đổi, hai đại Minh Vương, chúng Minh Thần toàn bộ phóng thích khí tức, hộ vệ trước người. Ba vị Thần Đế Nam Vực cũng không dám khinh suất chút nào, đồng thời dựng lên bình chướng lực lượng.
Không ai thật sự từng chứng kiến uy lực của Minh Thần Đại Pháo, nhưng cái tên "Thí Thần" được ghi chép lại trong sử sách cũng đủ để bất kỳ sinh linh đương thời nào nghĩ đến đã thấy sợ hãi.
Phía xa bên dưới, người trong Nam Minh Vương Thành đã được lượng lớn Minh Vệ dẫn dắt toàn lực di tản. Mặc dù khoảng cách rất xa, lại có Kết giới Minh Hoàng ngăn cách, nhưng không ai có thể lường trước được dư uy của Minh Thần Đại Pháo sẽ đáng sợ đến mức nào.
Nhìn Nam Minh Vương Thành bên dưới, Bắc Ngục Minh Vương và Đông Ngục Minh Vương đều thầm than một tiếng. Minh Thần Đại Pháo một khi khởi động, thánh địa Nam Vực ngạo nghễ mấy chục vạn năm này chắc chắn sẽ gặp phải tai kiếp hủy diệt khó lường... Nhưng nếu có thể xóa bỏ mối uy hiếp đáng sợ trước mắt, cái giá này dù thê thảm, cũng đáng giá.
Vân Triệt chậm rãi giơ tay, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm thoáng hiện, dưới thần uy của Minh Thần Đại Pháo vẫn tỏa ra kiếm mang màu son hoàn mỹ.
"Chủ... nhân..." Diêm Nhất nghiến răng lên tiếng, hắn vô cùng muốn lao lên chắn trước người Vân Triệt, nhưng ý chí của hắn không thể chống lại mệnh lệnh, chỉ có thể co rúm lại phía sau. Mà cơ thể run rẩy không thể khống chế kia đã cho hắn biết Minh Thần Đại Pháo gần trong gang tấc khủng bố đến nhường nào.
Thân kiếm nằm ngang trước người, Vân Triệt thản nhiên nói: "Dòng dõi Nam Minh, sẽ tuyệt diệt vào hôm nay, bị bóng tối vô tận vĩnh hằng cắn nuốt, không được vào luân hồi."
"Ha ha ha ha!" Lời của Vân Triệt khiến Nam Minh Thần Đế phá lên cười, mỉa mai nói: "Bản vương còn tưởng con chó dại họa thế nhà ngươi trước khi chết sẽ hô lên lời lẽ kinh thế hãi tục nào, hóa ra cũng chỉ giống như vô số tiện dân phàm thế kia, chỉ biết sủa vài câu độc địa thấp hèn nực cười. Xem ra, cuối cùng bản vương vẫn đã đánh giá cao ngươi."
"À, thôi vậy." Nam Minh Thần Đế trừng lớn hai mắt, phản chiếu ánh vàng ngày càng rực rỡ, bàn tay đang giơ cao chậm rãi siết lại: "Vân Triệt, dưới thần uy viễn cổ của Nam Minh ta, hóa thành tro bụi bẩn thỉu đi!"
Ầm!
Một đạo kim quang không quá chói mắt nổ tung trong lòng bàn tay hắn, tiếng động không hề mãnh liệt, nhưng lại tức khắc xuyên thẳng vào nơi sâu nhất trong tâm hồn của tất cả mọi người.
Ầm ầm ——
Trung tâm thần đàn, ngàn vạn huyền trận từng mảng ầm ầm vỡ nát. Không gian Nam Minh lấy thần đàn làm trung tâm rung chuyển điên cuồng, trong nháy mắt lan ra những gợn sóng không gian, mãnh liệt như sóng dữ cuộn trào giữa cơn bão.
Nam Minh chấn động, thiên địa biến sắc, giữa không gian kịch chấn là tiếng gào thét kinh hoàng từ tận sâu trong linh hồn của vô số cường giả Nam Minh.
Minh Thần Đại Pháo tái thế đã khiến toàn bộ tinh vực khổng lồ phải run rẩy, giờ phút này cuối cùng cũng khởi động, chỉ riêng thần uy trong khoảnh khắc đầu tiên đã gần như hủy diệt ý chí của vô số sinh linh Nam Minh, rót vào tâm hồn họ sự hèn mọn và sợ hãi vô tận.
Bên ngoài Nam Minh Thần Giới, chấn động không gian vẫn đang điên cuồng lan rộng, vô số tinh tú lệch khỏi quỹ đạo đã tuân theo vạn năm, một vài tinh tú yếu ớt trực tiếp sụp đổ, còn những tinh giới ở gần đó không khỏi trời long đất lở, vạn linh kinh hãi gào thét.
"Bảo vệ thiếu chủ cẩn thận!" Bắc Ngục Minh Vương gầm lên một tiếng, một tấm bình chướng khổng lồ dựng lên trước người, không dám lơi lỏng chút nào. Mắt hắn nhìn thẳng vào "hung thú" viễn cổ đang khởi động, đang thức tỉnh trên thần đàn, ánh mắt không dám rời đi dù chỉ một khoảnh khắc —— tất cả mọi người đều như vậy. Bởi vì thứ sức mạnh phá vỡ giới hạn, đến từ thời viễn cổ này, cả đời bọn họ cũng không thể nào được chứng kiến lần thứ hai.
"Minh Thần Đại Pháo... lại khủng bố đến mức này!" Hiên Viên Đế thất hồn lạc phách, lẩm bẩm lên tiếng, sau đó hắn chợt có cảm giác, liền đột ngột ngẩng đầu nhìn lên trên.
Rắc!
Bầu trời vốn quang đãng bỗng nhiên tối sầm lại, cùng lúc đó mây đen che kín mặt trời, sấm sét kinh thiên động địa, tựa như tiếng gầm thét trong cơn phẫn nộ, lại giống như sự run rẩy trong nỗi sợ hãi.
Nam Minh Thần Đế ngửa mặt lên trời, cất tiếng cười ha hả: "Thấy chưa, sức mạnh viễn cổ này của Nam Minh ta, là sức mạnh khiến cả thiên đạo cũng phải sợ hãi, thế gian này ai có thể sánh bằng, ai xứng được so bì, ha ha ha ha!"
"Phụ vương nói không sai!" Thân thể Nam Thiên Thu đang run rẩy, máu trong người sôi trào, trong lòng chỉ có sự kích động và hưng phấn vô tận: "Minh Thần Đại Pháo cuối cùng cũng xuất hiện, dưới thần uy như vậy, thế gian này còn ai dám xâm phạm Nam Minh chúng ta!"
Ầm ầm ầm ầm ——
Khi từng tầng huyền trận vỡ nát, thần uy của Minh Thần Đại Pháo vẫn đang tăng phúc với biên độ đáng sợ, mây đen trên trời cuộn trào càng kịch liệt, sấm sét vang trời, nhưng trước sau không có một tia sét nào giáng xuống... Bởi vì thần uy của Minh Thần Đại Pháo đã vượt khỏi phạm vi mà thiên đạo có thể chế tài.
Ầm!
Tầng huyền trận cuối cùng tan vỡ, toàn bộ thần đàn đã bị ánh vàng nuốt chửng.
"Chết đi." Nam Minh Thần Đế lẩm bẩm một tiếng, năm ngón tay siết chặt lại.
Trong khoảnh khắc đó, không gian bỗng nhiên ngừng rung chuyển, mây sét ngừng cuộn trào, tất cả âm thanh biến mất không còn tăm hơi, vạn vật thế gian phảng phất hoàn toàn tĩnh lặng vào thời khắc này.
Chỉ có trung tâm thần đàn, một đạo kim quang nuốt chửng mọi sắc thái xung quanh bắn ra, như một con ma thần tai ương đến từ thời viễn cổ, xuyên qua cả không thời gian, lao về phía Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Trên đời này, luôn ẩn giấu rất nhiều điều bất ngờ.
Giống như Minh Thần Đại Pháo trước mắt.
Vân Triệt vốn cho rằng sau khi không còn Kiếp Thiên Ma Đế và Mạt Lỵ, sức mạnh siêu việt giới hạn đương thời chỉ có thể xuất hiện trên người mình, xem ra, trước đây hắn đã có chút xem thường thế giới này, xem thường Nam Minh Thần Giới đã hùng bá Nam Thần Vực mấy chục vạn năm.
Ngay khoảnh khắc đầu tiên Minh Thần Đại Pháo hiện thế, Vân Triệt đã biết, nó không phụ sự miêu tả của Thiên Diệp Vụ Cổ, bởi vì, đó là sức mạnh hoàn toàn không thua kém gì sức mạnh bộc phát khi hắn cưỡng ép mở "Thần Tẫn" ở Phần Nguyệt Thần Giới lúc trước.
Chỉ là, thứ sức mạnh siêu việt giới hạn đương thời này... lại có thể siêu việt được vị diện sức mạnh của Tà Thần sao?
Minh Thần Đại Pháo khởi động, trong con ngươi giãn ra đến cực đại của tất cả mọi người, nó phóng ra thần quang tựa hồ đủ để diệt thế. Thế nhưng, Vân Triệt, người bị thần quang bao phủ, trên mặt lại là một vẻ bình tĩnh đáng sợ, không có một tia sợ hãi. Suy cho cùng, thứ mà hắn không sợ nhất trên đời này, chính là cái chết.
"Rốt cuộc là thế nhân quá ngu xuẩn, hay là ta bây giờ quá điên cuồng."
Một tiếng lẩm bẩm, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm trong tay hờ hững vung ra, chỉ về phía thần quang của Minh Thần Đại Pháo.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào, thần quang của Minh Thần Đại Pháo đang tỏa ra uy thế kinh thiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo sẽ nuốt chửng toàn bộ đám người Vân Triệt, bỗng nhiên đảo chiều, đánh thẳng lên Kết giới Minh Hoàng.
Oanh! ! ! !
Kết giới Minh Hoàng mà ngay cả tổ hợp ba Diêm Tổ cũng không thể phá vỡ, dưới ánh vàng nháy mắt xuất hiện ngàn vạn vết nứt, sau đó như bong bóng ầm ầm vỡ nát. Kim quang xuyên qua không trung, bắn thẳng về phía Nam Minh Thần Đế.
Đây là một cảnh tượng mà dù có trải qua mười kiếp ác mộng, Nam Minh Thần Đế cũng không thể nào tưởng tượng ra.
Minh Thần Đại Pháo do hắn tự tay chuẩn bị, tự tay khống chế và khởi động... cũng chỉ có hắn mới có thể khởi động, lại ngay khoảnh khắc sắp hủy diệt Vân Triệt, bắn ngược về phía chính mình!
Ngay cả uy áp kinh thế kia, cũng gắt gao đè chặt lên thân thể và linh hồn hắn.
Thân là Nam Minh Thần Đế, phản ứng đầu tiên của hắn lại là ngây người, tất cả mọi người đều chết lặng tại chỗ... Sau đó, là một tiếng gầm khản đặc đến cực hạn.
"Lui! ! !"
Kết giới Minh Hoàng suy cho cùng vô cùng mạnh mẽ, mặc dù không thể chống lại sức mạnh của Minh Thần Đại Pháo, nhưng cũng tạo ra được một chút cản trở. Thêm vào đó, mọi người của Nam Minh dưới uy áp đáng sợ của Minh Thần Đại Pháo đều đã lùi ra rất xa, nhờ vậy mà trong lúc kinh hồn bạt vía, họ có được một khoảng thời gian phản ứng cực kỳ ngắn ngủi.
Ầm!
Bắc Ngục Minh Vương tung một chưởng, hung hăng đánh vào người Nam Thiên Thu, khiến hắn bay ra xa, còn bản thân thì dùng lực phản chấn liều mạng lao về phía Nam Minh Thần Đế... cũng là nơi thần quang của Minh Thần Đại Pháo đang hướng tới. Bị lõi thần quang của Minh Thần Đại Pháo bao phủ một cách cực kỳ chính xác, mạnh như Nam Minh Thần Đế cũng cảm thấy thân thể mình phảng phất đã bị hủy diệt thành từng mảnh. Hắn căn bản không kịp hoảng sợ hay suy nghĩ, càng không thể nào chạy thoát, toàn thân lực lượng gần như theo bản năng điên cuồng tuôn ra, gầm thét bảo vệ trước người.
"Bảo vệ Ngô vương! !"
Không ở trong vùng lõi của luồng sức mạnh, có cơ hội rất lớn để thoát nạn, Đông Ngục Minh Vương và Bắc Ngục Minh Vương đều phát ra tiếng gầm rớm máu, kim quang trên người họ nổ tung, như hai vầng thái dương rực rỡ chủ động đón lấy thần quang của Minh Thần Đại Pháo.
Ầm ——
Tiếng nổ nặng nề xé nát sự ngây dại và hoảng sợ của tất cả mọi người. Minh Thần Đại Pháo rõ ràng nhắm vào Vân Triệt, nhưng thần quang của nó lại đập thẳng vào người Nam Minh Thần Đế và hai đại Minh Vương.
Thần Đế đệ nhất Nam Thần Vực, cùng với hai đại Minh Vương mạnh nhất dưới trướng, dưới ba luồng sức mạnh chí cao đương thời này, thần quang của Minh Thần Đại Pháo chậm rãi khựng lại.
Tựa hồ, thần uy của Minh Thần Đại Pháo đã bị bọn họ ngăn cản.
Nhưng cơn ác mộng thuộc về Nam Minh, chỉ vừa mới bắt đầu.
"Ự... A a a a a..." Trên tay Bắc Ngục Minh Vương, là huyền khí phòng ngự mạnh nhất của Nam Minh Thần Giới, hắn ngoan cường chống đỡ kim quang trước người, miệng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Rắc... Rắc...
Huyền khí trong tay hắn thoáng chốc đã chi chít vết nứt, xương cốt cũng đang vỡ vụn từng khúc. Trong con ngươi vằn vện tia máu, hắn thấy rõ hai tay mình bị nuốt vào trong kim quang, da thịt trên tay đang nhanh chóng biến mất, tựa như tuyết đang tan ra trong im lặng.
Vừa rồi hắn còn kinh ngạc trước thần uy của Minh Thần Đại Pháo, lại không bao giờ ngờ được rằng chính mình lại là người phải gánh chịu nó!
"Vương thượng... mau... đi... Ách a!" Gương mặt Đông Ngục Minh Vương đã co giật như ác quỷ, mỗi một chữ thốt ra từ miệng hắn đều mang theo nỗi đau đớn tột cùng... cùng với sự tuyệt vọng sâu sắc.
Bọn họ trông có vẻ đã tạm thời ngăn chặn được sức mạnh của Minh Thần Đại Pháo, nhưng chỉ khi chính diện đón nhận luồng sức mạnh này, họ mới thật sự biết đây là thần uy khủng bố đến nhường nào... có thể khiến những nhân vật đứng ở đỉnh cao đương thời như hắn tuyệt vọng ngay tức khắc!
Nam Minh Thần Đế hai mắt như muốn nứt ra, hai tay vỡ nát máu tuôn như suối. Hắn đương nhiên muốn chạy trốn, nhưng dưới sự áp chế của thần uy, hắn căn bản không thể nào chạy thoát.
"Hống a a a! !"
Tiếng gầm liều chết vang lên, những Minh Thần trước đó vẫn luôn chờ lệnh phía sau Nam Minh Thần Đế lúc này cũng đã liều mạng xông lên, toàn thân thần lực phóng thích, gắt gao che chắn trước mặt Nam Minh Thần Đế. Những Minh Thần ở vị trí xa hơn sau cơn kinh ngạc ban đầu cũng toàn lực lao tới.
"A! !"
Tiếng kêu thảm thiết xé tim gan, chưa đầy nửa nhịp thở, hai tay của Đông Ngục Minh Vương và Bắc Ngục Minh Vương đã bị hủy diệt hơn phân nửa, chỉ còn lại gần nửa đoạn vẫn đang đau đớn chống đỡ. Minh Thần ở phía trước nhất đã toàn thân đẫm máu trong nháy mắt, sức mạnh của họ vốn đủ để che trời ngạo thế, nhưng vào lúc này, lại yếu ớt đến thế.
Hai mắt Nam Minh Thần Đế nổ tung vô số tia máu... Hoang đường? Quỷ dị? Không thể tin được? Hắn không nghĩ ra bất kỳ từ ngữ nào để hình dung tất cả những gì đang xảy ra trước mắt. Tựa như một cơn ác mộng đột ngột ập đến, một cơn ác mộng mà hắn căn bản không thể nào lý giải.
Nơi xa, Hiên Viên Đế bỗng nhiên lao xuống, gầm lên: "Mau ra tay!"
Nhưng ngay lập tức, hắn đã bị Tử Vi Đế giữ chặt lại: "Ngươi muốn chết sao!"
Trong nháy mắt đã tàn phá hai đại Minh Vương và một đám Minh Thần thành ra bộ dạng này, đây tuyệt đối là sức mạnh mà ngay cả Thần Đế như bọn họ cũng không thể chính diện chống cự!
"Giúp ta!" Hiên Viên Đế lại nắm ngược lại tay Tử Vi Đế, cùng nhau lao xuống.
Tử Vi Đế chợt cắn răng, không giãy giụa nữa, cùng Hiên Viên Đế lao nhanh về phía Nam Minh Thần Đế.
Thương Thích Thiên mặt mày co quắp, lại không hề động đậy.
Mơ hồ cảm nhận được hai đại Thần Đế đang tốc độ cao tiếp cận, tinh thần Bắc Ngục Minh Vương chấn động, trong cổ họng phát ra tiếng gầm rớm máu: "Mau... cứu... ta... vương..."
Hiên Viên Đế phất tay áo, một thanh cổ kiếm phủ bụi hiện ra trước người, sau đó, hai đại Thần Đế Hiên Viên, Tử Vi đồng thời đẩy tay lên thân kiếm.
Xoẹt!
Một đạo kiếm ảnh xuyên vào trong kim quang, dưới không gian bị thần uy của Minh Thần Đại Pháo bao phủ, cưỡng ép mở ra một lối đi hẹp dài.
Phụt!
Kiếm ảnh đánh trúng lồng ngực Nam Minh Thần Đế, sức mạnh bàng bạc từ hai đại Thần Đế bùng nổ dữ dội trên người hắn, phá ra một lỗ máu trông đến kinh người... đồng thời, cũng cưỡng ép kéo hắn ra khỏi vùng lõi sức mạnh của Minh Thần Đại Pháo...