Tiêu diệt xong hùng giao long, gương mặt nhỏ nhắn của Mạt Lỵ nhất thời hiện lên vẻ tái nhợt. Nàng ngoái đầu liếc nhìn vị trí của Vân Triệt, váy đỏ phiêu động, thân thể đã hóa thành một luồng hồng quang, tiến vào trong Châu Thiên Độc.
Nhìn hùng giao long ngã xuống, Vân Triệt thở phào nhẹ nhõm, vừa chạy như điên vừa gấp gáp hỏi:
- Mạt Lỵ, ngươi không sao chứ?
Một lúc lâu sau, Mạt Lỵ mới cất lên giọng nói oán hận:
- Hừ! Coi như kiếp trước ta nợ ngươi!
Tuy giọng nói của Mạt Lỵ có phần yếu ớt, nhưng vẫn rõ ràng, điều này khiến Vân Triệt yên lòng, hắn áy náy nói:
- Lần này, lại liên lụy đến ngươi rồi.
- … Bớt lời thừa thãi đi. Nếu ngươi muốn cứu nữ nhân kia thì nhanh lên một chút. Ta không thể đảm bảo nàng ta có trúng độc của con hùng giao long kia hay không. Mặt khác, trong vòng ba tháng, ngươi đừng hòng ta ra tay lần nữa.
Mạt Lỵ nói xong liền im bặt, ở trong Châu Thiên Độc yên tĩnh áp chế kịch độc lại một lần nữa lan tràn toàn thân. Tuy lần này không tổn hại đến hồn nguyên như lần chém chết Viêm Long, nhưng cũng tuyệt đối không dễ chịu chút nào.
Một trận kịch chiến giữa một cường giả nửa bước Vương Huyền và hai Thiên Huyền đỉnh phong đã khiến vùng đất này chịu đủ tai ương, mặt đất bị san phẳng xuống ít nhất ba thước, nhìn một lượt không còn một ngọn cây cọng cỏ. Cuối cùng cũng đến được khu vực này, Vân Triệt đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Tiểu Tiên Nữ, nàng đang yên tĩnh nằm đó, như một đóa sen tinh khôi nổi bật trên mảnh đất khô cằn.
- Tiểu Tiên Nữ!
Trong lòng Vân Triệt giật thót, hắn bước nhanh xông tới. Khi đến trước người nàng, hắn sững sờ trong giây lát.
Bạch y trên người nàng đã rách nát tả tơi, nhưng dưới sự bảo hộ của băng hoa còn sót lại, vẫn không nhiễm một hạt bụi. Tấm mạng che mặt nàng vẫn luôn đeo đã rơi xuống tự lúc nào, khiến Vân Triệt cuối cùng cũng hoàn toàn nhìn rõ tuyết nhan của nàng.
Giống như Vân Triệt đã đoán, đây là một dung mạo tuyệt mỹ. Ngũ quan tinh xảo tuyệt luân, mày liễu thanh tú, làn da tựa bạch ngọc. Dù sắc mặt và đôi môi đều trắng bệch như giấy, nhưng vẫn không thể che giấu được khí chất cao ngạo tôn quý, siêu phàm thoát tục toát ra từ trong xương cốt, khiến người ta khi đối mặt với nàng không dám nảy sinh một tia khinh nhờn, chỉ có thể tự thấy hổ thẹn.
Vân Triệt chỉ ngây người trong khoảnh khắc rồi lập tức ngồi xổm xuống, đưa tay đặt lên chiếc cổ trắng như tuyết của nàng. Khoảnh khắc ngón tay vừa chạm vào làn da, hắn liền khẽ run lên, bởi vì nhiệt độ cơ thể nàng lúc này lạnh đến đáng sợ, như thể vừa được vớt lên từ suối băng.
- Đừng… chạm vào ta…
Cảm nhận được Vân Triệt chạm vào cổ mình, Tiểu Tiên Nữ yếu ớt giãy giụa, giọng nói mong manh như hơi thở nhưng lại vô cùng kiên quyết.
Dù đã trọng thương gần chết, nhưng sự bài xích của cơ thể nàng đối với nam nhân đã ăn sâu vào tận xương tủy, gần như là một phản xạ có điều kiện. Trên gương mặt tái nhợt, vẻ lạnh lùng cự tuyệt người khác ngàn dặm vẫn không hề giảm bớt.
- Được, ta không chạm vào ngươi… Ta không chạm vào ngươi.
Vân Triệt vội vàng thu tay lại, nhưng lòng hoàn toàn trĩu nặng.
Chỉ một lần kiểm tra đã khiến hắn kinh hãi tột độ. Lời Mạt Lỵ nói không hề khoa trương… không, thậm chí còn nghiêm trọng hơn. Huyền mạch của nàng đã hoàn toàn bị hủy, vỡ nát như những mảnh băng vụn, mức độ hủy hoại còn triệt để hơn cả hắn năm xưa, vốn không thể nào chữa trị. Nếu nhất định phải nói còn một biện pháp, vậy cũng chỉ có thể giống như hắn lúc trước, tái tạo một huyền mạch mới… Nhưng cơ duyên này, có thể nói ở Thiên Huyền đại lục từ trước đến nay Vân Triệt là người đầu tiên, vốn là thứ có thể ngộ mà không thể cầu. Hơn nữa, cho dù thật sự gặp được, có huyền mạch mới thì huyền lực cũng chỉ có thể bắt đầu lại từ Sơ Huyền Cảnh.
Chẳng những huyền mạch vỡ vụn, kinh mạch của nàng cũng gần như đứt lìa toàn bộ. Lúc này, ngoài ý thức còn sót lại, toàn thân Tiểu Tiên Nữ đã gần như tàn phế, trừ cánh tay phải và kinh mạch tay phải chỉ tổn hại một nửa còn có thể miễn cưỡng cử động, các bộ phận khác trên cơ thể đã không thể hoạt động.
Trong mấy hơi thở đã đóng băng một con giao long Thiên Huyền đỉnh phong thành tượng băng không một tiếng động, quả là một sức mạnh khủng khiếp. Và cái giá phải trả để thi triển sức mạnh này cũng vô cùng tàn khốc.
Thương thế như vậy, cho dù Vân Triệt thường tự cho mình là thần y, cũng chỉ có thể cảm thấy bất lực sâu sắc. Hắn tự tin có thể giữ được tính mạng của nàng, nhưng không thể khôi phục huyền mạch cho nàng, càng không thể khôi phục sức mạnh cho nàng.
Ngoài ra, Vân Triệt còn cảm nhận được một luồng tử chí nồng đậm từ trên người nàng.
- Đừng để ý đến nàng ta nữa, nàng ta không sống nổi đâu.
Mạt Lỵ lạnh lùng nói.
- Không! Nàng ấy có thể sống, có ta ở đây, nhất định không để nàng ấy chết!
Vân Triệt cắn chặt răng, hai tay cách không đặt trên ngực Tiểu Tiên Nữ, dùng huyền lực của mình liều mạng bảo vệ tâm mạch cho nàng.
- Hừ, ngươi đừng tự lừa mình dối người, chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được, trong lòng nàng ta đã tràn ngập tử chí sao? Từ một cường giả nửa bước Vương Huyền ngạo thị thiên hạ, bỗng chốc trở thành một phế nhân ngay cả đứng dậy cũng không nổi, nếu là ta, ta cũng sẽ không muốn sống tiếp. Cho dù ngươi có cách khiến nàng ta sống sót, sau này nàng ta cũng chỉ có thể nằm trên giường, điều đó đối với nàng ta còn khó chịu hơn chết cả ngàn vạn lần. Ngươi cứu nàng ta chính là đang tra tấn nàng ta. Hơn nữa, cho dù y thuật của ngươi cao siêu hơn gấp trăm lần, nếu bản thân nàng ta muốn chết, ngươi cũng không thể nào cứu sống được!
Lời của Mạt Lỵ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Vân Triệt, toàn thân hắn cứng đờ, bất động. Hồi lâu sau, hắn cúi đầu, nhìn gương mặt không chút huyết sắc của Tiểu Tiên Nữ, trầm giọng nói:
- Sư phụ từng nói, thiên địa vạn vật, tương sinh tương khắc, sinh tử luân hồi, nhân quả tuần hoàn, không ngừng không nghỉ. Vạn vật trên thế gian này đều có mặt đối lập, bệnh tật đã có thể sinh ra thì tất nhiên có thể chữa khỏi. Trên đời này chưa bao giờ có cái gọi là bệnh nan y, cho dù có, cũng chỉ là tạm thời chưa tìm được phương pháp mà thôi. Huyền mạch đã có thể vỡ nát thì nhất định có cách chữa trị… Nhất định sẽ có! Nhất định sẽ có!
Điều khiến Vân Triệt lo lắng không phải là thương thế đáng sợ của nàng, mà là tử chí của nàng. Mạt Lỵ nói không sai, nàng đã lòng như tro nguội, một lòng cầu chết, đừng nói là hắn, cho dù sư phụ tại thế cũng không thể cứu sống được. Nghĩ đến đây, hắn không còn e ngại sự bài xích của Tiểu Tiên Nữ nữa, hai tay giữ lấy vai nàng, gầm lên:
- Tiểu Tiên Nữ, nghe đây… Nghe lời ta! Có ta ở đây, ngươi không chết được, dù bị thương nặng đến đâu cũng không chết được! Kinh mạch của ngươi bị đứt, cho ta ba năm, ta nhất định có thể chữa trị toàn bộ. Huyền mạch của ngươi… huyền mạch của ngươi cũng nhất định có cách phục hồi, ngươi mở to mắt ra, nhìn ta, đừng chết… Đừng để bản thân mình chết!
Ánh mắt Tiểu Tiên Nữ khép hờ, chỉ có đôi môi trắng bệch khẽ động, phát ra âm thanh yếu ớt:
- Huyền mạch vỡ vụn, không thể xoay chuyển… Ta không trách ngươi, ngươi… đi đi…
Trong giọng nói yếu ớt của Tiểu Tiên Nữ cũng toàn là tử chí. Câu nói “Ta không trách ngươi” của nàng không hề có chút trách cứ, không hề có chút tình cảm nào, ngay cả một tia oán hận và không cam lòng cũng không có, thật sự là lòng đã chết như tro tàn.
- Ngươi đừng cố khuyên nàng. Cho dù ngươi thật sự có cách chữa trị huyền mạch cho nàng, thậm chí bây giờ khiến huyền mạch của nàng trở nên hoàn hảo, tử chí của nàng cũng sẽ không hề giảm bớt.
Mạt Lỵ vô tình nói:
- Mấy chục năm khổ tu bị hủy trong chốc lát, ngươi vốn không biết từ nửa bước Vương Huyền trở thành một phế nhân là khoảng cách to lớn đến mức nào. Hừ, đừng nói nàng ta, cho dù là ngươi… nếu tất cả sức mạnh ngươi tu luyện được trong một năm này, tất cả thần quyết có được đều biến mất, chẳng lẽ ngươi sẽ không tuyệt vọng sao? Huống chi đó là nỗ lực mấy chục năm của nàng ta, là tu vi nửa bước Vương Huyền!
- Không! Ta sẽ không!
Ánh mắt Vân Triệt kiên quyết:
- Cho dù ta mất đi bất cứ thứ gì, chỉ cần không phải sinh mệnh, chỉ cần ta còn sống, thì nhất định có hy vọng tìm lại được. Còn sống chính là hy vọng lớn nhất, còn sống thì tất cả đều có thể!
- Grào… Hú…
Từ xa truyền đến tiếng gầm của huyền thú, hơn nữa tiếng gầm đứt quãng càng lúc càng gần. Hiển nhiên, kịch chiến ngừng lại, hơi thở của song long biến mất đã khiến một vài huyền thú có trí tuệ tương đối cao nhận ra điều bất thường, bắt đầu thử thăm dò đến gần nơi này. Mà huyền thú có thể tồn tại trong khu vực trung tâm của Tử Vong Hoang Nguyên này, bất kỳ con nào cũng không phải là đối thủ mà Vân Triệt có thể chống lại.
Ánh mắt Vân Triệt nhìn quanh, chợt thấy ở phía bắc cách đó chưa đến một dặm có một ngọn đồi thấp trơ trọi, dưới chân đồi là một cửa động đen ngòm. Sở dĩ nói nó trơ trọi là vì trong cuộc chiến giữa Tiểu Tiên Nữ và hai con giao long vừa rồi, khu vực xung quanh đều bị san thành bình địa, chỉ có ngọn đồi thấp này không biết vì lý do gì lại vẫn bình yên tồn tại, hơn nữa trông như không hề bị tổn hại gì.
Nếu bị một con huyền thú phát hiện, không chỉ Tiểu Tiên Nữ mà ngay cả hắn cũng phải bỏ mạng tại đây. Hắn quyết định thật nhanh, một tay bế thân thể mềm mại nhưng lạnh như băng của Tiểu Tiên Nữ lên, xông về phía ngọn đồi, đồng thời thấp giọng gầm lên:
- Tiểu Tiên Nữ, ta biết ngươi băng thanh ngọc khiết, thậm chí bài xích nam nhân, nhưng ta vẫn cứ ôm ngươi đấy… Muốn trừng phạt ta, muốn giết ta, thì cố gắng sống sót cho ta! Nếu ngươi dám chết như vậy… ta… ta sẽ lột sạch quần áo của ngươi!
Cả đời này của Tiểu Tiên Nữ chưa từng nghe lời uy hiếp vô sỉ đến thế. Nàng cảm nhận thân thể mình bị hắn ôm chặt, lông mi khẽ run, nội tâm vốn đã tràn ngập tử chí lại dấy lên một tia phẫn nộ, khuất nhục, và còn có thứ gì đó không thể nói rõ, nhưng ngay lập tức, những cảm xúc này liền bị tử chí nồng đậm che phủ…
Vân Triệt bước nhanh mà cẩn thận vào trong sơn động, suốt quá trình, huyền khí của hắn vẫn liên tục không ngừng truyền vào cơ thể Tiểu Tiên Nữ, bảo vệ sinh mệnh của nàng.
Sơn động này còn u ám hơn hắn tưởng, nhưng cũng không âm u. Vân Triệt đi thẳng đến nơi sâu nhất trong động mới nhẹ nhàng đặt Tiểu Tiên Nữ xuống.
Nơi này rất tối, rất yên tĩnh, ngay cả tiếng gió cũng hoàn toàn không nghe thấy. Cảm nhận được hơi thở yếu ớt như sợi tơ của Tiểu Tiên Nữ, Vân Triệt áy náy và bất lực:
- Xin lỗi, nếu không phải vì ngươi bảo vệ ta, nếu không phải vì ta muốn đuổi theo con Phong Bạo Liệt Ưng kia, ngươi cũng sẽ không gặp phải chuyện như vậy… Nếu có thể sớm biết trước, ta tuyệt đối sẽ không đưa ra lựa chọn đó. Thân thế của ta, sao có thể quan trọng bằng tính mạng của ngươi…
Lúc trước khi Vân Triệt yêu cầu Tiểu Tiên Nữ bảo hộ hắn ba tháng, hắn tuyệt đối không ngờ trong khoảng thời gian này lại gặp phải hai con giao long Thiên Huyền đỉnh phong… Tiểu Tiên Nữ, người có thực lực đủ để xếp vào top mười của Thương Phong đế quốc, đã hết lòng tuân thủ lời hứa. Sau khi rời đi hai tháng liền đúng hẹn trở về, từ Thương Phong hoàng thành đi theo hắn đến Tử Vong Hoang Nguyên này, một tấc cũng không rời bảo vệ tính mạng của hắn… Hiện giờ, thậm chí vì vậy mà trả giá bằng tất cả những gì mình có.
Từ trước đến nay Vân Triệt đều không muốn nợ ai bất cứ điều gì. Tiểu Tiên Nữ bảo hộ hắn vốn là một kiểu “giao dịch”, hắn luôn an tâm hưởng thụ. Nhưng chuyện ngày hôm nay, sao hắn có thể tiếp tục an lòng được nữa.
Vân Triệt đưa tay kiểm tra mạch đập cho Tiểu Tiên Nữ, phát hiện nhiệt độ cơ thể nàng chẳng những không càng thêm lạnh buốt mà ngược lại còn ấm lên một chút. Sau khi ngẩn ra, hắn liền hiểu ra, trước đó thân thể nàng lạnh như băng là vì huyền công mà nàng tu luyện. Hiện giờ huyền mạch của nàng vỡ vụn, huyền công hệ băng cũng tiêu tán toàn bộ, nhiệt độ cơ thể cũng bắt đầu gần giống người bình thường…
Nghĩ đến đây, Vân Triệt nhanh chóng đứng dậy, dấy lên một vòng Phượng Hoàng Viêm xung quanh mình và Tiểu Tiên Nữ, mang đến một luồng hơi ấm cho sơn động hắc ám.
Lúc này, một giọng nói già nua bỗng nhiên chậm rãi vang lên từ trên cao:
- Phượng Hoàng Viêm… Thì ra là vậy. Xem ra ta đã không nhìn lầm, trong cơ thể ngươi quả nhiên chảy dòng máu của Phượng Hoàng.
Âm thanh này khiến Vân Triệt như bị điện giật, bật người dậy khỏi mặt đất:
- Ai… Ai đang nói chuyện
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả