Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 183: CHƯƠNG 182: PHƯỢNG HOÀNG PHÁ

Ngọn lửa Phần Tinh Yêu Liên từ từ lụi tàn, hơn hai trăm võ sĩ Nham Long cùng toàn bộ vũ khí đều bị thiêu cháy thành than, sau đó vỡ vụn thành tro bụi. Xung quanh một lần nữa chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Vân Triệt, cùng với âm thanh "tí tách" khi mồ hôi và máu nhỏ giọt xuống mặt đất.

Trọng kiếm "oanh" một tiếng rơi xuống đất. Vân Triệt chống người đứng dậy, vẫn giữ chặt Tiểu Tiên Nữ trên vai:

- Nàng không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?

Tiểu Tiên Nữ hoàn toàn không hề hấn gì, đừng nói là bị thương, ngay cả một vết xước cũng không có. Nhìn sắc mặt tái nhợt của Vân Triệt, nàng biết rõ, nếu không phải vì bảo vệ nàng, hắn căn bản sẽ không bị thương, cũng sẽ không bị hơn hai trăm võ sĩ Nham Long vừa rồi dồn đến tuyệt cảnh.

- Tay... của ngươi...

Tiểu Tiên Nữ mấp máy môi, khó khăn thốt ra từng chữ.

Cánh tay trái của hắn đau đớn tột cùng, tuy có thể miễn cưỡng ôm lấy Tiểu Tiên Nữ, nhưng đã hoàn toàn không thể nào cầm nổi trọng kiếm. Hắn lắc đầu, thản nhiên cười nói:

- Không sao. Mấy thanh đao đó làm bằng đá, cùn lắm, chỉ là vết thương ngoài da thôi.

- Thả ta ra... Bằng không... ngươi sẽ chết!

Giọng Tiểu Tiên Nữ yếu ớt mà lạnh lẽo. Dù thân thể tàn phế, khí tức suy yếu, nhưng thị giác và thính giác của nàng vẫn còn nguyên vẹn. Vừa rồi, âm thanh ba nhát đao cắt vào da thịt vang lên ngay bên tai, làm sao nàng không nghe rõ được.

Vân Triệt nuốt một viên Hồi Thiên Đan, sau đó lấy thuốc mỡ bôi lên vết thương ở cánh tay trái... Nếu không nhờ Đại Đạo Phù Đồ Quyết đã cải tạo thân thể, e rằng cánh tay hắn đã bị ba nhát đao kia chém thành mấy đoạn. Nghe lời Tiểu Tiên Nữ, hắn chỉ lắc đầu:

- Trừ phi ta chết, nếu không ta tuyệt đối sẽ không bỏ rơi nàng. Nàng đừng coi mình là gánh nặng, bởi vì ở nơi này, nàng chính là động lực lớn nhất và cũng là chỗ dựa duy nhất của ta. Hơn nữa, chúng ta không phải đã vượt qua rồi sao? Cửa thí luyện đầu tiên này, chúng ta đã...

Vân Triệt mới nói được nửa câu, xung quanh hắn, một đám lớn... đông hơn gấp đôi số võ sĩ Nham Long lúc trước, lại hiện ra dưới ánh sáng vàng.

Thí luyện của Long Thần, cửa thứ nhất, lần thứ chín... năm trăm mười hai chiến sĩ Nham Long!

Giọng Vân Triệt nghẹn lại, không thể nói thêm được một lời nào. Tay hắn lần xuống, nắm lấy chuôi kiếm, một lần nữa nhấc trọng kiếm lên.

Trong tầm mắt, số lượng Nham Long không chỉ gấp đôi lúc nãy, mà còn nhiều hơn tổng số của tám lần trước cộng lại... Nếu đây không phải ảo giác, thì chính là một cơn ác mộng, một cơn ác mộng thật sự.

Những võ sĩ Nham Long này, tốp đi đầu vẫn cầm đao, kiếm, thương, nhưng tốp phía sau lại không hề đeo chùy, trong tay chúng là những cây trường cung dày nặng!

Nham Long xạ thủ!

So với những cây chùy, cung tên có tầm tấn công xa hơn, uy hiếp cũng lớn hơn rất nhiều!

- ...Tiểu Tiên Nữ, bây giờ nàng có thể cho ta biết... tên của nàng là gì không?

Vân Triệt ôm chặt Tiểu Tiên Nữ, chống kiếm đứng thẳng, nhìn về phía đám võ sĩ Nham Long mênh mông đang nhanh chóng áp sát, nhẹ giọng hỏi.

Âm thanh xung quanh cho Tiểu Tiên Nữ biết tình cảnh hiện tại của họ. Đã không biết bao nhiêu năm, nàng chưa từng tiết lộ tên mình cho người ngoài, huống chi là một hậu bối. Nhưng lúc này, nghe Vân Triệt hỏi, nàng lại không tài nào cự tuyệt được. Giữa tiếng gầm rú ngày càng gần, giọng nói yếu ớt của nàng chậm rãi vang lên:

- Sở... Nguyệt... Thiền...

"Sở Nguyệt Thiền..." Vân Triệt nhẩm ghi nhớ, rồi mỉm cười:

- Sở, trong quyến rũ mê người. Nguyệt, tựa trăng sáng đêm thanh. Thiền, ý chỉ người con gái đẹp. Một cái tên đẹp như ánh trăng, quyến rũ động lòng người, trên thế gian này, tuyệt đối không có cái tên nào hợp với nàng hơn.

- Ta gọi nàng là Tiểu Tiên Nữ, quả thực không sai chút nào... Vì vậy, sau này ta vẫn sẽ tiếp tục gọi nàng là Tiểu Tiên Nữ đi.

Sở Nguyệt Thiền: "..."

- Chuyện đến nước này, ta cũng không rõ đây là một cuộc thí luyện, hay là một cạm bẫy không lối thoát nữa.

Vân Triệt nhấc trọng kiếm, chỉ về phía đám võ sĩ Nham Long chỉ còn cách năm trượng:

- Thế nhưng, bất kể là ta hay là nàng, đều không thể chết ở nơi này... Ta sẽ không chết, và càng không cho phép nàng chết... Vì vậy, nàng bắt buộc... phải cho ta sức mạnh!

- GÀO!!!!

Một tiếng rống giận dữ, khí tức trên người Vân Triệt tức thì trở nên cuồng bạo, ánh mắt hắn trở nên hung tợn, huyết dịch toàn thân điên cuồng sôi trào, tinh thần, ý chí, niềm tin, linh hồn... tất cả đều bùng cháy dữ dội... Hai kiếp người, hắn đã gặp vô số hiểm cảnh, cũng không ít lần rơi vào tuyệt cảnh, đội hình trước mắt quả thực khiến người ta tuyệt vọng... Nhưng có lẽ vì lý do phải bảo vệ Tiểu Tiên Nữ, trong lòng hắn lại dấy lên một tia hưng phấn.

Một loại hưng phấn bệnh hoạn, một cảm giác vặn vẹo của linh hồn được tôi luyện sau vô số lần rơi vào hiểm cảnh, kề cận cái chết...

- Cứ đến đây... Đến bao nhiêu, ta giết bấy nhiêu!

Vân Triệt gầm lên một tiếng trầm thấp. Thân thể vốn đã kiệt quệ sau khi thi triển "Phần Tinh Yêu Liên" không biết từ đâu lại sinh ra một luồng sức mạnh cuồng bạo. Hắn không lùi bước, ngược lại còn ôm chặt Tiểu Tiên Nữ, lao thẳng vào đám chiến sĩ Nham Long đang cuồn cuộn kéo tới.

Ầm!!

Một kiếm quét ngang, bốn chiến sĩ Nham Long bị đánh bay.

Ầm!!

Thêm một kiếm nữa, năm chiến sĩ Nham Long khác tan thành từng mảnh, dư chấn còn đánh ngã cả những tên phía sau.

Rõ ràng đã sức cùng lực kiệt, nhưng lúc này tốc độ vung kiếm của hắn lại càng nhanh hơn, sức mạnh càng thêm hung mãnh. Trọng kiếm như một cỗ máy xay thịt không ngừng xoay tròn, điên cuồng tàn sát từng nhóm Nham Long.

Bên trong Châu Thiên Độc, Mạt Lỵ không khỏi kinh ngạc. Tình trạng cơ thể của Vân Triệt ra sao, nàng là người rõ nhất. Một khắc trước hắn gần như không cầm nổi trọng kiếm, tại sao bây giờ lại có thể bộc phát ra sức mạnh còn hơn cả lúc trước? Nàng nhíu mày, cẩn thận cảm nhận trạng thái của Vân Triệt lúc này, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ kinh hãi.

Nguồn sức mạnh này... lại được ép ra từ ý chí kiên cường, bằng cách đánh cược cả tính mạng của mình!

Mạt Lỵ không thể hiểu nổi làm sao hắn có thể làm được điều đó, muốn ép ra sức mạnh từ chính sinh mệnh của mình, cần phải có ý chí và chấp niệm lớn đến mức nào. Nhưng nàng biết rất rõ, hậu quả của việc này cực kỳ nghiêm trọng... Bởi vì, hành động của Vân Triệt lúc này, rõ ràng là đang điên cuồng thiêu đốt sinh mệnh của chính mình! Hậu quả trực tiếp nhất chính là tổn hại tuổi thọ, sau hôm nay, hắn chắc chắn sẽ mang trọng bệnh, nhẹ thì toàn thân vô lực mấy tháng không xuống nổi giường, nặng thì thân thể suy kiệt, vĩnh viễn không thể hồi phục.

Lúc này, Vân Triệt như một con sư tử nổi giận xông vào bầy cừu, hắn lao đến đâu, nơi đó liền la liệt xác chết nát vụn.

Tiếng xé gió rít lên đầy trời, một cơn mưa tên khổng lồ bắn tới.

Phụt...

Vai phải Vân Triệt trúng ba mũi tên.

Phụt phụt phụt...

Sau lưng lại trúng thêm ba mũi tên nữa, trong đó một mũi suýt chút nữa đã đâm trúng tim.

Rơi vào tuyệt cảnh thế này, đối mặt với hơn năm trăm Nham Long, Vân Triệt đã đưa ra lựa chọn chính xác nhất, cũng là điên cuồng nhất, đó là dồn phần lớn sự chú ý vào tấn công, còn phòng ngự thì gần như chỉ tập trung bảo vệ Tiểu Tiên Nữ. Bởi vì hắn giết càng nhanh, áp lực mới càng giảm. Xông vào giữa lòng địch, hắn chém giết gần như điên dại, như cuồng phong quét lá rụng, càn quét đám Nham Long. Tiếng gầm gừ, tiếng va chạm, tiếng nổ vang điếc tai không dứt.

Chưa đầy hai phút, Vân Triệt đã trúng mười hai mũi tên, bị đâm mười hai thương, trúng chín kiếm và mười ba nhát đao. Sau lưng, vai, trước ngực, vết thương chồng chất vết thương. Theo những động tác kịch liệt, các vết thương không chỉ rỉ máu, mà là không ngừng phun ra huyết dịch, trông vô cùng đáng sợ. Quần áo trên người hắn từ lâu đã bị máu tươi nhuộm đỏ hoàn toàn.

Uy hiếp lớn nhất đối với Vân Triệt không nghi ngờ gì chính là đám Nham Long xạ thủ. Phần lớn vết thương trên người hắn đều là do phải né tránh những mũi tên chí mạng. Đám Nham Long xạ thủ này là mục tiêu cần phải tiêu diệt đầu tiên. Nhưng võ sĩ Nham Long lớp lớp bao vây, áp chế khiến hắn không có cách nào xông đến chỗ chúng. Hắn có huyền kỹ tấn công tầm xa, nhưng đó là Thiên Lang Trảm... mà Thiên Lang Trảm tiêu hao quá lớn, nếu hắn sử dụng, sẽ hoàn toàn trở thành ngọn đèn cạn dầu.

Nhất định phải giải quyết đám Nham Long xạ thủ này, nếu không vết thương ngày càng nặng, chưa giết hết đám chiến sĩ thì bản thân đã chết trước rồi...

Ánh mắt hắn khóa chặt vào đám Nham Long xạ thủ ở vòng ngoài, ánh mắt ngày càng âm trầm, thân thể cũng từ từ bùng lên một vòng hỏa diễm rực cháy. Bỗng nhiên, ánh mắt hắn lóe lên, toàn thân hỏa diễm dồn hết vào trọng kiếm, rồi theo mũi kiếm bắn ra xa.

Oanh~~

Một tiếng phượng hoàng gáy lanh lảnh, một con phượng hoàng bằng lửa từ trọng kiếm bay ra, xuyên qua thân thể từng tên Nham Long, bay xa hơn hai mươi trượng rồi ầm ầm nổ tung. Bầu trời rực lên ánh lửa, mười mấy Nham Long xạ thủ bị nổ bay, thân thể tan nát ngay giữa không trung.

- Vậy mà... hắn lại có thể dung hợp tàn quyển của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển vào Thiên Lang Ngục Thần Điển... dùng trọng kiếm để thi triển huyền kỹ của Phượng Hoàng Chi Viêm!

Bên trong Châu Thiên Độc, Mạt Lỵ kinh ngạc thốt lên, sau đó khẽ nỉ non:

- Hai bộ thần quyết mà người thường cả đời cũng khó lĩnh ngộ được một phần, hắn lại có thể dung hợp chúng trong một tuyệt cảnh như thế này... Ngộ tính thật yêu nghiệt đến mức nào chứ!

Đây là huyền kỹ do chính Vân Triệt lần đầu tiên sáng tạo ra. Nhìn mười mấy Nham Long xạ thủ bị đánh bay, hắn khẽ gọi tên huyền kỹ này...

- Phượng Hoàng Phá!

So với phạm vi tấn công của Phần Tinh Yêu Liên, phạm vi của Phượng Hoàng Phá nhỏ hơn rất nhiều, nhưng nó lại là một đòn tấn công tầm xa, hơn nữa huyền lực tiêu hao cũng ít hơn rất nhiều. Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên, toàn thân lại dâng lên một luồng sức mạnh không biết từ đâu tới. Hắn vung vẩy hỏa kiếm, liên tục phóng ra những con phượng hoàng lửa. Những ngọn lửa phượng hoàng này không chỉ tấn công đám chiến sĩ Nham Long ở gần, mà còn bay thẳng về phía đám Nham Long xạ thủ, khiến cho số lượng vốn không nhiều của chúng dần dần bị tiêu diệt.

Vết thương trên người hắn ngày càng nặng, máu tươi không ngừng tuôn ra, bất tri bất giác hắn đã mất gần một phần ba huyết dịch. Y phục của Tiểu Tiên Nữ cũng bị máu của hắn nhuộm đỏ quá nửa, nhưng sắc mặt hắn lại bình tĩnh đến đáng sợ, động tác vẫn hung mãnh như cũ, dường như không hề cảm thấy đau đớn, thậm chí không biết những vết thương trên người mình đáng sợ đến mức nào.

Hắn đang nghiền ép sinh mệnh của chính mình, cũng đang nghiền ép giới hạn của bản thân. Mà giới hạn đó đến đâu... có lẽ ngay cả chính hắn cũng không biết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!