Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 188: CHƯƠNG 187: BÌNH NGUYÊN VÔ TẬN

Ầm ầm ầm…

Khi chiến tướng nham long ngã xuống, cánh cửa đá vĩ đại mà nó bước ra lúc trước cũng chậm rãi mở ra. Sau đó, trên không trung truyền đến giọng nói vui mừng của Thái Cổ Thương Long:

- Rất tốt. Nhân loại trẻ tuổi, ngươi đã cho ta thấy một kết quả kinh người. Ta đã lưu lại chút linh hồn và lực lượng trên mảnh đại lục này vạn năm, và ngươi là người đầu tiên vượt qua cửa thí luyện thứ nhất. Sự chờ đợi vạn năm này đã từng khiến ta mấy lần hối hận vì lưu lại chút linh hồn và lực lượng trên mảnh đất này. Bởi vì cấp độ thực lực của đại lục này thật sự quá thấp, khiến ta dần dần nhận ra, thử thách mà ta để lại, nhân loại nơi đây vốn không có khả năng vượt qua... May mà đã gặp được ngươi.

- Ngươi đã vượt qua cửa thí luyện thứ nhất, hơn nữa còn hoàn thành nó dưới độ khó gấp hai lần và trong trạng thái thân mang ràng buộc. Ngươi khiến ta thấy được hy vọng rất lớn. Cửa thí luyện thứ hai đã mở, hãy chuẩn bị cho kỹ, bước vào cánh cửa đá đang mở ra kia, ngươi sẽ có thể tiến vào cửa thí luyện thứ hai. Chúc ngươi may mắn.

Cánh cửa đá đang mở kia chính là cửa thí luyện thứ hai.

Cửa thí luyện đầu tiên đã kinh khủng đến thế, cửa thứ hai và thứ ba chắc chắn sẽ càng thêm gian nan... Không biết sẽ tàn khốc đến mức độ nào.

Băng Hồn Kết Giới vẫn còn đó, bởi vì thời gian Vân Triệt tiêu diệt chiến tướng nham long chỉ chưa đến một phút.

- Cuối cùng cũng ổn rồi.

Vân Triệt trở lại bên cạnh Sở Nguyệt Thiền, giúp nàng điều chỉnh một tư thế nằm thoải mái hơn, sau đó đưa tay ra, chậm rãi truyền huyền khí vào cơ thể nàng để duy trì khí huyết.

Mắt đẹp của Sở Nguyệt Thiền hé mở, nàng kinh ngạc nhìn hắn, hồi lâu sau mới nhẹ giọng nói:

- Vì sao thương thế và lực lượng của ngươi lại hồi phục nhanh như vậy?

Vân Triệt không định giấu giếm, thẳng thắn đáp:

- Huyền công ta tu luyện có khả năng hồi phục thương thế và lực lượng rất nhanh.

- Có thể cho ta biết đó là huyền công gì không?

Sở Nguyệt Thiền khẽ hỏi. Với cảnh giới của nàng, huyền công có thể khiến nàng tò mò thật sự không nhiều. Những huyền công có thể tăng tốc hồi phục thương thế và lực lượng, nàng biết không ít, ví dụ như Hồi Thiên Công, Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết, Phong Hoa Tuyết Nguyệt Thần Công… nhưng thương thế nặng mà Vân Triệt phải chịu, nàng đã thấy rất rõ, lực lượng của hắn cũng tiêu hao cực lớn, thậm chí đến cả tuổi thọ cũng hao tổn nghiêm trọng... Vậy mà chỉ trong ba canh giờ đã hồi phục hoàn toàn. Những huyền công có năng lực hồi phục mạnh mẽ mà nàng biết, tất cả cộng lại cũng không thể nào có được hiệu quả kinh người đến vậy.

Vân Triệt hơi do dự, nhưng vẫn nói ra:

- Tên của huyền công này, có lẽ ngươi chưa từng nghe qua, nó tên là Đại Đạo Phù Đồ Quyết.

- Đại Đạo Phù Đồ Quyết…

Sở Nguyệt Thiền khẽ lẩm bẩm, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt. Đây quả thật là một cái tên mà nàng chưa từng nghe tới.

- Huyền lực Chân Huyền Cảnh trung kỳ… lại có thể trong thời gian ngắn… giết chết hơn một ngàn đối thủ cùng cấp… còn dễ dàng tiêu diệt một kẻ địch cao hơn mình trọn một đại cảnh giới… Tuy cấp bậc huyền lực ở độ tuổi này của ngươi chỉ có thể xem là thiên tài bình thường, nhưng về thiên phú vận dụng huyền lực… có lẽ ngay cả Hạ Khuynh Nguyệt… cũng có phần không bằng… Sư phụ của ngươi, nhất định là… một người rất lợi hại.

Nói một tràng dài như vậy, Sở Nguyệt Thiền đã khẽ thở dốc. Việc nàng, một người vốn kiệm lời như vàng, bỗng nhiên nói nhiều đến thế cũng đủ cho thấy sự chấn động trong lòng nàng về Vân Triệt.

- Ừm, ta có hai vị sư phụ, cả hai đều rất lợi hại.

Vân Triệt mỉm cười gật đầu:

- Một vị sư phụ dạy ta y thuật và cách làm người, vị còn lại dạy ta các loại huyền công. Bọn họ đã cho ta một cuộc đời mới, không có họ thì sẽ không có ta của ngày hôm nay.

Sở Nguyệt Thiền nhắm mắt lại, không nói thêm gì nữa. Khi tinh thần thả lỏng, cảm giác yếu ớt và mệt mỏi cùng lúc ập đến, không bao lâu sau, nàng đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Huyền mạch vỡ nát, kinh mạch gần như đứt lìa, yếu ớt đến mức này mà vẫn có thể gắng gượng tỉnh táo lâu như vậy, không nghi ngờ gì là nhờ vào nghị lực phi thường. Điều khiến Vân Triệt vô cùng vui mừng chính là, trên người nàng đã không còn cảm nhận được tử khí nữa.

Vân Triệt không lập tức bước vào cửa thí luyện thứ hai mà lặng lẽ ở bên cạnh canh chừng Sở Nguyệt Thiền. Trong tay hắn, thanh Long Khuyết kiếm vẫn còn đó, không hề biến mất theo cái chết của chiến tướng nham long.

Khi Sở Nguyệt Thiền tỉnh lại, đã là sáng ngày hôm sau. Sau một đêm được huyền khí của Vân Triệt khơi thông và điều hòa, tuy cơ thể nàng vẫn còn suy yếu nhưng sắc mặt đã tốt hơn nhiều.

- Nào, uống chút nước trước đã.

Vân Triệt đỡ Sở Nguyệt Thiền ngồi dậy, để nàng tựa vào ngực mình, đưa nước đến bên môi nàng, nhìn nàng uống từng ngụm nhỏ. Có lẽ hắn chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày, bản thân lại ôm tiểu tiên nữ đứng trên đỉnh Thương Phong này, cẩn thận, dịu dàng cho nàng uống nước như đang chăm sóc một đứa trẻ. Sở Nguyệt Thiền lại càng không thể nào nghĩ tới… Mà lúc này, ngay cả chính nàng cũng không nhận ra, khi tiếp xúc thân mật như thế với Vân Triệt, trong lòng nàng lại không hề có chút bài xích nào, ngược lại còn có một cảm giác an tâm vô cùng xa lạ. Chỉ là, tất cả những điều này đều được nàng quy cho việc toàn thân tàn phế trống rỗng, vốn không còn năng lực tự chủ hay kháng cự.

Với tình trạng hiện giờ, Sở Nguyệt Thiền chỉ có thể ăn đồ lỏng. May là trước khi tiến vào Tử Vong Hoang Nguyên, Vân Triệt đã mua một ít gạo trong khách điếm. Hắn dùng Phượng Hoàng Viêm nấu một nồi cháo cho Sở Nguyệt Thiền, sau đó đút cho nàng ăn hết. Sau khi chuẩn bị mọi thứ ổn thỏa, hắn ôm lấy Sở Nguyệt Thiền, đi về phía cửa thí luyện thứ hai.

Chậm rãi bước vào cửa đá, trước mắt lập tức tối sầm lại. Đi thêm hai bước về phía trước, khung cảnh lại đột nhiên sáng bừng, tựa như chỉ với hai bước chân đã đi từ thế giới này sang một thế giới khác.

Hiện ra trước mắt là một bình nguyên rộng lớn vô tận. Cỏ xanh phủ kín mặt đất, cây cối um tùm, mơ hồ còn nghe thấy tiếng suối chảy róc rách. Xa xa là những ngọn núi thấp trập trùng, thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng kêu của các loài chim thú.

Không khí nơi này hoàn toàn khác với nơi trước đó, trong lành và dễ chịu. Vân Triệt quay người lại, nhìn khắp bình nguyên mênh mông, không hề thấy vách núi hay cửa đá đâu cả. Hắn lập tức hiểu ra, mình không phải đã đi vào một cánh cửa, mà là đi qua một trận pháp dịch chuyển.

- Đây là… nơi thí luyện tiếp theo sao? Dường như… không hề có chút hơi thở nguy hiểm nào.

Sở Nguyệt Thiền khẽ nói.

Đúng lúc này, giọng nói của Thái Cổ Thương Long lại vang lên.

- Nhân loại trẻ tuổi, chào mừng ngươi đã đến. Nơi này là khu vực thí luyện thứ hai của Thí Luyện Long Thần. Nơi thử thách này không có giới hạn, cũng không có lối ra. Chỉ khi ngươi hoàn thành thử thách mới có thể được dịch chuyển ra khỏi đây, hoặc là, ngươi sẽ bị chôn vùi tại đây trước khi hoàn thành mục tiêu.

- Trong bình nguyên vô tận này tồn tại vô số huyền thú. Cấp bậc của chúng đều được điều chỉnh dựa trên tiêu chuẩn thực lực của ngươi. Và bởi vì thử thách mà ngươi phải đối mặt là độ khó gấp hai lần, cho nên, tất cả huyền thú nơi đây toàn bộ đều có phẩm cấp không dưới Linh Huyền Cảnh, thậm chí có một vài huyền thú cường đại, thực lực của chúng còn vượt qua cả chiến tướng nham long mà ngươi đã tiêu diệt lúc trước.

- Đối với những huyền thú đó, nơi đây là thiên đường vô tận. Còn đối với ngươi, nơi này lại là vực sâu đầy rẫy nguy cơ, ẩn chứa vô số bóng ma tử vong. Bởi vì tất cả huyền thú ở đây, một khi cảm nhận được khí tức của ngươi, chúng sẽ lập tức tấn công ngươi đến chết mới thôi. Đồng thời, dưới sự dẫn dắt của hồn lực của ta, những huyền thú ở gần sẽ được chỉ dẫn tìm đến ngươi, khiến ngươi phải sống trong cảnh bị huyền thú truy sát mọi thời mọi khắc, đêm không thể ngon giấc, ngày không được bình yên.

Vân Triệt: “…”

Điều này vẫn chưa khiến Vân Triệt có phản ứng gì quá lớn, nhưng lời nói tiếp theo của Thái Cổ Thương Long lại khiến Vân Triệt suýt nữa thì hộc máu.

- Và mục tiêu để vượt qua cửa thí luyện thứ hai này của ngươi cũng rất đơn giản, đó là trong vòng một năm, đánh chết 99.999 con huyền thú tại nơi này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!