Tiêu Triệt biết rõ Hạ Khuynh Nguyệt không chỉ ở Sơ Huyền Cảnh, nhưng Tiêu Ngọc Long đương nhiên không hay biết. Hạ Khuynh Nguyệt nổi giận, một chưởng vừa rồi ít nhất cũng dùng đến bảy phần huyền lực. Nhìn Tiêu Ngọc Long ngã sõng soài trên đất, nàng thu tay về, lạnh lùng nói:
- Xem ra Tiêu đại thiếu gia cũng chẳng phải kỳ tài gì, mời về cho.
Tiêu Ngọc Long nằm trên mặt đất, đầu óc vẫn còn quay cuồng... Hắn vốn tưởng rằng với tu vi Chân Huyền Cảnh của mình, đùa giỡn một Hạ Khuynh Nguyệt chỉ là chuyện trong lòng bàn tay, nào ngờ vừa mới đối mặt, hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh bay, cả người chật vật ngã lăn ra đất. Hắn trợn mắt, kinh hoàng nhìn thấy hai chiếc răng cửa đẫm máu rơi ngay trước mặt.
Tiêu Ngọc Long vội vàng đứng dậy, khuôn mặt co giật liên hồi, hắn biết dáng vẻ của mình lúc này thảm hại đến mức nào. Có thể nói, với thân phận đại thiếu gia Tiêu Môn, cả đời này hắn chưa từng nhục nhã như vậy... lại còn trước mặt nữ nhân mà hắn ngưỡng mộ và khao khát có được nhất. Nhưng Tiêu đại thiếu dù sao cũng là Tiêu đại thiếu, hắn cố nuốt vị máu tanh trong miệng xuống, gắng gượng nặn ra nụ cười ôn hòa, tuấn nhã:
- Tu vi Sơ Huyền Cảnh của Hạ tiểu thư quả nhiên danh bất hư truyền, tại hạ vừa rồi chỉ thuận tay thăm dò, đúng là đã có phần xem nhẹ. Lần này, Hạ tiểu thư phải cẩn thận đấy.
Mất hai chiếc răng cửa, Tiêu Ngọc Long nói chuyện nghe như có gió lùa. Dứt lời, hắn giơ hai tay lên, trực tiếp vận dụng toàn bộ huyền lực... Hắn ngây thơ cho rằng, sở dĩ mình chịu thiệt thòi lớn như vậy hoàn toàn là do bản thân tùy ý ra tay, trong khi Hạ Khuynh Nguyệt lại không chút lưu tình mà toàn lực tấn công. Với Chân Huyền Cảnh của hắn, sao có thể không địch lại một Sơ Huyền Cảnh của Hạ Khuynh Nguyệt cho được!
Tiêu Ngọc Long bước lên một bước, rồi lại lùi chéo về sau ba bước, hai tay đồng thời tung ra, chộp thẳng về phía cánh tay của Hạ Khuynh Nguyệt. Hành động của hắn khiến Hạ Khuynh Nguyệt chán ghét tột cùng, kiên nhẫn đã cạn, cánh tay phải của nàng vung lên. Theo tà hồng y bay lượn, một luồng huyền lực mang theo hàn khí lạnh lẽo tàn nhẫn lướt qua mặt Tiêu Ngọc Long.
Luồng huyền lực này không ngưng tụ thành băng, nhưng cũng đủ khiến Tiêu Ngọc Long không thể chống đỡ.
"Bốp" một tiếng, má phải của Tiêu Ngọc Long lõm hẳn vào, cả người bay ngược ra sau, xoay tít trên không trung như con vụ đến bảy tám vòng, sau đó mới rơi mạnh xuống sân. Ba chiếc răng nữa văng ra, hai trong số đó còn rơi ngay trên mặt hắn.
- Chuyện đến đây là hết, không tiễn. - Hạ Khuynh Nguyệt mắt nhìn thẳng, giọng nói lạnh như băng.
Toàn bộ má phải của Tiêu Ngọc Long đỏ bừng như nhuốm máu. Đến lúc này, dù là kẻ ngốc hắn cũng hiểu rõ rằng tu vi Chân Huyền Cảnh của mình căn bản không phải là đối thủ của Hạ Khuynh Nguyệt. Hắn ôm lấy bên má đau buốt đứng dậy, có chút sợ hãi nhìn nàng, thở hổn hển không nói được lời nào, lảo đảo rời đi.
Tiêu Ngọc Long đi thẳng đến dược phòng, vừa định vào cửa thì thấy Tiêu Triệt từ bên trong bước ra, tay trái cầm một bình thuốc, tay phải xách một cái bọc. Vừa thấy Tiêu Ngọc Long, Tiêu Triệt lập tức nhiệt tình chào hỏi:
- Ngọc Long ca, sao huynh lại đến đây? Ái chà! Ngọc Long ca, mặt huynh... Chuyện này... đã xảy ra chuyện gì vậy?
Nhìn thấy Tiêu Triệt, Tiêu Ngọc Long nghiến răng, hừ lạnh một tiếng rồi xông thẳng vào dược phòng. Ngay lập tức, bên trong truyền ra tiếng kêu kinh hãi của Tiêu dược sư:
- Đại thiếu gia... Ngươi... chuyện này... Là kẻ nào to gan như thế, lại dám hạ độc thủ với ngươi!
- Không sao... Lúc ở sau núi luyện công không cẩn thận bị ngã... - Giọng Tiêu Ngọc Long lộ rõ vẻ đau đớn. Hắn đương nhiên không có mặt mũi thừa nhận mình bị Hạ Khuynh Nguyệt dạy dỗ vì dám giở trò đùa giỡn nàng.
- Thế này mà còn bảo không sao! Xương gò má vỡ vụn, rụng mất năm cái răng, còn có ba cái bị mẻ ít nhất một nửa... Những vết thương này đều không thể hồi phục được đâu...
Tiêu Triệt vẫn chưa đi xa, nghe thấy âm thanh thảm thiết truyền đến mà sống lưng lạnh toát.
Nữ nhân này... ra tay cũng quá tàn nhẫn rồi!
Chuyện mình bị hạ độc tám chín phần là do Tiêu Ngọc Long làm, vốn chỉ định mượn tay Hạ Khuynh Nguyệt cho hắn một bài học nhỏ... Nhưng bài học này đâu còn là nhỏ nữa? Quả thực là muốn đánh chết người ta mà!
Nghĩ đến sáng nay mình còn lấy gia gia làm bia đỡ đạn để nắm tay nàng, Tiêu Triệt không khỏi rùng mình một cái.
Lúc trở lại tiểu viện của mình, Hạ Khuynh Nguyệt đang lẳng lặng đứng trong sân. Thấy hắn trở về, nàng nhàn nhạt lên tiếng:
- Tiêu Ngọc Long đã tới.
- À, ừm, ta biết rồi. Vừa gặp hắn ở dược phòng. - Tiêu Triệt cẩn thận liếc nhìn sắc mặt Hạ Khuynh Nguyệt, dè dặt đáp.
Hạ Khuynh Nguyệt không để ý đến hắn nữa, khẽ nhắm mắt lại, quanh thân tỏa ra một tầng hàn khí lạnh lẽo.
- Khuynh Nguyệt nương tử, ta có thể hỏi nàng một vấn đề được không? - Tiêu Triệt tiến lên một bước, mở lời.
- ? - Hạ Khuynh Nguyệt không có động tĩnh gì.
- Huyền lực của nàng rốt cuộc ở cấp độ nào vậy? - Có thể đánh Tiêu Ngọc Long thành ra như vậy, ít nhất cũng phải là Địa Huyền Cảnh! Mười sáu tuổi đã đạt tới Địa Huyền Cảnh... Chuyện này nếu truyền ra ngoài, cả Lưu Vân Thành chắc chắn sẽ chấn động.
Hạ Khuynh Nguyệt vẫn không có động tĩnh, hoàn toàn không có ý định trả lời hắn.
Bị nàng làm lơ, gương mặt Tiêu Triệt lộ vẻ sầu não. Nhìn dáng vẻ của Hạ Khuynh Nguyệt, hẳn là nàng đang tĩnh tâm tu luyện huyền công Băng Vân Quyết của Băng Vân Tiên Cung. Hắn không nói gì thêm, đặt những thứ trên tay xuống đất, ngả người ra sau, hai tay khoanh trước ngực, lặng lẽ ngắm nhìn nàng.
Cảnh tượng này dường như đã từng quen thuộc.
Ngày trước, Hạ Khuynh Nguyệt thường tu luyện Băng Vân Quyết trong khuê phòng vào lúc nửa đêm. Ngoài những lúc sư phụ nàng thỉnh thoảng ở bên chỉ điểm, còn lại đều là một mình một cõi tĩnh lặng, tuyệt không có ai quấy rầy... chứ đừng nói đến việc bị một nam tử nhìn chằm chằm như thế này.
Nàng tuy nhắm mắt tĩnh tâm, tập trung tinh thần, vận chuyển Băng Vân Quyết khắp toàn thân, nhưng vẫn cảm nhận được Tiêu Triệt cứ đứng đó nhìn mình, hơn nữa còn nhìn mãi, nhìn mãi... ánh mắt gần như không hề rời đi. Ánh mắt sắc bén ấy quét qua từng tấc da thịt trên cơ thể nàng hết lần này đến lần khác, khiến nàng không cách nào hoàn toàn tĩnh tâm, toàn thân khó chịu... Dù sao, nàng vẫn chỉ là một thiếu nữ mười sáu tuổi, muốn nàng giữ được tâm tĩnh như nước quả thực là làm khó nàng.
Cứ như vậy một lúc lâu, Tiêu Triệt vẫn đứng đó nhìn nàng không chớp mắt. Hạ Khuynh Nguyệt rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa, đôi mắt đẹp mở ra, liếc hắn một cái lạnh lùng:
- Ngươi nhìn ta làm gì!
- Chờ nàng chủ động nói chuyện với ta chứ sao. - Tiêu Triệt bày ra vẻ mặt vô tội.
- ... - Hạ Khuynh Nguyệt bỗng nhiên có một thôi thúc muốn giết người.
- Khụ, thật ra ta có chuyện rất quan trọng muốn nói với nàng, nhưng vừa rồi lại sợ làm phiền nàng luyện công, nên đành phải chờ. - Tiêu Triệt đứng thẳng người, vẻ mặt chân thành.
- ... Chuyện gì? - Hạ Khuynh Nguyệt nén giận nói.
- À, là thế này. - Vẻ mặt Tiêu Triệt trở nên nghiêm túc, hắn tiến lên vài bước đến trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt, chậm rãi nói: - Sáng nay, lúc ta nắm tay nàng... Này này! Đừng động thủ! Ta đang nói chuyện đứng đắn, là chuyện đứng đắn đấy!
Thấy trong con ngươi Hạ Khuynh Nguyệt lóe lên sát khí, Tiêu Triệt vội vàng lùi lại vài bước, vẻ mặt cũng trở nên cảnh giác... Vết xe đổ của Tiêu Ngọc Long vẫn còn đó. May mà cuối cùng Hạ Khuynh Nguyệt cũng không ra tay thật, Tiêu Triệt thở phào một hơi, nói tiếp:
- Lúc nắm tay nàng, ta thuận tiện bắt mạch, phát hiện có vấn đề, vấn đề rất lớn.
Lời của hắn không làm cho ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt gợn lên chút sóng nào... Nàng căn bản không tin.
Mặc dù sáng nay lúc bị hắn nắm tay, nàng quả thực cảm giác được hắn đang lén lút sờ cổ tay mình, nhưng cả Lưu Vân Thành này ai cũng biết hắn huyền mạch tàn phế, làm sao biết bắt mạch được.
Nhưng những lời tiếp theo của Tiêu Triệt lại khiến Hạ Khuynh Nguyệt trong lòng chấn động.
- Mỗi ngày đến canh ba, nàng đều tỉnh giấc từ trong mộng? Hơn nữa sau khi tỉnh lại nửa giờ, toàn thân lạnh buốt, tứ chi đau nhức.
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt khẽ động, theo bản năng hỏi:
- Sao ngươi biết?
Tiêu Triệt nói tiếp:
- Còn nữa, từ khi tu luyện Băng Vân Quyết, mỗi lần huyền lực đột phá, khoảng hai ba ngày sau đó có phải toàn thân nàng đều lạnh lẽo, tứ chi đau nhức, ăn không ngon, ngủ không yên không?
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt lại một lần nữa xao động kịch liệt... Bởi vì những gì Tiêu Triệt nói, không sai một ly!
- Còn có... - Tiêu Triệt đi theo bước chân của Hạ Khuynh Nguyệt, thẳng đến cửa viện, mãi đến khi nửa người bị che khuất ngoài cửa, hắn mới nghiêm mặt nói: - Lần... nguyệt sự trước của nàng, có phải đã trễ bảy tám ngày không?
Hạ Khuynh Nguyệt: "!"
Không cảm nhận được sát khí tỏa ra từ Hạ Khuynh Nguyệt, lúc này Tiêu Triệt mới cẩn thận từ ngoài cửa viện bước vào:
- Lần này tin ta được chưa?
- Sao ngươi biết được những chuyện này? - Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nhíu mày.
- Mạch tượng!
- Ngươi biết xem mạch tượng?
- Nếu ta nói ta là thần y, nàng có tin không? - Tiêu Triệt chân thành hỏi.
- Nếu muốn kể chuyện cười thì đi tìm tiểu cô của ta đi. - Hạ Khuynh Nguyệt mặt không cảm xúc, quay đi chỗ khác.
Tiêu Triệt đương nhiên không mong Hạ Khuynh Nguyệt sẽ tin, nàng mà tin thì mới là có quỷ:
- Đây đều là những triệu chứng rất nghiêm trọng, nàng không muốn hỏi cách điều trị sao?
- Không cần. - Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lùng đáp. - Băng Vân Quyết là huyền công chí cao của Băng Vân Tiên Cung, ảo diệu vô cùng. Người mới tu luyện Băng Vân Quyết, cơ thể khó thích ứng với hàn khí nên ít nhiều sẽ xuất hiện phản ứng. Ở Băng Vân Tiên Cung, chuyện này ai cũng biết, tất cả các sư tỷ muội, thậm chí cả sư tổ của sư phụ ta cũng đều như vậy. Khi Băng Vân Quyết đạt đến cảnh giới nhất định, những phản ứng này sẽ tự nhiên biến mất.
- Đúng vậy, nàng nói không sai. - Tiêu Triệt rất tán thành gật đầu, sau đó cười ha hả: - Nhưng ta cũng hiểu tại sao vừa vào Băng Vân Tiên Cung là phải cấm dục rồi... Bởi vì nữ nhân của Băng Vân Tiên Cung cho dù có nam nhân cũng căn bản không thể sinh con. Chuyện này nếu truyền ra ngoài sẽ làm tổn hại thanh danh của Băng Vân Tiên Cung biết bao, bí mật đáng xấu hổ này mới có thể được che giấu vĩnh viễn.
Lông mày Hạ Khuynh Nguyệt nhíu chặt, ánh mắt đột nhiên trở nên băng giá, lần đầu tiên nàng thực sự nổi giận với Tiêu Triệt:
- Câm miệng! Ta có thể tha thứ cho ngươi ăn nói linh tinh... nhưng tuyệt không cho phép ngươi sỉ nhục sư môn của ta! Ngươi nếu còn nói thêm nửa lời, ta tuyệt không tha!
Dáng vẻ sợ sệt rụt rè lúc nãy của Tiêu Triệt giờ đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười nhạt, hắn thản nhiên nói:
- Ta nói không hề sai, ta biết rất rõ. Ta còn có thể nói cho nàng biết… Huyền lực càng mạnh, tuổi thọ càng dài. Nhưng, từ mạch tượng của nàng, ta có thể cực kỳ chắc chắn rằng, với cùng một cấp độ huyền lực, tuổi thọ của người Băng Vân Tiên Cung so với những môn phái khác ngắn hơn một phần ba, thậm chí còn hơn thế nữa!
- Ta nói sai sao?
Lời của Tiêu Triệt như sét đánh ngang tai, khiến đôi mắt mỹ lệ của Hạ Khuynh Nguyệt co rút lại trong khoảnh khắc.