Thương Nguyệt cười nhẹ, nói:
- Đa tạ thịnh tình của Phần thiếu chủ, Thương Nguyệt mọi sự đều tốt, không cần ngài phải bận tâm. Không biết lần này Phần thiếu chủ đến đây là vì chuyện gì?
Vừa rồi Thương Sóc đã nói thẳng, mục đích duy nhất Phần Tuyệt Thành tới đây là vì gặp nàng. Thương Nguyệt lại tỏ ra như không nghe hiểu.
Phần Tuyệt Thành cũng khẽ cười, tao nhã mà thẳng thắn đáp:
- Nghe nói hai năm nay công chúa điện hạ vẫn luôn rèn luyện tại các phân phủ, Tuyệt Thành vô cùng nhớ nhung và khâm phục. Ngay cả trong mộng, ta cũng mong được gặp công chúa thêm vài lần, nhưng lại sợ làm phiền nên đành đè nén trong lòng. Giờ đây cuối cùng cũng được gặp lại công chúa, Tuyệt Thành thật sự vui mừng khôn xiết. Công chúa điện hạ so với hai năm trước lại càng thêm xinh đẹp thoát tục, tiên nữ hạ phàm trong truyền thuyết e rằng cũng chỉ đến thế mà thôi. Trong mắt Tuyệt Thành, vẻ đẹp của công chúa điện hạ là báu vật trời ban không chỉ cho hoàng thất Thương Phong, mà cho cả Thương Phong Đế quốc.
Khi nói chuyện, tất cả tình cảm ái mộ và si mê của Phần Tuyệt Thành đều lộ rõ, không hề che giấu. Công chúa Thương Nguyệt lại như hoàn toàn không nhìn thấy, vẫn dùng nụ cười nhạt đáp lại:
- Phần thiếu chủ quá khen rồi, Thương Nguyệt không dám nhận.
- Ta thay hoàng muội cảm ơn lời khen của Phần thiếu chủ. Câu nói hoàng muội ta là báu vật của hoàng thất, ta cũng vô cùng đồng tình.
Thương Sóc cười híp mắt nói, con ngươi hắn đảo một vòng, kín đáo ra hiệu cho tên tùy tùng phía sau. Tên tùy tùng kia lập tức hiểu ý, tiến lên, ra vẻ thần bí ghé vào tai hắn thì thầm.
- Hả?
Trong mắt Thương Sóc lộ vẻ kinh ngạc, sau đó nói lời xin lỗi với Phần Tuyệt Thành:
- Phần thiếu chủ, bản cung đột nhiên nhớ ra có việc gấp cần xử lý, xin cáo lỗi không thể tiếp chuyện được... Hoàng muội, Phần thiếu chủ đã lâu không tới hoàng cung, muội hãy dẫn ngài ấy đi dạo một vòng đi.
- Xin thứ cho Thương Nguyệt không thể vâng mệnh.
Lời Thương Sóc vừa dứt, Thương Nguyệt đã thẳng thừng từ chối:
- Cũng không phải Thương Nguyệt không muốn, lúc trước phụ hoàng đã truyền chỉ, dặn ta giờ này đến tẩm cung thương nghị chuyện quan trọng. Thương Nguyệt không dám trái lệnh phụ hoàng, mong hoàng huynh và Phần thiếu chủ lượng thứ, Thương Nguyệt xin thất lễ.
Nói xong, Thương Nguyệt khẽ gật đầu, không chút do dự đi ra ngoài Lãm Nguyệt Cung.
Lông mày Thương Sóc cau chặt, Phần Tuyệt Thành lại chỉ cười nhạt một tiếng. Khi Thương Nguyệt đi ngang qua người hắn, hắn bỗng nhiên nói:
- Công chúa điện hạ, khi Tuyệt Thành đến hoàng cung, tình cờ nghe được công chúa dường như đang dốc sức tìm kiếm một loại kỳ hoa tên là “Phần Hồn Hoa”, không biết công chúa đã tìm được chưa? Nếu vẫn chưa, Tuyệt Thành lại vừa hay biết nơi có Phần Hồn Hoa.
Sự xuất hiện của Phần Tuyệt Thành khiến Thương Nguyệt bất an, toàn thân khó chịu, chỉ muốn nhanh chóng rời đi. Nhưng câu nói này của hắn lại khiến toàn thân nàng cứng đờ, bước chân đang định rời đi bỗng khựng lại. Nàng xoay người, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể nói:
- Lời của Phần thiếu chủ là thật sao? Thương Nguyệt đúng là đang tìm kiếm Phần Hồn Hoa, nếu Phần thiếu chủ biết nơi nào có thể tìm được, xin hãy cho biết, Thương Nguyệt vô cùng cảm kích.
Phần Tuyệt Thành mỉm cười nói:
- Thỉnh cầu của công chúa Thương Nguyệt, Tuyệt Thành sao dám từ chối. Cây Phần Hồn Hoa mà Tuyệt Thành biết, vừa hay lại ở ngay nơi tu luyện của Phần Thiên Môn chúng ta – trong Thiên Vực Liệt Dương.
Trong lòng Thương Nguyệt lóe lên hy vọng, nàng đè nén kích động nói:
- Vậy thì tốt quá. Không biết quý môn có thể nhượng lại cây Phần Hồn Hoa kia cho hoàng thất chúng ta không? Về giá cả hoặc điều kiện, quý môn có thể tùy ý đưa ra.
Hai mắt Phần Tuyệt Thành híp lại, gần như tham lam nhìn dung nhan và dáng người tuyệt mỹ tao nhã đến tột cùng của Thương Nguyệt, hạ giọng nói:
- Chuyện này, Tuyệt Thành không thể tự quyết được. Bên trong Thiên Vực Liệt Dương, ngàn năm mới sinh trưởng được một cây Phần Hồn Hoa, trên dưới toàn tông môn ta đều xem nó là chí bảo, quyết không có khả năng chuyển nhượng, chỉ có điều…
Giọng Phần Tuyệt Thành ngừng lại một chút, nụ cười càng thêm thản nhiên:
- Nếu người muốn Phần Hồn Hoa là người của tông môn ta, lại thật sự có nhu cầu cấp bách, hơn nữa có ta, vị môn chủ tương lai này, tự mình cầu xin, tin rằng phụ thân ta và các vị trưởng lão cũng không phải kẻ cứng nhắc, tất sẽ châm chước.
Lời của Phần Tuyệt Thành nghe qua thì tao nhã hàm súc, nhưng thực chất lại mang theo sự ép buộc trắng trợn.
Muốn một người ngoài trở thành người của Phần Thiên Môn, hoặc là trở thành đệ tử trong môn, hoặc là gả vào Phần Thiên Môn.
Bộ ngực cao ngất của Thương Nguyệt hơi phập phồng, nhưng ngay sau đó, nàng lại chậm rãi lắc đầu:
- Nếu Phần Hồn Hoa quý giá với quý môn như vậy, Thương Nguyệt sẽ không mơ tưởng nữa. Đa tạ Phần thiếu chủ đã cho biết, cáo từ.
Phản ứng dứt khoát và kiên quyết như vậy của Thương Nguyệt nằm ngoài dự liệu của Phần Tuyệt Thành, sắc mặt hắn cứng đờ, nhìn bóng lưng nàng rời đi, chân mày cũng chậm rãi chau lại.
- Tính tình của hoàng muội ta vẫn ngang ngược như vậy.
Thương Sóc lên tiếng, lúc này đối mặt với Phần Tuyệt Thành, trong lời nói và cử chỉ của hắn lại ngầm mang theo chút cung kính.
- Là càng ngang ngược hơn trước kia. Ít nhất trước đây, dù nàng từ chối cũng rất uyển chuyển, còn bây giờ lại cứng rắn như vậy, như thể đang nói với ta đừng có ảo tưởng gì.
Phần Tuyệt Thành cười một tiếng như tự giễu, lại như tức giận.
- Phần thiếu chủ hoàn toàn không cần bi quan như vậy.
Thương Sóc vội vàng khuyên nhủ:
- Lấy thực lực, dung mạo, thân phận địa vị của Phần thiếu chủ, trong thế hệ trẻ của Thương Phong Đế quốc, có ai sánh bằng? Hiện giờ Thương Nguyệt tuổi còn nhỏ, có vài chuyện chưa nghĩ thông suốt, tin rằng không lâu sau, chẳng cần Phần thiếu chủ theo đuổi, chính nàng sẽ chủ động tìm đến ngã vào lòng ngài.
Nói đến đây, Thương Sóc hơi do dự một chút, rồi nói tiếp:
- Nguyên nhân thái độ của Thương Nguyệt đột nhiên trở nên kiên quyết như vậy, ta ngược lại biết được một ít.
- Ồ?
Phần Tuyệt Thành chuyển ánh mắt.
Thương Sóc nói:
- Theo tin tức ta biết được, trong khoảng thời gian này Thương Nguyệt không chỉ tìm kiếm Phần Hồn Hoa khắp nơi, mà còn đang tìm một người, một người do chính nàng mang về từ Tân Nguyệt Thành. Nghe nói trong mấy tháng sau khi đưa hắn về, nàng và hắn qua lại vô cùng thân thiết… Chỉ có điều Phần thiếu chủ yên tâm, năm tháng trước người kia đã biến mất, dường như không biết tự lượng sức mình xông vào Tử Vong Hoang Nguyên, sau đó không thấy trở ra. Sau khi hắn mất tích, ta nghe cung nữ bên cạnh Thương Nguyệt nói nàng từng rơi lệ mấy lần, ăn không ngon, ngủ không yên…
- Người đó tên là gì!
- Vân Triệt… Tuổi còn rất trẻ, năm nay mới mười bảy, nhưng thiên tư bất phàm, ta và Thương Lâm đều từng có ý định lôi kéo hắn về phe mình.
- Hừ!
Hai hàng lông mày của Phần Tuyệt Thành khóa chặt lại, toàn thân dâng lên sát khí nồng đậm đến kinh người:
- Nữ nhân mà bản thiếu chủ coi trọng, lại cũng có kẻ dám nhúng chàm… Tốt nhất là hắn đã chết, bằng không, ta sẽ khiến hắn sống không bằng chết!
Sự phẫn nộ đột ngột tỏa ra từ người Phần Tuyệt Thành khiến toàn thân Thương Sóc run rẩy. Hộ vệ tùy thân của Thương Sóc càng trợn tròn hai mắt, kinh hãi tột độ. Bởi vì khí tức huyền lực của Phần Tuyệt Thành… đã đạt tới Địa Huyền Cảnh!
––––––––––––
Nơi thí luyện của Long Thần, bình nguyên vô tận.
Đây đã là tháng thứ năm Vân Triệt tiến vào nơi này.
Phía trước, một dòng suối nhỏ róc rách chảy, nước suối trong vắt thấy đáy, từng đàn cá đủ màu sắc và hình dạng đang thong dong bơi lội.
Vân Triệt nhẹ nhàng đặt Sở Nguyệt Thiền lên bãi cỏ mềm bên dòng suối, sau đó ngồi xổm xuống, nhìn đàn cá trong suối cười tủm tỉm nói:
- Tiểu tiên nữ, chúng ta lại có thể ăn canh cá rồi... Ừm, hôm nay chúng ta uống canh cá vị gì đây?
Giọng nói vừa dứt, tay trái của Vân Triệt đã nhanh như chớp thò vào trong nước, bắt được một con cá dài gần một thước. Đúng lúc này, một tảng đá bên phải hắn đột nhiên rung chuyển, một con cua khổng lồ to bằng nửa người Vân Triệt bắn lên, chiếc càng vĩ đại màu đen kịt mở ra kẹp về phía cổ hắn… Gai nhọn trên chiếc càng này lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, đừng nói là cổ người, cho dù là sắt thép, cũng có thể kẹp gãy.
Vân Triệt ném con cá trong tay trái lên bãi cỏ, đầu cũng không ngẩng, tay phải nhanh như điện xẹt ra, nắm lấy bên hông chiếc càng kia, dùng sức vung cả con cua khổng lồ đập mạnh vào tảng đá bên cạnh.
Lực cánh tay của Vân Triệt khủng bố phi thường, “Rầm” một tiếng vang lớn, tảng đá vỡ tan tành, con cua khổng lồ bị đập choáng váng. Tiếng động này như chọc vào tổ ong vò vẽ, hơn mười con cua khổng lồ khác đồng thời chui lên, những chiếc càng lớn vung lên như đao phủ, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo chém tới. Vân Triệt nhanh như chớp rút Long Khuyết ra, thân hình thoắt một cái hóa thành ba ảo ảnh ở ba hướng khác nhau, mắt thường không thể phân biệt thật giả. Long Khuyết nặng tám ngàn cân trong tay hắn lại nhẹ như lông hồng, trong mấy hơi thở liên tục vung ra mười ba kiếm, mỗi một kiếm đều nện thẳng vào mai của lũ cua khổng lồ.
Lũ cua này là huyền thú nguy hiểm cấp hai Linh Huyền Cảnh, có hai chiếc càng khủng bố, mai lại vô cùng cứng rắn, huyền giả Linh Huyền Cảnh bình thường cũng khó lòng gây thương tổn. Nhưng dưới một loạt đòn tấn công của Vân Triệt, theo mười ba tiếng nổ vang xen kẽ, toàn bộ mai của mười ba con cua khổng lồ đều vỡ nát, huyền lực cuồng bạo lập tức tràn vào, trong nháy mắt đánh gãy sinh mạch của chúng.
Cổ tay khẽ vung, Long Khuyết đã trở về trên lưng Vân Triệt. Để hoàn toàn thích ứng với sức nặng của Long Khuyết, sau khi tu luyện Tinh Thần Toái Ảnh đến tầng thứ hai, hắn liền đeo nó trên lưng mọi lúc mọi nơi.
- Tám vạn ba ngàn chín trăm bốn mươi bảy con.
Sau khi mười ba con cua khổng lồ bị tiêu diệt, con số trong đầu Vân Triệt cũng nhảy lên một lần nữa.
Nhìn lũ cua chết ngổn ngang trên đất, Vân Triệt véo cằm, lẩm bẩm:
- Không biết mấy con cua lớn này có thể nấu canh không…
Cuối cùng Vân Triệt vẫn từ bỏ ý tưởng hấp dẫn này, mang theo con cá trở về bên cạnh Sở Nguyệt Thiền, sau đó ngồi trên bãi cỏ dựng bếp đặt nồi, đổ nước suối và cá vào, rồi nhóm lửa… Nếu Phượng Hoàng Thần Thú biết được sau khi Vân Triệt có được máu Phượng Hoàng, công dụng lớn nhất lại là dùng Phượng Hoàng Viêm để nấu cơm, không biết có nổi giận phun một ngọn lửa thiêu hắn thành tro bụi không.
Bếp vừa nhóm lên, phiền toái đã nối gót kéo đến. Mặt cỏ dưới chân hắn rung động bất thường, không đợi thứ dưới đất chui lên, tay Vân Triệt đã đột nhiên cắm xuống mặt đất, mạnh mẽ lôi một con Thiết Giáp Địa Long cấp Linh Huyền Thú đang định tấn công lên, sau đó vài ba đòn đã bẻ cong thân thể nó thành một nút thắt, ném ra xa… Đáng thương cho con Thiết Giáp Địa Long đường đường là Linh Huyền Thú cấp thấp, thân thể cứng rắn như thép tinh, trong tay Vân Triệt lại như một sợi dây thừng bình thường. Tuy cấp bậc huyền lực của Vân Triệt thấp, nhưng lực tay của hắn, huyền giả Linh Huyền Cảnh cấp cao cũng tuyệt đối không thể so bì.
Con Thiết Giáp Địa Long bị thắt nút lăn lộn hỗn loạn trên bãi cỏ, nhưng một lúc sau liền khí huyết nghịch lưu, không còn động đậy.
- Tám vạn ba ngàn chín trăm bốn mươi tám con.
Vân Triệt lẩm bẩm một câu, vừa dứt lời, cánh tay liền đột nhiên chém về phía trước, một luồng Phượng Hoàng Viêm bắn ra, bắn hạ hai con Phong Bạo Liệt Ưng trên không trung vừa định lao xuống.
Hiện giờ, trải qua năm tháng dung hợp quán thông, Phượng Hoàng Phá của hắn đã không cần phát động từ trọng kiếm, mà có thể chém ra từ cánh tay. Bởi vì cánh tay, cũng có thể xem là trọng kiếm.
Với nhiệt độ của Phượng Hoàng Viêm, chưa đến sáu mươi lần hít thở, canh cá đã nấu xong.
Nấu xong canh cá, Vân Triệt cẩn thận thổi nguội, đi đến bên cạnh tiểu tiên nữ, đỡ nàng dậy, đưa chén nhỏ lại gần bờ môi nàng:
- Nào, không còn nóng nữa.
Sở Nguyệt Thiền mở đôi mắt đẹp, hé đôi môi mềm, dùng chút sức lực nhỏ nhoi, uống từng ngụm canh cá. Khi nàng vừa uống ngụm đầu tiên, trên bầu trời liền truyền đến một tiếng kêu quái dị, sáu con chim khổng lồ có đuôi dài, toàn thân màu xanh đậm từ các hướng khác nhau lao nhanh xuống, nhằm thẳng về phía Vân Triệt.
Vân Triệt đầu cũng không ngẩng, tay trái vung về phía trước, Long Khuyết đã nằm trong tay hắn. Hắn khóa chặt vị trí của sáu con chim khổng lồ, trong hai hơi thở Long Khuyết đã vung lên sáu lần, đến hơi thở thứ ba, Long Khuyết đã được hắn đưa trở về sau lưng.
Chiêm chiếp chiêm chiếp…
Trong tiếng kêu hỗn loạn, sáu luồng Phượng Hoàng Phá bắn lên cao, chuẩn xác không sai đánh trúng sáu con chim khổng lồ đang lao tới, đánh bay từng con một.
Trong cả quá trình, chén canh cá không hề sánh lấy một giọt, Sở Nguyệt Thiền cũng không hoảng sợ, đôi môi tuyết trắng cũng không rời khỏi chén nhỏ. Khi sáu con chim lớn rơi xuống toàn bộ, chén canh cá đã vơi đi một nửa.
Bởi vì tình cảnh như thế, trong vòng năm tháng này mỗi ngày họ đều gặp phải, sớm đã thành thói quen. Nàng càng hoàn toàn tin tưởng Vân Triệt có thể xử lý một cách hoàn hảo.
Năm tháng, họ gần như mỗi thời mỗi khắc đều phải chịu đựng sự tấn công của đủ loại huyền thú, lúc nhiều lúc ít, nhưng gần như chưa từng gián đoạn. Câu nói “đêm không thể ngủ yên, ngày không được an tĩnh” của Thái Cổ Thương Long khi trước, không hề có chút khoa trương hay dọa nạt nào.
Độ khó của cửa thí luyện này, không chỉ cao hơn cửa thứ nhất gấp mười lần. Sự đáng sợ này không chỉ vì cấp bậc huyền thú quá cao, cũng không phải số lượng kinh người, mà là những cuộc tấn công không ngừng nghỉ! Trên mặt đất, dưới lòng đất, trong nước, trên không trung, bất cứ lúc nào cũng có thể có huyền thú tập kích. Tinh thần dù chỉ thả lỏng một giây cũng có thể mất mạng. Dưới tình cảnh này, kiên trì một hai ngày có thể dễ dàng, ba bốn ngày cũng có thể miễn cưỡng, nhưng thời gian dài hơn, cho dù thân thể chịu đựng được, tinh thần cũng sẽ sụp đổ… Nếu đổi lại là người bình thường, cho dù huyền lực cao hơn Vân Triệt gấp đôi, cũng gần như không thể kiên trì nổi.
Nhưng kỳ lạ thay, đối với Vân Triệt mà nói, độ khó của cửa thí luyện này lại không cao hơn cửa đầu tiên là bao.
Bởi vì kiếp trước của hắn, chính là chuỗi ngày dài sống trong sự truy sát. Huyền thú ở bình nguyên vô tận truy sát đương nhiên khủng bố, nhưng kiếp trước, hắn phải đối mặt với sự truy sát của tất cả tông môn đỉnh cao, của toàn bộ cường giả chí tôn trên đời! Hơn nữa còn kéo dài suốt bảy năm. Trong bảy năm đó, tính cảnh giác, khả năng cảm nhận, lực phản ứng, năng lực phản sát của hắn đã được rèn luyện đến cảnh giới khủng bố tột cùng.
Sau khi sống lại, những năng lực này của hắn không có cơ hội thể hiện. Mà ở trong cuộc truy sát của vô tận huyền thú tại hoang nguyên vô tận này, những năng lực đó của hắn lại một lần nữa thức tỉnh.