Trong lòng bàn tay nhỏ đẫm nước mắt, ánh sáng chợt lóe lên, hiện ra Càn Khôn Thứ.
Nàng chậm rãi nâng Càn Khôn Thứ lên, trong đầu vang vọng lại lời nói của Kiếp Thiên Ma Đế trước lúc rời đi:
"Ngươi đã thấy lựa chọn của ta. Lựa chọn cuối cùng của ngươi là gì, hãy để Càn Khôn Thứ của ta thay ta chứng kiến!"
Nàng quỳ ở nơi đó, ròng rã một ngày một đêm.
Cuối cùng, tiếng gió rít dần ngừng, cũng mang đi sự thê lương bao quanh nàng. Nàng chậm rãi đứng dậy, trong con ngươi đã không còn nước mắt và bi thương, nỗi buồn vô tận cũng bị nàng chôn sâu vào tận cùng linh hồn.
Nàng đối diện với Càn Khôn Thứ, chậm rãi nói: "Tiền bối, ta đã có lựa chọn của mình."
"Ta đã có lỗi với cha mẹ, có lỗi với sư môn, có lỗi với Nguyên Bá... Đã như vậy, ta và hắn, dẫu sao cũng là vợ chồng một phen, ít nhất, hãy để trên đời này, vẫn còn một người mà ta có thể thực sự không hổ thẹn."
"Chỉ là, ta thuận theo, không phải là vận mệnh, mà là tâm hồn của ta!"
Càn Khôn Thứ biến mất trong tay nàng. Nàng, người vừa rơi vào cảnh sụp đổ lớn nhất đời người, giờ phút này ánh mắt lại tỉnh táo và kiên nghị chưa từng có.
"Khi 'kết cục' đến gần, ta tự sẽ dùng cách của mình để phản kháng! Nhưng trước đó..."
Càn Khôn Thứ tan biến trong tay, ánh mắt nàng chuyển hướng về phương Bắc, bầu trời xanh thẳm xa xôi chiếu rọi vào đôi mắt tím sâu thẳm của nàng.
"Ta chán ghét vận mệnh đáng buồn này, nhưng lại... không cách nào cự tuyệt 'nguyện vọng' bi thương này."
"Vân Triệt, ngươi giờ đây đang ở Bắc Thần Vực, đã không còn sơ hở và vướng bận, chỉ có hận thù sẽ thúc ép ngươi nhanh chóng trưởng thành... Trước khi ngươi trở về, ta sẽ từng chút một, lát đường cho ngươi."
"Chỉ cầu khi ngươi trở về, có thể ngạo nghễ đứng trên đỉnh thế giới này, lấy lại tất cả những gì ngươi nên lấy lại, không còn ai có thể hủy hoại ngươi, làm tổn thương ngươi..."
"Dù chỉ là để... không phụ... một đời sắp kết thúc của ta."
...
Sau đó, Nguyệt Thần Giới không hề yên bình như vẻ bề ngoài.
Trụ Thiên Thần Giới đang toàn lực tìm kiếm tung tích của Vân Triệt, Nguyệt Thần Giới dường như cũng có hành động tương tự, tần suất bóng người ra vào nhiều hơn hẳn trước kia. Nhưng thực chất, nhiệm vụ của bọn họ không phải là tìm Vân Triệt, mà là tình báo.
Ký ức cốt lõi của Nguyệt Thần Đế đời trước tự nhiên bao gồm tất cả bí mật của Nguyệt Thần Giới... và cả những bí mật dùng để khống chế các giới trong bóng tối.
Ngay cả Hồng Mông Sinh Tử Ấn mà Phạm Đế Thần Giới che giấu cũng sớm đã bị dòm ngó, có thể tưởng tượng được năng lực tình báo của Nguyệt Thần Giới từ trước đến nay mạnh mẽ đến nhường nào.
Những bí mật này chỉ được sử dụng vào thời khắc cần thiết để khống chế và răn đe, Nguyệt Vô Nhai cả đời cũng rất ít khi động đến. Nhưng trong tay Hạ Khuynh Nguyệt, chúng hoàn toàn được trải ra, từng bước một, chôn xuống những quả mìn có thể phát nổ bất cứ lúc nào tại các đại tinh giới ở Đông Vực.
...
Nàng dò ra được nơi Vân Triệt từng ẩn náu một thời gian ngắn năm đó là Lưu Quang Giới, liền chủ động công khai chuyện này, sau đó trừng phạt nặng Thủy Thiên Hành, mang Thủy Mị Âm đi.
Dưới đáy trăng ngục, nàng lấy ra Càn Khôn Thứ, nói rõ tất cả với Thủy Mị Âm, đồng thời thỉnh cầu nàng dùng Vô Cấu Thần Hồn của mình để dần dần xây dựng sự hòa hợp với Càn Khôn Thứ, cho đến khi trở thành chủ nhân mới của nó, và cũng tiếp nhận tất cả những gì nàng đã làm năm đó.
"Mị Âm, cái chết là lựa chọn tất yếu của ta, cũng là kết cục tốt nhất. Đối với ta, mọi thứ trên thế gian đều có thể thay đổi, nhưng duy chỉ có điểm này, ta tuyệt đối sẽ không dao động."
"Cứ để hắn hận ta mãi mãi như bây giờ, như vậy, sau khi ta chết, hắn sẽ không đau buồn, sẽ không để lại khoảng trống trong linh hồn... Đó cũng nhất định là kết quả mà ngươi không muốn thấy, đúng không?"
"Không cần phải bi thương vì ta, ít nhất, vẫn còn có ngươi nhớ kỹ tất cả những gì ta đã làm. Ít nhất, vẫn còn có ngươi thay ta bầu bạn bên hắn, nhìn thấy dáng vẻ mà hắn nên có nhất."
...
Sau khi hắn ở Thái Sơ Thần Cảnh đánh giết Trụ Thiên thủ hộ giả, ma hóa Trụ Hư Tử, cướp đi Hoàn Hư Đỉnh, nàng đã từng một mình tiến vào Thái Sơ Thần Cảnh, dò xét dấu vết hắn để lại.
Nhưng sau đó, nàng lại không lập tức rời khỏi Thái Sơ Thần Cảnh, mà đi đến Vực Sâu Vô Tận.
Rồi ở bên bờ Vực Sâu Vô Tận, nàng dừng lại rất lâu.
Trước khi rời đi, khóe môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ.
Bởi vì, nàng đã tìm thấy cho mình, một nơi trở về tốt nhất.
...
Ngày đó, là sinh nhật mười tám tuổi của Vân Vô Tâm, cũng là kỳ hạn Vân Triệt và Trì Vũ Thập hẹn cha con Trụ Hư Tử, Trụ Thanh Trần.
Từ một không gian xa xôi, nàng chứng kiến Vân Triệt ngay trước mặt Trụ Hư Tử, tàn sát Trụ Thanh Trần... Nụ cười nhe răng, tiếng gào thét đầy hận thù, đều là dáng vẻ hắn chưa từng có.
Cuối cùng, Trụ Hư Tử ôm hận rời đi, Vân Triệt ngậm máu hôn mê, mà sự tồn tại của nàng, đã bị thần thức của Trì Vũ Thập chạm đến.
Dùng Càn Khôn Thứ nháy mắt trở về Nguyệt Thần Giới, Hạ Khuynh Nguyệt khẽ thở dài tự nói: "Không hổ là Ma Hậu Bắc Vực trong truyền thuyết, thực lực, thủ đoạn đều không phụ danh tiếng. Có nàng ở bên, xem ra ta cũng không cần phải lo lắng quá nhiều."
...
Bắc Vực chấn động, Vân Triệt đăng cơ, trở thành Ma Chủ vô thượng đứng trên cả các Vương Giới Bắc Vực, dẫn dắt Ma tộc.
Kết giới hắc ám của Kiếp Hồn Thánh Vực, tự nhiên không cách nào ngăn cản được thần lực không gian của Càn Khôn Thứ.
Nơi chân trời xa xôi, nàng nhìn Vân Triệt trong bộ cẩm bào đen kịt khắc ma văn đỏ sậm, mái tóc dài như màn đêm múa theo gió ma, vĩnh kiếp ma quang đến từ Kiếp Thiên Ma Đế đã biến đôi đồng tử của hắn thành vực sâu ma quỷ hắc ám có thể nuốt chửng tâm hồn người khác trong nháy mắt.
Ba Vương Giới cúi đầu, chúng huyền giả hắc ám đều phải triều bái... Chỉ trong ba năm ngắn ngủi, hắn đã trở thành đế vương vô thượng của Bắc Thần Vực.
"Vân Triệt, đây mới là dáng vẻ ngươi nên có."
Nàng xa xa nhìn, khóe môi nở nụ cười thanh nhã mà tuyệt đẹp: "Cũng không uổng, ta đã mạo hiểm lớn như vậy để chứng kiến ngươi của bây giờ."
Hơi thở hắc ám ăn mòn nhanh chóng ập tới, nàng vốn đã định trước là không thể ở lại quá lâu. Nàng xoay người: "Ta đang mong chờ, ngày ngươi trở về."
Bây giờ Vân Triệt mới biết, năm đó, nàng đã từng vượt qua Thần Vực, đến để chứng kiến khoảnh khắc hắn trở thành Ma Chủ Bắc Vực.
...
"Bẩm chủ nhân, Tây Thần Vực truyền đến tin tức, bên phía Long Thần Giới, quả thật có động tĩnh mà chủ nhân đã đề cập trước đây." Liên Nguyệt hồi báo tin tức đến từ Long Thần Giới cho nàng.
"Cụ thể thì sao?"
"Long Thần Giới vẫn luôn âm thầm dò xét sự tồn tại của 'quang minh huyền lực'. Mục đích trên danh nghĩa là tìm kiếm huyền giả có tư chất quang minh huyền lực cho Long Hậu, bồi dưỡng làm người thừa kế tiềm năng. Hơn nữa, hành động này có lẽ đã kéo dài mấy năm, mục đích thực sự không rõ."
Trầm mặc một lúc, Hạ Khuynh Nguyệt phân phó: "Truyền lệnh bên đó, đình chỉ truy tra việc này. Phân tán lực lượng tình báo này sang động tĩnh của các Long Thần."
"Vâng."
Liên Nguyệt rời đi, Hạ Khuynh Nguyệt khẽ tự nói: "Nói như vậy, Thần Hi rất có khả năng vẫn chưa chết... Hơn nữa Long Bạch hoàn toàn không biết tung tích của nàng."
Trong Luân Hồi Cấm Địa chỉ có một dấu vết hủy diệt.
Long Bạch dù mạnh đến đâu cũng không thể một đòn giết chết Thần Hi.
Tin tức truyền đến từ Long Thần Giới, không nghi ngờ gì đã chứng minh rất lớn cho khả năng Thần Hi chưa chết.
...
Thời gian trôi đi, dần gần đến năm thứ tư sau khi Vân Triệt đặt chân đến Bắc Thần Vực... cũng là thời điểm màn chiến tranh được kéo ra.
Một lần lại một lần tạo thế hoặc công khai, hoặc ngấm ngầm được triển khai vô hình. Bên Trụ Thiên Giới truyền đến tin tức sắp lập thái tử mới, trên bầu trời Bắc Thần Vực cũng tụ lại những đám mây đen phẫn nộ, mũi nhọn chĩa thẳng vào Trụ Thiên Giới, kẻ đã "dùng Hoàn Hư Đỉnh phá hủy tinh giới Bắc Vực".
"Thật nhanh." Nhìn mây đen phương Bắc, Hạ Khuynh Nguyệt khẽ thốt lên một tiếng.
Ngày này đến, sớm hơn dự đoán của nàng quá nhiều.
"Ngươi đã bước qua địa ngục thực sự, nhất định sẽ không cho phép mình thất bại. Lại có Ma Hậu ở bên, ta tin rằng, đây không phải là một bước đi vội vàng vô mưu." Nàng tự nhủ: "Vậy thì, ta sẽ vì ngươi, lát bằng bước đường đầu tiên."
...
Thái Sơ Thần Cảnh.
Nàng nhỏ một giọt máu của Thần Hi lấy được từ cấm địa Luân Hồi năm xưa, xuống mặt đất bao la.
Cách đó không xa, Thương Chi Long Thần đang tiến lại gần.
Vệt máu chậm rãi thấm vào lòng đất, nhưng khí tức quang minh yếu ớt vẫn còn đó.
Dùng Càn Khôn Thứ xuyên qua không gian, một giọt máu khác, thấm vào một không gian Thái Sơ xa xôi khác.
Theo đó, nàng lấy ra tấm thẻ tre kia, đối chiếu chữ viết trên đó, dùng một hòn đá, khắc xuống mặt đất một chữ "Hi" nhàn nhạt.
Tiếp theo, bóng dáng nàng lại xuất hiện ở một không gian khác.
Mười lăm lần dịch chuyển không gian, nàng dùng một phương thức khiến Long Bạch không cách nào tìm ra trong thời gian ngắn, nhưng cuối cùng lại vừa vặn có thể phát giác được, nhỏ mười sáu giọt máu của Thần Hi vào mười sáu không gian khác nhau trong Thái Sơ Thần Cảnh.
Và ở nơi cuối cùng, nàng để lại chữ viết báo rằng mình sẽ trở lại sau vài tháng nữa.
Sự sắp đặt này có tính mục đích và sơ hở rất dễ bị nhìn thấu... Nhưng, Hạ Khuynh Nguyệt tin rằng, với sự si mê dị dạng của Long Bạch đối với Thần Hi, một khi liên quan đến Thần Hi, dù hắn có chín mươi chín phần hoài nghi, cũng sẽ không dễ dàng buông bỏ một phần khả năng cuối cùng kia.
Như vậy, là đủ rồi.
Tận mắt chứng kiến Thương Chi Long Thần phát hiện ra luồng khí tức quang minh đầu tiên, sau đó vội vã rời đi, bóng dáng Hạ Khuynh Nguyệt xoay người, biến mất tại Thái Sơ Thần Cảnh.
...
Nam Thần Vực, Tây cảnh Nam Minh Thần Giới, trên một tòa đế cung của Nam Vạn Sinh.
Nàng nhìn một thiếu nữ ẩn giấu khí tức đến cực hạn, lặng lẽ đặt một viên hồn tinh lên người thị nữ thân cận của Nam Vạn Sinh.
Thứ khắc ấn trong hồn tinh, là bí mật Phạm Đế Thần Giới che giấu Hồng Mông Sinh Tử Ấn.
"Ha ha ha ha, lại muốn dùng bản vương làm vũ khí... Nhưng mà! Ngọn thương này, bản vương tình nguyện đảm đương."
"Sự cám dỗ của vĩnh sinh, ai có thể chống lại được chứ, ha ha ha ha ha ha!"
Trong tiếng cười cuồng loạn, thiếu nữ kia lặng lẽ rời đi.
Bóng dáng Hạ Khuynh Nguyệt cũng theo đó rời đi từ xa.
"Ma Nữ thứ bảy trong lời đồn, Họa Cẩm sao? Quả nhiên danh bất hư truyền." Nàng khẽ ngâm: "Xem ra, không cần ta ra tay rồi."
"Năng lực thu liễm khí tức có thể gọi là thiên hạ vô song. Thân mang khí tức hắc ám, lại không hề có dấu hiệu tràn ra ngoài... Đây cũng là 'Hắc Ám Vĩnh Kiếp' mà Ma Đế tiền bối đã nói sao? Xem ra, lực lượng cốt lõi của Bắc Thần Vực, đều đã vì hắn mà lột xác."
"Bước đi này của hắn, chắc chắn sẽ khiến Đông Thần Vực trở tay không kịp."
"Thủ đoạn này, chắc hẳn đến từ Thiên Diệp." Trong con ngươi thoáng qua tia sáng tím phức tạp, bóng dáng nàng cũng biến mất giữa không trung.
Cùng lúc đó, từng quả mìn đã được chôn sẵn từ lâu, cũng vào thời khắc màn chiến tranh Bắc Vực được kéo ra này, bị từng cái một kích nổ trong im lặng.
"Đem thanh kiếm nhuốm máu này giao cho giới vương của Minh Tâm Giới, hắn tự sẽ biết kẻ giết ấu tử của hắn năm đó là giới vương của Dật Dương Giới."
"Đem hồn tinh này, một viên giao cho Lạc Trường Sinh, một viên giao cho Lạc Thượng Trần, không được để lại dấu vết."
"Việc xấu của giới vương Thần Võ Giới là Võ Tam Tôn năm đó đã bị khắc ấn trong đây, dùng cái này ra lệnh cho hắn, trong ba tháng tới phải thành thật bế giới, không được một người nào ra ngoài, bằng không sẽ khiến hắn thân bại danh liệt."
"Đem bảy viên độc mây Thái Sơ này, lần lượt đặt vào Thất Hải của Cửu Hoàng Giới, động loạn của Thất Hải Hải tộc, đủ để Cửu Hoàng Giới ốc còn không mang nổi mình ốc một thời gian."
...
...
Bước đầu tiên của cuộc xâm lăng hắc ám, là chà đạp Đông Thần Vực.
Bước đi này thuận lợi không gì sánh được, đặc biệt là các thượng vị tinh giới có uy hiếp lớn nhất, từ đầu đến cuối, hơn một nửa đều ở trong trạng thái cực kỳ an phận.
Thời điểm Trụ Thiên bị nhuốm máu, các thượng vị tinh giới xung quanh cũng không có ai cứu viện.
Đây là kết quả từ những mưu đồ chồng chất của Trì Vũ Thập, Vân Thiên Ảnh và những người khác.
Chỉ là, bọn họ đều không ngờ tới, đằng sau sự thuận lợi vượt xa mong đợi, sự tổn thất nhỏ hơn nhiều so với dự tính này, còn có một tầng trợ lực vô hình khác.
Nhất là, Long Bạch, kẻ uy hiếp lớn nhất, cũng là biến số lớn nhất, đã bị dẫn đi.
Không có lệnh của Long Hoàng, Long Thần Giới, thậm chí toàn bộ Tây Thần Vực cũng theo đó tiến vào trạng thái bàng quan kéo dài...