Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 203: CHƯƠNG 202: THIÊN KIẾM TRANG CHỦ

Đối mặt với thái độ này, Tần Vô Thương không hề cảm thấy bất ngờ. Hắn vốn tưởng rằng Thương Nguyệt sẽ mang theo vài cao thủ hộ vệ, nên ngoài ba đệ tử dự thi, hắn không dám tự tiện mang theo bất kỳ ai khác. Không ngờ Thương Nguyệt lại đến một mình, ba người đệ tử thì bị Vân Triệt đánh cho hai người tàn phế, ép một người rời khỏi, sau đó tính thêm cả Hạ Nguyên Bá, cũng chỉ vỏn vẹn bốn người, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy có chút tự giễu.

Hắn tiến lên phía trước nói:

- Vị tiểu huynh đệ này, tại hạ là Tần Vô Thương, lần này đến để tham gia đại hội xếp hạng.

- Bốn người các ngươi… đến tham gia đại hội xếp hạng?

Đệ tử Thiên Kiếm canh giữ sơn môn cũng hơi sững sờ. Lúc này, Lăng Hải Nhai để ý tới Thương Nguyệt, sau một thoáng ngẩn người, vội vàng nói:

- Vị này, chẳng phải là Thương Nguyệt công chúa của hoàng thất Thương Phong sao?

- Đúng vậy.

Thương Nguyệt khẽ gật đầu, đồng thời đưa thiệp mời và danh sách lên:

- Bốn người chúng ta đại diện cho hoàng thất, đến tham gia đại hội xếp hạng lần này. Đây là thiệp mời và danh sách của chúng ta.

Trên danh sách đương nhiên cũng chỉ có bốn cái tên: Tần Vô Thương, Thương Nguyệt, Hạ Nguyên Bá, Vân Triệt.

Hơn nữa, trong danh sách đệ tử dự thi, chỉ có duy nhất một cái tên “Vân Triệt”.

Cơ mặt Lăng Hải Nhai co giật, sau đó tránh sang một bên, lễ phép nói:

- Hóa ra là khách quý của hoàng thất đã đến, vừa rồi thất lễ, xin hãy thứ lỗi. Bốn vị khách quý mời vào, đi về phía trước mười dặm chính là sơn trang. Trang chủ và trang chủ phu nhân đã đích thân chờ ở đó, mời.

Sau khi bốn người đi qua sơn môn, mấy người đệ tử canh giữ đều nhìn nhau ngơ ngác.

- Chỉ mang một đệ tử dự thi, lại chỉ ở Chân Huyền cảnh… Trong các kỳ đại hội xếp hạng mà ta biết, hình như chưa từng có đệ tử Chân Huyền cảnh nào tham gia.

Một người đệ tử nói.

- Từ sau khi Thương Vạn Hác lâm bệnh nặng, quyền thế của ngài bị thái tử và tam hoàng tử nhân cơ hội ngấm ngầm chiếm đoạt, chia cắt, hoàng thất sóng gió bất ổn, đoán chừng cũng không có tâm tư quan tâm đến đại hội xếp hạng. Thành tích của hoàng thất trước nay luôn thảm đạm, lần này, e là coi như đã nát thì không sợ vỡ nữa. Việc để Thương Nguyệt công chúa đích thân dẫn đội, có lẽ cũng chỉ để thể hiện sự coi trọng đối với sơn trang chúng ta mà thôi.

- Có hai điểm có thể khẳng định.

Lăng Hải Nhai nói:

- Đại hội xếp hạng lần này, thành tích của hoàng thất không chỉ thảm đạm, mà vị trí hạng nhất đếm ngược e rằng không ai khác có thể giành được. Điểm thứ hai, trong buổi kiểm tra tuổi và huyền lực vào sáng mai, hoàng thất có lẽ sẽ trở thành trò cười lớn. Haizz, nhớ năm đó tổ tiên Thiên Kiếm sơn trang chúng ta và tổ tiên hoàng thất là huynh đệ kết nghĩa, hai bên cùng tương trợ, một bên nắm quyền thiên hạ, một bên nắm thế thiên hạ. Hiện giờ, Thiên Kiếm sơn trang chúng ta uy phong đứng đầu Thương Phong, không ai sánh bằng, còn hoàng thất lại dần dần suy tàn, cũng chỉ còn chút uy quyền đối với dân chúng bình thường, trong mắt các tông môn thế lực lớn, đã dần dần không còn chút uy hiếp nào. Lần này lại sắp bị nhiều người coi thường hơn nữa, thật đáng tiếc thay.

Bốn người Vân Triệt đi vào sơn đạo, tuy nơi này còn cách Thiên Kiếm sơn trang mười dặm, nhưng đã có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở hào hùng mà trầm lắng từ phía trước truyền đến.

- Không hổ là Thiên Kiếm sơn trang, khí tức này khiến người ta có cảm giác như có ngàn vạn thanh kiếm đang bay lượn bên mình.

Vân Triệt cảm thán.

- Oa… Đệ nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình lại được đến Thiên Kiếm sơn trang. Tư Không biểu thúc mà trước kia đệ sùng bái nhất còn chưa từng đến Thiên Kiếm sơn trang nữa là.

Dọc đường đi, Hạ Nguyên Bá cứ nhìn đông ngó tây, khiến Thương Nguyệt không khỏi mỉm cười. Nàng nói với Vân Triệt:

- Vân sư đệ, Thiên Kiếm sơn trang không thể so với những nơi khác. Nơi này có thể được xem là thánh địa của Thương Phong đế quốc, cũng là thánh địa duy nhất. Đệ tử của Thiên Kiếm sơn trang, cho dù là tầng lớp thấp nhất, ra ngoài cũng được xem là thiên tài. Những đệ tử canh giữ sơn môn lúc nãy, thực lực đều ở Linh Huyền cảnh. Linh Huyền cảnh ở tuổi đôi mươi, tại các chi nhánh huyền phủ lớn, đều có tư cách trở thành đạo sư, nhưng ở Thiên Kiếm sơn trang, cũng chỉ là đệ tử canh cổng. Nội tình của Thiên Kiếm sơn trang sâu rộng, thực lực khổng lồ, tuyệt đối không phải người thường có thể tưởng tượng.

- Sư tỷ, ta hiểu rồi, tỷ yên tâm. Nếu có gặp phải châm chọc khiêu khích gì, chỉ cần không chạm đến giới hạn của ta, ta đều sẽ nhẫn nhịn.

Vân Triệt mỉm cười gật đầu. Hắn hiểu ý trong lời nói của Thương Nguyệt. Bởi vì nàng biết hắn là người tuyệt đối không chịu thiệt. Cấp bậc huyền lực của hắn, trong số hơn một ngàn đệ tử dự thi này, chính là kẻ đội sổ của đội sổ, rất dễ bị chế nhạo. Nếu hắn phản kích ngay tại chỗ, lỡ như chọc giận Thiên Kiếm sơn trang, ngay cả Thương Nguyệt đích thân ra mặt cũng chưa chắc có thể dàn xếp được.

Chỉ có điều, điều kiện tiên quyết của hắn là không chạm đến giới hạn của hắn. Về phần giới hạn này, dĩ nhiên là do chính hắn quyết định. Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn… Nhưng đó là đối với quân tử, còn hắn thì trước giờ chưa bao giờ tự cho mình là quân tử.

Cùng lúc đó, một đoàn năm người của Băng Vân tiên cung đã đến gần đại môn của Thiên Kiếm sơn trang.

- Tỷ tỷ, ngoại trừ lần trước tỷ vì ba viên huyền đan của Thiên Huyền thú hệ băng để luyện chế “Băng tâm ngọc dịch” cho Hạ Khuynh Nguyệt ra, thì đã mười mấy năm nay tỷ chưa từng rời khỏi Băng Vân tiên cung. Vì sao lần này lại chủ động đề nghị đến tham dự đại hội xếp hạng?

Đôi mắt đẹp của Sở Nguyệt Ly khẽ đảo, hỏi ra nỗi nghi hoặc đã dồn nén trong lòng từ lúc rời cung.

Ánh mắt Sở Nguyệt Thiền trong như lưu ly, không một gợn sóng, giọng nói lại tựa như gió lướt qua huyền băng, trong sự mềm mại lại ẩn chứa cái lạnh thấu xương:

- Ở ẩn lâu rồi, muốn xem thử lớp trẻ bây giờ ngày càng hưng thịnh, hay đã suy tàn.

Sở Nguyệt Ly lại khẽ lắc đầu:

- Tỷ tỷ, trên thế gian này, muội là người hiểu tỷ nhất. Lý do này của tỷ, người khác có lẽ sẽ tin, nhưng sao muội có thể tin được chứ.

Sở Nguyệt Thiền: “…”

- Nửa năm trước tỷ đột nhiên rời cung, tháng trước mới trở về. Sau khi trở về thường tâm thần bất định. Băng Vân quyết và Băng Tâm quyết của tỷ tỷ đều đã đạt đến cảnh giới tầng thứ sáu, nếu không xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa, tuyệt đối không đến mức như vậy. Lần này tỷ tỷ lại đột nhiên đề nghị muốn đích thân đến Thiên Kiếm sơn trang…

- Đã đến Thiên Kiếm sơn trang, đừng hỏi chuyện, không được hỏi nhiều nữa.

Sở Nguyệt Thiền lạnh lùng cất tiếng, cắt ngang lời Sở Nguyệt Ly, ý lạnh trong giọng nói khiến ba đệ tử Băng Vân phía sau đều kinh hãi run sợ.

Sở Nguyệt Ly lập tức im bặt, không dám hỏi thêm. Đại môn Thiên Kiếm sơn trang cũng đã hiện ra trước mắt.

- Khuynh Nguyệt, đeo cái này vào, không đến thời khắc cuối cùng, không được tháo xuống.

Sở Nguyệt Ly quay người, ném một chuỗi vòng cổ kết bằng băng vào tay một thiếu nữ đeo mạng che mặt.

- Vâng, sư phụ.

Thiếu nữ nhận lấy vòng cổ, đeo lên chiếc cổ trắng như tuyết của mình.

Lăng Nguyệt Phong đã ngoài năm mươi tuổi, nhưng trông qua nhiều lắm cũng chỉ chừng ba mươi. Đến cảnh giới Vương Huyền, tuổi thọ kéo dài đến bốn năm trăm năm, đối với một Vương tọa mà nói, năm mươi tuổi chẳng qua chỉ là khởi đầu của tuổi thanh xuân.

Mặt Lăng Nguyệt Phong như ngọc, da dẻ mịn màng, dung mạo tuấn nhã, khí chất tao nhã bình thản, không có chút khí thế trầm lắng của một kiếm đạo chí tôn. Đôi tay trắng như ngọc, hoàn toàn không giống tay của người thường xuyên cầm kiếm. Đối mặt với khách đến, hắn không những đích thân ra cửa nghênh đón, mà còn nở nụ cười khiêm tốn, cử chỉ ôn hòa lễ độ, càng không có chút kiêu ngạo tự mãn hay vẻ ngạo mạn của bá chủ đứng đầu Thương Phong. Một vài nữ đệ tử trẻ tuổi đến dự thi khi nhìn thấy hắn, trong mắt đều lộ vẻ kính mến, thậm chí là si mê.

Bên cạnh hắn là một nữ tử mặc hoa phục tuổi chừng ba mươi, đó chính là Hiên Viên Ngọc Phượng, người vợ duy nhất của Lăng Nguyệt Phong, cũng là mẹ ruột của Lăng Vân và Lăng Kiệt. Khí chất của nàng ung dung, xinh đẹp như hoa, tuy về dung mạo cũng là ngàn dặm mới có một, nhưng nếu so sánh với Sở Nguyệt Thiền, chỉ có thể là sự khác biệt giữa nữ tử nhân gian và tiên nữ trên trời, cách nhau ít nhất một vạn tám ngàn dặm.

Việc Lăng Nguyệt Phong, người từng say mê Sở Nguyệt Thiền, cuối cùng lại cưới Hiên Viên Ngọc Phượng làm vợ, đương nhiên không thể vì dung mạo của nàng, mà là vì gia thế của nàng… Chỉ là, họ đã thành phu thê hai mươi mấy năm, nhưng lại không có ai dám hỏi về lai lịch của trang chủ phu nhân Thiên Kiếm sơn trang, càng không ai dám đi điều tra. Bởi vì dòng họ “Hiên Viên” của nàng, khiến cho người ta chỉ cần nghĩ đến, trong lòng đều sẽ dâng lên một nỗi khiếp sợ sâu sắc.

Bởi vì, đó là dòng họ của một trong Tứ Đại Thánh Địa đứng đầu Thiên Huyền đại lục.

- Băng Vân tiên cung Sở Nguyệt Ly, cùng sư tỷ Sở Nguyệt Thiền, và các đệ tử Thủy Vô Song, Vũ Tuyết Tâm, Hạ Khuynh Nguyệt đặc biệt đến Thiên Kiếm sơn trang, cũng thay mặt cung chủ vấn an Lăng trang chủ và Lăng phu nhân.

Đối mặt với Lăng Nguyệt Phong và Hiên Viên Ngọc Phượng đang đón khách, Sở Nguyệt Ly đi đầu, khẽ thi lễ với vợ chồng Lăng thị.

Ngay từ khi họ bước tới, tâm thần Lăng Nguyệt Phong đã đại loạn, bởi vì hắn đã nhìn thấy Sở Nguyệt Thiền. Dù cho trên mặt nàng đeo mạng che bằng băng, dù cho hắn và nàng đã ba mươi mốt năm không gặp, nhưng đôi mắt ấy, hắn vẫn nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chỉ là, hắn không dám xác nhận, bởi vì hắn không tin Sở Nguyệt Thiền sẽ đích thân đến Thiên Kiếm sơn trang. Cho đến khi Sở Nguyệt Ly chính miệng nói ra cái tên “Sở Nguyệt Thiền”, hắn mới dám tin.

Ba mươi mốt năm trôi qua, sẽ không ai ngờ rằng, hắn vẫn nhớ thương nàng trọn vẹn ba mươi mốt năm. Dù đã lấy vợ sinh con, hai nhi tử cũng đã đến tuổi dựng vợ gả chồng, hắn vẫn không thể nào xóa đi bóng hình xinh đẹp đến tột cùng ấy ra khỏi tâm trí và sâu thẳm linh hồn.

Vị bá chủ đứng đầu thiên hạ này, lần đầu tiên trong mấy chục năm qua tâm thần đại loạn. Sau khi Sở Nguyệt Ly giới thiệu xong, hắn lại ngây người mất ba giây, mới tự giễu cười cười, hoàn lễ nói:

- Hoan nghênh năm vị tiên tử quang lâm bỉ sơn trang. Ta và quý cung chủ đã mấy năm không gặp, không biết người có khỏe không?

- Cung chủ vẫn khỏe, tạ Lăng trang chủ đã quan tâm.

Sở Nguyệt Ly khẽ gật đầu.

- Ồ? Vị này, chính là “Băng Thiền tiên tử” danh chấn thiên hạ Sở Nguyệt Thiền sao?

Hiên Viên Ngọc Phượng đưa mắt nhìn về phía Sở Nguyệt Thiền, trên mặt cũng lộ ra nụ cười đầy ẩn ý:

- Mấy chục năm trước Ngọc Phượng đã từng nghe nói đại danh của đệ nhất mỹ nhân Thương Phong Băng Thiền tiên tử, không ngờ hôm nay lại may mắn được gặp. Không biết Băng Thiền tiên tử có thể tháo mạng che mặt xuống, để Ngọc Phượng được chiêm ngưỡng phong thái của đệ nhất mỹ nhân Thương Phong, cũng xem như thỏa một tâm nguyện cả đời?

Lời của vợ vị bá chủ đệ nhất Thương Phong, toàn cõi Thương Phong đế quốc có mấy người dám không nghe? Nhưng lời này rõ ràng là nói với Sở Nguyệt Thiền, mà nàng lại không hề liếc mắt tới, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng về phía trước, không hề dao động, như thể không hề nghe thấy nàng ta đang nói gì.

Đôi mày liễu của Hiên Viên Ngọc Phượng khẽ chau lại.

Lăng Nguyệt Phong cười ha hả, lên tiếng giải vây:

- Phu nhân, mấy vị tiên tử là khách quý của chúng ta. Ta biết phu nhân nóng lòng, nhưng còn chưa mời khách vào cửa đã đưa ra yêu cầu, thật sự có phần đường đột.

Hiên Viên Ngọc Phượng mỉm cười gật đầu:

- Đúng là ta nóng vội, mong rằng Băng Thiền tiên tử đừng để ý. Mấy vị tiên tử mời vào, có việc gì cứ báo cho đệ tử trong trang biết, nếu có chỗ nào chậm trễ, kính xin bao dung.

- Phu nhân khách khí.

Sở Nguyệt Ly lại thi lễ. Đoàn năm người cứ như vậy tiến vào Thiên Kiếm sơn trang.

Sắc mặt của Hiên Viên Ngọc Phượng đã sa sầm lại sau khi các nàng vào trong trang. Nàng liếc nhìn Lăng Nguyệt Phong, cười lạnh nói:

- Lăng Nguyệt Phong, ngươi thật đúng là tình sâu nghĩa nặng. Năm đó ngươi cầu xin mười năm, ngay cả bóng dáng của nàng ta cũng không gặp được. Hiện giờ chúng ta đã là vợ chồng hai mươi mấy năm, ngươi lại chưa từng quên nàng ta! Lần này nàng ta tự tìm đến cửa, có phải ngươi đang mở cờ trong bụng không?

- Phu nhân, lời này của nàng là hiểu lầm ta rồi.

Lăng Nguyệt Phong nắm lấy tay Hiên Viên Ngọc Phượng, cười khổ nói:

- Thuở niên thiếu, ai cũng làm vài chuyện ngốc nghếch. Chúng ta thành hôn đã hai mươi mốt năm, tình cảm đơn thuần thuở trước sao có thể so với tình nghĩa hai mươi mấy năm của chúng ta. Lăng Nguyệt Phong ta đời này có được người vợ như nàng, đã không còn gì cầu mong, hai mươi mấy năm qua ngay cả thiếp cũng không nạp, nào còn nghĩ đến nàng ấy. Ta vừa rồi thất thần, chỉ vì nghĩ đến những chuyện ngốc đã làm năm đó, ít nhiều có phần cảm khái mà thôi.

Hiên Viên Ngọc Phượng nắm ngược lại tay Lăng Nguyệt Phong, vẻ u ám trên mặt cũng tan đi. Chỉ là, nàng không biết, khi Lăng Nguyệt Phong nói ra những lời đó, tiếng lòng của hắn còn kịch liệt hơn gấp trăm nghìn lần…

Nàng thế mà lại đến đây… Nàng thế mà lại đến đây…

Ta cuối cùng cũng lại được gặp nàng…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!