Nghe Vân Triệt nói xong, Hạ Khuynh Nguyệt thử ngưng tụ huyền lực vào hai tay. Ngay lập tức, nội tâm nàng chấn động mãnh liệt, bởi huyền lực tụ lại trong tay không chỉ nhiều hơn trước rất nhiều, mà tốc độ cũng nhanh hơn khoảng hai, ba thành.
Nhìn phản ứng của Hạ Khuynh Nguyệt, Vân Triệt thỏa mãn gật đầu:
- Có phải cảm thấy thông suốt hơn hẳn không? Nếu dẫn dắt hàn khí toàn thân, đả thông kinh mạch cho nàng, thì khi không vận Băng Vân Quyết, nhiệt độ cơ thể nàng sẽ không khác gì người thường, mọi triệu chứng bất lợi đều sẽ biến mất, tốc độ thi triển huyền lực cũng sẽ nhanh hơn gần một nửa. Hơn nữa, từ nay về sau, tốc độ tu luyện Băng Vân Quyết của nàng cũng sẽ nhanh hơn ít nhất ba thành! À, ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi, nàng cứ nghe cho biết là được, dù sao nàng cũng không thể nào để ta làm thế.
Vân Triệt vừa nói, vừa bắt đầu thu dọn những thứ lấy từ Dược Sự Phòng.
- Ngươi vừa nói… Tốc độ tu luyện Băng Vân Quyết sẽ nhanh hơn ba thành?
Hạ Khuynh Nguyệt đột ngột quay đầu lại. Câu nói này của Vân Triệt khiến nàng hoàn toàn kinh hãi, kinh hãi đến mức vừa muốn tin lại vừa không thể tin.
Một viên đan dược có thể giúp một người trong vòng một hai năm tăng tốc độ đột phá lên khoảng một hai thành đã là chí bảo hiếm có, không nghi ngờ gì sẽ đủ sức gây nên một trận gió tanh mưa máu tranh đoạt. Mà ý của Vân Triệt… lại là tăng vĩnh viễn ba thành!
Lời này, đâu chỉ là kinh thế hãi tục! Nếu có một vật hay một phương pháp nào đó có thể khiến tốc độ tu luyện huyền lực của một người tăng vĩnh viễn ba thành, Hạ Khuynh Nguyệt không chút nghi ngờ rằng quần hùng thiên hạ sẽ chen nhau xông tới, dốc toàn lực cướp đoạt.
Vân Triệt gật đầu:
- Đúng vậy, tùy nàng tin hay không.
Cái vẻ “nàng thích tin thì tin” của Vân Triệt ngược lại khiến Hạ Khuynh Nguyệt tin thêm vài phần, huống hồ cảm giác sau khi được hắn trị liệu là do chính nàng cảm nhận được. Đối mặt với giọng điệu nhẹ như không mà nói ra lời kinh người của hắn, nàng lại không thể nảy sinh quá nhiều nghi ngờ. Cảm giác này khiến chính nàng cũng phải kinh ngạc sâu sắc. Băng Vân Tiên Cung hùng mạnh sừng sững ngàn năm ở Thương Phong đại lục còn chưa từng nghe nói đến phương pháp có hiệu quả kinh người như vậy, thế mà tại Lưu Vân thành nhỏ bé này, một thiếu niên huyền mạch tàn phế, mới mười sáu tuổi, lại có thể nói ra lời quả quyết đến thế… mà lại khiến nàng không thể không tin.
Hạ Khuynh Nguyệt hỏi:
- Nếu thật sự có hiệu quả như ngươi nói… vì sao ngươi lại bảo ta sẽ không đồng ý để ngươi làm?
Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên, nghiêm túc nói:
- Chuyện này... rất đơn giản, nàng tự ngẫm lại sẽ rõ. Muốn khu trừ hàn khí toàn thân và đả thông kinh mạch bị ngưng trệ, tất phải thi châm khắp người. Mà đã thi châm, đương nhiên phải cởi y phục, ít nhất cũng phải để lộ toàn bộ lưng cho ta... Nàng ngay cả tay còn không cho ta chạm vào, lẽ nào lại đồng ý cởi áo trước mặt ta sao?
Hạ Khuynh Nguyệt: “…”
Vân Triệt mỉm cười nói với nàng:
- Được rồi, ngân châm đã dùng xong, ta cũng phải về Dược Sự Phòng đây. Không cần cảm tạ ta, dù sao nàng cũng là nương tử của ta. Tối qua nàng đã thức đến nửa đêm mang chăn đến cho ta, ta làm những việc này cho nàng cũng là điều nên làm.
Nhìn bóng lưng đang thu dọn đồ đạc của Vân Triệt, sắc mặt Hạ Khuynh Nguyệt biến đổi, cuối cùng lại chủ động lên tiếng:
- Hàn khí tích tụ trong cơ thể, ta vẫn luôn biết. Băng Vân Quyết ở giai đoạn đầu sẽ làm ngưng trệ một phần kinh mạch, ta cũng biết. Nếu tán đi hàn khí, đả thông kinh mạch, đúng là có thể giải trừ sự khó chịu trong cơ thể, cũng có chút trợ giúp cho việc thi triển huyền lực… Nhưng điều đó thì liên quan gì đến việc tăng tốc độ tu luyện huyền lực?
- Chuyện này liên quan đến y lý rất phức tạp, vô cùng phức tạp, nên ta không muốn nói nhiều, mà dù ta có nói, nàng cũng chưa chắc đã hiểu.
Vân Triệt nói một cách mơ hồ, mồ hôi lạnh trên trán suýt nữa thì túa ra… Hắn vốn tưởng rằng những lời nói và màn châm cứu vừa rồi đã dọa cho Hạ Khuynh Nguyệt ngây người, không ngờ nàng vẫn đầy nghi hoặc mà hỏi, hơn nữa còn hỏi thẳng vào điểm mấu chốt… Bởi vì việc tăng tốc độ tu luyện, và chuyện hàn khí, kinh mạch gì đó, đúng là chẳng có chút liên quan nào.
May mà Hạ Khuynh Nguyệt không truy hỏi nữa, ngay khi Vân Triệt đang cuộn túi lại, nàng lại lên tiếng:
- Những thứ này ngươi học từ đâu? Với thủ pháp châm cứu vừa rồi, ngươi hoàn toàn có tư cách gia nhập những y dược tông môn hùng mạnh! Nếu ngươi thật sự có năng lực như ngươi nói, thì đừng nói là Lưu Vân thành nhỏ bé này, toàn bộ Thương Phong đại lục đều sẽ biết đến tên ngươi, sao ngươi lại luôn vô danh tiểu tốt, ngược lại chỉ mang danh phế vật?
Gia nhập y dược tông môn? Vân Triệt khinh thường bĩu môi, rồi quay mặt lại, bình thản nói:
- Những thứ này, đều là sư phụ ta dạy.
- Ngươi… có sư phụ?
Hàng mày của Hạ Khuynh Nguyệt khẽ động, nàng chưa từng nghe nói Vân Triệt có sư phụ.
- Sư phụ của ta là một y giả vĩ đại, cả đời hành y tế thế, cứu sống vô số người. Khi ta còn rất nhỏ đã gặp được người. Người dạy ta vọng, văn, vấn, thiết, dạy ta châm cứu, dạy ta y lý, dược lý, độc lý, dạy ta nhận biết trăm loại dược thảo, trăm loại độc vật, trăm loại kỳ trùng khắp thiên hạ. Ta là truyền nhân duy nhất của người, đối với ta ân nặng như núi, cả đời khó báo… Nhưng không lâu trước đây, người đã rời xa ta, khiến ta không cách nào tìm lại… Đây chính là lý do ta có chút y thuật, còn những chuyện khác, nàng đừng hỏi nhiều. Chuyện của sư phụ, ta không muốn nhắc lại. Hơn nữa, y thuật này của ta, đừng nói cho người ngoài, ngay cả gia gia và tiểu cô ta cũng không biết, xem như ngoài ta ra, nàng là người duy nhất biết.
Nhớ tới sư phụ đã qua đời, trên mặt Vân Triệt không kìm được hiện lên vẻ đau thương và tưởng nhớ. Đây là tình cảm chân thật nhất của hắn, không một chút giả dối hay màu mè. Sự chân thật này cũng lây nhiễm sang Hạ Khuynh Nguyệt, khiến nàng hoàn toàn tin lời hắn, khẽ nói:
- Có thể khiến ngươi ở tuổi nhỏ như vậy đã có được châm thuật điêu luyện đến kinh người, xem ra, sư phụ của ngươi nhất định là một y giả thật sự vĩ đại.
Vân Triệt vô cùng quả quyết nói:
- Là y giả vĩ đại nhất trên thế gian này, không ai sánh bằng!
Dáng vẻ của Vân Triệt khiến những nghi ngờ trong lòng Hạ Khuynh Nguyệt bất giác tan đi vài phần, nàng hơi do dự, rồi cuối cùng hạ quyết tâm:
- …Vậy, ngươi chắc chắn lời ngươi nói, rằng sẽ khiến tốc độ tu luyện của ta tăng vĩnh viễn ba thành… là thật sao?
Vân Triệt xoay người, vẻ mặt kinh ngạc nhìn nàng:
- Lời ta đã nói ra, sẽ không làm ô danh sư phụ ta. Hửm? Nàng không phải là… muốn thử một chút đấy chứ?
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ thở ra một hơi, ánh mắt hơi dời đi:
- Ngươi chắc chắn chỉ cần lộ lưng?
Mắt Vân Triệt sáng rực lên, mặt ghé sát lại gần, cười hì hì nói:
- Nàng muốn lộ toàn bộ cũng được…
Hai hàng mày của Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nhướng lên, tay áo đỏ nhẹ phất, một luồng gió lạnh đột nhiên nổi lên khiến toàn thân Vân Triệt rùng mình. Nàng đi đến bên giường, miệng thản nhiên nói:
- Bắt đầu đi, để ta xem y thuật của ngươi có thần kỳ như lời ngươi nói không… Nhưng mà, nếu ngươi dám có ý nghĩ xấu xa nào, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi.
Vân Triệt nở nụ cười gian xảo:
- Nàng phất tay một cái cũng đủ đánh chết ta, dù ta có lòng cũng chẳng có gan.
Hộp ngân châm và nước ép xích dương hoa lại được lấy ra, sau đó hắn đi đến bên giường, vẻ mặt nghiêm túc nói với Hạ Khuynh Nguyệt đã ngồi trên giường:
- Cởi áo ra!
Ba chữ vốn rất trong sáng, nhưng qua miệng Vân Triệt lại mang theo cảm giác của một tên ác bá đang bức ép lương gia phụ nữ.
Có thể tưởng tượng, Hạ Khuynh Nguyệt vốn luôn băng thanh ngọc khiết, kiêu ngạo như đóa thanh liên khi nghe ba chữ đó trong lòng sẽ có phản ứng thế nào… Nhưng mà, tốc độ tu luyện tăng vĩnh viễn ba thành, sự hấp dẫn này thật sự quá lớn. Lớn đến mức có thể nói bất kỳ huyền giả nào cũng khó lòng kháng cự! Bởi vì nếu thật sự thành công, điều đó có nghĩa là với thiên phú và ngộ tính ngang nhau, huyền công và huyền kỹ ngang nhau, hoàn cảnh và tài nguyên ngang nhau, thì tiến cảnh tu luyện ba năm của nàng sẽ tương đương với bốn năm của đối phương! Sau trăm tuổi, tiến cảnh sẽ vượt qua đối phương ba mươi năm!
Vân Triệt cũng đoán chắc rằng dù phải cởi áo, Hạ Khuynh Nguyệt cũng sẽ không thể lựa chọn từ chối. Bởi vì nàng rõ ràng là một cô gái theo đuổi huyền lực đến cực điểm, nếu không, nàng đã chẳng thể bất chấp hậu quả đoạn tình tuyệt dục mà gia nhập Băng Vân Tiên Cung.
Nếu thật sự như lời hắn nói, vậy thì cái giá phải trả này hoàn toàn xứng đáng… Huống chi, cũng chỉ là lộ lưng mà thôi. Hạ Khuynh Nguyệt nghĩ vậy, quay lưng về phía Vân Triệt, lồng ngực khẽ phập phồng, trái tim vốn phẳng lặng như gương hồ nay đã gợn sóng. Nàng nhắm mắt lại, cúc áo được cởi ra, xiêm y đỏ thẫm từ vai thơm và cánh tay ngọc của nàng chậm rãi trượt xuống. Trong khoảnh khắc, tấm lưng ngọc mỹ miều, trắng nõn đến chói mắt, không chút che giấu hiện ra trước mắt Vân Triệt.
Nàng kéo chăn gấm che trước ngực, kéo áo đỏ xuống che đi đôi gò bồng đảo mê người, đường cong tấm lưng ngọc như nước lộ ra, quả thật là gầy mà không trơ xương, đẹp đến vô song. Da thịt nơi vai gáy càng thêm nõn nà, mịn màng như mỡ đông, khiến Vân Triệt nhìn đến ngây người.
Hạ Khuynh Nguyệt nhắm mắt, lạnh lùng lên tiếng:
- Lập tức bắt đầu! Không được có ý nghĩ xấu xa!
“Thân thể nữ nhân, không phải là để cho phu quân mình ngắm sao.” Vân Triệt cẩn thận lẩm bẩm một câu, rồi ngậm miệng lại, cầm lấy ngân châm. Khoảnh khắc ngân châm vào tay, thần sắc của hắn cũng trở nên ngưng trọng.
Cảm nhận được hơi thở của Vân Triệt phía sau đã trở nên vững vàng, Hạ Khuynh Nguyệt định nói gì đó rồi lại thôi, khẽ nhắm mắt. Dù đến bây giờ nàng vẫn có phần không dám tin lời Vân Triệt là sự thật… nhưng sự hấp dẫn của việc tốc độ tu luyện tăng ba thành, cho dù chỉ có một chút khả năng nhỏ nhoi, cũng không ai có thể từ chối.
Tiếng gió khẽ động, theo cổ tay Vân Triệt vung lên, một cây ngân châm đã nhẹ nhàng điểm vào huyệt Thiên Tông trên lưng ngọc của Hạ Khuynh Nguyệt, ngón tay không hề chạm đến da thịt nàng.
Vân Triệt bắt đầu vận tay như bay, từng cây ngân châm được hắn cầm lấy, nhanh chóng mà chuẩn xác đâm lên lưng Hạ Khuynh Nguyệt, nhanh đến mức chỉ có thể thấy một loạt tàn ảnh liên tục lóe lên.
Hạ Khuynh Nguyệt nhắm hai mắt, toàn bộ sự chú ý đặt ở sau lưng. Nàng bắt đầu nhận ra, mỗi một cây ngân châm đâm vào đều kèm theo một luồng huyền khí nhè nhẹ. Phát hiện này khiến nội tâm Hạ Khuynh Nguyệt nhất thời khẽ động…
Nàng rất rõ tình trạng cơ thể của Vân Triệt, huyền mạch hắn tàn phế nên chỉ có thể dừng lại ở Sơ Huyền Cảnh cấp một, thứ hắn có thể thi triển cũng chỉ là huyền khí cơ bản và yếu ớt nhất. Mà mỗi một cây ngân châm đâm vào lưng nàng, luồng huyền khí đi kèm tuy nhỏ bé đối với nàng, nhưng đối với huyền lực của một người ở Sơ Huyền Cảnh cấp một mà nói, lại gần như là cường độ cực hạn!
Nàng không biết vì sao Vân Triệt lại phải bí mật truyền huyền lực vào ngân châm. Nhưng rõ ràng, điều này có nghĩa là mỗi một châm hắn đâm ra đều dùng hết toàn lực.
Tám châm trước đó, vì hoàn thành quá nhanh, sự chú ý của nàng đều tập trung vào thủ pháp của Vân Triệt nên không hề nhận ra điểm này. Lúc này phát hiện ra, khiến nàng trong phút chốc không thể giữ lòng bình tĩnh.
Lúc này, sau lưng nàng đã cắm hai mươi ba cây châm, tốc độ của Vân Triệt rõ ràng đã chậm lại. Nếu lúc này Hạ Khuynh Nguyệt quay đầu lại, sẽ thấy sắc mặt hắn đã hơi ửng đỏ, mồ hôi lấm tấm đầy đầu.