Đêm đen gió lớn, trăng mờ sao thưa, quả là thời cơ tốt để làm đạo tặc... À không, là để trộm hương trộm ngọc.
Ngày mai là trận đấu cuối cùng của vòng loại tổ thứ hai. Với mười trận toàn thắng, Vân Triệt đã chắc suất tiến vào top một trăm. Bản thân hắn thì không cảm thấy gì, nhưng Tần Vô Thương lại vui mừng khôn xiết, từ chiều đến tối miệng cứ cười không khép lại được. Thương Nguyệt cũng hân hoan vô cùng, mà nhân lúc mỹ nhân vui vẻ, ra tay đương nhiên sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Biết đâu đêm nay nàng sẽ thuận theo mình.
Vừa nghĩ đến đây, Vân Triệt bất giác nở một nụ cười dâm đãng. Hắn nhảy khỏi giường, vừa mở cửa định đến phòng Thương Nguyệt thì cửa phòng đột nhiên bị gõ vang, bên ngoài truyền đến giọng nói của Hạ Nguyên Bá:
- Tỷ phu, huynh ngủ rồi sao?
Thời gian chưa phải quá muộn, nhưng bên ngoài đã hoàn toàn tĩnh lặng. Vì sợ làm phiền hắn, Tần Vô Thương và Hạ Nguyên Bá chưa bao giờ tìm hắn vào buổi tối, trừ phi có chuyện quan trọng.
Vân Triệt đi tới mở cửa:
- Nguyên Bá, có chuyện gì sao?
- À, là tỷ tỷ vừa mới tới, bảo đệ giao thứ này cho huynh.
Hạ Nguyên Bá lấy ra một không gian giới chỉ loại nhỏ, đưa cho Vân Triệt.
- Tỷ tỷ của đệ? Khuynh Nguyệt nàng ấy vừa tới sao?
Vân Triệt nhận lấy giới chỉ, kinh ngạc hỏi.
- Vâng.
Hạ Nguyên Bá gật đầu:
- Tỷ tỷ nói những thứ này thật ra huynh không cần nữa, nhưng tỷ ấy giữ bên người cũng vô dụng, nên vẫn bảo đệ giao lại cho huynh.
Vợ yêu Khuynh Nguyệt tặng đồ cho mình sao? Sẽ là thứ gì đây?
Vân Triệt cầm lấy giới chỉ, mở ra xem xét… Bên trong không gian giới chỉ trống rỗng, chỉ có ba món đồ…
Một viên huyền đan, khí tức nồng đậm thuần hậu này rõ ràng là huyền đan của Địa Huyền thú! Một khối bảo tinh lớn bằng nắm tay, tựa như bông tuyết màu tím… Rõ ràng là Tử Mạch Thiên Tinh! Còn có một gốc dị thảo được trồng trong bình ngọc trong suốt, rễ cây uốn lượn, mọc ra bảy phiến lá dài nhọn, toàn thân mơ hồ lưu chuyển ánh sáng bảy màu…
Thất Huyền Lung Linh Thảo!
Lòng Vân Triệt chấn động dữ dội.
Thất Huyền Lung Linh Thảo, Tử Mạch Thiên Tinh, huyền đan của Địa Huyền thú… Đây chính là ba món đồ mà trước kia hắn từng vô tình nhắc đến với Hạ Khuynh Nguyệt, những thứ có thể chữa khỏi huyền mạch tàn phế của hắn khi đó!
Vân Triệt ngẩng đầu, vội vàng hỏi:
- Khuynh Nguyệt nàng ấy đi được bao lâu rồi?
- À, vừa mới đi một lát, tỷ phu huynh định…
Hạ Nguyên Bá còn chưa nói hết lời, Vân Triệt đã lao ra như một cơn gió, trong nháy mắt biến mất khỏi tầm mắt y.
Hạ Nguyên Bá đứng ở cửa, vẻ mặt vô tội gãi đầu, lẩm bẩm:
- Có phải lúc tỷ tỷ đến mình nên báo cho tỷ phu ngay không nhỉ…
Ra khỏi viện, Vân Triệt dừng lại trong thoáng chốc, dùng linh giác vô cùng nhạy bén của mình để cảm nhận khí tức băng giá nhàn nhạt còn sót lại. Men theo phương hướng của luồng khí tức đó, Vân Triệt vận hết tốc lực, điên cuồng đuổi theo. Chẳng bao lâu sau, dưới màn đêm sâu thẳm, một bóng hình uyển chuyển trong bộ y phục trắng như tuyết đang tung bay xuất hiện trong tầm mắt hắn. Hắn chậm bước lại, vội vàng cất tiếng gọi:
- Khuynh Nguyệt!
Tiếng gọi từ sau lưng khiến Hạ Khuynh Nguyệt dừng bước, nàng lặng lẽ xoay người, bốn mắt nhìn thẳng vào Vân Triệt đang đuổi tới. Dường như không hề kinh ngạc trước sự xuất hiện của hắn, đôi mắt đẹp của nàng tĩnh lặng như mặt hồ, giọng nói nhẹ nhàng khoan thai:
- Vân công tử tìm Khuynh Nguyệt có việc gì?
Cách xưng hô “Vân công tử” khiến khóe miệng Vân Triệt khẽ nhếch lên, hắn hỏi:
- Vợ yêu Khuynh Nguyệt, ta muốn hỏi nàng một câu… Hôn thư của chúng ta mà ngày đó ta giao cho nàng… vẫn còn chứ?
Bàn tay trắng như tuyết của Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nâng lên, nhẹ nhàng lướt qua giới chỉ, một tờ hôn thư phẳng phiu, được bảo quản cẩn thận trong một khối thủy tinh không màu được nàng lấy ra. Nàng giơ tay, tờ hôn thư bay về phía Vân Triệt, đáp xuống tay hắn… Tờ giấy này, chính là hôn thư của hắn và Hạ Khuynh Nguyệt, hoàn hảo không một chút tổn hại!
Một cảm giác xúc động không nói thành lời dâng lên trong lòng Vân Triệt. Sự tồn tại của tờ hôn thư này có lẽ không chứng minh được Hạ Khuynh Nguyệt thật sự có tình cảm gì với hắn, nhưng nó chứng minh rằng sau khi hắn rời đi ngày đó, nàng đã toàn lực bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng của hắn.
Ít nhất, khi trượng phu của mình rơi vào cảnh bốn bề là địch, nàng với thân phận thê tử đã không thừa cơ bỏ đá xuống giếng, mà đã làm tròn trách nhiệm thiêng liêng nhất của một người vợ.
Sự tồn tại của tờ hôn thư này cũng tuyên bố rằng, họ vẫn luôn là phu thê, cho đến tận bây giờ.
- Khi đó, ngươi không có năng lực bảo vệ tờ hôn thư này nên đã giao nó cho ta. Giờ đây, ta tin rằng ngươi đã có đủ sức mạnh để bảo vệ nó, vậy nên cũng đến lúc trả lại cho ngươi.
Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng nói.
- Vậy nàng còn nhớ lúc ta giao hôn thư cho nàng, ta đã nói những gì không?
Vân Triệt cẩn thận cất hôn thư đi, dùng một giọng rất khẽ để hỏi.
Hạ Khuynh Nguyệt: “…”
- Khi đó ta đã nói: “Nếu nàng còn muốn tiếp tục làm thê tử của ta, hãy bảo vệ nó. Nếu nàng muốn có được tự do hoàn toàn, hãy hủy nó đi”…
Nói đến đây, Vân Triệt tự giễu cười:
- Thật ra, sau khi rời đi ngày đó, ta vẫn luôn cho rằng nàng sẽ chọn hủy đi hôn thư. Bởi vì, dù là vì lời hứa của phụ thân nàng hay vì báo ân Tiêu Ưng thúc thúc, người nàng gả cho đều phải là nhi tử của Tiêu Ưng. Nhưng sau khi biết ta vốn không phải con trai của Tiêu Ưng, mà chỉ là một “dã chủng nhặt được” như lời họ nói, nàng hoàn toàn có thể danh chính ngôn thuận hủy đi hôn thư và danh phận phu thê, sau đó trong sạch tiến vào Băng Vân Tiên Cung. Vì sao nàng lại chọn giữ lại tờ hôn thư này?
Đôi mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt nhìn thẳng vào Vân Triệt, không hề có ý né tránh, sóng mắt hoàn toàn tĩnh lặng. Trong một năm rưỡi ở Băng Vân Tiên Cung, Vân Triệt cảm nhận rõ ràng khí chất của Hạ Khuynh Nguyệt đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. So với những ngày chung sống sau hôn lễ, ánh mắt nàng khi đó tuy bình thản, lạnh lùng nhưng vẫn còn vương chút xa cách và non nớt. Nhưng Hạ Khuynh Nguyệt của hiện tại, sự lạnh lùng trong mắt đã hoàn toàn bị vẻ bình thản thay thế, bình thản như một vũng nước tù không gợn sóng. Khí tức lực lượng của nàng cũng trở nên rét lạnh thấu xương.
Huyền công cốt lõi của Băng Vân Tiên Cung, ngoài Băng Vân Quyết còn có Băng Tâm Quyết. Loại tâm pháp sau có thể khiến người ta bình tâm tĩnh khí, tâm hải thanh tịnh, đến cực hạn có thể đạt tới cảnh giới vô dục vô cầu chân chính, dửng dưng nhìn thấu mọi sinh tử, thắng bại, thiện ác… trên thế gian.
Thế nhưng, một người không còn điều gì để theo đuổi, liệu có thể được gọi là “người” nữa không?
- Vấn đề này, Khuynh Nguyệt không thể trả lời.
- Vì sao không thể trả lời?
Hạ Khuynh Nguyệt lặng lẽ đáp:
- Bởi vì suy nghĩ của Khuynh Nguyệt lúc đó, bây giờ đã không còn nhớ rõ nữa. Có lẽ, là do duyên phận phu thê của chúng ta vẫn chưa dứt.
Bốn chữ “duyên phận phu thê” thốt ra từ miệng nàng, vốn nên mang theo hơi thở ái muội, nhưng nàng lại nói một cách bình thản nhẹ nhàng, không một chút gợn sóng cảm xúc. Chính vẻ bình thản này lại khiến Vân Triệt có một cảm giác ngột ngạt khó thở. Hạ Khuynh Nguyệt đã từng giống như một đóa băng liên trên đỉnh tuyết sơn, khi đó dù hắn tàn phế nhỏ bé, nhưng vẫn luôn có tâm tư trêu chọc, muốn chinh phục và hái lấy nàng. Nếu không có biến cố sau này, chỉ cần cho hắn đủ thời gian sớm chiều chung sống, hắn tin mình có thể thành công.
Nhưng Hạ Khuynh Nguyệt của hiện tại lại cho hắn cảm giác tựa như vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời, vẫn hoàn mỹ không tì vết, nhưng đã xa cách hắn vô cùng, xa đến mức không thể nào chạm tới.
Băng Vân Tiên Cung này, thật sự là một nơi hại người a!
Nghĩ đến Sở Nguyệt Thiền dù đã chung sống năm tháng, thậm chí từng “thân mật”, nhưng vẫn dứt khoát rời đi, rồi lại nghĩ đến sự thay đổi của Hạ Khuynh Nguyệt… Trong lòng Vân Triệt nhất thời dâng lên một thôi thúc muốn san bằng Băng Vân Tiên Cung.
Thu nhận bao nhiêu mỹ nữ tuyệt thế như vậy, lại biến tất cả các nàng thành những tiên tử không vướng bụi trần, không ăn khói lửa nhân gian… Quả thật là nơi khiến cả người và thần đều căm phẫn trong lòng cánh đàn ông!
Ngực Vân Triệt phập phồng, hắn cố gắng bình ổn tâm tình, nói:
- Cảm ơn nàng đã tìm cho ta Thất Huyền Lung Linh Thảo, huyền đan của Địa Huyền thú và Tử Mạch Thiên Tinh. Ta biết dù là Băng Vân Tiên Cung, muốn tìm đủ ba món đồ này trong vòng một năm rưỡi cũng không phải chuyện dễ dàng, huống chi, nàng chỉ là một đệ tử mới nhập cung.
- Không cần cảm tạ.
Giọng Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng mà thanh tao:
- So với ân huệ ngươi đã đả thông toàn bộ huyền quan cho ta, chuyện này không đáng nhắc tới.
- Ta đả thông huyền quan cho nàng, chẳng qua chỉ tốn vài giọt mồ hôi. Nàng vì ta tìm được những thứ này, lại không đơn giản như vài giọt mồ hôi. Có điều, ta quả thật không nên nói cảm ơn nàng, bởi vì, chúng ta là phu thê.
Vân Triệt khẽ cười.
Hạ Khuynh Nguyệt: “…”
- Ta có thể hỏi nàng ba câu được không?
- Xin mời.
Hạ Khuynh Nguyệt không từ chối.
Đêm càng lúc càng sâu, dù bầu trời chỉ có vài vì sao lác đác, nhưng trăng tròn lại đặc biệt sáng tỏ, hào phóng ban phát ánh sáng rạng ngời. Thế nhưng khi chiếu lên người Hạ Khuynh Nguyệt, ánh trăng mỹ lệ không tì vết ấy cũng chỉ có thể trở thành phông nền mờ nhạt. Dưới ánh trăng, Hạ Khuynh Nguyệt tựa như tiên nữ hạ phàm, tỏa ra một vẻ đẹp không bút nào tả xiết, khiến người ta phải nín thở. Nhìn bóng hình đẹp đến gần như hư ảo trước mắt, nói Vân Triệt không rung động là điều không thể. Hắn hít một hơi thật sâu, hỏi:
- Nàng ở Băng Vân Tiên Cung, sống có tốt không?
- Rất tốt. Cung chủ, sư phụ, các sư bá, sư thúc, tất cả sư tỷ muội đều đối xử rất tốt với ta.
Hạ Khuynh Nguyệt trả lời ngắn gọn.
- Ừm, vậy thì tốt rồi.
Vân Triệt gật đầu:
- Câu hỏi thứ hai, từ rất lâu trước đây, ta đã luôn muốn biết đáp án, nhưng khi đó nàng không nói cho ta… Ta muốn biết, lúc chúng ta thành hôn, huyền lực của nàng rốt cuộc đã ở cảnh giới nào?
Khi đó, Vân Triệt vô cùng chắc chắn rằng huyền lực của Hạ Khuynh Nguyệt tuyệt đối không phải là Sơ Huyền cảnh cấp mười như bề ngoài thể hiện. Nhưng cấp bậc Sơ Huyền cảnh cấp mười của nàng lại là điều cả thành đều biết, nên không ai nghi ngờ. Ngay cả những trưởng bối có thực lực cao hơn Sơ Huyền cảnh cũng đều cho rằng nàng chỉ có Sơ Huyền cảnh cấp mười, dường như huyền lực chân thật của nàng đã bị một phương pháp đặc thù nào đó che giấu. Về nguyên nhân che giấu, Vân Triệt cũng có thể hiểu được. Ở một nơi nhỏ bé như Lưu Vân thành, mười sáu tuổi đạt tới Sơ Huyền cảnh đỉnh phong đã được công nhận là thiên phú đệ nhất. Nếu huyền lực nàng thể hiện ra là Nhập Huyền cảnh, thậm chí là Nhập Huyền cảnh đỉnh phong, tất sẽ gây ra chấn động khó lường.
Lần này, Hạ Khuynh Nguyệt không từ chối, trực tiếp trả lời:
- Năm mười hai tuổi, ta gặp được sư phụ. Mười ba tuổi, ta đột phá Sơ Huyền, bước vào Nhập Huyền cảnh. Mười bốn tuổi, đột phá Nhập Huyền, tiến vào Chân Huyền cảnh. Mười sáu tuổi, khi thành hôn với ngươi, ta đang ở Chân Huyền cảnh đỉnh phong, giống như ngươi bây giờ.
Vân Triệt: “…”