Một kiếm phá tan luồng sức mạnh xung kích, sau đó đâm thẳng vào bả vai Vân Triệt, khóe miệng Tiêu Nam khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh… Kiếm này sắc bén vô cùng, đủ để xuyên kim phá thạch, hắn tin chắc một nghìn phần, dưới một kiếm này, bả vai Vân Triệt sẽ bị đâm thủng ngay tức khắc.
Hắn cảm nhận được Phong Linh Kiếm cắt xuyên qua huyền lực của Vân Triệt, xuyên qua lớp huyền lực hộ thân và cả ngoại y, sau đó đâm vào da thịt đối phương, nụ cười trên môi chậm rãi lan rộng. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, vẻ mặt hắn hoàn toàn đông cứng lại.
Phong Linh Kiếm đâm vào da thịt, máu tươi bắn tung tóe trên vai trái Vân Triệt, nhưng đúng lúc đó, thanh kiếm lại khựng lại, không cách nào tiến thêm được nửa phân. Cảm giác như thứ bên dưới lớp da thịt kia không phải xương cốt, mà là huyền thiết cứng rắn nhất!
Cái… Cái gì!? Tiêu Nam kinh hãi, không dám tin vào cảm giác của chính mình.
Đòn phản kích của Vân Triệt cũng ầm ầm ập đến ngay lúc này, trọng kiếm khẽ động, khí lưu trong phạm vi mười trượng đều bị khuấy động dữ dội, luồng sức mạnh cuồng bạo ập tới khiến Tiêu Nam toàn thân tóc gáy dựng đứng. Hắn không chút do dự, dùng tốc độ nhanh nhất, dốc toàn lực lùi mạnh về phía sau, thoát ra khỏi phạm vi mười trượng rồi mới thở hồng hộc, kinh hãi nhìn chằm chằm vào bả vai Vân Triệt.
Y phục trên vai trái Vân Triệt, vài đóa huyết hoa chậm rãi lan ra, nhưng chỉ sau vài hơi thở đã ngừng lại. Nhìn từ vết máu, vết thương không hề nghiêm trọng, hơn nữa đã hoàn toàn cầm máu… Khóe mắt Tiêu Nam co giật liên hồi. Một đòn toàn lực của hắn, phối hợp với Địa Huyền Khí và sự sắc bén của Phong Linh Kiếm, một kiếm chính diện đâm trúng, dù là đá tảng cũng chẳng khác gì đậu phụ, vậy mà lại không thể đâm xuyên qua thân thể đối thủ, dường như đến xương cốt cũng chưa chạm tới… Vẻn vẹn chỉ là vết thương ngoài da.
Không chỉ hắn, tất cả mọi người bên ngoài, kể cả Lăng Vô Cấu là người quan sát rõ ràng nhất, cũng mang một vẻ mặt khó tin. Bọn họ đều tận mắt chứng kiến một kiếm toàn lực của Tiêu Nam đâm trúng người Vân Triệt. Một kiếm mạnh mẽ như vậy, dù là cường giả Linh Huyền Cảnh có huyền lực hộ thân cũng có khả năng bị đâm xuyên, nhưng trên người Vân Triệt, một kẻ chỉ có Chân Huyền Cảnh, lại chỉ gây ra một vết thương ngoài da.
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Nụ cười trên mặt Tiêu Cuồng Vũ tắt ngấm, hắn nhíu mày nói.
- …Hẳn là Vân Triệt có mặc nội giáp! Cũng chỉ có thể giải thích như vậy!
Tiêu Cuồng Lôi nói.
Trên người Vân Triệt tất nhiên không có bất kỳ áo giáp nào, chỉ có một lớp y phục mỏng manh. Huyền lực hộ thân tuy chỉ ở Chân Huyền Cảnh, nhưng hắn không những có Đại Đạo Phù Đồ Quyết tầng thứ hai hộ thân, mà thân thể còn được Long Thần chi huyết tôi luyện – đây không phải long huyết tầm thường, mà là Long Thần chi huyết! Sức chống đỡ của huyết mạch và thân thể Vân Triệt hiện tại đã đạt đến cấp bậc “Long tộc”, hoàn toàn không thua kém một con rồng đích thực… Mà, một đòn tấn công của Linh Huyền Cảnh với Địa Huyền Kiếm, liệu có thể đâm thủng thân thể của một Chân Long sao?
Đương nhiên là không thể!
Đừng nói Vân Triệt còn có huyền lực Chân Huyền Cảnh hộ thân, cho dù hắn không dùng một chút huyền lực nào, cứ đứng yên tại chỗ mặc cho Tiêu Nam đâm, hắn cũng đừng hòng dùng Phong Linh Kiếm đâm xuyên qua được thân thể của Vân Triệt.
- Một kiếm rất tốt.
Vân Triệt vẻ mặt bình thản liếc nhìn vết thương trên vai, dùng giọng tán thưởng nói. Một kiếm này cũng là một lời cảnh tỉnh cho hắn, Tứ Đại Tông Môn sở dĩ mạnh mẽ, huyền công và huyền kỹ chính là một trong những nguyên nhân chủ yếu. Tiêu Nam này tuy trong số các đệ tử của Tứ Đại Tông Môn chỉ có thể xem là hạng chót, nhưng tuyệt đối không thể xem thường. Nếu không phải thân thể hắn cường hãn dị thường, đổi lại là người khác, vừa rồi đã phải chịu thiệt thòi lớn.
Vân Triệt không muốn phí lời, bước lên trước, vung ra một kiếm.
Theo đường kiếm vung ra, không gian tựa như gợn sóng uốn lượn ập thẳng đến Tiêu Nam. Tiêu Nam đang trong cơn khiếp sợ vội vàng tập trung tinh thần, mắt trợn trừng, Phong Linh Kiếm chém ra liên tiếp, tầng tầng lớp lớp kiếm ảnh phóng ra như bão tố, nhanh chóng hóa giải luồng xung kích… Nhưng một kiếm đơn giản của Vân Triệt, Tiêu Nam lại phải vung ra hơn hai mươi kiếm mới chống đỡ được toàn bộ, sự thật này khiến trái tim Tiêu Nam lại một lần nữa thắt lại.
Trong hai vòng đấu trước, hắn từng chú ý tới Vân Triệt, và hoàn toàn khịt mũi coi thường những kẻ dễ dàng bại trận trong tay hắn.
Mà bây giờ, khi chính mình đích thân giao thủ, hắn mới hiểu rõ tại sao những người kia lại bại nhanh đến vậy… Bởi vì hắn đã cảm nhận được uy lực khủng bố ẩn sau một kiếm tưởng chừng đơn giản của Vân Triệt.
Chỉ giao chiến vài chiêu, những cơn kinh hãi liên tiếp đã khiến tâm lý phòng tuyến của hắn sụp đổ. Nhìn cự kiếm trong tay Vân Triệt, trong lòng hắn nhanh chóng dâng lên một cảm giác sợ hãi: “Căn bản không thể chiến thắng”.
- Bạo Phong Chi Ưng!!
Tiêu Nam hít một hơi thật sâu, khí tức trên Phong Linh Kiếm khuấy động, từng luồng hơi thở sắc bén như kim châm thấu xương. Hắn hét dài một tiếng, bay người lên, một kiếm đâm về phía Vân Triệt. Thế nhưng Vân Triệt căn bản không né tránh, nghênh đón Phong Linh Kiếm…
Ầm!
Trọng kiếm vung lên không trung, phát ra tiếng nổ vang trời. Sóng khí đáng sợ kia dù Tiêu Nam đã được lĩnh giáo, nhưng vẫn bị dọa cho sợ hãi không nhẹ. Ánh sáng xanh lục trên người hắn lóe lên, thân thể nhanh chóng xoay một vòng, cấp tốc đổi hướng, ngược lại tấn công về phía Vân Triệt từ dưới lên. Nhưng trọng kiếm của Vân Triệt lại như hình với bóng, nhanh chóng chém xuống, ép Tiêu Nam không thể không toàn lực rút lui trong gang tấc.
Hắn tin chắc, nếu bị trọng kiếm của đối thủ đánh trúng, trọng thương đã là kết quả nhẹ nhất!
Từ uy lực của trọng kiếm, Tiêu Nam có thể tưởng tượng được thanh kiếm đó nặng đến mức nào. Sử dụng một thanh cự kiếm như vậy, động tác hẳn phải chậm chạp, sơ hở và sức lực tiêu hao cũng phải lớn hơn nhiều. Như vậy, chiến thuật thích hợp nhất chính là dùng tốc độ để kiềm chế và tìm kiếm sơ hở, sau đó mới ra đòn quyết định.
Huyền lực của Tiêu Tông thuộc tính “Phong” và “Lôi”, trong đó tu luyện “Phong” là chủ yếu. “Thiên Ưng Quyết” cũng là một loại huyền công giúp thân pháp trở nên nhanh nhẹn thần kỳ. Tiêu Nam bắt đầu dùng thân pháp khinh linh và kiếm kỹ nhanh nhẹn để đối phó với Vân Triệt, nhưng hắn lập tức phát hiện, Vân Triệt dù vác một thanh kiếm nặng như thế, thân pháp lại nhanh đến mức hắn không tài nào bì kịp… Điều đó còn chưa nói, ngay cả tốc độ vung kiếm cũng hoàn toàn không chậm hơn hắn. Vân Triệt tuy không thể trong nháy mắt xuất ra liên tiếp mấy kiếm, nhưng mỗi lần trọng kiếm từ lúc bất động đến khi hoàn toàn vung ra, hoặc từ lúc vung ra đến khi hoàn toàn thu về, đều chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc, khiến người ta căn bản không kịp phản ứng.
Tiêu Nam liên tiếp xuất ra hơn mười chiêu, đều bị Vân Triệt dễ dàng dùng một kiếm bức lui, không những không có hiệu quả, mà lần nào cũng phải tránh né vô cùng chật vật, ngàn cân treo sợi tóc.
Trọng kiếm uy lực tuy lớn, nhưng không phải nên có sơ hở rất lớn sao!? Tại sao kẻ sử dụng trọng kiếm này lại không hề có một kẽ hở nào… Tiêu Nam mồ hôi đầm đìa, cắn răng thầm gào thét trong lòng.
- Thiên Ưng Vô Cực Kiếm!
Tiêu Nam nhảy lên thật cao, ảo ảnh chim ưng sau lưng tái hiện, một kiếm đâm thẳng về ngực Vân Triệt… Đây cũng chính là chiêu vừa rồi đã đâm trúng Vân Triệt. Trong lòng hắn hiểu rõ, lần đầu tiên đánh bất ngờ còn có thể hiệu quả, lần thứ hai rất khó lặp lại, nhưng thời gian giao chiến càng dài, hắn càng có một cảm giác bất lực, bây giờ thứ hắn có thể dựa vào cũng chỉ có một kiếm này.
Xoạt~~~~~
Phong Linh Kiếm xé rách không khí, chém nát không gian, mang theo tiếng rít chói tai lao thẳng xuống, sức mạnh này đủ sức cắt đứt một thanh huyền kiếm. Để không đi vào vết xe đổ, Vân Triệt đáng lẽ nên lập tức né tránh rồi phản kích, nhưng hắn vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, Phách Vương Cự Kiếm hung mãnh vung lên, trong miệng thản nhiên lẩm bẩm:
- Cứ thử chém gãy kiếm của ta xem!!
Một kiếm này Vân Triệt đã dùng tới sáu phần lực. Nếu như những chiêu kiếm trước của hắn là cuồng phong, vậy thì một kiếm này chính là bão tố. Sức mạnh của Tiêu Nam có thể xé gió, nhưng nếu đối mặt với bão tố, chỉ có kết cục bị nghiền nát.
Phong Linh Kiếm và kiếm thế của hắn lập tức bị phá tan hoàn toàn, thân kiếm kêu lên ong ong. Tiêu Nam kinh hãi đến biến sắc, thân hình đang lao xuống đột ngột xoay chuyển, huyền lực toàn thân điên cuồng tuôn ra, nhưng vẫn không cách nào chống đỡ được đòn tấn công của Vân Triệt. Lớp huyền lực phòng ngự của hắn bị suy yếu từng tầng, cuối cùng hoàn toàn vỡ nát, bị luồng sức mạnh cuồng bạo xông vào cơ thể khiến toàn thân chấn động.
Tiêu Nam ngã văng ra xa mười trượng, sắc mặt trắng bệch, phun ra một ngụm máu tươi, máu dọc theo khóe miệng chậm rãi nhỏ xuống.
Xung quanh nhất thời yên lặng như tờ, sáu người của Tiêu Tông toàn bộ đứng bật dậy, mặt mày đầy kinh hãi.
Vân Triệt cũng không nhân cơ hội truy kích, vẫn đứng yên tại chỗ… Mà lúc này, mọi người mới kinh ngạc phát hiện, trong suốt cả quá trình, hai chân hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, chưa từng di chuyển nửa bước!!
Sắc mặt Tiêu Nam trắng bệch vì khiếp sợ, trong miệng thở dốc từng hơi. Ngược lại, Vân Triệt hô hấp đều đặn, sắc mặt bình thản không gợn sóng, hoàn toàn không nhìn ra có chút tiêu hao nào. Khóe miệng Tiêu Nam giật giật, cánh tay cuối cùng vẫn buông thõng xuống…
- Ngươi lợi hại hơn ta tưởng tượng rất nhiều… Ta nhận thua.
Tiêu Nam chán nản nói.
- Ngươi cũng vậy, lợi hại hơn ta tưởng tượng một chút.
Vân Triệt khẽ cười, liếc nhìn vết thương trên bả vai.
Được Vân Triệt nói như vậy, trong lòng Tiêu Nam bỗng nhiên có một cảm giác thỏa mãn, cảm giác thất bại cũng vơi đi rất nhiều. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Vân Triệt nở một nụ cười.
- Tiêu Nam nhận thua, Thương Phong Hoàng Thất Vân Triệt thắng… Tiến vào vòng đấu loại mười sáu người ngày mai!
Kết quả vừa được công bố, luận kiếm đài vốn yên tĩnh lập tức bị thay thế bằng tiếng ồn ào. Nhìn Vân Triệt bình tĩnh bước xuống đài, từng đôi mắt đều dõi theo hắn… Không sai! Kẻ đứng cuối cùng trong danh sách các môn đệ, đã hiên ngang tiến vào vòng ba mươi hai người, rồi lại đánh bại đệ tử của Tiêu Tông, đường hoàng tiến vào top mười sáu!!
- Tiêu Nam sư đệ, đừng nản lòng. Nếu hắn không mặc nội giáp thượng đẳng, một kiếm thứ hai của ngươi đã thắng rồi. Đáng tiếc ta ở nhóm thứ hai, nếu không có thể đã giúp ngươi báo thù.
Tiêu Cuồng Lôi vỗ vai Tiêu Nam an ủi.
- Không.
Tiêu Nam lắc đầu:
- Hắn căn bản không hề mặc áo giáp. Một kiếm đó, hắn hoàn toàn dùng thân thể của mình để đỡ. Thân thể của hắn, quả thực cứng như sắt thép!
- Cái gì!
Tiêu Cuồng Lôi hơi nhướng mày, liếc mắt nhìn Tiêu Cuồng Vũ, cả hai đều lộ vẻ kinh sợ.
- Vân sư đệ, ngươi không sao chứ? Vết thương có nặng không?
Vân Triệt vừa bước xuống, Thương Nguyệt đã vội vàng tiến lên với vẻ mặt đầy lo lắng, trong tay cầm sẵn một đống lớn thuốc chữa thương và hồi huyền đan đã chuẩn bị từ lâu.
- Không có chuyện gì.
Vân Triệt cười một cách thản nhiên:
- Chỉ là vết thương ngoài da, đã cầm máu rồi, không cần dùng thuốc đâu, trước khi mặt trời lặn là có thể khỏi hẳn rồi.
Câu nói này của Vân Triệt tuyệt đối không hề khoa trương. Với cảnh giới thứ hai của Đại Đạo Phù Đồ Quyết hiện tại, loại vết thương nhẹ này sẽ nhanh chóng tự phục hồi.
Có điều Thương Nguyệt đương nhiên không yên tâm, cuối cùng hắn vẫn bị nàng kéo sang một bên, tỉ mỉ cẩn thận đắp thuốc một lần, lại quấn thêm một vòng băng gạc.
Trên luận kiếm đài, trận thi đấu thứ hai đã bắt đầu.
Hai bên thi đấu lần lượt là Lăng Kiệt của Thiên Kiếm Sơn Trang và Mộc Hùng Nghĩa của Tắc Bắc Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo. Người trước ở Linh Huyền Cảnh cấp sáu, người sau đã là Linh Huyền Cảnh cấp tám. Xét về cấp độ huyền lực, hắn đứng đầu trong số các đệ tử không thuộc Tứ Đại Tông Môn