Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 222: CHƯƠNG 221: CHÔN DIỆT

Huyền viêm màu đỏ và huyền viêm màu lam không chỉ khác nhau về uy lực, mà còn chênh lệch về đẳng cấp. Huyền lực phòng ngự của Linh Huyền cảnh có thể chống đỡ được xích viêm uy lực cao trên phạm vi lớn, nhưng trước mặt lam viêm uy lực thấp, lại thường mỏng manh như giấy, dễ dàng bị thiêu rụi.

Theo cơn bão lam viêm nhanh chóng khuếch tán, Vân Triệt cũng liên tiếp lùi lại, từng bước bị ép đến sát vách chắn huyền lực. Phần Tuyệt Bích cười lớn một tiếng, thân thể bỗng trở nên mơ hồ, trong biển lam viêm đang bùng lên, vô số bóng dáng của hắn đột ngột xuất hiện, tựa như hắn đã hóa thành vô số phân thân giữa biển lửa màu lam này.

Đương nhiên, những “phân thân” này chẳng qua là do hắn dùng lam viêm biến ảo ra, nhưng vì cực kỳ giống với bản thể nên khiến chân thân và ảo ảnh hư thực khó phân, đủ để dễ dàng làm nhiễu loạn tầm mắt, khiến đối thủ hoa mắt và không cách nào ra tay. Số “phân thân” từ vài cái tăng lên mười mấy cái, rồi đến mấy chục cái, tất cả dao động hỗn loạn trong biển lửa màu lam, lướt đi như vô số quang ảnh. Dưới sự che giấu và quấy nhiễu của ảo ảnh, chân thân của hắn từ những phương vị khác nhau liên tục bổ đao về phía Vân Triệt, khiến hắn đang từng bước lui về phía sau rơi vào tình thế cực kỳ nguy hiểm.

- Đây là huyền kỹ thân pháp cốt lõi “Phần Ảnh Huyễn Thân” của Phần Thiên Môn ư? Quả thật quá kinh khủng! Nhất là trong khu vực đối chiến có giới hạn thế này, thực sự khiến người ta tuyệt vọng.

- Không hổ là Phần Thiên Môn, huyền kỹ kinh người tuyệt diệu này, những tông môn chúng ta tuyệt đối không thể nào sánh bằng.

Nhìn vào cục diện, Vân Triệt đã gần như bị ép vào tuyệt cảnh, đoán chừng cũng không trụ được mấy hơi thở nữa, chiến thắng dễ dàng của Phần Tuyệt Bích đã là kết cục định sẵn. Phần Tuyệt Thành cười nhẹ:

- Chậc, Phần Ảnh Huyễn Thân của nhị đệ lại đạt đến cảnh giới như vậy, khiến cho ta, người làm huynh trưởng này, cũng phải kinh ngạc.

- Trong vòng ba tháng qua, huyền lực của Tuyệt Bích không hề tăng lên là vì dốc toàn lực tu luyện huyền viêm và Phần Ảnh Huyễn Thân, bằng không, hắn tất nhiên đã đạt tới Linh Huyền cảnh cấp chín. Trước lúc xuất phát, Môn chủ đã nói chuyện này với ta, ta còn không để trong lòng, không ngờ hắn lại đạt tới cảnh giới như thế. Chỉ sợ ngay cả Tẫn nhi cũng chưa chắc là đối thủ của hắn, ta đã nhìn lầm rồi. Xem ra, trước đó ta đã lo lắng vô ích.

Phần Mạc Ly thỏa mãn gật đầu, sắc mặt trở nên đặc biệt thoải mái. Phần Tuyệt Bích đã phóng ra được lam viêm, lại thi triển Phần Ảnh Huyễn Thân đến mức độ này, trận chiến này đã không còn khả năng thua.

Rầm!

Một tiếng động nhỏ vang lên, lưng Vân Triệt đã chạm vào vách chắn huyền lực trong suốt. Đến đây, hắn đã không còn đường lùi, mà lam viêm chỉ còn cách hắn chưa đầy một trượng. Sức nóng khủng bố kia đang hòa tan từng chút một mặt đá cứng rắn dưới chân.

- Ái chà chà, vũ đài này cũng thật quá nhỏ, trò chơi mèo vờn chuột này mới bắt đầu được một lúc đã phải kết thúc rồi, thật có phần không thú vị. Càng không thú vị hơn là, ngươi lại chẳng thèm hét thảm lấy một tiếng, thật không biết phối hợp gì cả.

Trong biển lửa màu lam, hơn mười bóng ảnh rực lửa giao nhau chớp động, giọng nói trêu tức không biết phát ra từ miệng bóng dáng nào:

- Ngươi đã không chịu kêu, vậy thì ta đến giúp ngươi một tay. Hãy thét lên trong tuyệt vọng cho ta nghe đi, ha ha ha ha…

- Phần Thiên Trảm!!

Ngọn lửa màu lam đang cháy bùng bỗng nổ tung, theo Quỷ Viêm Đao trong tay Phần Tuyệt Bích vung lên, một con sóng lửa khổng lồ cao vài trượng cuộn lên, đánh về phía Vân Triệt đang bị ép vào góc.

Phần Tuyệt Bích cười cuồng dại, hắn dường như đã thấy được một giây sau, toàn thân Vân Triệt bị Phần Thiên Viêm màu lam nuốt chửng, nhất là khuôn mặt công tử bột kia, sẽ bị lam viêm “chiếu cố trọng điểm”, đốt cho cháy đen, dung mạo biến dạng.

Tất cả đều nằm trong dự liệu và sự sắp đặt của hắn, tất cả đều hoàn mỹ đến vậy. Nếu phải nói có điều gì không hoàn mỹ, thì đó chính là cho đến tận bây giờ, hắn vẫn không nhìn thấy một chút sợ hãi nào trên mặt Vân Triệt. Kể cả khi bị ép vào góc chết, thần sắc của hắn vẫn bình tĩnh lạ thường, điều này khiến “cảm giác thành tựu” của hắn có phần giảm sút.

Và khi lam viêm sắp nuốt chửng Vân Triệt, ánh mắt hắn cuối cùng cũng không còn bình tĩnh nữa, nhưng thứ lộ ra hoàn toàn không phải là hoảng sợ và tuyệt vọng mà Phần Tuyệt Bích muốn thấy, ngược lại là… một nụ cười lạnh đầy trào phúng.

- Đây đúng là một trò mèo vờn chuột, chẳng qua, có vẻ như ngươi đã nhầm ai mới là chuột rồi!

Giọng nói miệt thị xuyên qua sóng khí nóng rực, rót vào tai Phần Tuyệt Bích. Ngay lúc này, Vân Triệt bỗng nhiên bước lên một bước, trọng kiếm vung ra, hung hãn chém tới.

Xoẹt!!

Theo cú vung kiếm, không gian khẽ vặn vẹo, không khí điên cuồng bạo động, một âm thanh như tiếng vải bị xé toạc vang lên. Ngọn huyền viêm khủng bố đang đánh về phía Vân Triệt bị trọng kiếm trực tiếp cắt đôi, sau đó như ảo ảnh bị xé nát rồi nhanh chóng tan biến.

Trên khuôn mặt Vân Triệt, người lúc trước luôn từng bước lùi lại, lúc này lại hiện lên nụ cười lạnh. Hắn bắt đầu từng bước tiến về phía trước, trọng kiếm liên tục vung lên. Theo từng tiếng huyền lực nổ vang, huyền viêm màu lam trông cực kỳ đáng sợ kia lại như bọt biển yếu ớt, bị đánh tan thành từng mảnh, không hề có chút sức giãy giụa hay phản kháng nào. Bước chân Vân Triệt đạp tới đâu, lam viêm nơi đó liền bị đánh tan, tiêu tán.

- Cái… cái… cái gì!!

Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm. Sáu người của Phần Thiên Môn toàn bộ đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, ánh mắt trợn trừng, khuôn mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi, như thể gặp ma.

- Điều này… điều này không thể nào!

Nụ cười cuồng dại và vẻ khinh miệt ngạo mạn trên mặt Phần Tuyệt Bích đồng thời tan biến, thay vào đó là sự khiếp sợ và một thoáng hoảng hốt. Huyền viêm màu lam mà hắn vẫn luôn kiêu ngạo, giấu làm át chủ bài, khiến toàn trường kinh hãi, lại bị Vân Triệt giơ tay nhấc chân hủy diệt một cách dễ dàng. Hắn hủy diệt không chỉ là lực lượng của Phần Tuyệt Bích, mà còn là niềm kiêu ngạo, tôn nghiêm cùng sự tự tin vô cùng bành trướng của hắn.

- Nhất định là do lam viêm của ta mới luyện thành, chưa thực sự thuần thục, nên mới bị hắn phá giải được, nhất định là… nhất định là như vậy!

Phần Tuyệt Bích liều mạng tự an ủi mình, trên mặt lại một lần nữa hiện ra nụ cười gằn, nhưng lần này nụ cười có phần cứng ngắc khó coi:

- Vân Triệt, ngươi cho rằng cứ thế hủy diệt được Phần Thiên Viêm của ta là có thể đánh bại ta sao? Ha ha ha ha, Phần Thiên Viêm này, chẳng qua chỉ là huyền viêm có cấp bậc uy lực thấp nhất dưới tay ta mà thôi.

- Có bản lĩnh… thì phá thử Phần Thiên Long Viêm của ta xem!!

Phần Tuyệt Bích cắn đầu lưỡi, phun ra vài giọt máu tươi, rót lên Quỷ Viêm Đao. Trên thân đao, lam viêm nhất thời bùng lên hừng hực. Hai tay Phần Tuyệt Bích giơ cao Quỷ Viêm Đao, gầm lên một tiếng dữ dội. Trong thoáng chốc, thân thể hắn chợt bộc phát ra một cột lửa màu lam cao chừng mười trượng, ngay cả lam viêm đang thiêu đốt xung quanh cũng bị hút mạnh tới, tụ lại trên người hắn. Sau đó, lam viêm trên người hắn chẳng những không dâng cao nữa mà ngược lại nhanh chóng hạ xuống, co rút lại, nhưng khí tức huyền lực lại càng lúc càng khủng bố.

- Hắn thế mà lại không tiếc tự tổn tinh huyết để phát động Viêm Long! Xem ra còn là toàn lực phát động.

Phần Tuyệt Thành nhíu mày, sắc mặt hoàn toàn âm u.

- Đây cũng là lựa chọn tất yếu của hắn. Thật không ngờ, lúc trước Vân Triệt vẫn luôn cố ý tỏ ra yếu thế, huyền viêm của Tuyệt Bích đã đến cảnh giới màu lam mà lại không hề tạo thành uy hiếp đối với hắn. Đây rốt cuộc là một quái thai thế nào… Chỉ có điều, Long Viêm một khi đã xuất ra, hắn chắc chắn phải chết, cho dù không chết cũng tất nhiên trọng thương. Có lẽ, Tuyệt Bích sẽ vì chuyện này mà bị tước quyền tham gia bài vị chiến lần này.

Sắc mặt Phần Mạc Ly trầm trọng nói.

- Hừ! Bị tước quyền tham gia bài vị chiến, vẫn tốt hơn là chiến bại!

Phần Tuyệt Thành cắn răng nói. Giờ phút này, hắn vô cùng khát vọng Vân Triệt có thể lập tức chết đi. Lúc trước, hắn từng nảy sinh sát niệm với Vân Triệt, nhưng hoàn toàn không coi Vân Triệt là kẻ địch, bởi vì trong mắt hắn, Vân Triệt vốn không đủ tư cách. Nhưng hết lần này đến lần khác, Vân Triệt lại biểu lộ ra thực lực mạnh hơn, đến giờ phút này, hắn không thể không run sợ trong lòng. Vân Triệt mới mười bảy tuổi đã như thế, sau khi hắn hoàn toàn trưởng thành, không biết sẽ đạt tới một độ cao kinh người đến nhường nào.

Phần Mạc Ly há miệng định nói, nhưng không phủ nhận. Không sai, dưới thế cục này, giết chết Vân Triệt mà bị tước quyền tham gia bài vị chiến, thậm chí bị Thiên Uy Kiếm Vực trừng phạt, vẫn tốt hơn rất nhiều so với chiến bại. Bởi vì người bị phạt chỉ có bản thân Phần Tuyệt Bích, Phần Thiên Môn nhiều lắm chỉ phải bồi thường một chút, nhưng nếu chiến bại, sẽ làm hổ thẹn cả Phần Thiên Môn!

- Nguy rồi!

Lăng Nguyệt Phong “vụt” một tiếng đứng dậy. Hắn biết rõ Phần Tuyệt Bích muốn làm gì, biết rõ “Long Viêm” của Phần Thiên Môn có uy lực khủng bố cỡ nào. Hắn thấp giọng truyền âm cho Lăng Vô Cấu:

- Lập tức chuẩn bị cứu Vân Triệt! Ngàn vạn lần đừng để hắn chết dưới Long Viêm.

Trên luận kiếm đài, Lăng Vô Cấu sắc mặt nặng nề, khẽ gật đầu một cách khó nhận ra. Hắn vận chuyển huyền lực, áo xanh phồng lên, đã âm thầm vận sức, sẵn sàng ra tay.

- Vân Triệt… đi chết đi!!

Phần Tuyệt Bích rõ ràng hơn bất cứ ai về hậu quả mà một kích này có thể gây ra, cho nên tiếng gầm rú của hắn hiển nhiên dữ tợn vô cùng. Theo hai cánh tay hắn đột nhiên chém ra, lam viêm toàn thân hóa thành một hỏa long màu tím to chừng một thước, dài mấy trượng, từ trên Quỷ Viêm Đao bay vút ra, mang theo sức nóng và khí thế khủng bố tuyệt luân xông về phía Vân Triệt.

- Viêm Long… là tuyệt kỹ cấm kỵ của Phần Thiên Môn – Phần Thiên Long!

- Nghe nói một chiêu này phải lấy tinh huyết để phát động, mỗi một lần thi triển, huyền lực sẽ bị suy giảm ít nhất nửa cấp bậc! Nhưng uy lực của nó lại đủ để diệt tiên đồ thần!

- Phần Tuyệt Bích điên rồi sao! Thế mà lại tự tổn tinh huyết để dùng một chiêu này. Với uy lực của nó, Vân Triệt rất có khả năng sẽ chết ngay tại chỗ.

- Phần Tuyệt Bích làm vậy cũng không có gì lạ, bởi vì Phần Thiên Môn vốn không thể thua trận này… Haizz, Vân Triệt thiên tài như thế, nếu ngã xuống như vậy thật sự quá đáng tiếc. Chỉ có thể trông cậy vào Lăng trưởng lão sẽ kịp thời ra tay cứu được hắn.

Tiếng bàn luận xung quanh khiến sắc mặt Thương Nguyệt bỗng chốc trở nên tái nhợt. Hai tay nàng che môi, mắt đẹp mở lớn, dưới sự kinh hãi và lo lắng tột độ, nàng không cách nào phát ra được một âm thanh nào.

Phần Thiên Viêm Long gào thét lao đến, khiến trong lòng Vân Triệt vang lên hồi chuông cảnh báo… Hỏa diễm hắn hoàn toàn không sợ, nhưng lực xung kích cuồng bạo mà con viêm long này mang theo lại tuyệt đối không thể xem thường.

Hắn cau mày, nhanh chóng lùi lại một bước, huyền lực dâng lên, trọng kiếm toàn lực chém ra.

Ầm!!

Lực lượng bão táp và viêm long va chạm trên không. Viêm long nhất thời khựng lại trong khoảnh khắc, sau đó lại một lần nữa xông về phía hắn, một luồng uy áp vô cùng khổng lồ vây chặt toàn thân hắn.

Thế mà lại khó đối phó như vậy… Trong lòng Vân Triệt khẽ động, trọng kiếm vừa chém ra nhanh chóng nâng lên, huyền lực toàn thân giống như nước lũ vỡ đê tuôn về phía hai tay.

- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!!

Ầm!!!!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mang theo ánh lửa ngập trời. Mặt đá trong phạm vi mấy chục trượng xung quanh tức thì vỡ nát, ngay cả vách chắn huyền lực cũng khẽ rung chuyển. Dưới một kích uy lực vô cùng cuồng bạo này, viêm long bị đánh bay ra xa, đồng thời lam viêm trên người nó cũng nhanh chóng tán loạn. Trong chớp mắt, con viêm long vốn to bằng một thước đã thu nhỏ lại chỉ còn nửa thước… Nhưng ngay nháy mắt tiếp theo, con viêm long với lực lượng đã tán loạn phần lớn lại bay vùn vụt về phía Vân Triệt, tốc độ nhanh như tia chớp. Vân Triệt còn chưa kịp thu hồi trọng kiếm, viêm long đã đánh thẳng đến trước ngực hắn.

Một kiếm đã đánh tan hơn nửa lực lượng của con viêm long khủng bố, đối với những người có mặt, nhất là người của Phần Thiên Môn, điều này giống như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí. Nhưng cho dù như thế, lực lượng còn lại của viêm long cũng đã cận kề trước ngực Vân Triệt, và hắn đã không còn khả năng ngăn cản.

Tất cả mọi người nín thở. Toàn thân Lăng Vô Cấu cứng đờ, định nhảy vào trong vách chắn huyền lực, lại phát hiện hai tay Vân Triệt bỗng nhiên rời khỏi Bá Vương Trọng Kiếm, đột ngột chộp tới, chộp thẳng vào “cổ” của viêm long.

Lăng Vô Cấu nhất thời kinh hãi tột độ, quát lớn:

- Buông tay!! Ngươi không muốn đôi tay này nữa sao!!

Viêm long màu lam mang theo sức nóng và lực lượng hỏa diễm kinh khủng đến mức nào, quả thực không thể tưởng tượng nổi. Đối mặt với một đòn tấn công mà ngay cả huyền lực cũng không phá nổi, hắn lại trực tiếp dùng thân thể để chạm vào, quả thực không khác gì tự tìm cái chết.

Vân Triệt như điếc không sợ súng, hai tay ghì chặt vào cổ viêm long. Huyền lực dưới “Tà Phách”, lực thao túng Hỏa Chủng của Tà Thần, Phượng Hoàng viêm lực, Long Thần lực, cùng với sức mạnh thân thể cường hãn do Đại Đạo Phù Đồ Quyết ban cho, tất cả đều dâng lên trong một nháy mắt…

Không có cảnh tượng ngọn lửa bùng nổ, không có cảnh tượng viêm long nổ tung, cũng không có cảnh tượng hai tay Vân Triệt bị viêm long thiêu rụi trong nháy mắt… Khung cảnh, vào khoảnh khắc này bỗng nhiên hoàn toàn ngưng đọng. Con viêm long đang gào thét bay tới, cứ thế bị giữ chặt trong tay Vân Triệt.

Lúc này, viêm long giống như một con rắn độc bị bóp chặt bảy tấc, khổ sở quằn quại. Nhưng cho dù nó giãy giụa thế nào, cũng không thể thoát khỏi đôi tay đang siết chặt của Vân Triệt. Trong lúc giãy giụa, lực lượng của viêm long nhanh chóng tiêu tán, nó càng lúc càng nhỏ lại, từ một con viêm long cấp tốc thu nhỏ thành một con rắn lửa nhỏ, cuối cùng co lại thành một con giun lửa tí hon… rồi hoàn toàn tan biến trong tay Vân Triệt, không còn sót lại chút dấu vết nào.

Mồ hôi lấm tấm trên trán Vân Triệt, nhưng sắc mặt lại vô cùng bình tĩnh. Hắn chậm rãi buông hai tay ra, dù là trong lòng bàn tay hay trên cánh tay, đều không có một dấu vết bị cháy nào.

Tất cả mọi người trên luận kiếm đài không biết đã đứng dậy từ lúc nào, mỗi một người đều có ánh mắt dại ra, thật lâu không một tiếng động, giống như mọi âm thanh trên thế giới này đã hoàn toàn bị rút cạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!