Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 224: CHƯƠNG 223: LỰC LƯỢNG VƯƠNG TỌA

- Sở Nguyệt Thiền, ngươi có ý gì?

Sự việc đã đến nước này, Phần Mạc Ly đang lúc tức giận công tâm, ít nhiều cũng đã hoàn toàn nghĩ thông suốt. Tuy rằng hắn từng gặp mặt Sở Nguyệt Thiền một lần từ nhiều năm trước, nhưng vẫn chỉ liếc mắt một cái là nhận ra. Chỉ là hắn hoàn toàn không ngờ, Băng Thiền tiên tử trong truyền thuyết này lại đột nhiên ra tay với hắn.

Sở Nguyệt Thiền lạnh lùng nói:

- Thân là đại trưởng lão Phần Thiên Môn, lại không có lý do gì mà ra tay công kích một tiểu bối, cực kỳ vô sỉ.

- Hừ!

Vẻ mặt già nua của Phần Mạc Ly trầm xuống:

- Hắn trọng thương nhi tử của môn chủ Phần Thiên Môn ta, chỉ riêng điểm này, hắn chết một vạn lần cũng không đủ! Sở Nguyệt Thiền, chuyện của Phần Thiên Môn ta, còn chưa tới lượt Băng Vân Tiên Cung các ngươi nhúng tay vào!

- Ta đã nhúng tay vào rồi đấy!

Sở Nguyệt Thiền chìa bàn tay như băng ngọc ra, trong lòng bàn tay, một luồng sáng xanh thẳm như ẩn như hiện.

- Được!

Chân mày Phần Mạc Ly chau lại:

- Đã sớm nghe nói Băng Thiền tiên tử tuổi còn trẻ đã bước vào cảnh giới nửa bước Vương Huyền, thậm chí vượt qua cả Dục Tiên cung chủ năm đó, trong số nữ tử của Thương Phong, không ai sánh bằng. Hôm nay, lão phu sẽ đến lĩnh giáo đệ nhất nhân trong Băng Vân Thất Tiên một phen!

Đối mặt với Sở Nguyệt Thiền, Phần Mạc Ly có mười phần tự tin. Tuy rằng hai người đều là nửa bước Vương Huyền, nhưng Sở Nguyệt Thiền mới bước vào cảnh giới này được vài năm, còn Phần Mạc Ly đã dừng chân ở đây ngót ba mươi năm. Dù đời này hắn không có khả năng đột phá lên Vương Huyền, nhưng trong cảnh giới nửa bước Vương Huyền, hắn tự tin sẽ không thua bất cứ kẻ nào.

- A!

Phần Mạc Ly hét lớn một tiếng, toàn thân bùng lên ngọn lửa màu tím nồng đậm. Hai tay hắn giơ cao, huyền viêm màu tím nơi tay ngưng tụ thành một thanh viêm đao dài hơn mười trượng, bất ngờ chém về phía Sở Nguyệt Thiền… Huyền viêm màu tím, trong nhận thức của tất cả huyền giả Thương Phong Đế Quốc, đó là ngọn lửa mạnh nhất từng xuất hiện, ít nhất phải đạt đến Thiên Huyền hậu kỳ mới có thể phóng ra. Nghe đồn dưới huyền viêm màu tím, huyền giả có huyền lực thấp hơn Địa Huyền cảnh hậu kỳ sẽ bị đốt thành tro bụi trong nháy mắt, ngay cả một chút khả năng kháng cự giãy giụa cũng không có. Tử viêm quét ngang, một hồ nước nhỏ cũng sẽ hoàn toàn bốc hơi trong thời gian rất ngắn, vô cùng khủng bố.

Tốc độ của thanh viêm đao này không nhanh, nhưng Vân Triệt đang ở phía sau Sở Nguyệt Thiền không xa, nếu nàng né tránh, với sự đáng sợ của huyền viêm màu tím, Vân Triệt có chạy đằng trời. Nhưng nếu Sở Nguyệt Thiền chính diện ngăn cản, Phần Mạc Ly có đủ tự tin chỉ sau một chiêu này sẽ khiến nàng ít nhất phải chịu thiệt thòi.

Dưới chân Sở Nguyệt Thiền không hề động, hoàn toàn không có ý định né tránh, mà bàn tay nàng lật chuyển, tay không chộp tới viêm đao…

Keng!

Thanh viêm đao khổng lồ mang theo sóng nhiệt làm người ta hít thở không thông đang lao xuống nhanh chóng bỗng như đâm vào một bức tường vô hình, đột ngột ngừng lại. Tiếp theo, một luồng ánh sáng màu xanh lam xuất hiện trên mũi viêm đao, sau đó trong tiếng hàn băng ngưng kết “rắc rắc rắc” nhanh chóng lan tràn, trong nháy mắt đã bao trùm cả thanh viêm đao, biến huyền viêm màu tím vốn nóng bỏng vô cùng thành huyền băng màu lam lạnh thấu xương.

Khi huyền lực hệ băng đạt đến cảnh giới đủ cao, thứ có thể đóng băng không chỉ là thân thể và vật thể, mà còn có cả huyền lực dưới mọi hình thức!

Rắc!

Theo cái phất tay ngọc của Sở Nguyệt Thiền, một tiếng vỡ vang vọng khắp luận kiếm đài, thanh viêm đao bị đóng băng vỡ tan giữa không trung, hóa thành vô số mảnh băng tuyết màu lam li ti, bay tứ tán.

- Cái… Cái gì!?

Phần Mạc Ly hốt hoảng lùi lại hai bước, nhanh chóng đánh tan lớp băng trên tay mình, khuôn mặt tràn đầy kinh hãi và khó tin. Đúng lúc này, hắn thấy Sở Nguyệt Thiền ở phía đối diện chìa tay ra, một tia sáng màu lam đột nhiên lóe lên trong tầm mắt hắn…

Một cột băng dài chừng nửa thước đột nhiên xuất hiện từ hư không ngay trước người hắn… Không sai, hoàn toàn xuất hiện từ hư không. Với huyền lực đỉnh cao nửa bước Vương Huyền của Phần Mạc Ly, ngay cả hắn cũng không thể thấy rõ nó xuất hiện như thế nào, vào lúc nào. Chỉ là một cột băng trông không hề bắt mắt này lại mang theo hàn khí khủng bố khiến toàn thân hắn lạnh toát. Tròng mắt hắn còn chưa kịp co lại, cột băng màu lam đã dùng tốc độ mà hắn hoàn toàn không cách nào lý giải, đâm vào lồng ngực hắn…

Rầm!

Lồng ngực Phần Mạc Ly, nơi bị cột băng đâm trúng, lõm sâu xuống một mảng lớn trong nháy mắt, sau lưng lồi ra một cách khoa trương. Một ngụm máu tươi kèm theo tiếng kêu rên cực kỳ thống khổ bắn ra từ miệng Phần Mạc Ly, cả người hắn như một mũi tên rời cung, bay ngược ra xa, sau khi đập mạnh xuống nền luận kiếm đài lại trượt đi hơn mười trượng, cày xới mặt nền cứng rắn thành một vệt sâu hoắm.

Toàn trường thoáng chốc hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả Lăng Khôn của Thiên Uy Kiếm Vực vẫn luôn trầm mặc không nói, cũng vào lúc này cuối cùng lần đầu tiên biến sắc. Lăng Nguyệt Phong như bị sét đánh trúng, thất thanh nói:

- Không gian áp súc… Đây… đây là… lực lượng Vương Huyền!

Bốn chữ “lực lượng Vương Huyền” vừa thốt ra, giống như một tiếng sấm sét giữa trời quang vang lên bên tai tất cả mọi người.

- Vương… Vương Huyền? Cái này… điều này sao có thể?

- Sao lại không thể! Đây là do chính miệng Lăng trang chủ nói ra! Hơn nữa nếu không phải là cảnh giới Vương Huyền chân chính, sao Phần Mạc Ly lại có thể bị nàng một chiêu đánh cho chật vật như vậy.

- Trời ơi, Thương Phong Đế Quốc chúng ta lại xuất hiện một Vương Tọa, còn là một Vương Tọa trẻ tuổi như thế. Cho dù năm nay nàng mới bước vào Vương Huyền cảnh, cũng sớm hơn Lăng trang chủ… Là người bước vào Vương Huyền cảnh sớm nhất trong mấy trăm năm qua!

- Từ trước đến nay, Băng Vân Tiên Cung trừ Dục Tiên cung chủ trong truyền thuyết, lại xuất hiện thêm một Vương Tọa! Còn có lời đồn thái thượng cung chủ của Băng Vân Tiên Cung thật ra vẫn luôn ở trong cung, chứ không phải đã qua đời. Nếu lời đồn này là thật, vậy Băng Vân Tiên Cung chẳng phải có đến ba Vương Tọa sao! Phần Thiên Môn và Tiêu Tông đều chỉ mới có một Vương Tọa thôi!

Tin tức Sở Nguyệt Thiền đã thành Vương Tọa khiến mọi người khiếp sợ. Vị Băng Thiền tiên tử vốn đã cao cao tại thượng, như tiên nữ giáng trần, lúc này trong mắt mọi người không thể nghi ngờ càng trở thành tiên nhân thực sự, cao đến mức khiến người ta đến cả ngưỡng vọng cũng không dám. Ở Thương Phong Đế Quốc, Vương Tọa chính là tồn tại cấp bậc truyền thuyết, càng là tồn tại vô địch. Sở dĩ Thương Phong Đế Quốc chỉ tồn tại Tứ Đại Tông Môn mà không có “Ngũ Đại Tông Môn”, một nguyên nhân rất quan trọng chính là chỉ có bốn tông môn này mới có “Vương Tọa” chí cao vô thượng.

Sắc mặt của người thuộc Phần Thiên Môn và Tiêu Tông đều thay đổi. Băng Vân Tiên Cung lại xuất hiện thêm một Vương Tọa, không thể nghi ngờ có nghĩa là về mặt thực lực đã bỏ xa bọn họ một khoảng lớn. Tông chủ Tiêu Tông, Tiêu Tuyệt Thiên, chậm rãi đứng lên, ngơ ngác nhìn bóng lưng Sở Nguyệt Thiền một lúc, mấp máy môi, rồi lại chậm rãi ngồi xuống… Hai mươi năm trôi qua, nàng vẫn tiên khí bức người như trước, ngay cả bóng lưng cũng đẹp đến hư ảo. Chỉ là, lúc này ánh hào quang của nàng quá mức chói mắt, khiến cho hắn, đường đường là tông chủ Tiêu Tông, cũng chỉ có thể cảm nhận được mặc cảm tự ti sâu sắc.

Trong giải đấu xếp hạng năm đó, hắn lần đầu gặp Sở Nguyệt Thiền, cũng đã say mê nàng không thôi, nhớ nhung tha thiết. Chỉ là hắn không điên cuồng như Lăng Nguyệt Phong, càng không khiến mình trở nên hèn mọn như Lăng Nguyệt Phong, không tiếc hết lần này đến lần khác tìm đến Băng Vân Tiên Cung để rồi cuối cùng tay trắng ra về. Nhưng ít ra, khi đó hắn vẫn cảm thấy bản thân đủ xứng đôi với nàng…

Nhưng lúc này, hắn ngay cả dũng khí nhìn thẳng vào mắt nàng cũng không có. Một Vương Tọa trẻ tuổi như vậy… Đừng nói là hiện tại, nhìn chung suốt lịch sử Thương Phong Đế Quốc, cũng gần như chưa từng xuất hiện. Nàng giống như con cưng của trời, được ban cho vô số vầng hào quang lộng lẫy, dưới những vầng hào quang này, hắn thậm chí không nghĩ ra được, trong toàn bộ Thương Phong Đế Quốc có ai đủ tư cách xứng đôi với nàng…

Ít nhất, hắn tự nhận bản thân, tông chủ Tiêu Tông này, không có tư cách.

Mấy trăm năm qua, Tứ Đại Tông Môn từng xuất hiện rất nhiều cao thủ nửa bước Vương Huyền, nhưng trong số những cường giả đỉnh cao này, có thể cuối cùng tiến vào Vương Huyền cảnh mười người không được một. Phần Mạc Ly dừng chân ở nửa bước Vương Huyền hơn ba mươi năm, cũng đành phải chấp nhận số phận rằng cả đời này khó có thể trở thành một Vương Tọa chân chính. Nửa bước Vương Huyền và Vương Huyền cảnh chân chính tuy chỉ cách nhau nửa bước, nhưng nửa bước này lại như khoảng cách giữa trời và đất, chênh lệch về thực lực cũng như một trời một vực.

Một cao thủ nửa bước Vương Huyền ở trước mặt một Vương Huyền cảnh chân chính, chẳng khác nào một đứa trẻ yếu ớt, vốn không hề có chút lực uy hiếp nào. Phần Mạc Ly chủ động ra tay với Sở Nguyệt Thiền, hoàn toàn là tự rước lấy nhục.

Trong khu vực của Phần Thiên Môn, Phần Tuyệt Thành bay nhanh ra, đỡ lấy Phần Mạc Ly không biết là bị thương nặng đến hôn mê hay là tức đến ngất đi, nhanh chóng kiểm tra thương thế, sau đó nhìn về phía Lăng Nguyệt Phong, vội vàng thi lễ, nói:

- Lăng trang chủ, Lăng trưởng lão, xá đệ bị trọng thương, Phần Mạc Ly trưởng lão vì nóng lòng nên mới có hành động kích động như vậy. Kính xin Lăng trang chủ và Lăng trưởng lão nể tình sự việc không gây ra hậu quả gì, lại được Băng Thiền tiền bối ra tay giáo huấn mà khoan hồng độ lượng, tha thứ cho Phần Mạc Ly trưởng lão. Sau giải đấu xếp hạng, vãn bối nhất định sẽ cùng Phần Mạc Ly trưởng lão đặc biệt đến tạ lỗi với Lăng trang chủ và Lăng trưởng lão.

- Hừ!

Trên mặt Lăng Nguyệt Phong hiện vẻ giận dữ:

- Phần Mạc Ly thân là đại trưởng lão tông môn đức cao vọng trọng, lại cậy già lên mặt, không biết nặng nhẹ, coi thường quy tắc giải đấu xếp hạng không nói, còn muốn ác ý ra tay trọng thương đệ tử dự thi giành được thắng lợi. Dựa theo quy tắc, chẳng những Phần Mạc Ly phải bị trục xuất, mà toàn bộ Phần Thiên Môn đều phải bị tước đoạt tư cách dự thi!

Nói đến đây, giọng điệu Lăng Nguyệt Phong lại thả lỏng:

- Nhưng niệm tình Phần Mạc Ly vì nóng vội kích động, lại được Băng Thiền tiên tử giáo huấn, coi như đã nhận trừng phạt, việc này cứ bỏ qua như vậy. Tư cách tham gia “Thiên Trì Bí Cảnh” sau giải đấu, cũng tạm giữ lại. Nhưng nếu dám tái phạm, chẳng những tư cách thăm dò Thiên Trì Bí Cảnh sẽ bị tước đoạt, mà e rằng tư cách tham gia giải đấu xếp hạng kỳ tiếp theo của Phần Thiên Môn các ngươi cũng sẽ mất đi, tự lo liệu đi.

Phần Thiên Môn dù sao cũng không giống các tông môn khác, Lăng Nguyệt Phong cũng không muốn đắc tội, cho nên tuy lời nói vô cùng nghiêm khắc, nhưng trên thực tế cũng đã nhượng bộ rất lớn, coi như cho Phần Thiên Môn đủ mặt mũi. Phần Tuyệt Thành thở phào một hơi, làm một lễ vãn bối với Lăng Nguyệt Phong, rồi mang Phần Mạc Ly rời khỏi luận kiếm đài.

Mọi ánh mắt một lần nữa toàn bộ dồn lên người Sở Nguyệt Thiền. Vân Triệt chậm rãi tiến lên, mỉm cười nói:

- Băng Thiền tiên tử, cảm ơn người đã cứu…

Lời Vân Triệt còn chưa nói hết, trước mắt hắn bỗng lóe lên ánh băng, bóng hình xinh đẹp mà lạnh lùng kia đã biến mất trên luận kiếm đài, trở về chỗ ngồi của mình.

Vân Triệt lặng lẽ cười, ẩn ý trong nụ cười đó, chỉ có mình hắn mới hiểu.

- Sở Nguyệt Thiền này đúng là không đơn giản, tuổi còn trẻ như vậy đã là Vương Tọa, cũng khó trách năm đó làm cho chàng mất hồn mất vía.

Hiên Viên Ngọc Phượng liếc mắt nhìn Lăng Nguyệt Phong bên cạnh, nói.

Lăng Nguyệt Phong mỉm cười, nói:

- Lời này của phu nhân sai rồi. Năm đó ta si mê, không phải là thiên phú của nàng, mà là dung nhan của nàng. Không ngờ nàng chẳng những có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, mà ngay cả thiên phú cũng tuyệt thế như vậy, thật sự làm người ta kinh thán.

Thấy hắn cười cực kỳ thản nhiên, Hiên Viên Ngọc Phượng cũng nhất thời yên tâm, nhẹ nhàng dựa nửa người vào Lăng Nguyệt Phong.

Trận thứ hai của vòng tám người: Thiên Kiếm Sơn Trang Lăng Kiệt – đối chiến – Thiên Kiếm Sơn Trang Lăng Phi Vũ.

Hai người đều thuộc Thiên Kiếm Sơn Trang, nhưng một người là Linh Huyền cảnh cấp sáu, người còn lại là Linh Huyền cảnh cấp chín, nhìn thế nào cũng là một trận đấu không cần so tài đã biết kết quả.

Lăng Kiệt lên đài trước tiên, hai tay khoanh trước ngực, khóe miệng khẽ nhếch, ra vẻ không sợ trời không sợ đất. Một lúc lâu sau, Lăng Phi Vũ mới nhảy lên luận kiếm đài, đứng trước mặt Lăng Kiệt, nhưng sắc mặt hắn có phần rối rắm.

- Hai người các ngươi ngày thường đã từng tỉ thí nhiều lần, lần này, xác định còn muốn so tài một lần nữa sao?

Lăng Vô Cấu đứng ngoài vách chắn huyền lực, mặt không biểu cảm hỏi. Hắn thân là trưởng bối, thực lực của hai đệ tử trẻ tuổi nổi bật này trong trang là thế nào, hắn đương nhiên biết rất rõ.

Nghe hắn hỏi vậy, người dưới đài liền hoàn toàn hiểu ra, thực lực của hai người này chênh lệch tất nhiên rất lớn, ngày thường luận bàn đều là một bên bị bên kia hoàn toàn áp chế, cho dù so tài thêm lần nữa cũng không thể có kết quả thứ hai, chỉ lãng phí thời gian.

Nghe lời của Lăng Vô Cấu, Lăng Kiệt cũng không có phản ứng gì lớn, khóe miệng Lăng Phi Vũ lại giật giật, trong mắt thoáng hiện vẻ giãy giụa, sau đó cuối cùng thở ra một hơi, nói:

- Thôi, ta nhận thua.

Xôn xao!

Mọi người dưới đài nhất thời trố mắt kinh ngạc…

Người chủ động nhận thua lại không phải Lăng Kiệt chỉ có Linh Huyền cảnh cấp sáu…

Mà là Lăng Phi Vũ, Linh Huyền cảnh cấp chín, người đã một đường thế như chẻ tre tiến vào vòng tám người mạnh nhất

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!