Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 232: CHƯƠNG 231: BÁ VƯƠNG NỘ (HẠ)

Tư thế của Vân Triệt khiến Lăng Kiệt khẽ nheo mắt, Uyên Ương Song Kiếm vốn đã buông xuống lại một lần nữa đặt ngang người:

- Không hổ là người từng khiến Lăng Kiệt ta phải khuất phục, quả nhiên có khí phách như vậy, cho dù bại cũng phải chiến đấu đến giây phút cuối cùng! Được, ta sẽ cho ngươi, tiểu đệ tương lai của ta, một thất bại thật có tôn nghiêm!

- Ha!

Khóe miệng Vân Triệt khẽ nhếch, hai tròng mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm:

- Bằng hữu nhỏ, ngươi có vẻ đã hoàn toàn sai một chuyện rồi. Ta giơ nửa thanh trọng kiếm này lên không phải để có một thất bại trong danh dự, mà là để đánh bại ngươi.

- Đánh bại ta? Hả... Ngươi chắc chứ?

Ánh mắt Lăng Kiệt trừng lớn hơn.

Vân Triệt bình thản nói:

- Thẳng thắn mà nói, lúc giao thủ với ngươi trước đó, ta cũng không dùng toàn lực. Những lúc không cần thiết, ta thường có thói quen giữ lại một phần thực lực, nhất là trước mặt bàn dân thiên hạ. Bởi vì kinh nghiệm cho ta biết, ở trước mặt người khác phô bày thêm một phần lực lượng, lộ ra thêm một lá bài tẩy, sẽ khiến bản thân thêm một phần nguy hiểm. Chỉ có điều, ngươi chẳng những có thể khiến khắp người ta đầy vết thương nhẹ, còn chặt gãy trọng kiếm của ta, điều này thật sự khiến ta bất ngờ. Ngươi quả thật đủ tư cách để ta phải nghiêm túc đối đãi... Ta sẽ dùng nửa thanh trọng kiếm trong tay, để ngươi chính mắt thấy được, thế nào mới gọi là trọng kiếm!!

Vân Triệt nói một tràng nhẹ như mây trôi gió thoảng, nhưng lại kích thích lòng tự trọng của Lăng Kiệt vô cùng, khiến hắn cực kỳ không phục và cũng có vài phần tức giận, gầm nhẹ:

- Được! Vậy thì để ta xem toàn lực của ngươi. Nếu ngươi có thể dùng nửa thanh trọng kiếm này chiến thắng ta, đừng nói bảo ta gọi ngươi là lão đại, bảo ta gọi ngươi là cha đẻ cũng được!!

Cách xa trăm trượng, nhưng Lăng Nguyệt Phong có nhĩ lực bậc nào, sau khi nghe Lăng Kiệt nói một câu trong lúc tức giận và xúc động, cơ mặt ông co giật một hồi.

- … Gọi cha thì thôi đi! Nếu để người khác biết ta có một đứa con trai lớn như vậy, ta còn tán gái thế nào được nữa! Chuẩn bị… cố gắng đỡ lấy một kiếm này của ta!!

Lăng Kiệt vừa định nói chuyện, nhưng âm thanh chưa ra khỏi miệng đã bị hắn nuốt ngược vào trong, trên trán ngưng tụ một tầng kinh ngạc sâu sắc.

Vân Triệt cầm nửa thanh trọng kiếm trong tay, dưới sự vận chuyển không chút giữ lại của Thiên Lang Ngục Thần Điển, trong khoảnh khắc đó, sự giao hòa giữa hắn và trọng kiếm đã đạt tới cảnh giới hoàn mỹ không tì vết. Hơi thở của hắn hoàn toàn dung hợp cùng Bá Vương Cự Kiếm đã gãy, khiến Bá Vương Cự Kiếm không còn là một thanh vũ khí trong tay, mà đã hóa thành một phần thân thể của hắn.

Cảm giác hơi thở dung hợp hoàn mỹ này cực kỳ vi diệu, mà muốn làm được đến bước này, có thể nói là khó hơn lên trời. Sau khi Lăng Kiệt khuất phục Thiên Ương Kiếm, nguyện vọng lớn nhất chính là chinh phục hoàn toàn Thiên Ương Kiếm, cùng nó khí tức tương dung. Tuy thiên phú của hắn cực cao, nhưng hắn biết mình muốn đạt đến cảnh giới lý tưởng này, ít nhất phải mất mười mấy năm, thậm chí là mấy chục năm. Mà đổi lại là người khác, tuyệt đại đa số cả đời cũng không thể làm được.

Lúc trước khi Vân Triệt cầm trọng kiếm, khí thế hùng hồn, giống như một ngọn núi cao không thể lay chuyển. Nhưng lúc này, Lăng Kiệt lại không cảm nhận được chút hơi thở nào của trọng kiếm. Trong tầm mắt, nửa thanh kiếm rõ ràng đang được Vân Triệt cầm trong tay, nhưng cảm giác lại cho hắn biết chuôi trọng kiếm này dường như không còn tồn tại, mà đã hòa nhập vào trong lực lượng và linh hồn của Vân Triệt… không một dấu vết, không chê vào đâu được!

Đó là thành quả thu hoạch lớn nhất của Vân Triệt sau khi săn giết mấy vạn huyền thú cường đại trong Thí luyện Long Thần tại Vô Tận Bình Nguyên!

Cảm giác này, chính là cảnh giới hoàn mỹ mà Lăng Kiệt chuẩn bị dùng cả đời để theo đuổi, lúc này lại hiện ra trọn vẹn trước mắt hắn, khiến linh hồn hắn rung động kịch liệt.

- Đỡ… kiếm!

Lần này, Vân Triệt chủ động tấn công. Hắn cúi người lao lên, nửa thanh trọng kiếm trong tay bổ xuống, lấy một chiêu không thể bình thường hơn chém về phía Lăng Kiệt.

Trọng kiếm của Vân Triệt đánh tới, Lăng Kiệt đã đối mặt quá nhiều lần, nhưng lần này, khi trọng kiếm vừa được giơ lên, hắn liền có một cảm giác ngạt thở hoàn toàn. Khi thân thể Vân Triệt lao lên, hắn như thấy một ngọn núi cao không thấy đỉnh đang từ trên không trung ập xuống phía mình.

Rõ ràng trọng kiếm chỉ còn một nửa, nhưng uy lực và uy thế của một kiếm này lại vượt xa mỗi một kiếm trước đó!

Ầm!!!

Tuy trọng kiếm đã gãy, nhưng vì lúc hoàn chỉnh nó quá mức to lớn, nên dù chỉ còn một nửa vẫn dài đến năm thước, cơ bản ngang bằng với Uyên Ương Song Kiếm trong tay Lăng Kiệt. Bóng dáng Lăng Kiệt thoáng lên một cái, như gió lốc lùi xa, một kiếm của Vân Triệt chém hụt. Nửa thanh trọng kiếm hung hăng chém xuống mặt đất, gây ra một tiếng nổ như núi lở đất rung. Thoáng chốc, đá vụn bay tán loạn, cát bụi mịt mù, một cái hố to sâu vài thước xuất hiện dưới chân Vân Triệt.

Uy lực của một kiếm này khiến Lăng Kiệt và tất cả mọi người xung quanh Luận Kiếm Đài phải hít một hơi khí lạnh.

- Quang Lưu Trảm!

Lăng Kiệt hít sâu một hơi, Uyên Ương Song Kiếm vờn quanh thân thể hắn nhanh chóng bay lượn, tạo ra từng luồng kiếm khí và kiếm quang tùy ý xé rách không gian. Đối mặt với công kích của hai thanh Thiên Huyền Kiếm cường đại, ánh mắt Vân Triệt bình tĩnh đến lạ thường. Hắn không thèm liếc nhìn hai thanh Thiên Huyền Kiếm, chỉ tập trung vào vị trí của Lăng Kiệt, nửa thanh Bá Vương Cự Kiếm liên tiếp chém ra từng kiếm một.

Ầm!

Ầm!!

Ầm!!!

Ầm!!!!

… …

Mỗi một kiếm của Vân Triệt chém ra, trên mặt đất lại thêm một rãnh sâu, kèm theo tiếng nổ điếc tai và đá vụn cát bụi đầy trời. Có thể tưởng tượng, mỗi một kiếm kia đều chất chứa lực lượng mang tính hủy diệt. Từng tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, tựa như có một gã khổng lồ đang từ phương xa đạp bước mà tới. Vách chắn huyền lực vô cùng cứng rắn cũng theo mỗi một kiếm của Vân Triệt chém ra mà rung chuyển trên phạm vi lớn.

Khi Vân Triệt chém ra kiếm đầu tiên, mọi người đã kinh ngạc đến ngây người. Theo mỗi một kiếm của hắn, giống như một tiếng sấm sét vang lên bên tai, vang lên trong lòng họ. Lúc Bá Vương Cự Kiếm của hắn bị chém gãy, gần như tất cả mọi người đã cho rằng trận chiến đã kết thúc, nhưng hắn lại dùng nửa thanh trọng kiếm, chém ra từng kiếm long trời lở đất… Uy lực còn vượt xa hơn cả khi cầm trọng kiếm hoàn chỉnh.

Lúc trước, Lăng Kiệt còn có thể dùng Uyên Ương Song Kiếm xé rách cơn lốc trọng kiếm. Nhưng bây giờ, lực lượng trọng kiếm mang theo kiếm ý cường thịnh hơn trước gấp mấy lần dễ dàng đánh văng Uyên Ương Song Kiếm, đừng nói xé rách, ngay cả đến gần cũng không thể. Ngay cả khi hắn dùng thân pháp và tốc độ kiếm cực nhanh nắm được sơ hở, Vân Triệt cũng chẳng thèm để ý đến Uyên Ương Song Kiếm đã tới gần, cứ thế một kiếm chém ra. Cơn lốc khủng bố bao trùm phạm vi mấy trượng sẽ ép Lăng Kiệt phải thu kiếm lùi xa.

Xoẹt ~~

Ầm~

Xoẹt ~~

Ầm!!

… …

Tiếng cắt xé chói tai và tiếng gầm rú điếc óc hòa vào nhau, hung hăng va đập vào thính giác và linh hồn mọi người. Hai người giao chiến di chuyển trong khoảng cách hơn mười trượng, nhưng dưới chân họ, đã có hơn một trăm cái hố to chồng chất lên nhau, từng đường vết nứt càng chi chít dày đặc, nhiều đến mức khó có thể đếm xuể. Toàn bộ trung tâm Luận Kiếm Đài đã bị phá hủy đến mức hoàn toàn biến dạng.

Cát bụi và đá vụn bay lên từng trận, cao tới hơn mười trượng, gần như che khuất hoàn toàn bóng dáng hai người. Chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy hai bóng người lóe lên, cùng với kiếm quang màu xanh và màu cam như sao băng lướt qua, nhanh chóng bay lượn.

- Cái này… Này… Này có thật không?

- Trọng kiếm của Vân Triệt rõ ràng bị hai thanh Thiên Huyền Kiếm chặt gãy, vì sao khi chỉ còn nửa thanh, uy lực lại đột nhiên lớn đến như vậy, chẳng lẽ…

- Chẳng lẽ lúc trước Vân Triệt vốn không dùng toàn lực… Ngay cả một nửa thực lực cũng không xuất ra?

- Chân Huyền cảnh cấp mười… Lạy trời, đây rốt cuộc là thiên tài hay là quái vật!

Ầm!!

Một kiếm của Vân Triệt chém xuống đất, tuy Lăng Kiệt né tránh vô cùng nhanh chóng nhưng vẫn bị ảnh hưởng, bị xung kích bay ngược về phía sau. Còn chưa kịp rơi xuống đất, ánh mắt Lăng Kiệt chợt lóe lên ánh sáng lạnh, Uyên Ương Song Kiếm giao nhau trước người, ánh sáng xanh cam rực rỡ đến cực độ…

- Thiên Uy Tuyệt Kiếm... Đoạn Nguyệt!!

Đây chính là một kích đã chặt đứt Bá Vương Cự Kiếm lúc nãy, tốc độ và uy lực đều khủng bố cực đoan. Nhưng vì một kiếm này mà Vân Triệt đã chịu thiệt lớn, sao có thể vấp ngã ở cùng một chỗ hai lần. Khi Uyên Ương Song Kiếm lóe lên kiếm quang, ánh mắt Vân Triệt liền ngưng lại. Dưới sự tập trung tinh thần cao độ, tốc độ kiếm quang nhanh như tia chớp của hai thanh kiếm đã không còn đáng sợ như vậy, vẽ nên một quỹ tích rõ ràng trong cảm giác của hắn.

- Đừng tưởng chỉ có khinh kiếm mới có kiếm quang, trọng kiếm… cũng có thể có kiếm quang!!

Đối mặt với một kích đáng sợ ngay cả Bá Vương Cự Kiếm cũng bị chặt đứt, lần này có đầy đủ chuẩn bị, Vân Triệt hoàn toàn có thể dùng Tinh Thần Toái Ảnh để tránh đi nhưng lại không lựa chọn né tránh. Ngược lại, hắn nâng nửa thanh Bá Vương Cự Kiếm lên, trên thân kiếm đột nhiên được bao phủ bởi một tầng huyền quang đen kịt.

- A!!

Vân Triệt gầm lên một tiếng dữ dội, trọng kiếm chém thẳng vào kiếm quang Đoạn Nguyệt đang hung hãn bay tới. Theo một tiếng rít gần như xé rách màng nhĩ, trong đôi mắt co rút lại của tất cả mọi người, một luồng kiếm quang đen kịt cực lớn bắn ra, lao về phía kiếm quang xanh cam.

- Cái… Cái gì!!

Lăng Nguyệt Phong đột nhiên đứng bật dậy, miệng phát ra một tiếng kinh hô không thể kìm nén.

Nếu kiếm quang xanh cam của Lăng Kiệt là hai vầng trăng khuyết, thì kiếm quang của Vân Triệt chính là một vầng trăng tròn đen kịt khổng lồ.

Ầm!!

Ba luồng kiếm quang chạm nhau giữa không trung, uy lực mạnh mẽ từ ba thanh kiếm đồng thời bùng nổ, va chạm, đan xen, cắn nuốt lẫn nhau, tạo ra một quầng sáng hỗn loạn như mộng ảo. Bên trong quầng sáng, vô số luồng kiếm khí điên cuồng khởi động, nhưng khi những kiếm khí này chạm vào vầng trăng tròn đen kịt kia, lập tức bị nghiền nát không còn tăm hơi. Dần dần, bên trong quầng sáng, màu xanh và màu cam ngày càng ít đi, đến cuối cùng hoàn toàn biến mất. Vầng trăng tròn đen kịt chỉ co lại chưa đến một nửa đột nhiên lao tới, bay về phía Lăng Kiệt.

Lăng Kiệt vội di chuyển một khoảng lớn, vô cùng chật vật né tránh. Hắn còn chưa đứng vững, phía sau đã truyền đến tiếng nổ kinh thiên động địa. Vẻ mặt hắn cứng đờ, nhìn Vân Triệt, nhất thời ngẩn người.

Thiên Uy Tuyệt Kiếm – Đoạn Nguyệt, đã hoàn toàn bị Vân Triệt phá giải chính diện.

Hơn nữa, là dùng một thanh trọng kiếm đã gãy, chỉ còn lại một nửa!

- Thật… Thật mạnh, thật mạnh…

Lăng Kiệt vô thức than nhẹ. Lúc này hắn mới hoàn toàn hiểu ra, lúc trước Vân Triệt nói “cũng không dùng hết toàn lực” không phải là lời nói khoác lác. Đối mặt với Vân Triệt lúc này, hắn có cảm giác không thể thở nổi.

Một khoảng lặng ngắn ngủi, ngoài tiếng gió nhẹ, chỉ còn lại tiếng thở nặng nề của Lăng Kiệt. Một lúc lâu sau, hơi thở và tâm tư của hắn cuối cùng mới bình tĩnh lại. Hắn đứng thẳng người, nhìn thẳng vào Vân Triệt, rồi bỗng nhiên khẽ điểm chân, cả người bắn lên không, bay cao đến hơn mười trượng.

Lực lượng bỗng nhiên bùng nổ của Vân Triệt đã làm tất cả mọi người chấn kinh, bao gồm cả Lăng Nguyệt Phong. Ông hết lần này đến lần khác nâng cao đánh giá về Vân Triệt, nhưng Vân Triệt cũng lần lượt cho ông thấy mình vẫn đánh giá thấp hắn quá xa. Khi Vân Triệt chém ra luồng kiếm quang trọng kiếm không thể tin nổi, hoàn toàn phá hủy kiếm quang Đoạn Nguyệt, ông biết trận chiến này, Lăng Kiệt gần như không thể thắng.

- Đệ ấy định dùng chiêu kia.

Lăng Vân ngẩng đầu, nhìn Lăng Kiệt bay vút lên cao, thấp giọng nói.

- … Đây có lẽ là hy vọng cuối cùng của nó.

Lăng Nguyệt Phong khẽ thở dài:

- Không ngờ, thật sự không ngờ, Vân Triệt lại có thể phát huy uy lực của trọng kiếm đến mức như thế. Ta đã hoàn toàn nhìn không thấu thiếu niên này… Rốt cuộc là người như thế nào đã bồi dưỡng ra được một yêu nghiệt tuyệt thế như vậy…

Vân Triệt ngẩng đầu nhìn Lăng Kiệt trên không, bên tai hắn truyền đến giọng nói thận trọng của Lăng Kiệt:

- Lão đại, một chiêu này, ngươi nhất định phải đỡ được, bởi vì nếu không đỡ được, rất có khả năng sẽ chết… Ta tin ngươi có thể đỡ được… Nếu ngươi đỡ được một kiếm này, ta sẽ cam tâm tình nguyện làm tiểu đệ của ngươi! Tuyệt đối không hối hận!

Trong lúc nói chuyện, Thiên Uyên Kiếm và Thiên Ương Kiếm đã bay ra khỏi tay Lăng Kiệt. Trên thân kiếm, phóng ra quang mang mãnh liệt không gì sánh bằng. Đây là một luồng kiếm quang đột phá cực hạn, phá vỡ lẽ thường. Dưới kiếm quang ngày càng chói mắt, nhìn từ xa, giống như trên bầu trời bỗng nhiên xuất hiện thêm hai mặt trời màu xanh và màu cam.

Một luồng kiếm khí sắc bén tới cực điểm ùn ùn kéo tới bao phủ xuống, ngầm vẽ nên một kiếm trận khổng lồ mà vị trí của Vân Triệt chính là trung tâm. Vân Triệt đang ngẩng đầu liền cúi xuống, hai tay chậm rãi nắm chặt Bá Vương Cự Kiếm không trọn vẹn, Vẫn Nguyệt Trầm Tinh đang vận sức chờ phát động. Nhưng lúc này, Bá Vương Cự Kiếm đột nhiên rung lên một trận, một ánh sáng đen lóe lên, cùng lúc đó, trong đầu Vân Triệt bỗng nhiên xuất hiện một đoạn ký ức ngắn ngủi không biết từ đâu tới.

Trong đoạn ký ức này, ghi lại phong thái anh hùng trên chiến trường, một vị bá vương kinh thiên động địa. Giữa thiên quân vạn mã, hắn một kiếm vung xuống, tạo ra sóng khí như trời long đất lở, mấy trăm kẻ địch hung hãn bị một kiếm này chém cho máu thịt bay tứ tung, hóa thành xương tàn trên chiến trường. Mỗi một kiếm của hắn đều như có thể lay chuyển cả đất trời. Quân địch trùng trùng điệp điệp không thấy điểm cuối, nhưng không một ai có thể tiến vào phạm vi mười trượng quanh hắn. Trọng kiếm của hắn tùy ý vung lên, như vào chốn không người giữa vạn quân.

Mà thứ hắn vung lên, chính là chuôi Bá Vương Cự Kiếm trong tay Vân Triệt này.

Đoạn ký ức này là những mảnh ký ức được ghi lại trong linh tính nhỏ bé của Bá Vương Cự Kiếm. Đó cũng là vinh quang của nó với thân phận Bá Vương Kiếm, một vinh quang mà cả đời này nó sẽ không bao giờ quên.

Lực lượng Vẫn Nguyệt Trầm Tinh tiêu tán, Vân Triệt nhắm hai mắt lại, làm theo tư thế của vị Bá Vương trong đoạn ký ức kia, giơ nửa thanh Bá Vương Cự Kiếm lên. Một luồng kiếm thế vô cùng bá đạo chậm rãi ngưng tụ trên thân kiếm.

- Bạn già, cảm ơn món quà trân quý cuối cùng mà ngươi đã ban cho ta. Một kiếm này, sẽ tên là –– Bá Vương Nộ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!