- Ta muốn nàng... Ta nhất định phải có được nàng!!
Lồng ngực Tiêu Cuồng Vũ và Tiêu Cuồng Lôi phập phồng kịch liệt, trong lòng cùng gào thét một âm thanh giống hệt nhau. Bọn họ là những nhi tử cao quý của Tổng chủ Tiêu Tông, tương lai sẽ trở thành nhân vật ngạo thị thiên hạ. Trong mắt họ, nữ nhân vốn chỉ là vật phụ thuộc vào nam nhân, họ chưa bao giờ nghĩ tới, cũng không tin trên đời này lại có nữ nhân khiến họ phải động lòng. Nhưng bây giờ, nữ nhân ấy đã xuất hiện, họ thậm chí còn cảm nhận sâu sắc rằng, nếu có thể chiếm được nữ nhân này, mới thật sự là không uổng phí kiếp này, mới thật sự là đỉnh cao của nhân sinh! Ngược lại, cái địa vị Tông chủ Tiêu Tông trong tương lai cũng chẳng còn chút hấp dẫn nào nữa.
Đây là suy nghĩ của những kẻ mạnh. Còn những kẻ không đủ thực lực, chỉ có thể kinh diễm đến vô tận rồi tự ti mặc cảm, chỉ dám chôn sâu những ảo tưởng xa vời như mây khói nơi chân trời ấy vào tận đáy lòng...
-... Sau này sẽ còn xinh đẹp hơn nữa, bây giờ mới mười bảy tuổi thôi, đợi vài năm nữa thì còn gì bằng.
Vân Triệt nhỏ giọng thì thầm. Nhìn phản ứng của mọi người xung quanh, nói hắn không có chút cảm giác hư vinh nào là giả, thiếu nữ kinh diễm toàn trường này chính là nương tử mà hắn cưới hỏi đàng hoàng... Bất quá hắn tin rằng nếu sự thật này được công khai, hắn chắc chắn sẽ bị vô số ánh mắt đố kỵ và oán hận đâm cho thành tổ ong vò vẽ.
Hạ Khuynh Nguyệt vẫn luôn biết mình xinh đẹp, nhưng nàng không cho rằng điều đó là quan trọng, rất nhiều lúc, nàng thậm chí còn mong dung mạo của mình bình thường một chút. Lần này đến tham gia đại hội xếp hạng, việc che đi dung nhan là ý của cung chủ, bản thân nàng cũng không hề phản đối. Sở Nguyệt Ly cũng đã dặn dò nàng, tuyệt đối không được để băng sa rơi xuống. Nhưng một kiếm vừa rồi của Lăng Vân lại thần kỳ đến mức khiến chuyện ngoài ý muốn vẫn xảy ra.
Lăng Vân, chung quy vẫn là Lăng Vân.
Có điều, chuyện này đối với Hạ Khuynh Nguyệt cũng không gây ra ảnh hưởng quá lớn, từ lúc băng sa rơi xuống đến khi dung nhan được che lại lần nữa, quá trình chỉ vẻn vẹn bằng một tiếng thở dài. Nhưng Lăng Vân trước mặt thì khác. Hắn vốn kiếm ý thủ tâm, tâm không vướng bụi trần, vậy mà giờ đây hô hấp đã rõ ràng đại loạn, ánh mắt cũng không còn bình tĩnh, mà trở nên hỗn loạn, rất lâu sau vẫn không thể lắng lại.
Đối với Lăng Vân mà nói, đây là lần đầu tiên trong đời. Lần đầu tiên tâm thần đại loạn trước mặt đối thủ.
Giống như năm đó Lăng Nguyệt Phong nhìn thấy dung nhan thật của Sở Nguyệt Thiền.
Thực lực của Lăng Vân mạnh mẽ không thể nghi ngờ, một kiếm vừa rồi của hắn nếu không phải hạ thủ lưu tình mà chỉ cắt đứt xiêm y cùng khăn che mặt của nàng, mà là đâm thẳng về phía cổ họng, có lẽ nàng đã không giữ được mạng. Tuy nàng có thiên phú không gì sánh kịp, nhưng lại có một nhược điểm chí mạng, đó chính là kinh nghiệm thực chiến quá ít! Thứ này, dù thiên phú có cao đến đâu cũng khó lòng bù đắp. Về điểm này, nàng so với Vân Triệt còn kém xa vạn dặm.
Có điều, đây cũng là một hồi chuông cảnh báo cho Hạ Khuynh Nguyệt, đối mặt với đối thủ đáng sợ như Lăng Vân, nàng đã không thể giữ lại thực lực ban đầu. Băng tinh trường kiếm trong tay được thu hồi, cánh tay phải khẽ phất, một dải lụa trắng bỗng nhiên tung bay bên người, hóa thành một trường lăng đang nhảy múa. Trường lăng màu trắng rộng nửa thước, dài đến hai trượng, trắng sáng như ngọc, trơn bóng đến mức có thể soi gương, tỏa ra hào quang mông lung lộng lẫy, quanh thân còn có những băng linh thần bí lúc ẩn lúc hiện.
Trường lăng như có linh tính, tựa một con linh xà màu trắng vờn quanh thân thể Hạ Khuynh Nguyệt, những băng linh rơi xuống quấn quýt lấy nhau, đẹp không sao tả xiết.
- Đó là...
- Là Thiên Huyền Khí của Băng Vân Tiên Cung... Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng! Thủy Vô Song và Vũ Tuyết Tâm đã thất bại, quả nhiên nó đã được giao cho Hạ Khuynh Nguyệt.
- Có điều nghe nói Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng cực kỳ khó điều khiển, muốn phát huy được uy lực, huyền lực ít nhất phải đạt tới Địa Huyền Cảnh, Băng Vân Quyết cũng phải từ tầng thứ năm trở lên... Đối thủ của nàng lại là Lăng Vân. Lăng Vân đã điều khiển Thiên Uyên Kiếm đến mức xuất thần nhập hóa, nàng dù có lấy ra Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng cũng khó có khả năng xoay chuyển cục diện, nhiều nhất cũng chỉ là kéo dài thêm một hồi.
Thiên Huyền Khí duy nhất của Băng Vân Tiên Cung vừa xuất hiện, tự nhiên thu hút sự chú ý của khắp nơi. Mà Hạ Khuynh Nguyệt vào lúc này, lại làm một động tác rất kỳ quái, nàng đưa bàn tay ngọc trắng như tuyết lên, nắm lấy viên bạch ngọc đeo trên cổ, nhẹ nhàng kéo xuống.
Ngay khoảnh khắc viên bạch ngọc rời khỏi cơ thể, huyền khí của Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên tăng vọt. Chỉ trong một hơi thở ngắn ngủi, huyền lực của nàng từ Linh Huyền Cảnh cấp tám đã vượt qua cấp chín, rồi đến cấp mười... Sau đó trực tiếp đột phá Linh Huyền Cảnh, tiến vào Địa Huyền Cảnh cấp một... Địa Huyền Cảnh cấp hai...
Cuối cùng, nó dừng lại ở Địa Huyền Cảnh cấp ba... Huyền khí cường thịnh, trực tiếp ngang hàng với Lăng Vân!
Biến hóa như vậy, những huyền giả trẻ tuổi có huyền lực không đủ đương nhiên không thể nhận ra, nhưng những người có chút thực lực ở Địa Huyền Cảnh toàn bộ đều kinh hãi biến sắc, khiếp sợ đứng bật dậy khỏi ghế.
- Cái... cái gì!! Không thể nào... Sao có thể có chuyện đó!!
Tại đại hội xếp hạng lần này, Lăng Nguyệt Phong đã kinh ngạc không biết bao nhiêu lần, nhưng tất cả những lần đó cộng lại, cũng không kinh hãi bằng thời khắc này. Không chỉ có hắn, ngoại trừ người của Băng Vân Tiên Cung, tất cả những ai cảm nhận được sự biến hóa huyền lực của Hạ Khuynh Nguyệt, bao gồm Tiêu Tuyệt Thiên, Phần Mạc Ly, Tiêu Bạc Vân, Tần Vô Ưu... tất cả đều mang vẻ mặt kinh ngạc tột độ, giống như tận mắt thấy tiên cung thần điện.
- Tần Phủ chủ, sao vậy?
Thấy Tần Vô Thương đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt biến đổi kịch liệt, Vân Triệt và Thương Nguyệt vội vàng hỏi.
Tần Vô Thương hít một hơi thật sâu, dùng một giọng nói vô cùng khó khăn cất lên:
- Không ngờ lại là... Địa Huyền Cảnh... cấp ba!
- A!?!?
Thương Nguyệt và Hạ Nguyên Bá kinh ngạc đến há hốc miệng. Biểu cảm của Vân Triệt cũng cứng đờ tại chỗ, sâu trong con ngươi lóe lên một tia kinh ngạc.
Ở những trận đấu trước, huyền lực của Lăng Vân đã được kiểm tra, hắn thể hiện ra huyền lực Địa Huyền Cảnh cấp ba, chấn kinh toàn trường. Nhưng mọi người tuy rằng khiếp sợ, cũng không quá mức không thể chấp nhận. Bởi vì Lăng Vân năm mười bảy tuổi đã là Linh Huyền Cảnh cấp chín, với thiên tư kinh người của hắn, đến năm hai mươi tuổi đột phá tới Địa Huyền Cảnh cấp ba cũng không phải là chuyện quá khuếch đại.
Thế nhưng, Hạ Khuynh Nguyệt năm nay mới mười bảy tuổi... Mười bảy tuổi đã là Địa Huyền Cảnh cấp ba, đây là khái niệm gì chứ?
Đây là thiên tư hoàn toàn nghiền nát danh hiệu "người trẻ tuổi số một Thương Phong Đế quốc"! Trong lịch sử của Thương Phong Đế quốc, cũng chưa từng có!
Là người đầu tiên trong lịch sử, hoàn toàn xứng đáng!
- Hừ, quả nhiên là ẩn giấu huyền lực, ta lại không chú ý tới sợi dây chuyền kia!
Mạt Lỵ hừ lạnh một tiếng.
Vân Triệt: "..."
Sợi dây chuyền mà Hạ Khuynh Nguyệt vừa tháo khỏi cổ có tên là "Băng Mộng Chi Châu", có thể giúp người đeo tùy ý áp chế trình độ huyền lực của mình! Không sai, là áp chế, chứ không phải loại ẩn giấu dễ dàng bị phát hiện. Trừ phi dùng huyền lực cố ý dò xét sợi dây chuyền, bằng không ngay cả Vương Tọa cũng tuyệt đối khó mà phát hiện. Ban đầu lúc ở Lưu Vân Thành, Hạ Khuynh Nguyệt cũng đã dùng Băng Mộng Chi Châu để áp chế huyền lực.
Việc ẩn giấu huyền lực trong đại hội xếp hạng, đương nhiên là một lựa chọn không thể tránh khỏi của Hạ Khuynh Nguyệt. Bằng không, nếu nàng trực tiếp thể hiện ra huyền lực chân chính, có thể tưởng tượng được sẽ gây ra chấn động lớn đến mức nào.
Mười bảy tuổi đạt tới Địa Huyền Cảnh đã là chuyện xưa nay chưa từng có, mà mười bảy tuổi đã là Địa Huyền Cảnh cấp ba, thiên tư bực này đã khiến cho những người ở đây căn bản không tìm ra được từ ngữ nào để hình dung. Mạnh như Tiêu Tông, Phần Thiên Môn, thậm chí cả Thiên Kiếm Sơn Trang, cũng hoàn toàn không dám nhận là có thể bồi dưỡng được một đệ tử có năng lực như vậy.
Dung nhan tuyệt thế kinh diễm toàn trường, nay lại thêm thiên tư kinh thế được phô bày trước mặt... Những cường giả trong cơn khiếp sợ không khỏi hoài nghi, thiếu nữ mới mười bảy tuổi này liệu có phải là phàm nhân hay không, mà là tiên tử được Ngọc Đế phái xuống nhân gian, cho nên mới được ưu ái đến thế.
Cuộc tỷ thí này, trong mắt mọi người vốn nên là Lăng Vân áp đảo, nhưng lúc này, tình hình đã xảy ra biến hóa to lớn. Ba năm trước, Lăng Vân ở Linh Huyền Cảnh cấp chín đã ung dung chiến thắng Mộc Lăng Tuyết ở Linh Huyền Cảnh cấp mười, năng lực khiêu chiến vượt cấp của hắn mạnh mẽ không cần nghi ngờ, vì lẽ đó từ điểm này mà nói, Lăng Vân vẫn chiếm ưu thế, nhưng đã không còn là áp đảo.
Mà về mặt tư chất, ở trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt, hắn đã thất bại thảm hại! Căn bản không cùng một đẳng cấp... Toàn bộ Thương Phong Đế quốc, căn bản không thể tìm ra người nào có thể sánh ngang với nàng.
Lăng Vân ở gần Hạ Khuynh Nguyệt nhất, cũng là người cảm nhận được sự biến hóa huyền lực chân thật nhất, cảm xúc trong lòng hắn hỗn loạn như sóng biển, khó có thể lắng lại. Trong tầm mắt, Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi đưa cánh tay ra, theo động tác của nàng, quỹ đạo của Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng cũng phát sinh biến hóa, trở nên càng thêm nhẹ nhàng phiêu diêu, giống như một tinh linh xinh đẹp đang vây quanh vị tiên tử tuyệt mỹ thỏa thích nô đùa. Nửa ống tay áo bị cắt rời nhẹ nhàng rơi xuống, để lộ ra gần nửa cánh tay ngọc, làn da trắng nõn tựa như trong suốt, hoàn mỹ không một tì vết như bạch ngọc, đẹp đến tuyệt luân.
- Lăng công tử, đa tạ vừa rồi đã hạ thủ lưu tình, bằng không, Khuynh Nguyệt đã thua. Bây giờ, Khuynh Nguyệt sẽ dốc toàn lực ứng phó.
Giọng nói của nàng du dương cảm động, quanh quẩn bên tai Lăng Vân, ánh mắt hắn ngơ ngẩn, rất lâu không có phản ứng.
Lúc này, trong lòng hắn bỗng nhiên truyền đến tiếng quát lạnh lùng của Lăng Nguyệt Phong: "Vân nhi, tập trung tinh thần!"
Linh hồn truyền âm của Lăng Nguyệt Phong như dội một chậu nước lạnh lên đầu Lăng Vân, khiến hắn trong nháy mắt tỉnh táo lại. Hắn dùng tốc độ nhanh nhất loại bỏ tạp niệm, tập trung ý chí, kiếm ý quy tâm. Hắn không nói gì, mà dùng kiếm thế để trả lời.
Thiên Uyên Kiếm hướng về phía trước, không gian ở đầu mũi kiếm xuất hiện sự biến dạng cực lớn. Một luồng kiếm thế vô song phóng ra, như một làn sóng vô hình bao phủ toàn bộ Luận Kiếm Đài. Trong khoảnh khắc, hắn giống như đã trở thành trung tâm của trời đất, người đứng ở rất xa cũng có thể cảm nhận rõ ràng một luồng khí thế bức người, cảm giác đó không khác gì bị người ta dùng mũi dao kề vào mi tâm, toàn thân lạnh buốt! So với song kiếm của Lăng Kiệt, còn cường thịnh hơn gần mười lần!
Một kiếm đâm ra, trời đất ngân vang!
Trong nháy mắt, Lăng Vân biến mất, mắt của mọi người chỉ có thể bắt được một đường kiếm khí màu xanh cùng một đạo gợn sóng trong không gian... Không sai! Đó là thực sự xuyên qua, cắt rách không gian, chứ không phải chỉ là sự biến dạng không gian nhỏ bé do kiếm uy của Lăng Kiệt tạo ra. Giữa hai người, căn bản không cùng một đẳng cấp!
Huyền lực toàn bộ khai hỏa, giác quan của Hạ Khuynh Nguyệt cũng tự nhiên tăng lên rất nhiều, một kiếm này không còn vô hình trong mắt nàng nữa. Thân trên nàng khẽ di chuyển, Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng trong nháy mắt vung lên, dải lụa trắng tung bay, chính xác va vào thân Thiên Uyên Kiếm. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng giống như một con linh xà thức giấc, nhanh như tia chớp quấn quanh thân kiếm, cùng lúc đó, một luồng hàn khí đủ để khiến không khí ngưng đọng đột nhiên bạo phát...